Tag Archives: truyện ngắn

[Truyện ngắn] Giá như em đừng yêu anh nhiều quá!

26 Tháng 2

-  Em yêu anh nhiều lắm!

- Giá như em đừng yêu anh nhiều quá, chỉ yêu anh vừa đủ thôi…

…………………………

Đó là lời tôi nghe người yêu nói sau khi đã khóc cạn nước mắt vì anh ấy.

Người tôi yêu là một người tốt, hoàn toàn không phải một kẻ xấu xa hay ỷ lại gì.

Anh ấy yêu tôi rất nồng nàn và cuồng nhiệt.

Nhưng sau tất cả sự nồng nàn, cuồng nhiệt và say đắm mà anh ấy trao cho mình, tôi lại tự tay đâm chết dần những cảm xúc ấy.

Anh ấy nói đúng, giá như tôi đừng yêu anh ấy nhiều quá, chỉ yêu vừa đủ thôi, thì tôi đã không phải khóc nhiều như thế này. Khóc trong cô đơn, khóc trong tuyệt vọng, khóc trong sự ghẻ lạnh và khóc trong vô vàn sự tủi nhục đơn côi.

Chỉ có một mình tôi còn lại sau rất nhiều dâng hiến, chỉ còn lại một mình trong bóng tối với sự sợ hãi lớn lao bao trùm thân thể. Tôi bắt đầu hủy hoại mình.  Hủy hoại bản thân để quên đi những cơn đau đang bóp nghẹt.

Nỗi đau chồng chất lên nỗi đau, rất nhiều nỗi đau tâm hồn đang cắn vào thể xác. Những nỗi đau ám ảnh làm con tim tôi trở nên nhễ nhãi máu… Những cơn đau dồn dập bóp lấy trái tim non yếu ấy… Và cắn xé thân hình bé nhỏ của tôi.

Tôi không còn nhận ra mình nữa, tôi chỉ biết một đứa con gái nào đó, trong hình hài bệ rạc này, đang cắn cho cánh tay của mình chảy máu. Răng nó lún sâu và da thịt, và nước mắt nó thấm đẫm những vết thương.

Để giảm đi những nỗi đau tâm hồn hơn cả thấu xương buốt thịt, tôi chỉ còn biết một cách duy nhất thôi là tự cắn xé tấm thân này.

Tôi sợ cô đơn, rất sợ cô đơn…

………………………………..

Năm tôi 15 tuổi, tôi yêu một người con trai hơn mình 2 tuổi. Anh ấy là mối tình đầu của tôi, rất lịch lãm, đẹp trai, phong trần và quyến rũ nhưng vẫn chỉ là một… thằng bé.

Từ “thằng bé” giải thích rất nhiều điều về một người đàn ông. Đó là tò mò, ham hố, nông nổi, thiếu suy nghĩ trong hành động và vô trách nhiệm trong việc làm.

Nếu một “thằng bé” được giáo dục tốt sẽ sợ hãi những hậu quả tai hại sau khi nó nhìn thấy việc mình làm thực sự tệ.

Nhưng tôi không yêu một “thằng bé” được giáo dục tốt, tôi yêu một thằng bé được giáo dục tồi, hay đúng hơn là một thằng bé vô giáo dục. Nó cảm thấy hả hê với những “hậu quả” và luôn xem đó là “thành quả”. Nó cợt nhả với nỗi đau nó gây ra cho người khác và lấy làm sung sướng với những việc không tốt mà mình làm. Nó là một “‘thằng bé” quá đà trong cảm xúc và hung hãn trong hành động.

Phụ nữ xấu thì quyến rũ, đàn ông xấu thì hấp dẫn.

Phụ nữ xấu quyến rũ đàn ông tồi. Nhưng đàng ông xấu lại hấp dẫn phụ nữ tốt.

Thế nên, lần lượt rất nhiều người sa vào lưới tính của thằng bé 17 tuổi. Bởi những cô bé 15 tuổi thì không biết nhiều và cũng chẳng biết điều, chỉ biết yêu và ngu ngốc ngớ ngẩn với tình yêu đó.

Chưa kể cái con bé 15 tuổi đó lại là một đứa ngu ngốc bất kể tuổi tác như tôi.

Tôi không thể kể chi tiết rằng người yêu tôi khi đó đã cưỡng hiếp tôi như thế nào, bởi vì thực sự thì đó có được xem là hành vi cưỡng dâm hay không thì tôi cũng hoàn toàn không rõ nữa.

Tôi chỉ biết rằng lúc đó, tôi cũng chẳng phản ứng gay gắt lắm với việc người đó đè lên người mình cho dù rất khó chịu, thậm chí ghê tởm và cảm giác đau đớn. Tôi không phản kháng vì tôi sợ. Không phải sợ cha mẹ biết, không phải sợ thầy cô hay, không phải sợ bạn bè cười, không phải bởi vì sợ bất kỳ người nào trên thế gian này. Mà đơn giản chỉ bởi vì tôi sợ, nếu tôi phản kháng, người ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi sẽ sống sao trên cuộc đời này nếu thiếu đi người ấy?

Tôi biết người ấy đã làm như thế này, không chỉ với một mình tôi mà còn với nhiều đứa con gái khác nữa.

Đó là trải nghiệm.

Con trai mới lớn cần thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã cố gắng “lừa đảo” suy nghĩ của mình như vậy. Thật may mắn, tôi đã “lừa đảo” bản thân rất thành công… để nhịn nhục một thằng đàn ông khi bản thân tôi còn quá bé nhỏ.

Sau này, tôi luôn nói với những đứa em nhỏ tuổi hơn mình rằng, người đàn ông đầu tiên, mối tình đầu của một người con gái rất quan trọng. Bởi mối tình đầu ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới tư duy và suy nghĩ của đứa con gái đó về tình yêu và về đàn ông.

Và bởi vì, tôi đã có một khởi đầu lệch lạc, một mối tình đầu tệ hại với một người đàn ông ích kỷ, nhỏ mọn, lăng nhăng và xấu xa, nên tôi đã có một sự trưởng thành sai lầm, một nhận thức sai lầm về tình yêu và cái nhìn méo mó về đàn ông. Song. tôi luôn xem điều mình nhìn nhận là chân lý. Bởi vì đàn ông đều tồi và tình yêu nào cũng sẽ như thế, nên tôi chấp nhận nó, không phản kháng nó.

Quay lại với người yêu đầu tiên của tôi, cái người đã làm tôi đau đớn không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong suốt thời gian nửa con nít nửa thiếu nữ ấy, anh ta đã bỏ tôi rất sớm sủa. Nhưng thời gian tôi yêu anh ta không dừng ở khi anh ta bỏ tôi… Nó kéo dài, rất dài rất dài sau đó….Thời gian được tính bằng… hàng năm ròng.

Tôi cứ âm thầm yêu người đó, dõi theo người đó, lo lắng cho người đó và đợi chờ người đó.

Khi nghĩ lại, tôi bỗng thấy mình giống như một cái máy thủ dâm tự động.

Một người bạn của tôi ở Hawaii có lần khoe với tôi rằng, ở đó, người ta mới lắp một loạt các máy thủ dâm tự động tại nhà vệ sinh nam. Mỗi lần “giải quyết nhu cầu sinh lý” ở cái máy này thì người dùng sẽ phải trả vào máy 1 đô la. Bạn tôi gọi cái máy đó là thứ kỳ diệu dành cho mấy thằng vô gia cư và ăn mày.

Sau này, khi nghĩ tới người yêu đầu tiên, tôi luôn thấy anh ta là ănn mày, còn tôi là cái máy thủ dâm tự động nằm trong nhà vệ sinh đó. Thật khốn khổ khi yêu một người mà hoàn toàn lập lờ không biết anh ta có yêu mình hay không. Bởi vì đàn ông nói yêu khi đang lên “đỉnh” thì là điều không tin được. Anh ta chỉ nói yêu tôi được mỗi lúc anh ta sướng.

Có chúa cũng chẳng biết vì sao tôi yêu một người đàn ông chỉ đến với tôi vì tình dục, và đến với hàng chục con khác cũng chỉ vì cái tương tự như thế thôi.

Nhưng tóm lại, tôi đã rất yêu anh ta… Một tình yêu mà tôi nghĩ rằng mình chẳng thể dứt ra.

……………………………………

Nhưng tôi vẫn dứt ra được.

Nói như thế quả thực chẳng chính xác lắm.

Bởi tôi không tự dứt ra được.

Mà là anh ta dứt tôi ra và vứt tôi đi bằng được.

Anh ta đính hôn.

Và tôi chôn chân trong nỗi đau đó một cách đớn hèn.

Trời mưa, sấm chớp đùng đoàng. Tôi đứng với nỗi đau hé miệng toang hoác, xót xa vô bờ bến dưới cơn mưa như trút nước và khóc… Khóc trong câm nín để nước mưa hòa tan nước mắt tôi.

Anh ta biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa bao giờ xuất hiện, chỉ để lại một câu nói còn y nguyên hình vết chém rằng: “Anh yêu cô ấy!”. Khi đó tôi 20 tuổi.

…………………………………

Trong một thời gian ngắn tôi cặp kè với rất nhiều người đàn ông. Ngoài yếu tố ngoại hình tôi không quan tâm nhiều lắm về phẩm chất. Bởi đối với tôi, đàn ông hẳn là không có một phẩm chất nào cần phải tìm tòi và đáng xem trọng. Dù ngoại hình khác nhau, cách cư xử và thể hiện khác nhau, thì chúng vẫn có chung khá nhiều điểm tương đồng: máu lạnh. dã man. lăng nhăng và lăng loàn đĩ thõa.

Tôi không có khái niệm đàn bà là đĩ. Nhưng tôi có khái niệm thằng đĩ thằng phò.

Đàn ông được tôi xem là con người thì chẳng có thằng nào cả. Bố tôi thì tôi xem là bố, anh em thì tôi xem là anh em, tôi không gọi họ là đàn ông, thế nên tuy họ giống đàn ông, nhưng họ không phải đàn ông với tôi, nên họ vẫn là con người.

Thực ra, không phải là tôi không muốn yêu, mà không một người đàn ông nào cho tôi cơ hội để yêu họ. Họ có những hành động quá đà, có những biểu hiện khiếm nhã và cả cách cư xử lố lăng, trong khi tôi thì yếu ớt trong niềm tin, thiếu thốn trong hy vọng và kỳ thị ở đàn ông.

Và rồi, để có được cái gọi là tình yêu, tôi cũng đã chấp nhận một người, chấp nhận đến cam chịu tất cả những nỗi đau mà sau sự chấp nhận đầu tiên ấy, người đó liên tiếp giáng xuống đầu tôi.

Tôi không biết đàn ông nghĩ gì, tôi chẳng hiểu họ được bao nhiêu. Tất cả những gì tôi biết là chiều chuộng họ và cam chịu họ.

Tôi bị người yêu sau này của mình đánh rất nhiều bởi vì tôi… nói quá ít. Bởi vì tôi…. luôn mỉm cười. Bởi vì…. tôi thánh thiện đến mức giả tạo ( theo cách mà anh ta thấy ) và tôi còn bị đánh bởi vì… tôi không hề phản kháng.

Rồi tôi bị người yêu cắm sừng vì… không biết cách ghen tuông. Tất nhiênn rồi, làm sao tôi ghen được khi tôi luôn nghĩ đàn ông hiển nhiên phải lăng nhăng như thế.

Thật lạ lùng đúng không? Số phận thật lạ lùng và cuộc đời thật quá nhiều thứ quái gở!

………………………………………..

Có một thiên thần đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy nhơ nhuốc đó, kéo tôi ra khỏi đám bùn đen không cảm xúc của những chuỗi ngày tăm tối nọ.

Có một thiên thần đã làm việc mà tưởng như chẳng thần thành nào làm được, đó là thắp sáng lên trong tôi ngọn lửa về một thứ tình cảm thiêng liêng đã lụi tàn và niềm tin vào những người đàn ông tốt.

Tôi không còn gọi đàn ông là thằng đĩ thằng phò, không còn xem họ như đám súc vật nữa….

Anh ấy, thực sự đã làm được một điều kỳ diệu đối với cuộc đời tôi.

Anh ấy rất nhẹ nhàng, dịu dàng và lãng mạn. Rất ân cần chân thành và rõ ràng.

Tôi yêu anh ấy.

Tôi như được tái sinh.

……………………………………….

Nhưng rồi một ngày, anh ấy đến và nói với tôi rằng:

- Anh cảm thấy rất mệt mỏi!

Tại sao? Tại sao? Em yêu anh nhiều thế cơ mà. Em lo lắng cho từng centimet trên thân thể và tâm hồn anh. Em hiểu anh. Em biết anh muốn gì và luôn làm điều anh muốn.

- Đúng thế, anh mệt mỏi vì em yêu anh đến nỗi anh không thở nổi. Em quá tốt và quá yêu anh làm cho anhh không biết phải yêu lại em như thế nào. Làm cho anh mệt mỏi tới nỗi không biết phải yêu em ra sao.

………………………………………….


Tôi đã sai!

Có biết tôi sai từ đâu không?

Tôi sai từ việc dùng cách yêu người này để yêu một người khác.

Bởi vì tôi đã từng bị bỏ rơi, bởi vì tôi đã yêu người lăng nhăng và chẳng yêu mình. Nên vì thế tôi yêu người yêu tôi tha thiết bằng cách yêu kiểu “rút kinh nghiệm” từ những người trước của mình. Tôi sợ bị bỏ rơi trong khi anh ấy không hề như những người trước, chưa từng và không bao giờ có ý định bỏ rơi tôi. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi anh ấy như những người trước, khiến tôi trói buộc anh trong quá nhiều sự quan tâm, ân cần và chu đáo.

Bởi vì người yêu cũ muốn tôi ghen. Yêu người tôi yêu tôi lại ghen mù quáng, trong khi anh không xem ghen là yêu, anh xem ghen là sự thiếu tự tin của tôi đối với bản thân mình.

Và nhiều rất nhiều điều sai tôi đã làm khi yêu anh nữa. Quá chiều chuộng anh khiến anh thay đổi bản thân mình. Tôi yêu anh quá nhiều làm anh yêu tôi chẳng được bao nhiêu với tốc độ điên cuồng vũ bão ấy. Anh cảm thấy anh thụt lụt và đơn độc trong tình yêu này…. Và anh mệt mỏi.

Khi một thứ quý giá bất ngờ tới với mình, ai chẳng muốn bao bọc nó thật kỹ. Nhưng một khi thứ quý giá đó không phải là một vật vô tri thì sự bao bọc đó sẽ làm cho nó không thể nào chịu đựng nổi.

Tôi buồn bã và thực sự đau đớn, từng lớp da của tôi như tróc ra khỏi thân thể vì cảm giác hoang mang không thể biết mình phải làm gì. Thực ra tôi vẫn trách anh, cho dù tôi có hiểu, nhưng trách cứ vẫn là bản tính của phụ nữ lắm điều.

Tim đau, ngực dẫy dụa khóc quằn. Nỗi sợ hãi gần như xâm chiếm và đánh bại hoàn toàn lý trí.

Nếu anh rời bỏ tôi, tôi sẽ không thể đi nổi con đường này. Niềm tin mới hôm nao được đốt cháy, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại tàn tro rơi rụng.

Tôi sợ tất cả những điều đó. Sợ hãi vô cùng cảm giác bó buộc của cô đơn. Đừng bao giờ yêu một người theo cách mà ta đã từng yêu một người… khác… Bởi vì làm như thế, ta sẽ mất người đó….


…………………………………

– Anh à, em sẽ không yêu anh nhiều quá, sẽ chỉ yêu anh vừa đủ thôi. Thế nên anh đừng rời xa em nhé!

-  Không phải để em khóc, không muốn để em đau mà bởi vì anh luôn muốn ở bên em, không muốn rời xa em, nên anh mới nói ra cho em hiểu, để anh có thể yêu em nhiều hơn…

- Em sẽ không bỏ cuộc cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

- Em không cần phải cho anh biết điều đó…

- Oh, em hiểu…. Bởi vì… đôi khi… phụ nữ xấu xa mới là đàn bà quyến rũ!


…………………………….

Chúng tôi đã chọn cho mình một khoảng lặng. Một trạm nghỉ chân trên cả đoạn đường dài. Đầy rẫy những sợ hãi, học yêu một người ít đi, còn khó khăn hơn gấp nhiều lần phải yêu người đó nhiều lên…

Thả lỏng ra… và rồi nắm lại thật chặt!

…………………………….


– Anh rất yêu em!


Gào – 26/2/2010

LTG: Yêu là một thứ phải học rất nhiều. Không phải cứ chiều người yêu là tốt. Yêu là một thứ không dành cho người dốt. Phải biết mềm nắn rắn buông. Yêu không có chỗ cho quá khứ. Yêu luôn là cảm giác của hiện tại. Đừng ỷ lại quá khứ, hãy hoàn tất hiện tại cho tốt và chú ý một chút dịu dàng cho tương lai!

[Truyện ngắn] Heaven, hell and love

2 Tháng 2

z208182745

…Một vụ án xảy ra tại khu phố nghèo nàn phía Tây thành phố. Xa xôi sau từng lớp nhà san sát, một khu chung cư tồi tàn và ẩm mốc, xác một cô gái trẻ được tìm thấy trong vũng máu nhớp nháp. Theo kết quả điều tra ban đầu, cô gái ấy chết là do tự sát.

Người ta phát hiện ra cái chết của cô vào buổi sáng hôm sau khi cô qua đời. Cô gái bị rơi từ tầng 4 của khu chung cư và được phát hiện bởi một bà bán bánh mỳ đang dọn hàng buổi sáng.

Cái chết của một cô gái trẻ mới chuyển về nơi này khiến nhiều người hoang mang. Có thể cô ta quá cùng quẫn nên đã tìm đến cái chết ở tuổi còn quá trẻ. Nhưng theo lý lẽ của cuộc đời, thì người trẻ là người có tất cả, chẳng việc gì không thể vượt qua khi ta còn trẻ. Vậy thì tại sao cô gái ấy chết? Có rất nhiều tin đồn xung quanh cái chết của cô gái trẻ. Đó hẳn là một sự kiện lớn nhất khu phố từ trước tới giờ. Người ta ngờ vực về cái chết của cô, về cái cách cô đột ngột đến nơi này và rồi… đột ngột chết. Vì sao cô gái này chết?

Chỉ một mình cô gái ấy biết!

Bởi cuộc điều tra đã khép lại, kết luận về cái chết của cô gái đã “quá rõ ràng”, cô ấy tự sát vào rạng sáng, khi trời còn bàng hoàng bao phủ bởi màn đêm.

Đối với một người trẻ yếu đuối, thì cô gái ấy có quá nhiều lý do để chết.

Bọn trẻ bây giờ vẫn vậy, chúng nhắc tới cái chết triền mien và luôn coi thường sự sống. Nếu ngày trước cha ông chúng phải đấu tranh để có sự sống, thì bây giờ đa phần chúng buông xuôi hoặc tìm cách tự vẫn để tẩy chay sự sống trong cuộc đời mình. Sự nông nổi và ngông cuồng ấy như một thứ bệnh dịch mà chưa ai tìm ra vắc xin.

Xét cho cùng, cuộc đời của họ là của họ.

Sống hay chết cũng là một cái quyền!

-          Nhưng tôi không tự sát

-          Vậy cô bị giết?

-          Không! Tôi cũng không bị giết!

-          Vậy đó hẳn là một tai nạn?

-          Vâng, nó là một tai nạn!

-          Ồ, chúng tôi biết, chính vì thế cô mới ngồi đây!

-          Đây là đâu?

-          Không phải là địa ngục, nếu cô chết do tự sát, cô đã phải xuống địa ngục rồi. Tất cả những người chết do tự sát đều phải xuống địa ngục, để kiếp sau họ biết trân trọng thời gian sống của mình.

-          Vậy đây là thiên đường ư?

-          Không, những người chết do tuổi già sẽ đường lên thiên đường vì họ đã sống dường như trọn kiếp. Còn những trường hợp khác, sẽ phải tới đây. Họ sẽ phải ở đây mãi mãi hoặc sẽ xuống địa ngục hay lên thiên đàng.

-          Vậy đây là đâu?

-          Nó giống như một trung tâm xét duyệt, là ranh giới giữa địa ngục và thiên đàng. Chỉ có ở địa ngục hoặc thiên đàng, thì người ta mới được hóa kiếp, để đi tiếp đến kiếp sau. Còn nếu ở đây mãi mãi, thì người đó sẽ mãi chỉ là một linh hồn hoặc một sứ giả.

-          Ừm…

-          Nếu cô được lên thiên đàng, cô sẽ sống cuộc sống của một thiên thần và chờ đợi những người thân của cô chết đi. Những người từng gặp nhau trong kiếp trước, sẽ lại gặp nhau ở kiếp sau. Cô hiểu chứ? Chính vì thế chúng ta cần chờ đợi nhau. Người than của cô có thể lên thiên đàng gặp cô hay xuống địa ngục, tùy theo cách mà họ chọn khi còn sống. Nhưng vấn đề là chúng ta vẫn phải gặp nhau để cùng hóa kiếp. Cha mẹ cô kiếp này, sẽ gặp lại cô kiếp sau, họ có thể vẫn là cha mẹ cô, hoặc là một ai khác ảnh hưởng lớn tới cuộc đời của cô tại kiếp sau tương đương cha mẹ. Ví dụ thế. Khi ở trên thiên đàng hay địa ngục, trong thời gian đợi chờ hoặc chịu khổ hình, cô sẽ gặp gỡ những người mới, họ sẽ gặp lại cô khi hóa kiếp. Những mối quan hệ mới không phải từ kiếp trước tới với cô như vậy.

-          Vậy tôi sẽ phải làm gì ở đây?

-          Khi lên thiên đàng, cô sẽ chờ đợi, khi dưới địa ngục, cô sẽ chịu khổ hình, còn khi ở đây, cô sẽ dõi theo những mất mát và hàn gắn những vết thương hoặc gây tội ác đối với những người đang còn sống. Cách nào tùy cô chọn, để giúp cô lên thiên đàng hay xuống địa ngục.

-          Vậy thì chẳng phải quá đơn giản sao? Ai lên đây cũng sẽ  cố làm điều tốt để được tới thiên đàng, chứ chẳng ai dại gì làm điều xấu để chui vào địa ngục?

-          Theo lý thuyết là thế, nhưng lý thuyết không thể áp dụng trong thực tế cuộc đời. Giống như theo lý thuyết thì cái chết của cô là do tự sát, nhưng thực tế lại chỉ là một tai nạn. Có một số người hận thù đủ lớn để chịu khổ hình, họ quyết trả thù ngay cả khi sự thù hận ấy làm cho họ trở nên đau đớn. Có một số người vẫn mãi vấn vương, không chịu buông quá khứ, để mãi luẩn quẩn ở nơi này, không hóa kiếp để rồi họ mãi mãi bị xóa khỏi ký ức của những người yêu thương mình.

-          Ra vậy.

-          Đó là vấn đề mà cô nên biết. Còn bây giờ làm gì tùy cô, cô sẽ không thể cho người khác biết cô là một hồn ma!

……………………..

Người đàn ông ấy biến mất, căn phòng trọ chỉ còn mỗi mình tôi. Tôi lặng lẽ leo lên sân thượng của tòa chung cư, thử cảm giác reo mình xuống mặt đất thêm một lần nữa. Lần này, tôi rơi xuống thật nhẹ nhàng, cứ lơ lửng mãi mà không chạm xuống đất được. Trước đây, tôi nghe nói, sống – chết là số mệnh, cuộc đời an bài làm sao tránh khỏi những tai nạn bất ngờ. Tôi không có chủ ý chết trong một bộ dạng xấu xí và bê bết máu, mặc dù trong trái tim cô độc lúc ấy đầy rẫy những nỗi đau. Tôi đi lên ban công tìm chút gió. Và trong một phút ngôngg cuồng nào đó, tôi đứng chênh vênh ở độ cao ấy rồi chẳng may trượt chân. Thế là chết! Lãng xẹt.

Sẽ rất xấu xí khi người ta nhìn thấy tôi lúc ấy. Tôi đã nghĩ rằng khi tôi chết đi, tôi có thể nhìn lại thời gian sống của mình. Tôi vẫn luôn tin vào kiếp sau và kiếp trước, nhưng niềm tin và nỗi sợ chết cách nhau rất xa, tin mấy thì tin, chết vẫn là một cái gì đó quá đáng sợ.

Rốt cuộc, tôi cũng chết, một cách nhảm nhí và vô lý quá chừng. Tôi cũng không thể tua lại khoảng thời gian đã qua để ngẫm nghĩ và xem lại. Càng không thể thanh minh về cái chết của mình. Tôi không muốn trong tâm trí những người đang sống, tôi là một kẻ yếu đuối và hèn mọn. Càng không muốn có ai đó vì cái chết của tôi mà tự trách móc bản thân mình.

Gác những suy nghĩ tiếc nuối lại, tôi muốn biết những người thân yêu đang ra sao sau cái chết đột ngột của mình. Tôi nhảy lên một chiếc taxi đang chở một cô gái trẻ vào trung tâm thành phố. Rồi lại bay lên chiếc xe bus đi về phía khu chợ nhà mình. Từ đó, tôi đi bộ về nhà. Khung cảnh và con đường vẫn vậy, những chiếc lá vẫn bay và bám vào gót giày như ngày tôi còn đang sống. Mọi thứ không thay đổi sau… vài ngày, chỉ có chút đổi thay là cũng trên con đường này, giờ đây tôi đi nhưng không còn sống nữa.

Cánh cửa nhà tôi đóng im ỉm, tôi bay lên sân thường và luồn lách tìm cách chui xuống nhà. Bố mẹ tôi không có ở đó. Tôi chẳng tìm thấy một ai.

Không biết mọi người đi đâu làm gì, tôi bay sang nhà người mình yêu và đứng đó chờ đợi. Tôi muốn bước vào cánh cửa đó, xem anh ấy đang làm gì, đang khóc hay đang cười, đang buồn đau hay đã mau vui sướng? Ngày tôi mất, chúng tôi đang cãi nhau, anh ấy giận vô cùng vì tôi thường xuyên nói rằng muốn chết. Anh ấy cảm thấy mệt mỏi trước những trạng thái vô lý của tôi. Chúng tôi to tiếng, và anh ấy bỏ đi.  Mặc dù có người yêu nhưng mọi quyết định tôi đều quyết định một mình, tôi luôn muốn khẳng định sự độc lập của bản than đến độ, trong mọi hoàn cảnh tôi đều làm theo ý mình. Khi anh cố thuyết phục tôi rời đến nhà anh ở, thì tôi lại cứ khăng khăng dọn tới một nơi tồi tàn và ẩm mốc. Cuộc sống theo tôi khi ấy là một sự sỉ nhục nếu phụ thuộc hay dựa dẫm vào ai đó, cho dù bất kỳ bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Nhưng bây giờ thì tôi đã chết rồi, muốn dựa dẫm cũng đâu có còn được nữa? Đôi khi dựa vào người khác, không phải là một điều xấu xa như những kẻ bảo thủ giống tôi thường hay tưởng tượng. Sống hãy nên dựa vào một ai đó, bởi vì khi chết rồi, chẳng dựa được nữa đâu… cho dù ta có muốn hoặc họ có cho ta dựa.

Một bước chân lặng lẽ từ phía sau tôi, quay lại dường như tôi đang giáp mặt với người mình yêu thật gần. Anh ấy đờ đẫn, đôi mất trũng sâu hun hút và cái nhìn đau đớn đến tận tâm can, dường như anh ấy đang nhìn sâu vào đôi mắt u sầu của tôi như ngày nào. Anh ấy mở cửa, ổ khóa trượt lên trượt xuống, mãi không cho chìa được vào. Tôi nhìn và thương anh ấy vô hạn. Nhưng tôi chẳng biết làm thế nào. Ước gì tôi có thể nắm lấy đôi bàn tay đang run lên ấy, ước gì anh có thể mạnh mẽ nhấc bổng tôi lên như ngày nào với vòng tay nồng cháy…

Tôi đọc được suy nghĩ từ sâu trong tâm can con người đau khổ ấy. Bỗng tôi giật mình hoảng sợ lao ngay vào bệnh viện. Anh ấy vừa đi ra từ bệnh viện nơi mẹ tôi nằm. Mất mát quá lớn đã khiến bà trở nên suy kiệt. Bố tôi đang ngồi đó, bệ rác và thẫn thờ, đợi chờ và nhẫn nhịn.

Mẹ trách bản thân sao để tôi sống một mình.

Bố trách bản thân sao lại để cho con gái mình đơn độc khi nó đang rơi vào khủng hoảng.

Những trách móc của hai người mà tôi đọc được cứ nhanh chóng và dồn dập tới nỗi khiến tôi còn hoảng loạn. Và nỗi đau dày đặc trong họ khiến tôi quá đỗi bang hoàng nên bỏ chạy.

Tôi không muốn những người đang sống mà tôi yêu thương và đau đớn nhiều như vậy. Họ đau đớn làm tôi đớn đau. Tôi muốn nói với họ rằng đây chỉ là một tai nạn, và chẳng ai có lỗi khi tai nạn ấy đến với tôi.

Trở về căn nhà trọ, lặng lẽ xếp lại những nỗi lo lắng cho người thân, tôi hoang mang thực sự. Ba mẹ tôi và anh, đang tự trách bản thân mình nhiều đến độ, tôi e rằng họ sẽ chẳng thể vượt qua, làm sao tôi có thể gặp họ, để nói cho họ biết rằng chúng ta sẽ lại gặp nhau ở kiếp sau, và rằng họ đừng quá đớn đau, bởi vì tôi không hề tự sát. Bởi vì tôi yêu họ biết nhường nào, bởi vì tôi tôi…tôi…

Người đàn ông khi nãy xuất hiện làm tôi giật bắn mình. Ông ta khẽ đặt tay lên vai tôi:

-          Hãy bình tĩnh, bởi vì ai lên nơi này cũng đều như cô, băn khoăn luẩn quẩn với những nỗi đau xưa cũ nên chẳng thể hóa kiếp được. Họ ở đây nhiều năm nhiều tháng, nhiều ngày….Thời gian của người chết luôn dài hơn người sống. Cô chết 10 ngày thì chỉ bằng họ đang sống được 1 giây. Nên nỗi đau của người chết cũng dày gấp 10 người sống.

-          Tôi phải làm gì bây giờ?

-          Cô có thể trả thù!

-          Trả thù cái gì mới được chứ?

-          Đó là một bài toán đấu tranh giữa thiên thần và ác quỷ. Ác quỷ cho rằng sự thù hận luôn lớn hơn vị tha. Chính vì thế họ thách thức các thiên thần cho ra một quy luật. Đó là, những người ở ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục được có phép thuật để trả thù, nhưng không thể dung phép thuật để cứu giúp bất kỳ ai. Hãy tới gặp những người mà cô ghét. Hãy tới gặp họ!

Nói rồi, anh ta đẩy tôi tới một căn phòng có 10 cô gái, những cô gái trong hội tôi chơi chung khi sống. Chúng tôi đã từng rất thân thiết. Tôi không ghét những cô gái này, vậy tại sao ông ta lại đẩy tôi đến đây?

Tuy nhiên, gần khoảng thời gian xảy ra tai nạn của tôi, chúng tôi không còn gặp nhau nhiều nữa. Họ có những bận rộn riêng. Và vì điều kiện không cho phép, tôi không thể tham gia những “bận rộn” rất riêng tư của họ.

-          Nó đã vay tiền tao khi còn sống. Số tao thật đen đủi, làm sao đòi được bây giờ?

-          Đòi bố mẹ nó, hoặc thằng người yêu nó

-          Có thể nó chết để trốn nợ mày

-          Ai chà, có thể lắm chứ!

-          Làm sao tao biết là có ngày nó bi bét thế chứ?

Mặt tôi tím đỏ, tôi cố gắng nhớ lại mọi chuyện, quá mơ hồ, mãi sau tôi mới nhớ ra. Tôi không vay tiền cô gái đó, lúc ấy, cô ấy đã thay tôi trả một món đồ giá vài trăm, do sơ suất đã quên bẵng đi. Tôi cảm thấy mình thật ngu quá, sao để đến chết rồi vẫn còn bị nhục nhã thế này. Bài học đưa ra là chúng ta không bao giờ nên quên những món nợ dù cho nó nhỏ, đặc biệt là những món nợ nhỏ. Bởi vì nó nhỏ hãy luôn nhớ để trả cho xong. Mà tốt nhất là chẳng nợ nần.

-          Thế nó vay mày bao nhiêu?

-          Ôi chẳng đáng là bao nhưng cũng nhiều phết đấy đối với người nghèo như tao.

Tất cả bọn họ phá lên cười trước câu đùa của cô ta.

-          Nhà nó chắc chẳng có tiền trả mất thôi

-          Ừ, cả mấy trăm triệu mà

Có một lý do mà chúng ta có lẽ luôn nên làm di chúc ngay cả khi không nghĩ rằng mình sẽ chết đi, đó là sau khi người ta không còn sống, rất có thể sẽ bị lắm kẻ đặt điều. Ví dụ trong trường hợp này, mấy trăm nghìn có thể thành mấy trăm triệu. Hãy viết di chúc mỗi ngày, viết để biết mình thực sự đã làm gì khi sống.

Tôi lặng lẽ bước ra căn phòng những người bạn “thân thiết” đang chuyện trò, không còn muốn nghe và cũng chẳng muốn quan tâm những gì họ đang to nhỏ. Có lẽ họ còn nói và sẽ nói rất nhiều, bởi vì họ đâu yêu thương gì tôi để mà luyến tiếc? Có những mối quan hệ trên danh nghĩa than thiết, nhưng thực chất chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Bỗng dưng tôi nhớ tới hai chữ “trả thù”, vung tay tôi làm một chiếc ghế bay ngay về phía họ. Tôi hốt hoảng và họ cũng hốt hoảng. Tôi ngạc nhiên vào khả năng mình có, còn họ sợ hãi vì những thứ vừa có trong căn phòng.

Song, tôi rụt tay lại và bước đi.

Có thể đây chỉ là một màn kịch do người đàn ông kia tạo dựng, ông ấy muốn xúi bẩy tôi trả thù. Tôi phải quên họ đi và cũng không muốn dìm tâm trí mình trong những suy nghĩ tồi tệ. Khi còn sống, trong lúc khủng hoảng, tôi đã luôn sống trong tâm trạng đó rồi. Khi ấy, tôi đã thù hận rất nhiều, đến nỗi quanh quẩn trên ban công để rồi lâm vào cảnh chết oan ức như thế này. Vậy là quá đủ. Nguy hiểm nhất là đàn bà với những trò thâm thù vặt vãnh! Tôi đã nợ quá nhiều khi còn sống, chết rồi có nên gây them oán hận nữa không?

Vết thương tôi gây ra trong trái tim người thân là một hình phạt quá lớn đối với tôi. Tôi chỉ muốn ở bên hàn gắn vết thương ấy cho họ, cho dù phải xuống địa ngục.

………………………………….

Anh ấy đang ngồi bên máy tính, lần lượt lướt qua những tấm hình và đôi mắt trở nên đẫm nước. Người đàn ông của tôi yếu đuối làm sao, làm sao không yếu đuối được trong phút giây này? Anh ấy dường như cô độc quá. Tôi vòng tay ôm lấy anh ấy như những ngày chúng tôi còn bên nhau âu yếm lắm. Hôn nhẹ lên đôi môn đang cắn vào nhau run lên từng nhịp, nhẹ nhàng vuốt đôi bàn tay đang di đi trên bàn phím. Tôi yêu anh ấy biết nhường nào, tôi cảm thấy nỗi đau của anh ấy, sự tự trách bản than của anh ấy như đâm xuyên qua trái tim đã chết của mình. Mới ngày nào những chạm nhẹ ái ân còn quanh quẩn, những giận hờn vẫn như những đợt gió vu vơ vô tình len lỏi trong chúng tôi. Giờ đây, bất lực xung quanh tôi nhiều quá đỗi.

Chuông điện thoại reo lên, anh ấy không bắt máy, một số lạ hiện lên trên màn hình điện thoại. Tôi nghe thấy những xung điện sốt sắng từ đầu dây bên kia…

Rõ ràng, rõ ràng, rõ ràng đây là cuộc gọi từ bệnh viện nơi mẹ tôi nằm.

Vội vã buông bàn tay khỏi những ngón tay anh mềm mại, tôi bay nhanh về phía ấy, nơi mẹ và cha tôi đang vật vã trong những dằn vặt sau sự ra đi của đứa con gái độc nhất.

Mẹ tôi đã qua đời.

Còn bố tôi đang đứng trên ban công bệnh viện nơi có rất nhiều người đang cố gắng khuyên ông bình tĩnh. Tôi chưa kịp nắm lấy tay mẹ thì đã nghe thấy tiếng la hét bên ngoài. Tôi chạy ra nhìn cha mình và gào lên kinh hãi. Ước gì ông nghe thấy tiếng tôi đang thất thanh kêu gọi và cầu xin, ước gì ông nhìn thấy tôi đang phát điên lên vì tội lỗi khi khiến gia đình trở nên đơn côi dằn vặt.

Bỗng một ai đó kéo giật tôi về phía căn phòng trọ.

Người đàn ông đó!

Tôi gào lên khi nhìn thấy ông ta: “ Tại sao, tại sao, tại sao, tôi không thể làm gì khi nhìn thấy tất cả những điều này? Tại sao tôi phải nhìn nó khi tôi ko thể làm gì? Tại sao ko để một kẻ đã chết được yên!!!!!!!!!!!!!!!!”

-          Bởi vì cô gái ạ, mỗi người khi sinh ra trên đời đều có một ý nghĩa rất quan trọng với ai đó. Việc người đó tồn tại hay chết đi không chỉ ảnh hưởng tới bản than người đó mà còn làm cho những người khác phải mang hệ lụy. Cái chết của cô là nỗi đau cho những người cô yêu thương. Và nỗi đau của những người cô yêu thương lại cũng trở thành chính nỗi đau của cô. Không phải vậy sao?

-          Tôi phải làm gì bây giờ? – Tôi khóc như nghẹn lại, từng tiếng nấc cứ ứ trong cổ và nước mắt trào tuôn không sao kiềm chế được.

-          Cô chẳng thể làm gì được khi cô đã chết. Chẳng phải ngẫu nhiên thiên thần thỏa hiệp với ác quỷ. Rằng khi chết người ta có thể báo oán chứ chẳng thể báo ơn. Vì hận thù không nuôi dưỡng tình yêu, dù sống, hay chết nó cũng là điều không nên có. Nhưng nếu không trút bỏ hận thù, thì sẽ chẳng có được tình yêu. Tình yêu rất khó để có thể ban tặng nó khi đang sống, còn lúc chết đi, chỉ có thể giữ lại chứ chẳng thể mang theo. Thế mới nói, sự sống đáng giá và tình yêu đáng quý!

-          Tôi phải làm gì? Phải làm gì? Xin ông

Bỗng nhiên, có một bàn tay nhè nhẹ chạm lên những giọt nước mắt của tôi, có một bàn tay dịu dàng xoa lên những giọt nước ấy. Hình ảnh người đàn ông khi nãy mờ dần rồi biến mất hẳn.

-          Em đã ngủ được 3 ngày rồi đấy!

Giọng nói của người yêu tôi trầm ấm vang lên. Đôi bàn tay yêu thương ấy đang thực sự chạm vào từng cảm nhận trên da thịt tôi. Tôi ôm chầm lấy anh.

-          Hóa ra tất cả chỉ là mơ thôi. Em đã rất sợ!

-          Em mơ thấy gì mà sợ nào? Anh đã ở đây suốt mấy ngày qua vì em sốt quá. Bố mẹ cũng rất lo. Bạn bè cũng gọi hỏi thăm em nhiều lắm. Nhưng bác sĩ nói là em chỉ bị stress quá thôi.

-          Đây là đâu hả anh?

-          Bệnh viện em yêu ạ

-          Ôi, ơn trời, em chưa chết thật rồi!

Anh nghiêm mặt:

-          Em có thôi lải nhải chết choc đi không hả?

-          Em biết rồi biết rồi mà, em xin lỗi mà!

Tôi cuống quýt xin lỗi và rúc đầu vào lòng anh. Cảm giác ấm áp vào yêu thương biết bao.

Mấy ngày sau khi ra viện, tôi về thăm bố mẹ. Anh thật chu đáo khi không nói cho bố mẹ tôi biết tôi đang nằm viện, chỉ nói rằng tôi đang bận công tác ở vùng… mất sóng, vì sợ bố mẹ lo lắng, hoang mang. Những lần cãi vã trước đây với bố mẹ khiến tôi tự nhiên cảm thấy mình xấu hổ. Bởi vì biết đâu ngày mai tôi sẽ trượt chân ở môt… hố cát nào đó, không thể nói được rằng tôi yêu họ vì tôi sẽ… bị câm, vậy nên tôi phải thể hiện tình yêu dạt dào từ khi tôi còn đang sống…. Bởi yêu thương chẳng bao giờ được xem là đủ!

……………………………

-          Anh này, nếu được chọn lại một lần nữa, anh có chọn yêu một người con gái hâm như em không?

-          Không, anh có hâm đâu!

-          Tức là anh không muốn yêu em nữa chứ gì?

-          Không, sao anh phải chọn một người con gái như em? Anh sẽ chọn em, luôn là em, không phải một ai khác, kể cả là “như em”.

Chúng tôi quấn vào nhau trong những cảm giác và tình yêu. Điều ngọt ngào nhất trên thế giới này là sống để được yêu nhiều như thế!

tumblr_kw9ss6n8Q01qzrvo0o1_500

Gào. 2/2/2010

[Truyện ngắn] – Không hẳn là ngoại tình

19 Tháng 11

* Tặng câu chuyện này cho Jenny, người đã viết cho chị một lá thư dài 20 trang buồn bã.  Tặng cho những người đang vật vã với quá khứ chưa hoàn thành!

Em nằm bên cạnh anh, trong thân thể bất động và hai chân xoắn vào nhau lạnh cóng, thân thể em cảm thấy trống rỗng, em tưởng như em đang chẳng mặc bất cứ một thứ gì, và cũng chẳng hề có tấm chăn này bao phủ lên em.

Em cảm giác em đang không thuộc về thế giới này và cũng chẳng ở đây để anh di bàn tay trên lưng em đang chầm chậm như vậy.

Chúng ta hiểu rõ cái việc này.

Cái việc chúng ta không thuộc về nhau trong một phút giây nào cả.

Vậy mà anh vẫn ở đây, em vẫn ở đây. Mò mẫm tìm kiếm cái gì trên chiếc giường này cơ chứ?

Em loạng choạng vội vã hất tay anh ra, đứng dậy và bỏ chạy vào toilet.

Em sợ hãi đẩy anh ra khỏi thân thể em…

Em cảm thấy mình hèn mọn biết mấy, nhỏ nhoi biết mấy!

Chúng ta đang yêu thương cái sự cô đơn của nhau hay đang dày xéo và trả thủ nhau bởi những nỗi đau in hình trên thân xác.

Em chỉ biết một điều, chúng ta không có quyền phản bội một ai, cho dù nỗi thù hằn dai dẳng vẫn còn cay đắng trên khóe mắt này và khô nứt trên đôi môi đợi chờ ấy!

……………………………………..

Tôi đã từng rất yêu anh ta, một tình yêu mà nếu nói ra sẽ trở thành tội lỗi. Suốt thời gian dài anh ấy yêu một người khác tôi, đem hạnh phúc và niềm vui tuyệt vời đến với người con gái ấy. Tôi thì như một quán trọ ở đây, dõi mắt theo mà chẳng làm được gì nhiều hơn chờ đợi.

Khi người ta yêu người ta hy vọng rất nhiều. Khi yêu anh ta, tôi chẳng mong hy vọng nhiều như thế. Chỉ cần hơi thở đó vẫn quay trở về. Thì mọi nỗi đau đều có thể qua đi ngay lập tức.

Tôi làm việc trong một quán bar và công việc chính là đứng đó cho người ta đi qua chỉ trỏ hoặc sờ mó. Tôi đã quá quen với công việc đó, quen đến nỗi chẳng có một thái độ nào ngay cả khi có kẻ lỡ tay thọc vào chân váy tôi lúc nào chẳng biết. Tôi lặng lẽ phản ứng bằng những cái lắc đầu hoặc một nụ cười không biết đã học từ đâu. Tôi cần công việc đó nên tôi không đặt quá nhiều điều kiện cho nó, tôi không có ý muốn thay đổi nó, tôi chỉ muốn chịu đựng nó để duy trì cuộc sống này.

Rồi một ngày tôi gặp anh ở nơi ấy. Nơi cặp đùi của tôi bị người ta đi qua trong luồn lách. Anh đến như một vị khách, luồn lách đến tận cùng. Nói có vẻ hơi hình tượng và đầy viển vông. Nhưng trong ký ức mênh mông của tôi về anh thì anh đã đến như thế đấy. Một kịch bản quá đỗi tầm thường của cuộc sống về một cô gái đứng bán cái giá lạnh mùa đông nơi phố đông để mưu cầu cuộc sống. Và một chàng trai xuất hiện với ánh mắt nồng nàn làm trái tim cô nàng bỗng trở mình nóng bỏng.

Khi gã đàn ông vỗ mông tôi với một ánh cười gian xảo. Hắn ta nhoài người và dùng tay bóp mạnh mông tôi còn tôi vẫn đứng đó mà chỉ nín chặt môi im lặng. Anh cầm lấy tay hắn, hất ra và với ánh mắt sắc lẹm của mình, anh đã khiến hắn ta nổi giận. Một trận hỗn chiến không đáng vì một con bé làm PR rượu và thuốc lá như tôi.

Mọi thứ đã diễn ra như thế nơi lần đầu chúng tôi va vào nhau như định mệnh. Sau đó, tôi đến với anh với một sự biết ơn vô bờ bến. Chúng tôi qua lại với nhau, trò chuyện và hẹn hò, cười nói và tâm sự. Làm đủ thứ chuyện và làm tình. Điều đó thực sự hấp dẫn. Ý tôi là mọi thứ khi tôi ở bên anh đều hấp dẫn không chỉ việc làm tình.

- Anh không thể hiểu nổi tại sao đàn ông ở đây lại thô thiển và lỗ mạng đến vậy? Em không cảm thấy khó chịu khi bọn họ làm vậy với em sao?

- Em làm việc ở đây, có biết bao nhiêu loại người như thế, em đâu thể mất việc chỉ vì không thể chịu đựng được hết tất thảy bọn họ. Dù thế nào thì em cũng phải cố gắng thôi.

- Haizzz, đã quá lâu rồi anh không về nước, vẫn biết theo thời gian ai cũng trở nên bạo dạo hơn nhưng không ngờ em chấp nhận điều đó dễ dàng đến vậy.

- Cho dù nó có khó khăn thì em có thể làm gì được đây? Khi em cần sự khó khăn ấy?

Anh ôm chặt tôi vào lòng và thở dài, tiếng thở dài đau đáu miệt mài trong tôi tới tận bây giờ. Trong thời khắc ấy, tôi đã biết rằng, mình chẳng bao giờ có được người đàn ông này. Và dù anh có nói thế nào đi chăng nữa, thì anh cũng sẽ chẳng bao giờ làm được điều gì đó cho cuộc sống của tôi trở nên khác đi. Chỉ là một thứ tình cảm li bì khi ngủ và sẽ quên đi khi tỉnh.

Chuyện tình của chúng tôi bắt đầu như vậy. Diễn ra không có gì đặc biệt và kết thúc như thế này:

Anh đã có người yêu trước khi gặp tôi rất lâu. Chúng tôi đến với nhau khi mà vai trò của tôi trong mối quan hệ này chỉ là người tình. Tôi cho phép anh như thế và cho phép mình như vậy.

Đến một ngày, anh đến và nói với tôi rằng, chúng tôi không thể tiếp tục như thế!

Và thế là kết thúc!

Thấy sao?

Lãng xẹt phải không?

Một người đàn ông sẵn sàng chê trách những người đàn ông quấy rối phụ nữ, bằng cách đứng ra “bảo vệ” họ, người đàn ông ấy cho rằng mình đã đứng về phía phụ nữ.

Trong khi đó, anh ta đã “lạm dụng” người yêu bằng cách ngoại tình và có một “cô bồ nhí”. Chính là người mà anh ta “cất công” cứu thoát lúc nguy nan.

Cô bồ nhí này yêu anh ta, mang ơn và si mê anh ta.

Người phụ nữ là người yêu anh ta, cũng yêu anh ta, si mê anh ta và… tin tưởng anh ta.

Thế là anh ta kết thúc với sự “mang ơn” để không phụ lòng “niềm tin tưởng”.

…………………………….

Ba năm trôi qua sau mối tình đó, mối tình – đầu đó, tôi không có thêm một người đàn ông nào khác. Tôi vẫn “vững vàng” với công việc “làm thêm” cực nhọc đó, để thỉnh thoảng bị sờ mó vào chỗ này chỗ nọ.

Anh và người yêu anh, hai người đã làm gì, đã sống như thế nào, tôi không hề hay biết. Tình yêu của tôi có thể giết chết hạnh phúc của anh, thế nên tôi đành câm nín.

Tôi chỉ biết rằng cả hai bọn họ đã đi một nơi nào đó rất xa.

……………………………….

Bây giờ, thì tôi đã có người yêu rồi.

Ngắn gọn như vậy đủ hiểu.

Tôi không làm Promotion girl nữa.

Người yêu tôi không cho ai sờ mó tôi nữa.

Tôi yêu!

Tôi không còn mềm yếu!

Tôi yêu!

Tôi không còn nhung nhớ nhiều!

Tôi yêu!

Tôi mang ơn tình yêu ấy!

……………………………….

Bỗng nhiên anh ta trở về và nói rằng:

- Chưa một ngày nào anh có thể quên được em!

- Thế sao lúc đó anh lại rời bỏ em?

- Chẳng phải lúc đó anh đã nói rồi sao?

- Là vì cảm giác tội lỗi với “người đó”?

- Và cả vì bởi anh không thể chịu được cảm giác không có được em hoàn toàn.

- Anh ghét em?

- Không, anh hận em, bởi mỗi khi nhìn vào em, anh thấy em không hẳn thuộc về anh.

- Còn anh, chưa một ngày nào, anh thuộc về em!

Không hiểu vì sao chúng tôi nằm bên nhau, như thể hai kẻ ngoại tình, phản bội tình yêu mà cả hai chúng tôi đều không thể nào từ bỏ.

Phía anh ta là sự gắn bó sâu đậm.

Phía tôi là cả tình cả nghĩa quá đậm sâu.

Chẳng có lối đi nào cho chúng tôi đến với nhau.

Bởi vực thẳm của mối quan hệ này là do cả hai tự chuốc lấy.

Chúng tôi chỉ nằm bên nhau như vậy.

Mà chẳng thể cố gắng xích lại gần.

Cảm giác làm một kẻ phản bội đã vẽ nên hàng rào vô tình chia cắt thân thể hai chúng tôi ngay cả khi kề cận.

………………………………

Đó không phải là một câu chuyện tình, chỉ là câu chuyện của người này và người nọ, hai người có duyên mà không có phận, hai kẻ dày vò và căm hận lẫn nhau. Hai người yêu hai người khác đậm sâu nhưng lại dai dẳng chữ tình với nhau đến nỗi đau không thể dứt, cắt đứt chẳng thể lìa.

……………………………….

Để em và anh không bao giờ phải hối hận.

Em trở về.

Và anh sẽ lại … ra đi!

Gào, 19/11/2009

Chỉ là một truyện ngắn thôi, đừng suy nghĩ quá lôi thôi về nó. Mong những người ở trong hoàn cảnh đó, có đủ nghị lực để kiên cường. Sợi dây quá khứ hiểm ác khôn lường, đừng để mình bị vấp chân rồi ngã. Hãy kiềm chế dù cho bản ngã có kéo mình đi theo một hướng rất xa hiện tại… Hãy nghĩ về tương lai, khi quá khứ của cả hai đã chẳng may không còn nữa!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers