Tag Archives: yoga

Tính xấu của tôi :D

6 Tháng 4

Bố tôi có một tật xấu, là đập phá đồ đạc. Những thứ ông thường xuyên đập, là điện thoại, TV, và những đồ đắt nhất trong nhà có thể đập phá được. Mỗi khi tức giận một điều gì, bố tôi thường lôi một thứ gì ra giữa sân và lấy búa tạ – cái búa rất to mà bố tôi dùng để đi làm, nện liên tiếp cho tới khi vật đó nát bét. Không biết bao nhiêu chiếc điện thoại của bố đã ra đi trong hoàn cảnh như vậy.

Trong suốt cuộc đời tôi, tính tới thời điểm này, bố tôi đánh tôi đúng 3 lần ( còn mẹ, thì từ suốt những năm tôi bé tí cho tới khi tôi học đại học, ngày nào, hầu như ngày nào mẹ cũng đánh ), nhưng 3 lần đánh đó của bố, đau đớn gấp 300 lần đánh của mẹ.

- Lần thứ nhất, là năm tôi học lớp 2, trước khi đi học, tôi nhìn thấy có đồ ăn vặt ở nhà nên đòi ăn bằng được. Bố tôi trừng mắt nói không, đến lần thứ 3, tôi vẫn đòi. Bố cầm chổi quật cho tôi đúng 1 nhát thôi, nhưng chổi gẫy và chân tôi gẫy.

- Lần thứ hai, là năm lớp mấy tôi cũng không còn nhớ nữa, bố tát “nhẹ” tôi một cái vì tội cãi láo với mẹ, răng gẫy, máu me đầy mồm.

- Lần thứ ba, là cuối năm tôi học lớp 10, thời kỳ cấp 3 là giai đoạn nổi loạn nhất của tôi trong gia đình, tôi đã viết nhật ký lớp nói xấu giáo viên với những lời lẽ miệt thị và bị đình chỉ + yêu cầu thôi học. Tuy nhiên, đó không phải là lý do mà bố đánh thôi. Khi chuyện đó xảy ra với tôi, mẹ đã khóc rất nhiều. Vì suốt thời gian đi học, chưa bao giờ tôi ngừng việc trở thành một học sinh xuất sắc nhất nhì trường lớp và đầy ắp các giải thường. Cấp 3 là một cú shock rất lớn với bố mẹ tôi. Quay lại lần đánh thứ 3, cũng là do tôi cãi nhau với mẹ. Bố đã lấy chân đạp chiếc bàn ăn về phía tôi. Quá nhanh, bàn ăn xông thẳng vào bụng và làm tôi tìm tái mặt mày, ói máu.

Trong 3 lần bố đánh tôi, thì 2 lần là vì mẹ. Đối với bố tôi, con cái không bao giờ được cãi lời mẹ. Cũng có thể một phần, vì bố tôi yêu mẹ tôi, và cảm thấy giận khi tôi làm mẹ buồn như vậy. Sau này, tôi không muốn chồng mình đánh con như thế, nhưng lại muốn anh ấy yêu mình như vậy. hahaha

Bố tôi ngoài việc là một người bố, còn là một võ sĩ karatedo đai đen. Tất nhiên, ông phẩy ruồi thì tôi cũng đuối. Chẳng lấy gì làm lạ cả với một vài cái quệt tay mà người tôi đậm dày thương tích.

Tôi chưa bao giờ trách bố mẹ vì những đòn roi mà bố mẹ dành cho tôi. Thậm chí tôi còn cảm thấy may mắn, bởi vì khi bé tôi đã bị đánh rất nhiều, nên trong quá trình em trai tôi trưởng thành, tôi đã bảo vệ được em mình, nó không bao giờ bị đánh. Nếu bố mẹ muốn đánh mắng em, tôi luôn chạy ra hứng trước tiên.

Người ta nói, em trai tôi và tôi không hợp tuổi nhau. Tôi tuổi rồng, em trai tôi tuổi chó, nghe nói đó là xung khắc gì đó. Nhưng từ nhỏ tới lớn, em trai tôi luôn xem tôi là một hình tượng, nó yêu quý chị mình đến mức ngưỡng mộ mà ai cũng có thể biết được điều đó. Thế nên, trong những khoảng khắc quan trọng của cuộc đời em trai mình, tôi không thể ở bên cạnh để động viên và khích lệ nó, làm tôi rất lo lắng. Bởi vì tôi biết chắc chắn rằng, không ai có thể tác động lên em trai tôi, ngoài tôi.

Có lẽ một tuổi thơ đầy rẫy những đòn roi đã khiến tôi trở nên trơ lì và ngoan cố, tôi không bao giờ từ bỏ mục tiêu cho dù nó là những điều rất nhỏ. Tôi thích ai, tôi phải có người đó, và tôi thường thẳng thắn nói rằng tôi muốn có họ, chứ không hề quanh co. Ngày trước, tôi còn có thói quen đập vào mặt người khác cái mình muốn có và dành nó ngay trước mặt họ. Sự trưởng thành đã đem lại cho tôi chút gì đó đằm thắm và tinh tế hơn, tôi học được cách “mềm nắn rắn buông” nhưng cũng không mất đi sự kiên trì dai dẳng. Xét cho cùng, bản tính hiếu thắng là nhược điểm quá mạnh trong tôi.

Nhớ thời đi học cấp 3, có lần cổng chính của trường đóng lại khi trống đánh, đúng lúc chỉ còn một chút xíu nữa thôi là tôi luồn được vào. Tới nơi thì cổng đóng kín mít, một lũ một lĩ học sinh đứng ngoài năn nỉ bảo vệ cho vào cửa. Hôm đó là giờ chào cờ, học sinh nữ phải mặc áo dài nữa cơ. Thấy chúng nó xin mãi không được, tôi bực mình, buộc tà áo dài lại, trèo thẳng lên cổng nhảy qua. Bảo vệ ngạc nhiên trố mắt ra, vì đó là cổng chính chứ đâu phải là hàng rào, vả lại ở đó còn có bao nhiêu người, sao tôi dám. Trèo xong, nhảy xuống, cười và chạy. Hình ảnh tôi ngày ấy thật tức cười. Những lần “khinh học” đến nỗi ngủ tràn lan trong lớp, bỗng thấy chán đời lại chạy ra toilet nam nhảy lên nóc rồi trốn học đi về. Tôi khó có thể hình dung được rằng mình nam tính đến thế. Ôi, nhưng mà trên thực tế, tôi lại đúng là như thế đấy. Khổ ghê!

Nếu bố mẹ cho tôi bao nhiêu tính tốt thì cũng tặng tôi bấy nhiêu tính xấu. Tôi cũng “gấu” như bố đối với đồ đạc của mình. Nếu bố phải công phu đem điện thoại ra giữa sân và cầm búa tạ đập, thì tôi nhẹ nhàng hơn nhiều, bực mình ném điện thoại bay vèo vèo. Nó mà chưa hỏng thì phải nhặt lên ném tiếp mới ưng, cho bõ tức.

Nhưng có một điều là, người làm tôi tức giận đến như thế, chỉ có thể là người mà tôi yêu rất nhiều. Chính vì yêu người đó nhiều, nên ko thể đánh liều mà làm cho người đó giận. Vì vậy, nỗi uất hận trút lên đồ đạc nhiều hơn. Tôi mỗi khi tức người yêu, thường nói, em xin lỗi, thôi, không cãi nhau nữa, anh chờ em 1 phút, em gọi lại liền. Sau cái cúp máy nhẹ nhàng đó, là hoàng loạt những tiếng loảng xoảng và vỡ nát trong nhà. Sau khi đập phá đã đời, tôi lại nhấc điện thoại lên và cười: “Anh à, em đây!”

Tôi rất dễ bị quá đà trong cảm xúc nếu yêu thương ai đó thật lòng. Điều đó ảnh hưởng quá lớn tới suy nghĩ, tư duy và hành động của tôi trong một thời điểm nhất định. Đó cũng chính là điểm yếu trời cho mà bố di truyền lại cho tôi. Bố tôi cũng rất nặng tình với mọi người. Ông đề cao quá nhiều mối quan hệ tình cảm, từ gia đình cho tới bạn bè. Có lẽ chính vì điều ấy mà cuộc đời ông rơi vào nhiều bế tắc, khi anh em phản bội và bạn bè chơi xấu, cũng ngậm tăm đập phá chính mình mà không nói lời nào trách họ.

Nhưng có một điều, tôi rất khác bố, là bố tôi gặp khó khăn trong việc quyết định một điều gì đó mang tính chất tình cảm. Ông luôn cố hết sức và khi đã hết sức vẫn cố. Còn tôi, khi tôi đã cố hết sức, mà điều tôi muốn không như ý, tôi liền thay đổi hoàn toàn đến ngỡ ngàng choáng váng. Thái độ thờ ơ như thể mình là người khác và thứ đó ko có ở trên đời.

Sếp cũ của tôi từng nói: “Anh đã cảm thấy mình làm việc rất lạnh lùng rồi. Nhưng có lẽ đến cuối đời, anh cũng không thể nào phũ và lạnh lùng với người khác được như em.”

Người yêu cũ của tôi cũng có cùng nhận xét ấy, khi mọi việc lên tới đỉnh điểm giới hạn của tôi, tôi có xu hướng hòa tan nó.

Đó là lý do vì sao, ngày hôm qua, tôi rơi vào trạng thái bấn loạn thực sự, điên khùng và ngông cuồng. Trong một thời gian ngắn, tâm trạng của tôi chuyển đổi từ yêu điên cuồng, thích điên dại, đến giận vô bờ bến, dỗi hờn kinh khủng, rồi tức giận vô biên, đến buông xuôi thất vọng, để cuối cùng là tan biến mãi mãi, và làm lại cảm giác của mình, vênh váo, tự hào, kiêu căng và vô cảm với thứ đó, người đó, chuyện đó.

<Hôm qua, vì một người mà tôi đã dở người như thế này đây :D >

Một con người sống tình cảm thì chẳng bao giờ có thể trở nên vô cảm được, nhưng họ có thể tình cảm với thứ này và vô cảm với thứ khác, thì điều đó không khó lắm đâu.

Trong thời gian này, bỗng nhiên tôi thấy, “đòn roi” ấy đủ rồi, tình yêu vẫn đó, niềm tin vẫn còn, nhưng ko thể để nó bào mòn thân xác được.

Sáng mai, luôn là một ngày mới :)

p/s: Kết quả của việc ăn kiêng, nhịn ăn và yoga ko đều đặn là, giờ cân nặng của tôi là 46,8kg. Hôm qua, để ăn mừng sự kiện này, tôi đã nhịn ăn để chúc mừng chiến thắng về cân nặng. Cân nặng vừa đủ, bế sẽ thích lắm đây =)) Nhưng ai bế >:P

Nhật ký Yoga và ăn kiêng – ngày 4

10 Tháng 3

Hôm nay tập yoga xong chạy cong đít đến chỗ hẹn nên không thể nào mà chụp ảnh choe choét như mọi hôm. Có điều, hôm nay lại xuất hiện thêm một nhân vật mới. Nhân vật này là một bạn do đọc blog của mình nên đã đến L’apothiquaire để tập, tiện thể lấy chữ ký của mình vào một cuốn sách để đem… tặng bạn. Chính vì vậy, mình đã chụp ảnh với nhân vật này vài kiểu để làm… kỷ niệm. Tropical Yoga của Mr. Paul – Mr. thân thiện…. Nằm tập mà chỉ sợ trễ giờ hẹn, tâm chẳng tịnh gì cả, mắt cứ đảo như rang lạc…. NGày mai tính đi tập buổi tối, cho đỡ kẹt những công việc ô ập gấp gáp dội tới….

Tối nay, mình cũng ăn chay chứ không ăn salad nữa, thực đơn là súp bí đỏ đậu hũ và Nấm đông cô kho đậu. Mới ăn kiêng tới ngày thứ 4, mà đồng chí chị ăn cùng mình đã hoa mắt chóng mặt, choáng váng chịu không nổi rồi. Vậy mới biết, ăn kiêng đâu phải ai cố cũng được đâu…. Hix hix

Lâu lắm rồi mới tới Chân Nguyên để ăn chay, cảm giác có nhiều thứ đã đổi thay nhiều quá…. Ôi dào, con người qua thời gian còn thay đổi nữa huống chi là quán xá.

"Nhân vật" vừa đề cập tới ở trên

with me

Cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn. Người chửi cứ chửi, mình nghe cứ nghe, rồi quên cứ quên, đứa rên cứ la, ta đi ta mặc.  Khi nào ra đường nó vác gậy đánh mình hẵng hay… Lúc đó tha hồ báo công an. Chứ nhiều đứa, trên mạng tuýt còi thổi kèn to lắm, ra ngoài đường lại xoắn quẩy co chim lại, chứ có làm được gì đâu?  Lên mạng văng loạn, xong đến lúc ra đường không dám ho hoe rồi lại lấy lý do là : “Tôi là người có văn hóa! Tôi không thích gây sự!”. Vầng, bạn có văn hóa, bạn không thích gây sự… bạn chỉ thích gây hấn trên mạng thôi, vì ở trên mạng chẳng ai phang vào mồm bạn được. Người ta chửi qua chửi lại với bạn thôi, còn ngoài đời, bạn tò tí te một câu, thì người ta lại chẳng phang cho bạn đít chổng lên mồm, ăn cơm bằng lỗ chôn ấy chứ!  Thế nên mới có chuyện xàm… người khen mình và người chửi mình… cùng một IP mới ngộ!

Thôi bỏ qua đi vậy chứ biết sao giờ? Haizzz Đồ điên!

Hôm nay vừa mới đọc trích đoạn tiểu thuyết “Sợi xích” của Lê Kiều Như…. Tiểu thuyết của chị ấy y như giọng hát của chị ấy vậy. Nghe chị ý hát “Đừng xa em” mình hốt hoảng bao nhiêu, thì đọc trích đoạn tiểu thuyết của chị ấy mình cũng hoảng hốt bấy nhiêu. Cảm giác như đang đọc truyện sex vậy, rùng hết cả mình. Cuốn này được PR rầm rộ, báo chí ưu ái lắm, dù nội dung thế nào, ắt cũng bán chạy. Nhưng mà tóm lại, dưới khía cạnh của một độc giả thì mình không thích, chỉ tò mò thôi, sự tò mò đã được giải đáp rồi… nên chán ghét.  Tuy nhiên, phải công nhận, ngoài giọng hát… buồn cười, cách viết truyện tình cảm mang hơi hướng… bạo dâm, gout ăn mặc hơi chán đời một tý…. thì bù lại chị ý có một body thật chuẩn. Mình tập yoga và ăn kiêng tẹt ga cũng chả được như thế. :(

Anw, lo chuyện bao đồng không à, chả liên quan tới mình chi xất…Nghe bản cover Poker Face của một bạn dễ thương trên Youtube nhé:

Nhật ký Yoga và ăn kiêng – ngày 3

9 Tháng 3

Hôm nay là một ngày mệt mỏi đối với tôi. Tôi cảm thấy nhớ một người rất nhiều. Lòng dạ bồn chồn và xáo trộn. Tôi lo lắng.

Tự bao giờ người ta biết tới cách nhớ nhung có – điều – kiện. Tức là nhớ một người da diết mà chỉ sợ người ta không nhớ mình tới phát điên lên.

Tình yêu ở kiếp người reo bao buồn tủi, thương nhớ, rốt cục những hy sinh đó sẽ lấp ló được cái gì?

Những ngày đầu tập yoga làm cho cơ thể tôi mệt mỏi và đau nhức, hai mắt rũ rợi cộng hưởng tâm trạng buồn tủi chỉ chực chờ sưng lên to tướng.

Tranh luận với mọi người ở báo Tuổi Trẻ về đề tài tình yêu và sự giành giật. Tôi nhất nhất bảo vệ ý kiến của mình một cách mạnh bạo tới nỗi, chị phụ trách chuyên mục yêu cầu tôi viết một bài dài về đề tài này, viết về cái quan điểm máu me của tôi trong yêu đương.

Suy nghĩ mạnh bạo là vậy…. nhưng sâu thẳm trong con tim này vốn dĩ vẫn chỉ là một hình hài yếu đuối mà tôi…. Yêu nhiều lắm, thương nhiều lắm…. nhưng cũng buồn đau chẳng ít đâu.

Đa đoan khổ!

Suy nghĩ nhiều khổ!

In in ít và vừa đủ thôi…

Nhỉ?

YOGA & ME

Hít hít thở thở :D

Thấy gớm chưa? :D

Đứng ở bể bơi của phòng tập Yoga

Đắp mặt nạ lúc mới tập xong

Sợ chưa kìa? :D

Phòng chờ

Ngày hôm nay tập Asthanga với Mr. Eswar - người đàn ông được hâm mộ nhất cái phòng tập Yoga này.  Mr. Eswar rất được ngưỡng mộ. Thầy là người Ấn, có làn sậm và đôi mắt sâu, thân hình chuẩn không cần chỉnh và khuôn mặt lạnh lùng không mấy thân thiện khác hẳn với Mr. Paul lúc nào cũng toe toét nói cười.

Buổi tập nhẹ nhàng có 60′ thôi ( ít hơn mọi hôm 30′ ) vậy mà vẫn làm cho tay chân và cơ thể tôi đờ đẫn. Tập xong xuống đáp mặt nạ tí tẹo, rồi bon bon đi về và lao vào những cuộc nói chuyện công việc mệt nghỉ.

Bây giờ thì đi ngủ, mặc kệ một đống thứ chưa hoàn thành. Bởi vì nỗi nhớ đó đang trỗi dậy cồn cào trong tôi, sắp xé nát ruột gan rồi… Ôi… nhớ ơi là nhớ! :(

Nhật ký Yoga và ăn kiêng – ngày 2

8 Tháng 3

Hôm nay là ngày tập Tropical Yoga với Mr. Paul – người Australia. Thầy Paul là một người rất rất dễ gần và đáng mến, nhiệt tình và chỉ dẫn rất cặn kẽ, nói chuyện cũng rất thân thiện và thoải mái. Thầy mới ở Việt Nam một thời gian ngắn nên không biết tý tiếng Việt nào, nếu bạn nào muốn hỏi gì thầy về Yoga, cứ viết mail cho thầy, thầy sẽ trả lời ngay ( vì thầy không chảnh chọe đâu ). Tuy nhiên, nhớ là viết bằng tiếng Anh nhé! Hiện tại, Mr. Paul dậy Tropical Yoga và Power Yoga ở  04 địa điểm trong thành phố. Ngoài địa điểm mà mình đang theo học thì Mr. Paul còn dậy ở Yoga Living, The Manor và Sofitel nữa. Website của mr.Paul đây: http://www.myyogaexercise.com/

Ôi trông cái mặt tôi gian chưa kìa :( – Gào – Mr. Paul & Ms. XYZ

Mọi người có thể update lịch dậy của thầy ở phần Class Schedule nhé ^^. Khuyến cáo là thầy cực dễ thương :X

Tropical Yoga là loại yoga làm tiêu hao năng lượng, kết hợp với âm nhạc.

Cuối mỗi buổi tập, bạn sẽ được thư giãn với nhạc nhẽ nhàng. Nói một cách dễ hiểu là nằm lăn quay ra sau khi tập mệt lử đử và nghe tiếng nhạc êm ru ru… Rất thích. Nhưng mà tập Tropical Yoga rất mệt và đổ nhiều mồ hôi. Các động tác thì cũng dễ thôi, không đòi hỏi sự dẻo dai như Asthanga Yoga, nhưng không hiểu sao lại cảm giác phải tiêu hao năng lượng nhiều hơn.

2-3.jpg picture by gaothet

1-2.jpg picture by gaothet

4-1.jpg picture by gaothet

Ngày thứ 2 tập Yoga và áp dụng chế độ ăn kiêng toàn salad, mình bắt đầu cảm thấy thèm nhiều thứ. Thèm bánh ngọt, thèm phở, thèm bún… nhìn thấy cái gì là thèm ăn cái đó. Nhưng nghĩ tới sự nghiệp vì vóc dáng tươi sáng, mình lại cố dằn lòng. Salad thì Salad, miễn là eo thon mông cong… thì em sẵn sàng chấp nhận ạ.

9-1.jpg picture by gaothet

Khẩu phần ăn cả ngày hôm nay

10.jpg picture by gaothet

* Ảnh nhố nhăng – chụp toàn bị mờ, bị rung. Mà rung cũng tốt, mờ cũng hay, không đẹp thì rõ ràng làm cái gì? :D

6-1.jpg picture by gaothet

8-1.jpg picture by gaothet

Dọa ai đây đồ mũi tẹt này? :O

5-1.jpg picture by gaothet

7-2.jpg picture by gaothet

Vận động làm cho ta trẻ lên và khỏe ra. Mình nghĩ bạn nào đang sồ sề thì cố mà tìm cách luyện tập đi. Tất nhiên cái xã hội này, họ đánh giá bạn bằng tri thức chứ không phải bằng hình thức. Bạn vẫn nói con người hãy yêu nhau ở tâm hồn, chứ đừng phù phiếm nhan sắc thôi. Và biết bao nhiêu người đẹp, mình làm sao sánh kịp. Ôi đủ thứ triết lý để đè nén cái đẹp bề ngoài. Nhưng tóm lại:

Vẻ đẹp là một thứ vận động, nó là sức sống chứ không đơn thuần là đường nét. Việc bạn cố gắng làm cho mình đẹp và tự tin với vẻ đẹp ấy sẽ khiến cho nhiều người nhìn thấy ánh sáng của bạn hơn.

.

.

.

.

.

.

8/3 chẳng là ngày gì cả, nếu nó có là ngày gì, và mang một ý nghĩa gì đó… thì cũng chỉ là cái mà người ta đặt ra thôi phải không anh yêu? Em nhớ anh nhiều lắm anh có biết không? Không biết cũng không sao, người ta bảo, nếu có một người yêu mình biết bao, ắt hẳn mình sẽ cảm nhận được phần nào tình yêu của họ. Em không muốn tình yêu em làm gánh nặng, cản trở bước đường phía trước của anh… Vì thế em phải hoàn thiện em hơn, phải thay đổi cái xấu, và củng cố cái tốt. Em không phải là một ả đàn bà ngu dốt, em biết mình và biết người, em sẽ cố gắng và giữ gìn những thứ em thuộc về và thuộc về em….Em chỉ có thể phát ra một luồng ánh sáng, ánh sáng của tình yêu em dành cho anh soi con đường anh bước và nguyện ước thuộc về anh….

Em ước ao anh ở bên em thật gần

Để em xoa nhẹ, đôi môi anh yếu đuối

Để hôn lên tấm lưng trần nằm duỗi

Để không phải bám đuổi nỗi nhớ anh

Em ước ao ở bên anh thật nhanh

Muốn thời gian, thôi đừng trôi thật chậm

Nắm lấy anh, mọi ước ao khát vọng

Thương yêu anh đáp lại những nhớ mong

Gào – 8/3/2010

Nhật ký Yoga và ăn kiêng – ngày 1

7 Tháng 3

Sáng nay đi tập Yoga ở L’Apothiquaire, mà sáng gì, trưa banhh mắt mới đi tập thì đúng hơn. 10h lếch tha lếch thếch như bà bán đồng nát vác xác đến phòng tập, hít thở hít thở.

Bể bơi ở L’Apothiquaire

La suite 1 ở L’ Apothiquaire. Cái phòng này có cái coupon Couple’s Delight 4 tiếng, hay lắm í. Nhưng mình chả có tiền đi và cũng không có couple đi cùng bây giờ. Hĩ hĩ

L'Apothiquaire_3

Toàn cảnh nó là như này đó :X

Cái này là decor bên dưới chỗ tiếp tân ý. Ôi mình thích, mình thích :X

Hôm nay học Asthanga Yoga ( Đây là loại hình Yoga lấy lại vóc dáng cơ thể, mang lại sự liên kết giữa cơ thể với sự dẻo dai. Loại hình này bao gồm các chuỗi động tác chào mặt trời blah blah, giúp cho tinh thần thoải mái và cơ thể dẻo như kẹo kéo… Haha). Thầy dậy là người Ấn Độ, tên là Eswar, xinh xắn, người đẹp oằn oại.

Nó có mấy động tác dẻo kẹo kiểu này này. Nhưng mà mình chỉ mới được tập vài cái thôi. Còn chưa đủ trình độ chịu đau đớn để mà dẻo dai hơn nữa. Hí hố :D

Ngày mai sẽ đi tập vào buổi chiều, tập lớp Tropical Yoga để nhảy nhót với nhạc cho nó gầy bớt đi.  Hôm nay sau khi tập bắt đầu khởi động thực đơn ăn kiêng mới, bao gồm chế độ ăn như sau:

*Không ăn:

- Không ăn thịt lợn ( thịt heo ), không ăn mỡ ( tất nhiên )

- Không ăn tinh bột ( cơm, bún, mỳ, miến, bánh mỳ..v.v) . Ăn tinh bột nhanh lên cân lắm. Lên cân xấu rồi lại lên cơn. Lên cơn xong bắt đầu tính tình cáu bửn, cáu bửn xong thì bắt đầu hỏng việc. Haiz

- Không ăn nhiều trái cây. Vì trong trái cây có đường. Đường gây béo.

- Không ăn bánh kẹo và các thực phẩm có nhiều đường.

*Vậy thì ăn gì?

- Rau xanh

- Cá, trứng, sữa

-  Có thể ăn thịt bò, hoặc thịt gà ( nhưng không được ăn da gà )

- Uống nhiều nước tinh khiết và trà xanh

- Tóm lại thì hầu như ăn được hết trừ những thứ không được ăn.

Bạn mình làm như thế nên đã giảm được 5kg trong một tuần. Thử xem sao, chủ yếu muốn giảm số đo vòng eo xuống nên kết hợp tập Yoga Fitness là vậy.

Còn dưới đây là hình ảnh bữa ăn của mình ngày hôm nay: Thực đơn hôm nay là Chef Salad và Ceasar Salad

6.jpg picture by gaothet

Khẩu phần của mình và của một chị bạn

7-1.jpg picture by gaothet

Mình đã ăn hết chỗ này. Ăn trứng rất tốt mà không béo. Tuy nhiên nên ăn ít thôi để tránh dư thừa lòng trắng trứng trong cơ thể, dẫn đến xương bị yếu. Bác sĩ của mình bảo thế. :D

4.jpg picture by gaothet

Những gì còn sót lại ở 2 cái thuyền salad. Hehe

5.jpg picture by gaothet

Đồ uống đi kèm. Nước dâu và táo không đường. Bản thân trong trái cây đã có đường, nên nếu muốn ăn kiêng thì cần kiểm soát lượng đường đưa vào cơ thể, không nên lạm dụng.

Thêm một vài cái ảnh trước giờ tập của mình, mình định chụp ảnh thầy giáo nhưng mà lúc tập xong mệt đờ đẫn, lon ton xuống phòng xông hơi rồi đi tắm luôn. Đói mờ mắt cun cút chạy đi ăn nên chẳng nhớ nhung gì việc chụp choẹt:

9.jpg picture by gaothet

Túi xách và mấy cái tờ chương trình.

3-1.jpg picture by gaothet

2-2.jpg picture by gaothet

1-1.jpg picture by gaothet

Từ bây giờ ngày nào mình cũng đi tập, có bạn nào có nhã hứng tham gia chế độ tập luyện và kiêng khem với mình không?  Nếu có thì la lên nhé, để chúng ta cùng tụ tập – đàn đúm tập tành. Nếu bạn nào không có thời gian đi tập, mà vẫn muốn giảm cân, thì cố gắng nhồi nhét cái chế độ ăn kiêng nêu trên, mình nghĩ sẽ có kết quả tốt, bởi vì bạn bè mình đều có những hiệu quả tích cực. Tuy nhiên ăn kiêng nên phải kìm hãm cái sự ham muốn đồ ăn lại. Ai chẳng muốn đẹp muốn giòn, nào ai muốn béo để bon bon? Nhiều người thì béo đẹp không nói, một số tạng người như mình, béo nhìn rất mất phong độ.

Tâm trạng của mình thời gian này có nhiều mệt mỏi, chịu nhiều sức ép và bức xúc. Tập yoga một phần cũng là để cân bằng lại, có thể tỉnh táo đón nhận mọi việc một cách dễ dàng hơn, việc tốt thì vui vẻ vơ vào, việc không tốt thì bình thản tiếp cận và tìm cách giải quyết.

Cuộc sống thật ngắn ngủi, tận hưởng nó, nhai nó, ănn nó, nuốt nó, cần phải có sức khỏe. Haha

Cả ngày chỉ ăn có mỗi salad, bây giờ hơi đói nên phải uống gì vào mới được. Định post Spring Fashion Trend năm nay lên nhưng mà giờ đuối như trái chuối rồi, còn phải viết luận văn, làm plan và… ngủ nữa.

……………………..

Nhớ một người hơn cả cỏ cây nhớ mặt trời. Mong cho người ấy trở về bên con.

Phụ nữ mạnh mẽ

7 Tháng 3

Lúc đầu, tôi cảm thấy khó khăn khi kiềm chế những giọt nước mắt của mình trong mọi  chuyện ở thời gian này. Sau thì, điều đó đơn giản vì, tôi không cần kiềm chế thì cũng cảm thấy “đủ buồn” để không sao khóc nổi nữa.

Tôi cảm thấy làm phụ nữ ở thời đại nào cũng khó khăn. Đẹp cũng khổ mà xấu cũng chẳng sướng gì. Ngu ngốc cũng tội nghiệp mà thông minh lại đa đoan, bình thường thì cũng phát sinh nhàm chán.

Tôi không biết đàn ông thì như thế nào. Có lẽ hiểu họ bao nhiêu thì tôi cũng không là đàn ông nên chẳng thể thông cảm gì được nhiều. Tôi chỉ biết nhận xét một cách phiến diện rằng… làm phụ nữ khổ hơn đàn ông. Phụ nữ xấu xa thì tất nhiên là không sướng. Phụ nữ tốt thì có khi còn khổ hơn.

Long đong giữa những chiều suy nghĩ ấy, tôi nhận thấy chúng ta đừng nên làm phụ nữ đơn thuần. Khóc khi muốn khóc, nhẫn nhịn và chịu đựng một cách bẩm sinh, yêu đuối một cách bản chất. Chúng ta rất cần sự mạnh mẽ, cho dù sự mạnh mẽ đó có khi chỉ là một lớp vỏ mỏng bao quanh mình.

tumblr_kyiqobbJei1qzb93no1_500


Đàn ông không tôn trọng những người phụ nữ đẹp, không nâng niu những người phụ nữ tốt, chê bai những người phụ nữ dốt và mỉa mai những người phụ nữ giỏi. Nhưng họ lại ngủ với tất cả những người phụ nữ ấy. Điều bạc đãi nhất trên thế gian này, là đàn ông luôn đứng về phía nhau, nhưng phụ nữ thì không phải lúc nào cũng đứng về phía mình. Điều đó làm chúng ta ngày càng khổ hơn. Bởi vì chúng ta lắm lúc tuân theo cái quy chuẩn của đàn ông, mà quên đi sự phát triển nhân loại cũng đã trải qua thời kỳ mẫu hệ.

Họ – không được phép coi thường chúng ta. Họ – cần phải trân trọng chúng ta. Họ – cần biết yêu thương chúng ta. Họ – phải bị trả giá cho những việc làm khiến chúng ta tổn thương.

Chúng ta – phải cứng rắn lên. Cho dù sự cứng rắn đó đôi lần làm chúng ta đau muốn chết.

Hãy nhớ rằng, bất cứ sự tổn thương nào cũng không được hủy hoại bản thân. Những lần như thế, hãy nhìn vào trong gương, bạn sẽ thấy rằng, bạn cảm thấy chán ghét bản thân khi vẻ ngoài xấu xí và tâm hồn ủ dột. Nhưng nếu người trong gương vẫn là bạn nhưng xinh đẹp, mạnh mẽ, vui vẻ và kiên cường, bạn sẽ thấy yêu con người đó biết bao. Và khi bạn đẹp, bạn quyến rũ, nỗi đau sẽ từ bỏ bạn.

Người đẹp không phải là kẻ rỗng tuêch. Chăm sóc cho nhan sắc không chứng tỏ sự yếu kém trong hiểu biết và ngu ngốc thiếu tri thức, trau chuốt vẻ bề ngoài là một cách lịch sự với mọi người và yêu thương chính mình. Đừng để vài câu chê bai chối tai làm mình mệt mỏi.

Đừng bao giờ cam chịu để cho người ta đè nén mình. Hãy liên minh lại nếu cảm thấy đơn độc là bất lực. Hãy đứng về phía nhau trong những nỗi đau và vượt lên bất hạnh!

Kết luận:

- Đang buồn, chuẩn bị đi tập lại Yoga, có bạn nào muốn đi cùng mình không? Sống vui, sống khỏe, sống có ích.

- Chúng ta sẽ:

Tập yoga mỗi ngày để lấy lại vóc dáng, chăm sóc da cẩn thận để có một khuôn mặt tươi sáng, ăn kiêng theo chế độ phù hợp để tránh lão hóa. Và làm việc để chẳng thua kém ai cả, ngay cả khi thất nghiệp, cũng chẳng thiếu việc để làm, làm để thời gian không trống trải và trôi qua một cách lãng phí, làm để không đánh mất giá trị bản thân khi lười biếng ngủ nghỉ quá nhiều!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers