Anh thân yêu,
Ngày đau lòng buốt giá, tháng nghèo đói quắt queo năm may mắn vắt veo trên ngọn cỏ, bỏ lại đen đủi lủi thủi dưới chân giày.
Đêm qua, em đã mơ một giấc mơ ko đẹp, để sáng dậy, em bất ngờ phải dẫm trúng giấc mơ xấu xí đen xùi, thùi lùi như ma chui ấy.
Chuyện là, đêm qua, em nằm mơ, thấy mình tung tăng nhí nhảnh ra máy ATM rút tiền. Vừa đút thẻ vào máy thì có 1 thằng đẹp trai nào đấy lon ton chạy đến, bấm password của em như điên, trong lúc mắt em tròn xoe, miêng em há hốc, nhìn nó trong thoáng chốc thì tiền đã lòi tòi phòi ra mấy cục khoảng vài chục triệu. Em vừa mới chỉ kịp thét lên: “Ối, sao biết password thẻ, hay vậy?”. Thì nó tay cầm 2 cục tiền, miệng cười chum chím, chân chạy mất dẹp, ko quên bỏ lại câu: “Uh, thế đấy, biết mới hay chứ!”.
Em đuổi theo nó như một con điên, gào toáng lên: “Cướp! Cướp!”
Chắc trong mơ đuổi nó mệt quá, nên là em đã tỉnh dậy đúng lúc tới giờ phải đi làm.
Em sửa soạn, chài, giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ, chẳng có mịe gì mà vì giấc mơ phiền muộn. Em make up tùm lum, thay quần áo rồi lon ton xách túi đi làm, xuống tầng 1, hồn nhiên đút thẻ vào máy rút tiền của ngân hàng VIBANK, bấm rút điên đảo.
Trong đầu thống kê những con số, tiêu bao nhiêu hôm nay, tiêu việc gì nữa này, gửi cho mẹ bao nhiêu vậy thì còn bao nhiêu ở lại trong cái thẻ xanh xanh xinh xinh này?
1 phút trôi qua
2 phút trôi qua
3,4,5,6,7,8,9,10 phút cứ lụt đụt trôi qua… chẳng thấy cái thẻ lòi ra lại càng ko thấy tiền xuất hiện.
Chỉ có một ông già hồn nhiên như ông bụt đứng đá em ra khỏi vòng vây ấy, rồi đút thẻ vào, rồi rút tiền ra.
Sau khi ông ấy đi khỏi, cái máy kêu ò e í e rồi pending luôn trong sự ngỡ ngàng và hoang mang cực độ của em. Lòng em tan nát, ruột em đau, em ko biết sau biến cố này thì em tiêu bằng gì???? em đi lại ra sao????? và làm thế nào gửi tiền ra cho mamy của em được?????
Em gọi cô nhân viên ở đó, cô ấy bảo gọi vào số hỗ trợ khách hàng tuốt tuột ngoài Hà Nội. Em gọi ra Hà Nội, người ta bảo em chờ tý nhá. Sau khi em đã “chờ tý nhá”, người ta mới hỏi em là, em dùng thẻ ngân hàng nào? Em bảo Eximbank, người ta bảo, ối giời, thế thì gọi cho Eximbạnk, emximbank sẽ giải quyết rồi đệ trinh chuyền giao sang VIBANK giải quyết tiếp.
Em lại gọi cho Eximbank, eximbank bảo phải lên Eximbank, em lại lên Eximbank, eximbank nói vấn đề này ko hề vi mô, nó vĩ mô. Vì thế tài khoản của em tạm thời bị khoá để điều tra và xem xét lại. Tại sao em đổi số điện thoại đăng ký Phone banking mà ko báo? Để bây giờ các thông số sai lệch hết cả, khó khăn trong việc đối chứng ra? Em ngơ ngác, đầu hàng và xin lỗi, vâng, lỗi là ở em, thay số điện thoại, đổi địa chỉ nhà và tùm lum tá lả mà ko báo cho ngân hàng, em trăm phần sai trái.
Thế chứng minh thư em đâu? Em để nhà hay để đâu ý nhỉ? Em ko nhớ, chắc trong cái ví nào đó.
Vậy thì ko ổn rồi, tài khoản của em sẽ bị khoá rất lâu để điều tra, em sẽ phải đi ra và chờ đợi, đừng hòng rút tiền vội, họ sẽ báo sau.
Có nỗi đau nào hơn nỗi đau này, tiền trong ví em còn mấy trăm ngàn, lan man mãi em mới hoang mang chợt nhớ là mình chưa đóng tiền điện thoại… Mà em có tới … 2 cái điện thoại lận. Sờ vào cả 2 cái, đều thấy nó báo… sắp hết pin…
Đời em thế là xong phim, hết tiền, hết pin, hết điện thoại, hết bại hoại đủ thứ trò.
Giả sử mà người ta ko giải quyết kịp cho em, thì ko chỉ những vấn đề vĩ mô như sinh sống và gửi tiền ra ngoài kia, mà còn cả những vấn đề vi mô như tuần sau đi Tây Ninh thăm gia đình bé Việt Quang, hay cuối tuần sau nữa đi Nha Trang làm từ thiện, em cũng sẽ ko biếtcướp tiền ở đâu? Cho dù trong tài khoản em cũng chẳng còn nhiều nhặn tiền gì, nhưng ít ra nó cũng còn chút ít lý do cho em sinh tồn vật vã cho qua ngày đoạn tháng. Bây giờ người ta cướp đi nguồn sống bạc vàng đó của em, em biết nương tựa vào ai nữa đây? Huhu
Nhưng em có một thắc mắc là, tại sao tại sao tại sao, em mơ lại linh nghiệm đến vậy, mai em phải luyện chưởng để lúc mơ mơ nhặt đc tiền mới đc, hoặc trúng số chăng? 
May mà em đang ở nhà của chị Phương, có đủ nước uống và chỗ ở ko mất tiền và ko bao giờ thiếu, nếu ko chắc em chết trong sợ hãi đói nghèo mất thôi.
Chuyện chưa dừng lại ở đó, buổi sáng còn tiếp tục xui xẻo khi mà em đến công ty trễ hơn 1 tiếng đồng hồ, tương đương với việc em phải nộp phạt. Nộp phạt thì mình sai phải chịu, nhưng 3 lần đi trễ sẽ bị trừ 10% KPI, mà KPI là một thứ quan trọng đến nỗi lần nào em sai em cũng sợ, nó ảnh hưởng tới tiền bonus của em, mà tiền bonus là 1 số tiền rất lớn lao vĩ đại mà người ta trông mong mỏi mòn hơn trông con chờ cháu. Mà cái đó cũng chẳng quan trọng lắm đâu, tiền ý mà, ở đâu chả có ( em bốc phét đấy
tiền có phải giấy đâu mà sẵn thế
), cái quan trọng hơn cả tiền nữa ý, là người ta sẽ đánh giá em là nhân viên hạng bét xê lết do ý thức kém, kỷ luật tồi, có mỗi việc đi làm đúng giờ thôi mà lôi thôi mãi. Leader mà kém cả Staff, Staff của em quản lý, nó toàn làm báo cáo đủ hơn em, đi sớm hơn em, nhưng tất nhiên việc của nó ko nhiều hơn em đc. Cái chính là nhìn vào nta sẽ thấy nó đáng yêu và quy củ hơn con boss này của nó, thế là em tệ rồi… huhuhu
Không hề, không sao, phía trước dù hắc ám và đen thùi lùi như thế nào, em cũng sẽ ko bao giờ gục ngã, em sẽ vượt lên mọi hoàn cảnh khách quan và ngang trái, để sống sót xinh đẹp hết tháng này. Hiện nay, em vẫn chưa tìm ra hướng giải quyết, có lẽ cần đến ít hơi men hay chất cồn để nôn ra ý tưởng. Nhưng bây giờ đang là giờ làm việc, em nhất thiết ko thể để những hoang mang buổi sáng, ảnh hưởng đến buổi trưa, buổi chiều và buổi tối. Em sẽ ổn thôi, huhu, sẽ ổn, huhuhu.
Để bổ sung độ hoành tráng và chứng minh em ổn, em sẽ post 1 cái ảnh thiên hạ vô địch xinh đẹp của em, để tự ngắm mình lung linh mà thấy mình dù đen thế nào cũng may mắn rập rình

Tình tình tình, xinh quá là xinh, năm 1 tuổi, từ bé cho tới tận lớp 9, chụp ảnh không bao giờ cười, nên chả ai biết mình cười xinh. Hohoho ( Chụp ngày 8/7/1989)
Khuyến mãi thêm 1 cái ở Office tuần trước


I love u! I love u! I love u!
Huhuhu
Muahz!
Chết cười!
Ôi tiền của tôi, huhuhu
Comment mới nhất