Khi một ai đó làm cho bạn có cảm giác mặc cảm và xấu hổ, bạn sẽ làm gì? Tôi thì sẽ nhỏm dậy, đứng lên và mỉm cười rồi gượng gạo bước đi, hoặc khả dĩ, tôi sẽ tìm lý do gì đó để xuề xòa câu chuyện.
Có một lần, tôi ăn mặc lôi thôi và để mặt mộc đi tới một quán caffe khá sang trọng và ngồi một mình chỉ để nhấm nháp thời gian cho qua ngày. Tình cờ, một người bạn trước đây khá thân nhưng đã nhiều năm không gặp bước vào quán, tôi nhận ra ngay cô ấy nhưng lại vội vã lẩn vào một xó, chúi mặt vào laptop và chỉ quan sát chứ không la lên reo mừng như lẽ ra những người bạn lâu ngày gặp nhau vẫn thế. Bởi vì, cô ấy “sáng lóa”. Cô ấy có một vóc dáng cân đối, đầu tóc chỉn chu, người chất đầy Gucci, Dolce, Hermes, C.Dior ngồi cùng một vài cô bạn cũng… sáng không kém, đang hào hứng bàn tán và thẩm định chiếc túi Hermes mà một trong số họ vừa mới sắm thêm cùng với chiếc đồng hồ Catier đính kim cương lóa mắt.
Mặc dù tôi vẫn là tôi, chẳng có gì đáng xấu hổ nhưng tôi vẫn thấy thiếu tự tin, vẫn cảm giác xấu hổ nếu bạn cũ nhận ra mình trong tình trạng tệ khi cố ấy thật khác. Thế nên, xấu hổ, theo tôi là một cảm giác tự nhiên, ta không thể kiềm chế hay tác động gì nhiều lên cảm giác ấy.
Đôi khi, nếu tôi ăn mặc tệ, mặt mũi xấu, ra ngoài đường, có người nhận ra mình, tôi vẫn làm lơ cứ như tôi không phải là Gào như người ta đang hỏi, cũng vì tôi sẽ xấu hổ lắm nếu bị nhận ra trong tình trạng chưa… “sẵn sàng”.
Có rất nhiều lần, ở nhiều nơi, tôi cảm thấy xấu hổ về nhiều chuyện. Xấu hổ là một từ có nhiều hơn một ý nghĩa, ví dụ nếu ở mức độ nghiêm trọng thì xấu hổ còn tương đương với nhục nhã hay hổ thẹn nữa. Nhưng với một ý nghĩa có vẻ tốt hơn thì xấu hổ còn có thể dùng trong trường hợp khi người đó cảm giác ngượng ngùng, e thẹn. Hoặc ở một ý nghĩa trung bình, xấu hổ là sự lúng túng của bản thân trước một vấn đề mà mình chưa tìm ra cách thể hiện cảm xúc xác đáng.
Có lẽ tôi đã nói quá nhiều về sự xấu hổ rồi, ở mỗi tình huống, một từ ngữ lại mang rất nhiều sắc thái và biểu đạt những trạng thái rất khác nhau.
Trong miền nam, người ta hay dùng từ “quê” để biểu hiện cho những lần lúng túng. Ví dụ một người pha trò cười mà chẳng ai cười cả, thì người đó sẽ bị “quê”, hoặc chọc cho người khác ngượng thì người ta nói là “chọc quê”.
Thường thường, mọi người đều cảm giác thích thú khi “chọc quê” và làm cho người khác xấu hổ, mặc kệ là có ác ý hay không có ác ý, nhưng việc “chọc quê” đó làm cho người bị chọc cảm giác lúng túng và xấu hổ, còn người đi “chọc” thì lại cảm thấy hay hay, vui vui, thích thích. Cái cảm giác mình hơn người ta một bậc, mình thông minh hơn người khác một chút, mình tự tin hơn khi thấy người ta ngu đụt đi vì xấu hổ, có lẽ chính là nguyên do cho sự thích thú trêu chọc đó.
Thế nên, cuộc sống mới cần rất nhiều sự kiềm chế, đó là những phản ứng tinh tế khi đối diện với một vấn đề.
Chúng ta không nên nói toạc ra những cái tế nhị của người khác, khi họ sai, trước đông đảo mọi người, để khiến họ có những trạng thái thuộc về xấu hổ. Nhẹ thì thấy ngượng ngượng quê quê, vừa thì thấy lúng túng, hoang mang , và nặng thì cảm giác nhục nhã ê chề, muốn chui xuống hố, muốn chết quoách đi cho rồi.
Cách bạn đối xử với một người ảnh hưởng không những rất nhiều tới cuộc đời của họ, tâm trạng của họ, mà còn ảnh hưởng không hề nhỏ đối với sự hình thành những cảm xúc trong tâm hồn bạn. Bạn sẽ trở nên cay độc, tàn nhẫn hay ân cần dịu dàng, đều phụ thuộc vào những gì bạn nói và làm tác động lên người khác. Và những gì mà bạn trở nên ấy, sẽ một phần quyết định rất rõ ràng tới cuộc đời và hạnh phúc của bạn.
Thế nên, đừng nên cố làm cho người khác xấu hổ, đó là cách bạn gián tiếp tự làm khổ bản thân mình.
Tôi và người yêu tôi đều không biết hát. Nhưng người yêu tôi lại rất thích hát karaoke, anh ấy là một người friendly, rất ít khi ngượng ngịu và luôn biết cách làm cho bạn bè dễ chịu với một thái độ rất hòa đồng và đúng mực. Còn tôi, thì rõ ràng là một kẻ đặt cái tôi lên trên đầu dư luận, rất sĩ diện và sợ mất thể diện của mình. Tất nhiên những điểm khác nhau đó trong tình yêu là một điều bổ trợ, để người này kiềm chế người kia khỏi sự nhiệt tình quá đà hoặc lãnh đạm quá mức. Song, có những tình huống, tôi trở nên quá hà khắc với thể diện của mình, mà làm cho anh yêu trở nên “cứng đơ” và “đóng băng”. Trong một lần chúng tôi đi hát cùng bạn bè, như thường kỳ thì đi hát tôi không bao giờ hát, còn anh thì rất hứng thú đợi tới lượt mình, nhưng tôi nhất quyết không cho người yêu tôi hát, và cứ thì thầm là “anh hát chán lắm, đừng hát mà, em xin mà.”, đến lúc anh cầm mic chuẩn bị hát và tôi chuẩn bị tinh thần… xấu hổ thì anh lại ứ lại, chẳng hát được nữa, rồi cười xuề xòa là bài này ko biết nhạc và gác mic. Chúng tôi vẫn vui vẻ và sự việc trôi qua tưởng như chị có thế. Nhưng một thời gian sau, nó trở thành mầm mống cho sự cãi vã. Người yêu tôi rất ngang, cái gì chưa làm được thì rất khó chịu, vì hôm đó do tôi nói vậy, anh ấy cảm thấy xấu hổ nên không hát được, thành ra cứ bực tức trong người rồi trút giận lên tôi. Sau đó, dù mọi chuyện của chúng tôi đã được giải quyết bằng cách thẳng thắn nói chuyện, tôi nhận lỗi về sự vô duyên của mình, rồi hai đứa đi hát gào loạn hết cả lên cho anh xả ra bõ tức. Tôi thật ngu ngốc khi muốn mình không bị xấu hổ nên đã làm cho người mình yêu phải xấu hổ.
Ví dụ này không được triệt để cho lắm cho những gì tôi muốn diễn đạt. Song, tôi cũng muốn nói rằng, làm cho người yêu xấu hổ, tôi trở thành một cô gái không tinh tế, lắm điều và mang lại nhiều phiền nhiễu cho bản thân nhiều hơn tôi tưởng. Tôi đặt địa vị của mình vào anh ấy để cảm thấy việc mình làm là không nên. Rồi những lần sau này, mỗi khi mở miệng ra chê bai tật xấu của bất kỳ ai, tôi đều bắt mình tập thói quen… suy nghĩ, xem điều đó là đúng hay sai, rằng phải nói ra sao cho người ta không tự ái và làm người ta ái ngại quá trước mọi người.
Tôi không phải là một người khéo léo, tôi cũng chẳng bao giờ cố để cho mình trở nên khéo léo, vì đó không phải và cũng không thể là bản chất hay một phần tính cách của tôi. Tôi chỉ cố gắng để phần tốt đẹp trong tôi không bị che lấp đi bởi thái độ bàng quan và độc ác mỗi khi cất lời trước những người xung quanh mà thôi.
Chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ. Sống đúng với mình và là chính mình nhưng không làm đau người khác! :X
Love all!
P/S: Mặc dù xấu hổ là một cảm giác rất đỗi tự nhiên, nhưng các bạn nên tự tin lên, đừng tự ti như tôi để xấu hổ suốt ngày và tự ti suốt kiếp
) Haha
Xem clip clip vui :”>






Comment mới nhất