Thời gian gần đây, tôi bị ám ảnh bởi chuyện “ngoại tình”, phải đấu tranh rất nhiều với cảm giác cô đơn trong xa cách, tôi luồn lách trong mọi ngóc ngách yếu đuối của mình. Có một người hỏi tôi rằng, khi tôi sống một mình ở Sài Gòn này, tôi phải tự giữ mình, vậy tôi có luôn tự giữ mình được không? Ít nhất, tính đến thời điểm này, tôi vẫn có thể tự hào để trả lời người ấy rằng, tôi vẫn luôn tự giữ mình rất tốt! Vẫn là một “cô bé ngoan” luôn dừng lại đúng lúc để những mối quan hệ không đi quá đà và vượt xa những giới hạn rõ ràng đã vạch ra trước đó.
Tôi đang tự gò bó mình, tôi như tự lấy một chiếc dây thừng quấn chặt vào từng thớ thịt da nóng bỏng. Tôi không cho phép mình làm điều gì sai… mặc dù bản năng lắm khi luôn đấu tranh với tình yêu và lý trí. Tôi luôn nghĩ mình không thể làm như vậy, vì mình quá yêu người ấy đủ để sợ mất, đủ để sẽ chết mất nếu mất đi tình yêu này. Chính vì thế, đã có lúc tôi đứng một chân ở bên này và dẫm chân còn lại sang bên kia ranh giới này, tôi vẫn rút chân về và thu mình lại, để không phải hối hận một phút giây nào. Điều tôi không muốn anh ấy làm với tôi thì trước tiên tôi phải là kẻ không bao giờ làm như vậy trước đã.
Có lẽ trước đây, tôi yêu những người trước không đủ nhiều như tôi yêu anh bây giờ. Có lẽ trước đây, tôi vẫn có thể tán tỉnh hay hẹn hò một chút gì đó khi đã có người yêu. Thì giờ đây, tôi thậm chí còn không thể nói dối rằng mình chưa có người yêu. Tất cả bạn bè tôi đều cười tôi vì điều này, đôi khi ở một số nơi, sự “có nơi có chốn” cướp đi của ta rất nhiều quyền lợi, cái cảm giác được tôn vinh và được ca ngợi sẽ vụt tắt nhanh chóng khi ta không phải là một kẻ single… Bạn bè cười tôi ngu ngốc điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi luôn được an ủi khi anh nói: “Anh rất tự hào về em!”. Nghe như bố an ủi con, nhưng tôi xem đó như một món quà quan trọng lắm!
Hãy đặt mình vào vị trí của anh ấy lúc này, cũng cô đơn và buồn bã như tôi ở đây vậy, cũng đang cố gắng như tôi lúc này… Tôi không thể ích kỷ, chẳng thể tham lam chẳng thể để cho mình quá nhiều ham muốn đến như vậy….
Đêm… khi bầu trời đầy ánh sáng lợt lạt của bình minh, màn đêm của tôi lúc ấy mới bắt đầu bao phủ, nhắm mắt nhưng chẳng thể nào chìm sâu vào giấc ngủ. Nỗi sợ hãi trỗi dậy và tôi co mình trên chiếc giường chỉ riêng mình tôi, tôi khóc. Tôi sợ hãi cái cảm giác thênh thang trong một căn nhà rộng. Ở đâu đó trên hành lang mấy ngày trước đây, người ta vừa mới giết người ở đó. Vết máu hôm nào còn rất rõ, chỉ mới sớm nào đó được lau đi. Tôi sợ hãi những hiểm nguy bên ngoài căn phòng này, ngoài chiếc giường chỉ có một mình tôi đang nằm co ro nơi đó.
Nước mắt chảy thành những hàng dài, thút thít tôi chìm vào những cơn ác mộng chỉ đến với kẻ cô độc. Tôi không hiểu từ bao giờ những khát khao trong tôi biến thành yếu ớt? Tôi không hiểu từ bao giờ tôi sợ cô đơn đến thế?
Tôi không biết làm gì khi một mình, không biết cần gì khi một mình, chỉ biết sợ khi một mình. Tôi dễ dàng có thể có một người tình, nhưng tôi chỉ mong mình có một người bạn. Chẳng mong vượt quá giới hạn của bạn bè, bởi tình cảm của tôi đã có chủ mất rồi, xin đừng làm rối loạn lòng tôi. Những giới hạn mà ta chẳng thể vượt qua, hãy chấp nhận nó chứ đừng phá vỡ nó. Bởi vì… tôi đã có “nơi đó” của mình rồi… Chỉ là chờ đợi thôi…. dù rất lâu và mệt mỏi… tôi vẫn phải chờ thôi…
Rồi tôi tự buồn bã hỏi bản thân mình, có phải tôi kém cỏi lắm không khi thế giới này không còn tôi trong nó, đứng ngoài rìa của mọi thứ, tôi buồn bã và bải hoải…. tôi nhẫn nại đợi chờ cái gì bây giờ… Tôi muốn gì…. và tôi gìn giữ gì?
Anh có thể để em cô đơn…
Cô đơn thể xác… đừng tâm hồn,
Anh ơi, anh làm ơn…
Đừng để cho… tâm hồn em đơn độc!
Hunnie, you take chances most people would never take….
Giữ em thật chặt trong vòng tay anh nhé!
Đừng bao giờ buông tay em ra, dù chỉ một lần rất khẽ
Giữ em thật chặt trong tình yêu anh nhé!
Đừng bao giờ để em rời xa, dù chỉ là một phút giây thoáng qua!
Và em cũng sẽ, ôm anh thật chặt từng ngày qua
Giữ anh thật yên trong vòng tay em hiền
Yêu anh cuồng điên và yêu anh triền miên… như thế!
Cứ giữ nhau thật chặt trong vòng tay
Cứ ôm tình yêu mỗi ngày thêm thật đậm
Cứ đâm đầu vào những nỗi đau màu nhiệm
Cứ yêu như điên … yêu triền miên như thế!




Comment mới nhất