Tag Archives: you are beautiful

when you leave me alone…

21 Tháng 11

Thời gian gần đây, tôi bị ám ảnh bởi chuyện “ngoại tình”, phải đấu tranh rất nhiều với cảm giác cô đơn trong xa cách, tôi luồn lách trong mọi ngóc ngách yếu đuối của mình. Có một người hỏi tôi rằng, khi tôi sống một mình ở Sài Gòn này, tôi phải tự giữ mình, vậy tôi có luôn tự giữ mình được không? Ít nhất, tính đến thời điểm này, tôi vẫn có thể tự hào để trả lời người ấy rằng, tôi vẫn luôn tự giữ mình rất tốt! Vẫn là một “cô bé ngoan” luôn dừng lại đúng lúc để những mối quan hệ không đi quá đà và vượt xa những giới hạn rõ ràng đã vạch ra trước đó.

Tôi đang tự gò bó mình, tôi như tự lấy một chiếc dây thừng quấn chặt vào từng thớ thịt da nóng bỏng. Tôi không cho phép mình làm điều gì sai… mặc dù bản năng lắm khi luôn đấu tranh với tình yêu và lý trí. Tôi luôn nghĩ mình không thể làm như  vậy, vì mình quá yêu người ấy đủ để sợ mất, đủ để sẽ chết mất nếu mất đi tình yêu này. Chính vì thế, đã có lúc tôi đứng một chân ở bên này và dẫm chân còn lại sang bên kia ranh giới này, tôi vẫn rút chân về và thu mình lại, để không phải hối hận một phút giây nào. Điều tôi không muốn anh ấy làm với tôi thì trước tiên tôi phải là kẻ không bao giờ làm như vậy trước đã.

Có lẽ trước đây, tôi yêu những người trước không đủ nhiều như tôi yêu anh bây giờ. Có lẽ trước đây, tôi vẫn có thể tán tỉnh hay hẹn hò một chút gì đó khi đã có người yêu. Thì giờ đây, tôi thậm chí còn không thể nói dối rằng mình chưa có người yêu. Tất cả bạn bè tôi đều cười tôi vì điều này, đôi khi ở một số nơi, sự “có nơi có chốn” cướp đi của ta rất nhiều quyền lợi, cái cảm giác được tôn vinh và được ca ngợi sẽ vụt tắt nhanh chóng khi ta không phải là một kẻ single… Bạn bè cười tôi ngu ngốc điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi luôn được an ủi khi anh nói: “Anh rất tự hào về em!”. Nghe như bố an ủi con, nhưng tôi xem đó như một món quà quan trọng lắm!

Hãy đặt mình vào vị trí của anh ấy lúc này, cũng cô đơn và buồn bã như tôi ở đây vậy, cũng đang cố gắng như tôi lúc này… Tôi không thể ích kỷ, chẳng thể tham lam chẳng thể để cho mình quá nhiều ham muốn đến như vậy….

Đêm… khi bầu trời đầy ánh sáng lợt lạt của bình minh, màn đêm của tôi lúc ấy mới bắt đầu bao phủ, nhắm mắt nhưng chẳng thể nào chìm sâu vào giấc ngủ. Nỗi sợ hãi trỗi dậy và tôi co mình trên chiếc giường chỉ riêng mình tôi, tôi khóc.  Tôi sợ hãi cái cảm giác thênh thang trong một căn nhà rộng. Ở đâu đó trên hành lang mấy ngày trước đây, người ta vừa mới giết người ở đó. Vết máu hôm nào còn rất rõ, chỉ mới sớm nào đó được lau đi. Tôi sợ hãi những hiểm nguy bên ngoài căn phòng này, ngoài chiếc giường chỉ có một mình tôi đang nằm co ro nơi đó.

Nước mắt chảy thành những hàng dài, thút thít tôi chìm vào những cơn ác mộng chỉ đến với kẻ cô độc. Tôi không hiểu từ bao giờ những khát khao trong tôi biến thành yếu ớt? Tôi không hiểu từ bao giờ tôi sợ cô đơn đến thế?

Tôi không biết làm gì khi một mình, không biết cần gì khi một mình, chỉ biết sợ khi một mình. Tôi dễ dàng có thể có một người tình, nhưng tôi chỉ mong mình có một người bạn. Chẳng mong vượt quá giới hạn của bạn bè, bởi tình cảm của tôi đã có chủ mất rồi, xin đừng làm rối loạn lòng tôi. Những giới hạn mà ta chẳng thể vượt qua, hãy chấp nhận nó chứ đừng phá vỡ nó. Bởi vì… tôi đã có “nơi đó” của mình rồi… Chỉ là chờ đợi thôi…. dù rất lâu và mệt mỏi… tôi vẫn phải chờ thôi…

Rồi tôi tự buồn bã hỏi bản thân mình, có phải tôi kém cỏi lắm không khi thế giới này không còn tôi trong nó, đứng ngoài rìa của mọi thứ, tôi buồn bã và bải hoải…. tôi nhẫn nại đợi chờ cái gì bây giờ… Tôi muốn gì…. và tôi gìn giữ gì?

Anh có thể để em cô đơn…

Cô đơn thể xác… đừng tâm hồn,

Anh ơi, anh làm ơn…

Đừng để cho… tâm hồn em đơn độc!

Hunnie, you take chances most people would never take….

Giữ em thật chặt trong vòng tay anh nhé!

Đừng bao giờ buông tay em ra, dù chỉ một lần rất khẽ

Giữ em thật chặt trong tình yêu anh nhé!

Đừng bao giờ để em rời xa, dù chỉ là một phút giây thoáng qua!

Và em cũng sẽ, ôm anh thật chặt từng ngày qua

Giữ anh thật yên trong vòng tay em hiền

Yêu anh cuồng điên và yêu anh triền miên… như thế!

Cứ giữ nhau thật chặt trong vòng tay

Cứ ôm tình yêu mỗi ngày thêm thật đậm

Cứ đâm đầu vào những nỗi đau màu nhiệm

Cứ yêu như điên … yêu triền miên như thế!



Lãng mạn ?!?

20 Tháng 11

Hà Nội trở gió cho những vết thương lòng nhức đỏ. Và nỗi nhớ đó vẫn cứ dai dẳng ở trong tôi.

Gần 4 tháng trời không ra Hà Nội, cho dù chẳng mấy xa xôi, chỉ là một chuyến bay nhẹ nhàng thôi trong 2 tiếng ngắn ngủi. Nhưng tôi vẫn cứ thà cho lủi thủi ở Sài Gòn chứ không lon ton trở về nhà trong một khoảng thời gian dài như vậy.

Nhớ hồi mới vào Sài gòn, tôi ra Hà Nội thường xuyên lắm. Một hai tuần lại ra một lần. Hoặc thưa thớt hơn thì một tháng ra một lần.

Bởi vì ngày đó tôi có người để nhớ để yêu ở nơi ấy, tôi có người ở đấy chờ tôi về.

Bây giờ thì vẫn còn rất nhiều người mong ngóng tôi, nhưng đó là mẹ là cha, là gia đình chứ không phải là… người ấy. Người ấy của tôi bây giờ là một người khác nên tôi cũng có một nơi khác để hướng về…

Con người ta thật lạ, lạ là ví dụ như tôi, coi trọng tình yêu hơn gia đình, của cải, sự nghiệp, cuộc sống…. coi trọng hơn mọi thứ. Coi trọng đến mức mà, dù cả thế giới đang đợi chờ tôi nơi đó, vẫn chẳng bằng chỉ 1 người, 1 người đó đợi chờ tôi.

Bỗng nhiên nhớ thế, nên bỗng nhiên nói vậy thôi. Đối với quá khứ đã chẳng còn một chút nào lưu luyến.  Chỉ là khi xem một bộ phim, bắt gặp hai diễn viên bên nhau tình cảm. Chợt thấy choáng váng với… tuổi tác của mình. Đã đủ “già” để không còn hồn nhiên như thế, đã đủ suy tư để luôn suy nghĩ, chẳng còn không gian cho sự lãng mạn trong sáng dịu dàng.

Hôm qua, có người nói với tôi rằng, tại sao một người viết ra những dòng chữ lãng mạn như tôi lại có thể là một cô gái thực dụng đến như vậy. Tôi cười, tự nhận mình là kẻ lãng mạn thực dụng. Không có sự thực dụng ấy sẽ không có khát khao lãng mạn này.

Tôi cảm thấy trống trải. Thời gian quay trở lại Việt Nam sau chuyến đi vừa rồi, càng làm tôi cảm thấy trống trải nhiều hơn. Trái tim nhạy cảm của tôi đòi hỏi tôi một sự lãng mạn mà tôi không hề có để cho nó.

Bởi tôi không thể tạo ra sự lãng mạn, nó phải sản sinh từ một người khác và người đó phải là kẻ sẵn sàng đem tặng nó cho tôi.

Thật buồn vì người yêu tôi, đã yêu quá lâu để hết cái thời lãng mạn. Thật tiếc là tôi lại cứ thèm lãng mạn khi anh ấy đã hết lãng mạn mất rồi. Thật ích kỷ khi tôi muốn có thật nhiều quà, những bữa tối lung linh và những lần rùng mình run khe khẽ vì hạnh phúc bất ngờ….

Vì không có nên tôi đành…

Cứ xem sự đợi chờ này là lãng mạn.

Cứ xem nỗi nhớ này là lãng mạn.

Cũng giống như việc giải một bài toán, cứ đặt giả thiết để rồi thỏa mãn với lý luận của mình. Tôi phải tự tạo sự lãng mạn cho tình yêu đang dần trở nên khô khan…

Thì…

Em nhớ anh lắm, lãng mạn của em ơi! Em thèm lắm những lần đi chơi như ngày trước ấy, và em mong anh ở đây để em nhìn thấy và có thể chạm vào anh như đang mân mê sờ mó tình yêu này. Cảm nhận anh rõ ràng từng phút giây em đang yêu anh nhiều lắm!

Hình ảnh không tốt!

8 Tháng 11

2 tháng nay không ngủ được buổi đêm… nên lúc đầu định mở đầu bằng câu: “Hôm nay mình không ngủ được!” Nghĩ thấy vô duyên quá, vì ngày nào mà mình chả không ngủ được, nên đành bỏ qua câu mở đầu dẩm dớ đó :) )

Nghe Ave Maria của Beyonce trước khi lắm chuyện để lòng được yên ổn cái nảo :D

Mình định nhắn tin hay nói chuyện với ai đó, là mình buồn lắm, nhưng mà chẳng có ai để nói cả. Nói ra câu này lại … vô duyên táo tợn nữa… Vì thực sự số người muốn nghe mình tâm sự thì chất đống đổ gò… nhưng mà… đúng là… mình ko biết nói với ai cả, những người sẵn sàng nghe mình nói, thì mình lại ko muốn nói… nhưng người mình muốn nói… thì lại chẳng có thời gian để mà nghe mình nói nữa kìa. (đọc tiếp…)

Bức thư tình thứ 31: T____T

6 Tháng 11

SDC11635

Ảnh nhảm nhí

Anh ở bên đấy giờ này lạnh lắm không? Em ở Sài Gòn nắng mài da đen gần chết. Em cảm giác như là em đã hâm đơ mà chạy đi lấy hết… tất cả nắng đang có ở chỗ anh về. Để bây giờ em ngồi thu lu ôm nắng, còn anh cắn răng chịu lạnh cóng cong queo cả người. (đọc tiếp…)

Gắn bó đến mức… không bao giờ từ bỏ!

30 Tháng 10

Có một bí mật mà rất nhiều người biết nhưng tôi không được phép tiết lộ nó ra dù chỉ là trong nhật ký.

Có một bí mật mà tất cả mọi người trong quỹ đạo của chúng tôi đều biết, nhưng nhất thiết chúng tôi không ai được phép nói ra… vì duy nhất chỉ một người không biết.  Bí mật đó không xấu xa, nhưng người đó cần có thời gian để chấp nhận nó. Người đó… còn rất nhỏ.>>> (đọc tiếp…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers