Tag Archives: thư tình

no 37 Loving you…

21 Tháng 1

Anh yêu,

Hôm nay Hà Nội đêm trời mưa rất nhiều và rất to. Sau nhiều ngày cố gắng để không khóc thì em hôm nay đã bật khóc vì nỗi lo quá lớn.

Em không liên lạc được với anh, điều đó làm em sợ. Khi điện thoại của anh thậm chí còn không đổ chuông nữa, và bạn bè anh ở bên đó, em không có biết một ai để có thể nhờ họ hỏi xem bây giờ anh thế nào?

Em sợ khi không liên lạc được với anh vì em ở quá xa anh để có thể lao ra ngoài và đi tìm anh ngay lập tức.

Em chẳng thể giúp anh với những khó khăn mà anh đang gặp phải, em chỉ có thể lao vào cuộc sống này với cái đầu chất đầy chữ tiền thôi. Em phải kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để có thể làm nhiều điều cho anh và cho bản thân em nữa.

Và bởi vì anh ở quá xa em, nên em cũng phải kiếm thật nhiều tiền thì mới có thể bay sang đó với anh được.

Em đã cố gắng rất nhiều để tỏ ra vững chãi ở bên anh, cố gắng kiềm chế nỗi lo lắng của em trong xa cách, cố gắng rất cố gắng.

Cố gắng với tất cả bản năng và lý trí, trái tim kiêu hãnh và tình yêu thiết tha… Vậy mà giờ đây em vẫn ngồi khóc với sự bất lực đè nặng lên trái tim yếu đuối.

Bạn em giận nhau với người yêu vì chúng nó ở xa nhau. Nhưng người yêu nó chỉ ở Sing thôi, chỉ vài giờ là tới. Em ước gì anh đừng ở quá xa xôi, và cái nơi anh học không phải là nơi cần quá nhiều thủ tục rườm rà về visa để có thể bay qua tới đó. Thì những lúc như thế này em sẽ lao ngay sang đó để tìm anh dù có phải lật tung từng con đường góc phố! Có thể nỗi lo lắng này xuất phát từ sự ích kỷ của em, từ nỗi sợ không được thấy anh kề bên mọi lúc… Nhưng kể cả điều đó có đúng, thì mặc kệ, em vẫn không thể ngừng sự chiếm hữu đó.

Anh có biết người ta nói gì với em, những lời nói làm tim em nhói lại, rằng em không thể yêu anh như thế này thế kia, rằng anh như thế này thế nọ. Nhưng dù cho những lời nói đó có xoáy sâu và nhói đau, em vẫn không thể nào vì nó mà hết yêu anh.

Em lao đi như một con thiêu thân, để chữ tiền ngấm dần vào trong tiềm thức. Bởi vì một phần rất sâu bên trái ngực, em hiểu rằng em phải cố gắng kiếm tiền không chỉ bởi vì em.

Em nhớ anh lắm, em thương anh nhiều, em yêu anh kinh khủng. Em xin anh, hãy xua đuổi những nỗi lo này đi cho em…Yêu anh rất nhiều anh yêu…

Mong bình an và mọi điều tốt lành luôn đến với anh yêu của em, mong hạnh phúc sẽ luôn ở bên sưởi ấm cho anh trong những ngày lạnh giá, mong niềm tin và hy vọng luôn kề bên trên mọi nẻo đường anh đi. Và tình yêu của em sẽ đứng kề bên hạnh phúc và niềm tin ấy dành cho anh!

no 36 Những lúc tủi thân

20 Tháng 1

Hunnie à, anh có nghe thấy tiếng em đang khóc không?

Tất nhiên là không rồi, vì em đâu có khóc! Mới chỉ rơm rớm thôi, nước mắt mới chỉ đọng ở mi đã bị mắt em nuốt trôi vào sâu bên trong rồi, làm sao trào ra nhanh như thế được.

Thực ra, em đã cố gắng để không khóc đấy!

Mặc dù em có khóc hay không khóc thì anh cũng có biết đâu, vì anh không ở đây lúc ấy!

Chỉ là bởi vì em quá nhạy cảm thôi, em cảm thấy buồn khi anh lớn tiếng với em dù chỉ một chút. Nhưng một người phụ nữ tốt cần phải hiểu sâu sắc và luôn thông cảm với mọi thứ của chồng ( của người yêu ).

Và bởi vì em là một người phụ nữ tốt, nên không sao đâu, em sẽ không khóc ngay cả khi em thấy tủi thân. Em sẽ tự thuyết phục bản thân rằng sự tủi thân này thật là ngớ ngẩn. Em sẽ luôn có lý do để không buồn, để không khóc, để phải cố gắng hơn. Không phải bởi em là người mạnh mẽ, mà chỉ là em quá yếu đuối nên cần có thật nhiều lý do để thuyết phục bản thân mình trong tâm trạng tệ.

Thôi, không nói về chuyện tủi thân nữa.

Em muốn sau này có một chương trình radio của riêng mình, không biết em sẽ nói gì và liệu có ai nghe em nói không? Nhưng mà sẽ thật tốt nếu em có nó, có lẽ em sẽ không cần phải trả lời mail quá nhiều như bây giờ cho những thắc mắc về tình yêu và tâm lý. Muốn có mà nói ra như thế này sẽ khó có được đúng không? Ai da, em cũng không biết, thực sự là rất thích làm radio để blah blah

Anw, em mệt quá, đang xem we got married, anh yêu xem tạm cái Fantasy couple này đi để relax nhé! ( dĩ nhiên là trong trường hợp anh yêu có mạng để đọc và xem được :P ). Hôm nay em chả vui, nhưng lúc nào cũng yêu và nhớ anh nhiều ^^

no 35: Bỏ học đại học & Yêu

17 Tháng 1

Anh yêu :* :X :) :* :X :”>

Trong số bạn bè của em, đa phần đã… bỏ học đại học hết. Em không nói tới tất cả bạn bè em, vì em chơi với lắm thể loại lắm, từ ông nọ bà kia đến đầu đường xó chợ, từ tiến sĩ đến đứa chỉ học hết cấp hai. Những người mà em muốn nói ở đây, là mấy đứa hay chơi và gần gũi với em nhiều hơn cả ấy, và tất nhiên đều là những đứa đã lũi cũi vào đại học rồi hoành tráng ra đi khi chuyện học hành còn đang dở dang bung bét.

Hôm trước, bọn em ngồi cafe với nhau, chúng nó đùa rằng, vì chơi với em nên bỏ học.

Bọn em – những đứa đã bỏ học, chẳng lấy gì làm tự hào khi mình đã không thể đủ kiễn nhẫn và động lực cũng như yêu thích để đi hết con đường học vấn. Âu cũng là cái tiếc phải không anh?

Lý do bỏ học thì có cái nọ cái kia, có đứa nói trắng ra là vì lười đến trường, bỏ thi, nợ môn nên bị đuổi. Có đứa thì học đã tới năm cuối, nhưng tưng tưng suy nghĩ một hồi quyết định thôi luôn không thèm bằng cấp.

Đa phần bọn em, mấy đứa bỏ học ấy, đều đã đi làm và đi làm từ rất lâu, ngay khi còn rất trẻ ấy. Có lẽ một số bị công việc làm cho mụ đầu, một số bị trò đời làm cho lú lẫn. Lăn vào cuộc chơi và bon vào cuộc đời nhiều đến nỗi những gì bọn em học ở trường đều trở nên nhàm chán. Nhiều đứa học hành đàng hoàng chưa chắc đã có đầu óc tính toán được bằng một phần mười bọn em. Có lẽ là hơi huyênh hoang nếu nói rằng những đứa bỏ học mà em quen đều là thế hệ “thất học tài năng”, nhưng sẽ không ngoa nếu nói chúng nó có tài trong một vài lĩnh vực. Chủ yếu những đứa bỏ học đều làm về nghệ thuật, và phần nhiều có cái cách sống rất phiêu diêu cũng như tính tình dở hơi quái đản.

Khi bọn em loay hoay sắp xếp cuộc đời mình thì những người đang đi học vẫn đi học.  Bọn em ít cho mình cái cơ hội được hối hận vì những quyết định đã qua. Bởi vì những sai lầm kể cả khi nó là sai lầm nó vẫn là thứ đã diễn ra rồi, đúng chứ?

Không biết mấy đứa kia như thế nào, chứ thú thực đôi lúc em cũng cảm thấy mình thấm thía lắm. Lần gần đây nhất em được mời tới một nơi cần có em. Nhưng họ lại lấy lý do bằng cấp để chèn ép em trong một vài thỏa thuận tiền bạc. Cũng với thái độ xấc láo, hợm hình và coi thường, họ cứ vin vào bằng cấp để nói rằng vì em thiếu nó nên em là người kém cỏi. Mặc cho họ nói, em vẫn cứ cười. Và dẫu cho khi ra về em cảm thấy bực bội, nhưng em luôn cố gắng để không nhớ tới thái độ khiếm nhã ấy nữa. Thế nên, bởi vì họ còn cần em, nên cho dù tỏ ra coi thường với học thức mà em có, họ vẫn phải nhún mình gọi lại với thái độ nhã nhặn hơn.

Tuy nhiên cuộc đời không phải lúc nào cũng giản đơn, sâu trong thâm tâm những người có học ấy vẫn là một nhúm những coi thường và định kiến. Cho dù họ không giỏi giang, nhưng họ cũng không bao giờ đàng hoàng chấp nhận người khác dễ dàng hơn họ khi thiếu một vài tiêu chuẩn truyền thống. Thế nên, dù rất nhiều bài phỏng vấn hỏi em về chuyện học, và cũng nhiều quá đỗi những email nói rằng muốn bỏ học giống em, nhưng em ko thể trả lời và đưa ra lời khuyên. Bởi con đường ai đó chọn, họ sẽ phải đi và phải chịu. Một sự lựa chọn giống nhau, có thể tốt với người này nhưng tồi tệ với người kia. Đúng không anh yêu?

Em luôn tin rằng anh đúng, cho dù anh có ít tuổi hơn em một chút xíu, nhưng anh thông minh hơn em nhiều, không nông nổi cho dù tính tình còn đôi lúc hơi khó chịu.

Anh biết con đường anh phải đi vì thế em tin rằng anh học và bỏ thời gian ra học để em chờ đợi sẽ không hoài công uổng phí.

You never lose by loving.

You always lose by holding back.

Đợi chờ không phải là một việc sung sướng, và đã quá nhiều người rảnh rỗi cản ngăn, nhưng suy nghĩ của em cũng rất bản năng, đối với em đợi chờ là một điều nên khi mình cảm thấy cần vì yêu người đấy.

Em yêu anh!

Nhiều!

Và,

Anh, thứ nhất, là chẳng giống bọn em. Anh xác định rằng anh cần phải học. Anh học trong một môi trường tốt nhất với điều kiện tốt nhất. Những thứ tốt nhất ấy đã khiến việc học của anh đáng giá hơn cái sự học đối phó của bọn em ở nơi này rồi… Thứ hai là cho dù còn chán nhưng anh vẫn không ngừng cố. Và thứ ba là, đúng như bố anh nói, có một số nghề nghiệp là do năng khiếu nhưng có một số nghề bắt buộc phải học và có bằng cấp cực tốt. Đó là nghề và nghành mà anh đang học.

Em sống rất bản năng và gai góc.

Anh sống theo một sự sắp đặt rất quy chuẩn và rõ ràng.

Em đã yêu anh, yêu một người ở thế giới hoàn toàn khác em. Anh sẽ lăn lộn với đời khác với cách mà em bon chen để sống. Anh sẽ đấu tranh khác với cách mà em phải vất vả đánh nhau. Anh sẽ chiếm đoạt khác với cách mà em giành giật. Anh không sống ở thế giới mà em từng sống và đang sống. Nhưng nếu chỉ cần gặp nhau ở duy nhất một điểm tương đồng, thì tình yêu em dành cho anh sẽ đủ để dung hòa thế giới ấy. Và bởi vì em khác anh nhiều đến vậy, nên em mới có thể lấp đầy những thiếu sót trên con đường mà anh sẽ phải đi qua. Đó là sự bổ sung, tương hỗ đầy hình tượng, mà ai cũng có thể nhận ra thật rõ.

Yêu thương anh vô cùng, và cũng sẽ luôn tôn trọng những cố gắng cũng như mọi quyết định của anh. Ráng lên anh nhé. Em yêu anh! Yêu anh rất nhiều.

Bức thư tình thứ 31: T____T

6 Tháng 11

SDC11635

Ảnh nhảm nhí

Anh ở bên đấy giờ này lạnh lắm không? Em ở Sài Gòn nắng mài da đen gần chết. Em cảm giác như là em đã hâm đơ mà chạy đi lấy hết… tất cả nắng đang có ở chỗ anh về. Để bây giờ em ngồi thu lu ôm nắng, còn anh cắn răng chịu lạnh cóng cong queo cả người. (đọc tiếp…)

Bức thư tình thứ 30: Nobody until you

16 Tháng 10

Anh yêu,

Loving you

Loving you

Nghe tiếng anh ho mà lòng em buồn đau vô hạn, thấy anh ốm mà em thấy như mình còn… ốm gấp mười. Chẳng phải ngoa ngoắt, nói để văn hoa đùa chơi, nhưng em thương anh phát khóc, tim em đau như buốt óc vì chẳng thể làm gì. Xót lắm anh ạ. Anh mau khỏe lại nha, anh ở xa, phải giữ gìn sức khỏe, còn việc học hành và lắm thứ phải lo. Thôi, mệt thế này, nghỉ đi anh nhé, mai đừng đi chơi bóng rổ nữa có được không? Mất sức lắm, mất công em khóc vì không biết phải làm sao. Nếu em ở bên anh lúc này thì tốt biết mấy. Có thể chẳng giúp được gì nhiều cho anh, nhưng vẫn còn chăm sóc và nấu ăn cho anh được. Anh sẽ không phải ăn mỳ khi ốm và tự mình giặt đồ khi bệnh.

Mọi thứ thật khó khăn với cả hai chúng ta, em biết vậy. Bởi vì em đã ốm và đang ốm khi một mình mà, nên em biết là nó rất tệ, từng cơn ho như thể muốn nuốt chửng mình, còn mình thì phải gồng lên vì nó. Chẳng ai chăm sóc cả, anh ăn nhiều lắm, ăn mỳ, lại ốm nữa, có đủ không? Nếu là em, thì sẽ chẳng sao cả, em không phải làm việc nhiều, người lại thấp bé, nên không ăn bao nhiêu ngày cũng chẳng sao. Còn anh thì, to cao như thế, ăn uống không đủ sao mà có sức? Anh ơi, cố gắng lên nhé, em chẳng biết nói gì nhiều, chỉ biết lẩm bẩm mãi cái câu nhàm chán, anh nghe đã quá nhiều rồi: Em yêu anh nhiều lắm anh yêu!

Hôm nay, không hiểu là ngày gì, em cảm thấy như có chuyện gì lạ lắm. Tự nhiên cả người yêu cũ, và người yêu đầu tiên, hai người đấy đều gọi cho em. Họ đều nói tự nhiên linh cảm thấy, em ốm đau hay sao ấy. Rồi lại “chọc ngoáy” là : “thế người yêu em đâu?” xong còn chêm vào câu “Người mới không lo được thì để người cũ quan tâm vậy!”. Em không thích kiểu mỉa mai châm chọc đó, em có anh như thế đủ rồi, những chuyện “xa xưa” em không muốn ai lôi ra cân đo đong đếm.

Bỗng nhiên thấy anh ho, anh ốm, em lại bồn chồn nghĩ, liệu có phải em nghe điện thoại và trả lời các Ex của mình mà anh bị thế không? Trời dọa em đó à? Em sống rất duy tâm, nên luôn lẩm nhẩm sợ mình sai trái. Một chút sai cũng không được đâu, lần sau em sẽ không nghe họ nói nữa, dù có quan tâm… cũng mặc kệ phải không. Bởi hiện tại với em, anh quan trọng hơn mọi thứ trên đời, hơn mọi lời an ủi. Em sẽ làm mọi việc để anh được tốt, sẽ bẻ gẫy mọi thứ nếu điều đó tốt cho anh. Em sẽ làm mọi thứ để anh được tốt, sẽ phá hủy mọi thứ nếu cần để nó được tốt cho anh. Em sẽ quăng đi mọi thứ em muốn em cần, chỉ cần như thế là tốt với anh. Để tốt cho anh thì em sao cũng được.

Tại sao mới hôm qua, anh còn khỏe mạnh, nghe em ho sù sụ, hôm nay lại “tranh đấu” lại rồi, ho còn khủng khiếp ghê rợn hơn em, giọng còn cồn cào và nặng nề hơn em nữa. Em thương anh lắm, thương mà chỉ biết nói là thương, chỉ biết đang thương hơn từ thương nhiều lắm. Anh mau chóng khỏe lại nhé, anh mà ốm hoài, thì làm sao em có thể khỏe được đây. Làm mọi thứ chẳng phải đợi một ngày đoàn tụ, được ở bên nhau cho bõ đủ lúc xa. Bất cứ chuyện gì em cũng nghĩ tới hai ta, tới số 2 chứ không bao giờ nghĩ cho riêng mình cả. Ngay cả khi giận annh, em cũng luôn tự trách mình, trách mình sao lại nỡ… giận anh.

Dù thế nào em cũng luôn ở bên anh, mặc cho mọi chuyện và anh có thay đổi nhiều đi nữa. Rồi anh cũng sẽ lại trở về thôi, trở về như ngày nào với hơi thở bên em khi quấn quýt. Vì anh là anh, là người mà em yêu hơn mọi thứ trên đời, là người khiến em có thể rời bỏ, những chuyến phiêu lưu cả cuộc đời mơ ước, để mong được ở cạnh bên. Nên, anh sẽ cố gắng mà phải không? Bởi vì đơn giản như trái đất phải quay để người ta được sống, em cần có anh cho cuộc sống của em…

Nước mắt, phụ nữ đều có nhiều như đàn ông thôi. Nhưng phần lớn họ dành thời gian cho nước mắt chảy… nhiều hơn đàn ông. Có lẽ vì thế mà em hay khóc, khi em khóc, anh đừng thấy phiền lòng, đừng giận em vì em đã quen sướt mướt, em khóc vì em chẳng làm gì được, chỉ biết biến yêu thương thành nước mắt chảy trong lòng, ngấm vào trong và bật vỡ ra thành tiếng. Dù biết bao lần, em cất công kìm nén, nhưng vẫn chẳng tránh được cho mình cứ khóc mãi không thôi… Em sẽ cố, dù việc gì em cũng sẽ cố, anh cũng phải cố nhé, cố thật nhiều, vì yêu nhiều nên… hãy cố!

Em yêu anh nhiều lắm anh yêu, sớm khỏi nhanh đừng để em lo lắng, đừng để bản thân phải nặng nhọc vì ốm đau, anh nhé! Yêu anh yêu anh rất nhiều.

Nếu em biết hát, em cũng sẽ hát bài này cho anh nghe… :) :X

Baby life was good to me
But you just made it better
I love the way you stand by me
Through any kind of weather
I don’t wanna run away
Just wanna make your day
When you felt the world is on your shoulders
Don’t wanna make it worse
Just wanna make us work
Baby tell me I will do whatever

It feels like nobody ever knew me until you knew me
Feels like nobody ever loved me until you loved me
Feels like nobody ever touched me until you touched me
Baby nobody, nobody,until you

Baby it just took one hit of you now I’m addicted
You never know what’s missing
Till you get everything you need,yeah

I don’t wanna run away
Just wanna make your day
When you feel the world is on your shoulders
Don’t wanna make it worse
Just wanna make us work
Baby tell me,I’ll do whatever

See it was enough to know
If I ever let you go
I would be no one
Cos I never thought I’d feel
All the things you made me feel
Wasn’t looking for someone until you

Nobody, nobody, until you

Bức thư tình thứ 30

2 Tháng 5

Việc yêu một người khó khăn hơn việc cố gắng để mình tồn tại.

Tình yêu đôi khi lại có sức mạnh hủy hoại gấp trăm ngàn lần những thù hận, chiến tranh, cướp bóc, giết hiếp…. Sức mạnh hủy hoại của nó lớn hơn mọi sự tồi tệ nhất thế gian.

Vậy mới nói, tình yêu ko phải lúc nào cũng đẹp, nó hoang tàn khi nó chứa trong mình quá nhiều trái ngang và tan nát, lo lắng và sợ hãi, yêu thương và hờn ghen, căm tức.

Nỗi khổ của tôi cũng chính là hạnh phúc của tôi. Niềm đau của tôi cũng chính là niềm vui của tôi. Lý do tồn tại của tôi cũng chính là lý do có thể làm cho tôi tự thân hủy hoại mình, lý do cho tôi sống cũng là nguyên nhân khiến tôi chết.

Khi thực lòng yêu một ai đó, bạn sẽ thật sự cảm thấy rất rõ điều đó trong tim mình.

Thậm chí là cầu nguyện mỗi ngày, để mong người ấy hạnh phúc.

Và chỉ cần anh ấy còn sống, hạnh phúc và vui vẻ, bạn có thể bán rẻ mọi thứ quý giá nhất của mình.

Chỉ cần biết anh ấy tồn tại trên thế giới này, bạn sẵn sàng chấp nhận mọi thứ, ngay cả khi anh ấy tồn tại nhưng đang thuộc về một ai… không phải bạn.

Mỗi khi không liên lạc đươc với người yêu, vì bất cứ lý do gì, tôi đều rơi vào trạng thái hoang mang cực độ. Những lúc như thế, tôi biết rằng, tình yêu của mình dành cho anh ấy, nhiều hơn mọi thứ, lớn hơn mọi điều, nó ko chỉ nằm gọn trong một từ Yêu, đối với tôi Yêu chính là đang SỐNG.

Vậy có nghĩa là, nếu thiếu YÊU, tôi không thể SỐNG.

Và điều đó đồng nghĩa với việc, người yêu tôi là CUỘC SỐNG của tôi.

Dù cho chúng tôi có đôi lần cãi vã, và cũng có lúc làm cho nhau thực sự quá đau lòng, nhưng điều đó vẫn một phần chứng tỏ, chúng tôi đang yêu và đang sống… Thế thôi!

Bức thư tình thứ 30:

Anh yêu ơi, ngắn gọn thôi: Em nhớ anh nhiều lắm! Em yêu anh!

Bức thư tình thứ 28: Nhớ anh

12 Tháng 4

Anh yêu

Em đang bị ỏng bụng đây. Theo dự định là hôm nay đi Tây Ninh, 49 ngày bé Việt Quang. Nhưng chuẩn bị đi buổi sang ấy, thì chị Oanh lại bảo là bố mẹ bé đi Bình Dương làm rồi, hẹn mấy chị em 100 ngày thì xuống.

Bình Dương là khu công nghiệp, em đoán bố mẹ bé làm công nhân ở trong một nhà máy nào đó ở đấy

Nỗi đau mất con vẫn còn đầy, mới mấy chục ngày trôi qua mà người ta đã phải lao vào công việc để lao động duy trì cuộc sống, vật lộn với nợ nần, quần quật với cả nỗi đau và cả nỗi lo…

Cuộc sống vẫn từng ngày trôi qua, tất cả đều vẫn phải sống cho dù có nhiều vất vả …

…..

Thôi, nói sang chuyện khác nhé, em bưc mình với cái laptop của em quá, nó tệ hại đến mức dùng word cũng lỗi tùm lum tùm la… Viết có một vài dòng mà ko ra nổi chữ…Lúc mua nó, em ko có nghĩ là nó tệ thế này đâu.

Nó làm em rối loạn bệnh hoạn hết cả lên, chẳng viết được cái khỉ khô gì cả. Em tắm xong ngồi nhìn laptop mà bưc mình điên đảo, cố gắng lắm mới rặn ị ra được mấy dòng blog cho an ủi bản thân. Em sắp bị thần kinh vì chán mất. Thần kinh nặng lắm luôn đó. Ở nhà một mình, thu lu một xó, hết nhăn nhó rồi lại bực mình, lên cơn tưng tưng chẳng khác nào con tinh tinh xổng trại. Hết thay quần áo, lại ngồi đó … nhớ ai… Hết đi đi lại lại lại vác việc ra làm… Làm qua làm lại làm mãi ko xong… đầu óc ong gong muốn chết. Buổi sáng ngủ dậy em thấy mình mỏi mệt, cổ họng nặng nề những âm điệu khó nghe. Em chỉ muốn gằn giọng lên để nói cho anh biết là em đang ốm đấy, thấy chưa… Nhưng những lúc nhìn anh cũng mệt mỏi vô bờ, lương tâm em bỗng dưng trở nên cắn dứt, vì ko thể chăm lo cho anh, nên em lại im lặng nói những điều vu vơ vì sợ than vãn làm cho anh mệt mỏi. Đôi lúc, có rất nhiều điều em muốn nói, nhưng em lại sợ làm anh nhọc lòng, và em đã ko nói… để rồi nó cứ nặng nề chất trong em những chuyện mà một mình em rất khó khăn giải quyết… Em thấy ngại với anh từ lúc nào em ko hay biết…. Rồi tự dưng em nghĩ, yêu nhau sao cần phải ngại nhau? Và em nhận ra là, vì yêu mà ko làm đc nhiều điều cho người mình yêu, điều đó làm cho em thấy… ngại…

Em nhớ anh, thật sự rất nhớ anh.

Làm con gái thật khổ, phải đợi chờ mà ko được rên la. Muốn đòi hỏi nhưng lại sợ bị xem là nói nhiều. Người ta cứ dậy nhau phải tin tưởng người mình yêu, nhưng trong xa cách, nhớ nhung nhiều dễ làm cho bản thân hoảng loạn.

Đến bao giờ, em mới được ở gần anh nhỉ? Đến bao giờ mới được ở gần để những trận tranh cãi vu vơ, ko kéo dài và tệ hại mãi như bây giờ. Để sự dịu dàng âu yếm có thể xóa tan mọi nghi ngờ và thói quen bỏ cuộc… để sự tức giận được thay thế bằng nụ hôn nồng nàn và bờ vai mạnh mẽ… Em nhớ anh, anh yêu…

Hôm qua, em đi xem phim, cứ mỗi lần xem một cái gì, dù nó hay ho hay chán ngắt, cũng sẽ để lại trong em rất nhiều suy nghĩ. Ở trong đó có cái đoạn nói về những người đàn ông, đại loại là bản năng của người đàn ông là ganh đua, họ sinh ra để ganh đua, và cố gắng vượt qua đối thủ, nếu ko còn có ganh đua, họ chẳng còn lý do tồn tại. Nhưng cuối cùng thì hình như nó lại ko như vậy, cuối phim, người đàn ông vẫn trở nên thần kinh, điên loạn, giết người ko gớm tay trong sự hoảng loạn vì thiếu vắng người đàn bà mà anh ta yêu.

Xét cho cùng, dù nhẫn tâm hay độc ác và háo thắng đến đâu, là con người, vẫn phải sống vì nhau. Đàn ông sống vì đàn bà và cần có đàn bà, ngược lại cũng vậy, đàn bà cũng thế, chẳng hề khác đâu.

Người ta bảo xa cách mới thử thách được tình yêu, em thấy là…. Chỉ có xa cách mới … phá phách được tình yêu… Nếu em và anh luôn ở bên nhau, sẽ chẳng có gì nhạt nhòa và phôi pha đi cả, tất cả sẽ mãi luôn đậm đà, ngọt ngào và vẹn nguyên như vậy….

Rồi em sẽ sớm về với anh thôi, rồi anh sẽ sớm, tới với em thôi, rồi sẽ tốt lên thôi, em luôn tự an ủi mình như thế… để ko bị những ý nghĩ nhảm nhí, bủa vây và phá đám mình. Em yêu anh nhiều lắm anh yêu. Nhiều lúc nhớ anh em ngỡ ngàng khi thấy mình bỗng dưng bật khóc. Những lúc ấy thấy giận và ghét anh vô cùng, chỉ muốn trách móc và la lối loạn lên để anh biết là anh đáng ghét đến như thế nào khi để em một mình như thế. Đối mặt, ngày ngày đối mặt với những khoảng trống mênh mông quanh em, vô cùng đơn lẻ, tuyệt đối lẻ loi… cực kỳ mệt mỏi và rất khó nói lên lời.

Nếu bây giờ là quá trẻ để có một gia đình, em sẵn sàng chấp nhận cho mình già đi để được sống bên anh như một gia đình hạnh phúc!

I love you :*

Bức thư tình thứ 27: Đại nạn với Ngân hàng

7 Tháng 4

Anh thân yêu,

Ngày đau lòng buốt giá, tháng nghèo đói quắt queo năm may mắn vắt veo trên ngọn cỏ, bỏ lại đen đủi lủi thủi dưới chân giày.

Đêm qua, em đã mơ một giấc mơ ko đẹp, để sáng dậy, em bất ngờ phải dẫm trúng giấc mơ xấu xí đen xùi, thùi lùi như ma chui ấy.

Chuyện là, đêm qua, em nằm mơ, thấy mình tung tăng nhí nhảnh ra máy ATM rút tiền. Vừa đút thẻ vào máy thì có 1 thằng đẹp trai nào đấy lon ton chạy đến, bấm password của em như điên, trong lúc mắt em tròn xoe, miêng em há hốc, nhìn nó trong thoáng chốc thì tiền đã lòi tòi phòi ra mấy cục khoảng vài chục triệu. Em vừa mới chỉ kịp thét lên: “Ối, sao biết password thẻ, hay vậy?”. Thì nó tay cầm 2 cục tiền, miệng cười chum chím, chân chạy mất dẹp, ko quên bỏ lại câu: “Uh, thế đấy, biết mới hay chứ!”.

Em đuổi theo nó như một con điên, gào toáng lên: “Cướp! Cướp!”

Chắc trong mơ đuổi nó mệt quá, nên là em đã tỉnh dậy đúng lúc tới giờ phải đi làm.

Em sửa soạn, chài, giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ, chẳng có mịe gì mà vì giấc mơ phiền muộn. Em make up tùm lum, thay quần áo rồi lon ton xách túi đi làm, xuống tầng 1, hồn nhiên đút thẻ vào máy rút tiền của ngân hàng VIBANK, bấm rút điên đảo. Trong đầu thống kê những con số, tiêu bao nhiêu hôm nay, tiêu việc gì nữa này, gửi cho mẹ bao nhiêu vậy thì còn bao nhiêu ở lại trong cái thẻ xanh xanh xinh xinh này?

1 phút trôi qua

2 phút trôi qua

3,4,5,6,7,8,9,10 phút cứ lụt đụt trôi qua… chẳng thấy cái thẻ lòi ra lại càng ko thấy tiền xuất hiện.

Chỉ có một ông già hồn nhiên như ông bụt đứng đá em ra khỏi vòng vây ấy, rồi đút thẻ vào, rồi rút tiền ra.

Sau khi ông ấy đi khỏi, cái máy kêu ò e í e rồi pending luôn trong sự ngỡ ngàng và hoang mang cực độ của em. Lòng em tan nát, ruột em đau, em ko biết sau biến cố này thì em tiêu bằng gì???? em đi lại ra sao????? và làm thế nào gửi tiền ra cho mamy của em được?????

Em gọi cô nhân viên ở đó, cô ấy bảo gọi vào số hỗ trợ khách hàng tuốt tuột ngoài Hà Nội. Em gọi ra Hà Nội, người ta bảo em chờ tý nhá. Sau khi em đã “chờ tý nhá”, người ta mới hỏi em là, em dùng thẻ ngân hàng nào? Em bảo Eximbank, người ta bảo, ối giời, thế thì gọi cho Eximbạnk, emximbank sẽ giải quyết rồi đệ trinh chuyền giao sang VIBANK giải quyết tiếp.

Em lại gọi cho Eximbank, eximbank bảo phải lên Eximbank, em lại lên Eximbank, eximbank nói vấn đề này ko hề vi mô, nó vĩ mô. Vì thế tài khoản của em tạm thời bị khoá để điều tra và xem xét lại. Tại sao em đổi số điện thoại đăng ký Phone banking mà ko báo? Để bây giờ các thông số sai lệch hết cả, khó khăn trong việc đối chứng ra? Em ngơ ngác, đầu hàng và xin lỗi, vâng, lỗi là ở em, thay số điện thoại, đổi địa chỉ nhà và tùm lum tá lả mà ko báo cho ngân hàng, em trăm phần sai trái.

Thế chứng minh thư em đâu? Em để nhà hay để đâu ý nhỉ? Em ko nhớ, chắc trong cái ví nào đó.

Vậy thì ko ổn rồi, tài khoản của em sẽ bị khoá rất lâu để điều tra, em sẽ phải đi ra và chờ đợi, đừng hòng rút tiền vội, họ sẽ báo sau.

Có nỗi đau nào hơn nỗi đau này, tiền trong ví em còn mấy trăm ngàn, lan man mãi em mới hoang mang chợt nhớ là mình chưa đóng tiền điện thoại… Mà em có tới … 2 cái điện thoại lận. Sờ vào cả 2 cái, đều thấy nó báo… sắp hết pin…

Đời em thế là xong phim, hết tiền, hết pin, hết điện thoại, hết bại hoại đủ thứ trò.

Giả sử mà người ta ko giải quyết kịp cho em, thì ko chỉ những vấn đề vĩ mô như sinh sống và gửi tiền ra ngoài kia, mà còn cả những vấn đề vi mô như tuần sau đi Tây Ninh thăm gia đình bé Việt Quang, hay cuối tuần sau nữa đi Nha Trang làm từ thiện, em cũng sẽ ko biếtcướp tiền ở đâu? Cho dù trong tài khoản em cũng chẳng còn nhiều nhặn tiền gì, nhưng ít ra nó cũng còn chút ít lý do cho em sinh tồn vật vã cho qua ngày đoạn tháng. Bây giờ người ta cướp đi nguồn sống bạc vàng đó của em, em biết nương tựa vào ai nữa đây? Huhu

Nhưng em có một thắc mắc là, tại sao tại sao tại sao, em mơ lại linh nghiệm đến vậy, mai em phải luyện chưởng để lúc mơ mơ nhặt đc tiền mới đc, hoặc trúng số chăng? 

May mà em đang ở nhà của chị Phương, có đủ nước uống và chỗ ở ko mất tiền và ko bao giờ thiếu, nếu ko chắc em chết trong sợ hãi đói nghèo mất thôi.

Chuyện chưa dừng lại ở đó, buổi sáng còn tiếp tục xui xẻo khi mà em đến công ty trễ hơn 1 tiếng đồng hồ, tương đương với việc em phải nộp phạt. Nộp phạt thì mình sai phải chịu, nhưng 3 lần đi trễ sẽ bị trừ 10% KPI, mà KPI là một thứ quan trọng đến nỗi lần nào em sai em cũng sợ, nó ảnh hưởng tới tiền bonus của em, mà tiền bonus là 1 số tiền rất lớn lao vĩ đại mà người ta trông mong mỏi mòn hơn trông con chờ cháu. Mà cái đó cũng chẳng quan trọng lắm đâu, tiền ý mà, ở đâu chả có ( em bốc phét đấy  tiền có phải giấy đâu mà sẵn thế ), cái quan trọng hơn cả tiền nữa ý, là người ta sẽ đánh giá em là nhân viên hạng bét xê lết do ý thức kém, kỷ luật tồi, có mỗi việc đi làm đúng giờ thôi mà lôi thôi mãi. Leader mà kém cả Staff, Staff của em quản lý, nó toàn làm báo cáo đủ hơn em, đi sớm hơn em, nhưng tất nhiên việc của nó ko nhiều hơn em đc. Cái chính là nhìn vào nta sẽ thấy nó đáng yêu và quy củ hơn con boss này của nó, thế là em tệ rồi… huhuhu

Không hề, không sao, phía trước dù hắc ám và đen thùi lùi như thế nào, em cũng sẽ ko bao giờ gục ngã, em sẽ vượt lên mọi hoàn cảnh khách quan và ngang trái, để sống sót xinh đẹp hết tháng này. Hiện nay, em vẫn chưa tìm ra hướng giải quyết, có lẽ cần đến ít hơi men hay chất cồn để nôn ra ý tưởng. Nhưng bây giờ đang là giờ làm việc, em nhất thiết ko thể để những hoang mang buổi sáng, ảnh hưởng đến buổi trưa, buổi chiều và buổi tối. Em sẽ ổn thôi, huhu, sẽ ổn, huhuhu.

Để bổ sung độ hoành tráng và chứng minh em ổn, em sẽ post 1 cái ảnh thiên hạ vô địch xinh đẹp của em, để tự ngắm mình lung linh mà thấy mình dù đen thế nào cũng may mắn rập rình

Tình tình tình, xinh quá là xinh, năm 1 tuổi, từ bé cho tới tận lớp 9, chụp ảnh không bao giờ cười, nên chả ai biết mình cười xinh. Hohoho ( Chụp ngày 8/7/1989)

Khuyến mãi thêm 1 cái ở Office tuần trước

I love u! I love u! I love u!

Huhuhu

Muahz!

Chết cười!

Ôi tiền của tôi, huhuhu

Bức thư tình thứ 29

4 Tháng 4

Anh yêu,
Mấy hôm nay đau chân, đi lại cũng trở nên khó khăn. Nó nhức, nó đau mà ko biết nói với ai, mà cũng ko hiểu nói với ai thì có giải quyết được điều gì. Chân đau là việc của bản thân, em tự biết ko nhất thiết phải đem đi kẻ lể. Nhưng lại thêm bụng đau do đến chu kỳ, những cơn đau bụng mỗi lần bị thì thật không hề đơn giản.

Theo truyền thống gia đình, gen di truyền từ đời này sang đời khacs, từ bà ngoại đến mẹ và dì em, điều bị đau mỗi khi đến ngày ấy. Mẹ em kể là, hồi còn trẻ mẹ đau đến nỗi có khi ngất xỉu và lịm đi mê man ko biết gì. Vậy nên em thì cũng sẽ ko có gì khác.

Tất nhiên đau bụng do chu kỳ kinh nguyệt thì cũng chẳng có gì mà nguy hiểm. Nhưng nó đau dự dội và làm cho chân tay cứ bối rối cứng đờ và người thì bơ phờ mệt mỏi nên tính cách cũng trở nên cau có đến khó nói.

Nhưng em chẳng dám rên rỉ với anh. Anh thi, anh bận, anh còn phải lo anh học, chứ đâu có như em. Em không được làm phiền anh với những câu chuyện và suy nghĩ vớ vẩn, để anh còn tập trung học hành, ko mọi thứ lanh tanh bành, bố mẹ anh lại phiền muộn.

Anh à, em xin lỗi anh nhé. Nếu anh ko biết em đang xin lỗi điều gì, thì cứ quên nó đi, chỉ biết là em xin lỗi anh, xin lỗi cho bất cứ điều gì mà em sai. Anh sẽ sẵn sàng tha thứ chúng chứ?

Em luôn yêu thương và tôn trọng tất cả những gì anh tôn trọng và thương yêu. Nếu em có nói điều gì làm anh buồn thì anh yêu ạ, em chẳng có một ý nghĩ xấu xa hay coi thường gì cả, chỉ là những lời nói bốp chát của tính cách thẳng thắn ở em mà thôi. Em sẽ cố gắng sửa đổi để có thể tinh tế và khéo léo hơn cho anh bớt buồn vì những lời em nói đôi khi quá nặng nề và gai góc nhé.

Hôm nay, em cũng rất bực một chuyện này. Em đang thực sự cần tìm nhà nhiều tháng nay. Em đâu thể đi nhờ vả mãi như thế này được, em lớn rồi, phải sống được dù ở bất cứ hoàn cảnh nào và ngay cả khi ko ai lao vào giúp đỡ em chứ. Em cần tìm nhà thì em nói là em cần tìm nhà, cho dù điều đó là quá khó khăn với sự ngu ngơ của em ở Sài Gòn trong hiện tại. Nhưng em vẫn mải miết và cố gắng tìm kiếm một cách thực sự đây. Vậy mà, có đứa nói em là, em cố tình nói em cần tìm nhà, để chứng minh là bản thân em có thể tự lập và đang cô độc để cho bọn con trai chú ý đến mình, để thể hiện em là một cô nàng độc thân quá hot và mồi chài những đứa bé trai ngây thơ vô số tội.

Em chưa bao giờ có cái ý nghĩ ngớ ngẩn đó, và em ghét việc cái thằng dở hơi đó áp đặt lên em với những suy nghĩ rẻ tiền đó của nó. Trong khi nhu cầu của em là có thật, thì nó như một con lật đật ko có thần kinh, suy diễn ra những điều mà ngay cả người thần kinh cũng ko nghĩ ra như vậy. Không giúp thì thôi lại còn ăn nói độc địa, em ghét loại người đó anh yêu à!

Em ko thích người ngoài nhìn vào em với những suy nghĩ bần tiện đến như vậy. Em có thể diện của em nữa mà. Và nếu em cần một người đàn ông hoặc 1 vài người đàn ông thay vì một căn nhà để ở, thì có lẽ em đã dễ thở hơn rất nhiều, chỉ việc gào lên và bung ra thì cũng chả thiếu gì trai tơ mới lớn đâm ra thụt vô cả. Để có con trai thì ko quá khó đến vậy, đàn ông tốt thì hiếm hoi, loại vui chơi thì như lá rụng dưới chân, quết một đường giày, bám chân cả đống.

Nhưng em đâu có cần, và em cũng chẳng cần ai dậy cho em biết em nhất thiết phải dở trò gì để có những cái em ko cần cả.

Và hơn tất cả những điều đó, em biết rất rõ ràng rằng người đàn ông của em là ai, chứ ko cần phải đi tìm nhiều thêm làm gì nữa cả.

Mọi hành động của những con người xung quanh cuộc sống chúng ta, thật quá muôn màu muôn vẻ. Đối khi chúng vô lý lẽ đến lạ lùng.

Em cũng ko còn hiểu rõ những giá trị của chúng nữa, những hành động và lời nói chọc vào cuộc sống ko phải của mình.

Em cũng cảm thấy mệt.

Theo lịch của em, thì em sắp phải trải qua một kỳ thi nặng nề, em khó lòng có thể an tâm để mà ngồi yên hưởng thụ cuộc sống được nữa, thi thố, thật ảo ảnh.

Sau kỳ thi này, em sẽ đi Nha Trang làm từ thiện 3 ngày. Em xem lịch, nó có vẻ quá nặng đối với sức khỏe hạn hẹp của em. Nhưng em đã đăng ký, thì em phải tham gia, ko nên nói mà ko làm, nhất là lại là vì bọn nhỏ. Lúc đăng ký em có biết đi đâu làm gì đâu, nghe nói đi làm từ thiện là cuông quýt xúm xít đi liền thôi. Đọc lịch trình mới thấy hoang mang đó chứ. Trong thời giann ở Nha Trang, cả team từ thiện sẽ phát quà, diễn kịch, thời trang, ca hát, cắt tóc, chăm sóc và vui chơi với trẻ em nghèo ở Cam Ranh ( Em viết đúng ko thì em ko biết nữa, em đọc lịch nhớ mang máng vậy). Em ko biết hát múa, nên em chắc chỉ hậu cần được cho mọi người thôi anh yêu.

Mấy ngày hôm nay, em nhớ các bé đã mất ở bệnh viện Ung bướu quá. Mỗi lần nhớ là một lần thấy lòng mình rơm rớm. Em ko dám vào bệnh viện, em vẫn còn sợ lắm mỗi khi đến đó mà ko còn có sự hiện diện của những bé đã qua đời. Đến rồi về em buồn ko sao chịu nổi. Em và Hạnh lâu nay đều ko vào, em nghĩ là Hạnh cũng như em sẽ còn nguyên cái cảm giác lạnh lẽo mỗi khi nhớ tới ngày Quang mất… và sự quạnh hiu heo hút khi lần cuối bọn em vào bệnh viện với ánh nhìn ảm đạm và nụ cười buồn nhưng cứ cố căng lên.

Hơn nữa, em đọc báo đài, thấy dạo này nghệ sĩ vào bệnh viện thăm các em cũng nhiều. Nhiều người vào vậy, đông quá, ko gian bệnh viện lại chật hẹp, chỉ làm các bệnh nhân thêm ngột ngạt. Em đi thăm người ta chứ ko phải kéo đàn kéo đống vào hành người bệnh và “ăn cắp” oxy vốn đã hiếm hoi ở đó, nên khi nào ko có hoặc vắng người em sẽ vô lại.

Em nghĩ em sẽ tạm thời làm những việc khác một thời gian. Hôm trước, ba bé Việt Quang ko gọi được cho em vì em thay số nên gọi mãi ko đc, có nhờ chị Tố Oanh nói xin lỗi em và chị vì đợt rồi ko ở Tây Ninh để 2 chị em về thăm bé 49 ngày. Ba bé Quang vẫn chu đáo như vậy, những người sống có tình nghĩa như thế thật đáng quý biết mấy… Vậy mà số phận đáng thương quá chừng.

Hôm trước, anh nói em chỉ biết nghĩ tới người khác trước khi lo cho mình, làm em buồn lắm. Em ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, đã chẳng có gì hay ho, em biết mà, nhưng anh đừng la em mà… anh nhé… Em sẽ cố gắng lo cho em tốt mà, anh biết những việc đó làm em vui mà anh yêu…

Yêu anh!
È è, đau bụng quá đi à, :( Anh học ngoan nhé! :*

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers