Tag Archives: thơ

[Thơ /Gào] Cô ấy

28 Tháng 5

Cô ấy!

Có phải ở bên em,
Anh vẫn nghĩ nhiều về cô ấy?
Bởi vì em nhìn thấy…
Trong mắt anh, cô ấy thật tuyệt vời…

Cô ấy có mái tóc đen, trải dài quyến rũ
Đôi mắt sâu, khiến anh đã từng mất ngủ vì yêu
Nụ cười ấy trong anh hẳn phải rất kỳ diệu…
Để trái tim anh lạc điệu nhớ nhung nhiều

Cô ấy đã từng ở đây…
Bên anh mỗi ngày….những phút giây, hạnh phúc
Nồng nàn, yêu thương, trìu mến…
Cô ấy đã đi xa khi ngày em đến…

Nhưng hình bóng ấy, mãi quanh quẩn nơi này…
Hàng ngày, em dùng khăn tay xóa vết son môi ấy…
Nhưng lau hoài, sao nó vẫn ở đây?
Vết son môi phai màu trong trái tim anh ấy
Vẫn in hình khiến lòng em đau nhói…

Có những buồn vương em không thể nói…
Nước mắt lòng vòng, chảy trong những hờn ghen…
Cô ấy đi rồi, em vẫn cứ nhỏ nhen…
Bởi vì em biết trong anh nỗi nhớ vẫn trào lên mạnh mẽ…

Rồi mai này, anh sẽ trở lại với người anh yêu
Em ở lại nơi này với rất nhiều nỗi nhớ…
Chẳng trái tim nào lang thang vô chủ…
Chỉ có những đêm dài không ngủ, sợ mất anh :)

Tháng năm quẩn quanh…
Anh ở bên em, mỗi ngày trôi nhanh, buồn chán…
Thương anh, em chẳng dám thở than…
Thương mình… em hoang mang trong tuyệt vọng :)

Gào-

Có một ngày…

21 Tháng 6

 

Có một ngày em buông tay anh ra…

Không nắm chặt như là em vẫn thế….

Có một ngày, bỗng dưng em chẳng thể…

Cứ mãi không buồn trước hờ hững anh trao…

Có một ngày, lòng em bỗng nôn nao….

Mắt ứa nước những hư hao ngày cũ….

Có một ngày em hiểu mình chẳng đủ…

Chẳng đủ dịu dàng để níu bước chân anh….

Có một ngày, em nhìn anh bước nhanh…

Rời xa em, để ký ức tan tành….

Mọi thứ tan nhanh… hơn là đôi ta tưởng….

Có một ngày, em – anh chia đôi đường

Mưa vẫn rơi, ướt đẫm giường ngấn lệ

Có một ngày, thời gian dài lê thê

Để trái tim em, tưởng chừng như muốn bể

Để bước chân dường như chẳng thể…. bước đi…

 

.

.

.

Có một ngày, em cứ ngồi suy nghĩ

Vì lẽ gì… sao ta lại chia hai…???

Có một ngày, em chẳng biết trách ai

Cứ lấy dao đâm sâu vào tim mình mãi

Có một ngày, em biến thành cô gái

Lặng lẽ buồn rầu hóa câm nín từ lâu…

Có một ngày, một ngày bao đớn đau

Có một ngày, ta mãi mãi mất nhau….

*

Tại sao anh không như em…

Không thấy đau đớn đến dại điên

Khi tình yêu bỗng nhiên trôi xa mất?

Tại sao anh không như em

Không cảm thấy mình dường như mất tất

Khi lỡ làng bỗng vụt mất yêu thương?

Tại sao anh không như em?

Không đầu hàng trước bao phen gió bão?

Tại sao anh lại gục trước rào

Người cản ngăn trong mùa nước nôn nao?

Tình yêu với anh, ôi mong manh vậy sao?

Sẽ rời xa em vì danh hay vì vọng?

Sẽ rời xa em chỉ vì một ngày nóng?

Và chóng bỏ em chỉ bởi một ngày mưa?

Sẽ rời xa em chỉ trong một buổi trưa?

Tình tan vỡ, thế là thôi… dang dở?

<Gào 21/6/2010>

Chỉ là… em nhớ anh thôi

11 Tháng 3

Chỉ là em nhớ anh thôi

Muốn nghe giọng anh nói

Muốn được thấy anh cười

Muốn được ôm anh khi dỗi

Muốn được xin lỗi anh khi giận

Muốn được nhìn anh với ánh mắt đầy lửa hận

Để được anh cưng nựng yêu chiều

-

Chỉ là em nhớ anh thôi…

Sao nước mắt cứ rơi nhiều như thế?

Sao đôi môi cứ khô khan cả đi

Chỉ là em nhớ anh thôi

Sao em cứ khóc, chẳng thể cười

Sao em cứ buồn, chẳng thấy vui

-

Sao em cứ tủi thân như là…. con gái

Sao em cứ ước mình mạnh như một… chàng trai

-

Để không yếu đuối như là em phận gái

Để không mê mải với những nỗi nhớ dài…

-

Chỉ là em nhớ anh thôi

Sao em cứ khóc – khóc hoài – khóc mãi…

-

Gào – 11/3/2010

Người đàn bà không gươm – không đao…

2 Tháng 3

Người đàn bà không gươm không đao

Với đôi mắt rực lửa và nồng nàn căm hận

Dấn tấm thân gầy đi vào trong mặt trận

Với sự tức giận cùng thù hận điên cuồng

!

Người đàn bà không gươm không đao

Không mangg theo một vũ khí sắc bén nào

Ngoài những giọt nước mắt sắc hơn dao

Và cả tâm trạng của một vùng bão lớn

Đặt chân nện lên trên nền đất mỏng

Bước nhẹ nhàng giữa hoang dại cuồng quay

Người đàn bà đứng trên mặt trận này

Lướt bay bay như là mây là gió

Mảnh giáp nào che tấm thân bé nhỏ?

Vũ khí nào chống cự những gươm đao?

Mũi tên nào xuyên qua gió cồn cào?

Ngọn lửa nào đốt cháy lòng hư hao?

Người đàn bà không gươm cũng chẳng đao

Đã sống trọi trơ suốt biết bao thế kỷ

Người đàn bà không giáp, chẳng áo bào

Lặng lẽ trong mặt trận ái – tình si…

Un peu…

30 Tháng 12

Nỗi đau em cứ một lòng một dạ

Bám theo em trên khắp nẻo buồn rầu

Nước mắt em trôi trong những âu sầu

Để vết thương nhuốm trong màu nước đỏ.

-

Nỗi đau em đắm chìm trong giấc mơ

Mơ mộng ấy bỗng hóa thân ác quỷ

Quỷ dữ về ôm xác thân em đi

Thiên thần chết, cánh gẫy trong chia lìa

-

Em ở đó trong ngàn vạn nỗi lo

Để tiếng tắt, cơn ho còn mệt mỏi

Để hơi thở dồn về như muốn nói

Em mệt rồi, xin em cố nghỉ ngơi…

-

Trần gian này em đã chán rong chơi

Mắt nhắm rối, vội vã ngậm tiếng cười…

Hơi thở cuối, em từ giã trần đời…

Em nhẹ nhàng, bước sang miền tăm tối…

( Gào – 30/12/2009)

Và thời gian này đã quá đỗi mệt mỏi rồi, phải không?

Đau

1 Tháng 11

Em sẽ cởi tấm khăn che mặt của em…

Để anh nhìn thấy vết lem sâu hoắm

Em sẽ bỏ lớp mạng che đôi mắt em

Để anh nhìn thấy một đôi mắt… tối đen… ẩm ướt

Vô hồn đôi mắt lướt

Ẩm ướt trong dày vò

Dòng nước đen, là nước mắt em đó

Còn vết lem… là màu đen bám trụ

.

Em sẽ cởi tấm áo của em

Cho anh sát tai ghé vào nghe lồng ngực

Cho anh áp sát nỗi đau đang thổn thức

Cho anh thấy ngực em co thắt rất vội vàng

.

Em sẽ lột trần thân xác em

Để anh thấy hình hài của ai đang tàn tạ

Để anh thấy giọt nước rơi lã chã

Như cơn mưa xối xả rất mặn mà

.

Anh có thấy nỗi buồn in trong đôi mắt đen

Anh có thấy niềm đau in trong trái tim em?

Và anh có thấy những tị niềm đang chiếm phần thân xác?

Anh có biết là kẻ nào gian ác

Đã cướp đi muôn vạn trạng hình hài

Đã để lại trong hồn ai tê tái

Một vết sẹo dài… đau đớn mãi chẳng phai?

.

Bước chân trần đến gần bên địa ngục

Một bàn tay thúc giục bước chân đi

Một bàn tay đu đẩy thân ủy mị

Một bàn tay hối thúc… người… chết đi

.

Tiếng rên rỉ và oán ai

Tiếng than vãn bên tai ai về chuyện sai.. chuyện đúng

- Gào-

…..

Viết vậy thôi, đủ rồi, hôm nay buồn quá!

Khóc!

31 Tháng 10

Em đã khóc khi mặt trời đổ máu

Dưới cơn mưa sâu thẳm nỗi lòng đau

Nặng buồn vì dằn vặt niềm chôn dấu

Nước mắt chảy ròng rã trong u sầu


Em đã khóc khi mặt trăng lặn mây

Chỉ còn đâu đây những bóng đen trôi vội

Nỗi lòng buồn trôi chảy những giọt rơi

Em đã khóc, đã khóc ở đời…

Khi mặt trăng khóc để mặt trời trốn biệt

Khi niềm đau in hai dòng ly biệt

Tan biến đi trong hư vô mải miết…

-Gào-


Thần chết

22 Tháng 10

Vị bác sĩ đứng đó, nhăn nhó một hồi lâu

Rồi buồn bã lắc đầu, quay chân đi rất vội

Chỉ còn lại em thôi, buồn đau đời tăm tối

Chỉ còn lại em thôi, lạc lõng giữa cuộc đời.

….

Em đã chẳng còn được ngắm màu lá xanh

Bởi mùa này lá rất nhanh tàn úa

Phải đợi đến thêm một thời gian nữa

Lớp lá non mới nở, chớm hình thành

….

Thời gian, thời gian sẽ trôi nhanh

Nhưng cái chết, đến bên em còn nhanh hơn thế nữa

Thời gian thời gian để ngắm nhìn anh

Em chỉ  cầu xin trời cho em thêm… chút nữa…

….

Những mũi tiêm, thuốc vào như thiêu đốt

Lửa ruột gan nuốt trọn em mỏng manh

Thân xác hao gầy, gân trắng xanh

Mệt mỏi nhìn anh, đợi chờ trong ảo ảnh…

….

Anh là ai, anh ở nơi nào vậy?

Có xa lắm không, sao mãi em chẳng thấy?

Cuộc đời em đang đi trên sợi dây

Gần cái chết, dây chỉ như “sợi chỉ”

….

Trời sinh ra em, chưa để em được yêu

Cho dù em đã biết rất nhiều … và biết yêu nhiều lắm

Nhưng hoàng tử vẫn ở đâu xa xăm

Không đến vuốt ve, giấc ngủ nàng công chúa…

….

Em nằm, ngắm nhìn những hạt mưa

Rơi tí tách bên hiên nhà lá đổ

Rơi rất nhanh trên mắt em đang mở

Nhắm mắt vào em ngủ… và em mơ…

….

Chàng đã đến, đến ở trong giấc mơ

Mặc bộ đồ đen, khiến cho em lịm thở

Chàng nói, chàng đã phải đợi chờ

Rất lâu cho tới tận… bây giờ...

….

Người yêu đầu tiên, là thần chết áo đen

Chàng đến để thổi tắt trong em.. sự sống

Và bây giờ, em khỏi cần nôn nóng

Đã không cô đơn, trong những mong ngóng… đợi chờ!

- Gào-

Đời người chẳng sống được là bao đâu! Đừng chú ý đến những gì người ta nói! Bỏ đi! Bỏ hết đi!

Ác mộng!

21 Tháng 10

Ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc, vật chất không đủ nhu cầu, chỉ có tình cảm là cứ thừa như vậy mãi….

Mệt mỏi chẳng biết nói gì, chỉ biết viết ra những điều ngắn ngủi mà mình chẳng may nghĩ tới. Thời gian này thật chới với, mọi thứ cứ xa vời vợi tận chân trời…

………………….

Em nhớ anh trong giấc ngủ em nằm

Mơ về anh trong hoang mang mắt nhắm

Tỉnh giấc mộng vô tình em bật khóc

Muốn có anh trong tuyệt vọng trống không

Một khoảng trời cao rộng trải  mênh mông

Anh vô tâm thả hồn em trống rỗng

Em cô độc, buồn bã héo hon lòng

Nhớ về anh, nhiều lắm, anh biết không?

Nhớ anh nhiều, giấc mơ thành ác mộng

Chỉ chập chờn trong thoáng chốc mà thôi

Nhưng đã vãi rơi biết bao nhiêu điều tồi

Làm em sợ hãi rồi nằm.. không dám ngủ

Nhớ anh, em sợ những giấc mơ

Không dám ăn và ngừng không dám ngủ

Không dám thở và sợ sống một mình

Không bình minh, nên ngày như đêm tối

Không gì rồi, chỉ còn nhung nhớ thôi….

- Gào-

Ảnh chỉ mang tính chất post vào cho có!

Ảnh chỉ mang tính chất post vào cho có!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers