Tag Archives: Thơ Gào

Có một ngày…

21 Tháng 6

 

Có một ngày em buông tay anh ra…

Không nắm chặt như là em vẫn thế….

Có một ngày, bỗng dưng em chẳng thể…

Cứ mãi không buồn trước hờ hững anh trao…

Có một ngày, lòng em bỗng nôn nao….

Mắt ứa nước những hư hao ngày cũ….

Có một ngày em hiểu mình chẳng đủ…

Chẳng đủ dịu dàng để níu bước chân anh….

Có một ngày, em nhìn anh bước nhanh…

Rời xa em, để ký ức tan tành….

Mọi thứ tan nhanh… hơn là đôi ta tưởng….

Có một ngày, em – anh chia đôi đường

Mưa vẫn rơi, ướt đẫm giường ngấn lệ

Có một ngày, thời gian dài lê thê

Để trái tim em, tưởng chừng như muốn bể

Để bước chân dường như chẳng thể…. bước đi…

 

.

.

.

Có một ngày, em cứ ngồi suy nghĩ

Vì lẽ gì… sao ta lại chia hai…???

Có một ngày, em chẳng biết trách ai

Cứ lấy dao đâm sâu vào tim mình mãi

Có một ngày, em biến thành cô gái

Lặng lẽ buồn rầu hóa câm nín từ lâu…

Có một ngày, một ngày bao đớn đau

Có một ngày, ta mãi mãi mất nhau….

*

Tại sao anh không như em…

Không thấy đau đớn đến dại điên

Khi tình yêu bỗng nhiên trôi xa mất?

Tại sao anh không như em

Không cảm thấy mình dường như mất tất

Khi lỡ làng bỗng vụt mất yêu thương?

Tại sao anh không như em?

Không đầu hàng trước bao phen gió bão?

Tại sao anh lại gục trước rào

Người cản ngăn trong mùa nước nôn nao?

Tình yêu với anh, ôi mong manh vậy sao?

Sẽ rời xa em vì danh hay vì vọng?

Sẽ rời xa em chỉ vì một ngày nóng?

Và chóng bỏ em chỉ bởi một ngày mưa?

Sẽ rời xa em chỉ trong một buổi trưa?

Tình tan vỡ, thế là thôi… dang dở?

<Gào 21/6/2010>

Tháng 6

21 Tháng 6

Mưa mùa hạ, Sài Gòn không thấy mát,

Chỉ thấy rầu sao ảm đạm trong tim…

Nắng Hà Nội, mùa hè thêm nóng,

Để buồn sầu trông ngóng bóng mưa vui,

Tình buồn bã trong những ngày hấp hối…

Người xa rồi, đơn lẻ một mình tôi :)

Ai nỡ ác reo lên tình tội?

Nỡ lòng nào cướp người khỏi đời tôi…

Trăng lấp lóa trong mây đen thành khuyết…

Người đi rồi, để tì vết tim rơi….

<Gào, 21/6/2010>

Giả vờ mạnh mẽ [Thơ]

15 Tháng 4

Này anh ơi, đã hiểu hết em chưa?
Em chẳng phải một người ưa nói thật
Những gì em nói, toàn là nói dối tất
Chẳng mấy khi là nói thật đâu mà

Giả vờ mạnh mẽ, giả vờ cười
Giả vờ không nghĩ, giả vờ thôi
Giả vờ vui khi đang buồn đang tủi
Giả vờ cười khi nước mắt đang rơi

Này anh ơi, đã hiểu hết em chưa
Ghen lồng lộn nhưng giả vờ không thiết
Nhớ cuồng điên nhưng quyết không thể hiện
Giận tím người, nhưng lại giả vô tư

Giả vờ cố chấp, giả vờ hư
Nhưng trong tâm đã từ lâu tha thứ
Giả vờ quên, trong khi luôn rất nhớ
Giả vờ hết yêu, trong lúc vẫn rất yêu

Em thật là một cô gái nói điêu
Khi luôn giấu những điều em vẫn nghĩ
Em thực sự là cô gái sân si
Hay bồn chồn và luôn luôn ghen tị

Này anh, chẳng hiểu em chút gì
Nếu có hiểu, hãy cứ giả vờ đi
Giả vờ biết là em luôn mạnh mẽ
Để em cứ phải, bẻ oặt thân em đi

Bẻ oặt thân đau, giấu trong lòng nỗi sầu
Để bất cứ đi đâu, cũng gật đầu: “Em mạnh”
Để cứ lâu lâu, lại ra vẻ đành hanh
Giả vờ mạnh mẽ, giả vờ nhanh!

( Gào , 15/4/2010)

Still loving you…

5 Tháng 4

Sẽ chẳng bao giờ, em tin anh nữa đâu

Những lời nói dối, chỉ làm em thêm sầu

Giả vờ tin, để rồi tim chảy máu…

Sẽ chẳng bao giờ, em tin để buồn rầu…

-

Sẽ chẳng bao giờ, anh hiểu được em đâu

Hiểu được những nỗi đau, ngày đêm em vẫn giấu

Hiểu được tình yêu, em trao anh bấy lâu

Hiểu được vết thương, đau mỗi ngày em nhớ

-

Sẽ chẳng bao giờ, anh nghe được nhịp thở

Rộn tim em, trong những giấc em mơ

Em vẫn yêu anh trong những sớm đợi chờ

Để anh nghĩ về em, chỉ hững hờ như thế?

-

Đêm qua say, em khóc, nhưng chẳng thể

Có điều gì níu kéo trái tim em

Những hờn ghen, mụ mị đến đớn hèn

Làm em thêm những hom hem yếu đuối

-

Em từ nay, sẽ ngừng không săn đuổi

Những tình yêu, giống như giấc mơ trôi

Niềm tin anh, đã là niềm tinn cuối

Giờ em sẽ thôi, đắm đuối vì tình

-

Em sẽ sống, sống chỉ biết mình mình

Không yêu ai, để hy sinh nhiều thế

Hãy cứ coi như… em đã chết đi

Để quên hết chuyện tình ta, mộng mị…

* Tự nhiên sao tim mình đau thế? Chẳng biết vì sao đau nên chẳng thể khiến nó ngừng. Tim đau đôi khi cũng thấy mừng, vì tim vẫn đau nghĩa là mình vẫn sống. Biết đau thương thì mới hiểu được lòng, mình sống vì người, chỉ một mình người không. Bao năm tháng qua, chẳng hiểu vì sao cả. Chỉ là những nỗi buồn cứ bám đuổi không thôi.

Rồi những lời tán tỉnh lả lơi, cứ tươi cười ngay cả khi mình khóc. Đàn ông bây giờ lắm thằng rất vô học, tán con này, rồi châm chọc con kia. Ngu si đâu tin những lời như thế, chỉ toàn dối gian và đầy rẫy lọc lừa. Kiếm tình mới thì thấy khó, xa tình cũ thì thấy rầu. Ở đâu có “tình”, ở đó mình vẫn còn mông lung chịu thiệt…

Bây giờ, khó lòng tìm kiếm một mối quan hệ giữa nam và nữa, mà cả hai chân thành và thực lòng với nhau….

Nhưng, nếu tin rằng điều đó có, thì nó sẽ đến. Nên chẳng bao giờ, em hết niềm tin ở tình yêu của em đâu anh ạ. Cho dù có buồn, có khổ, có đau, cho dù tim có chảy máu, cho dù nước mắt chảy mau… em vẫn sẽ tin vào tình yêu chân thực đó. Bởi vì em có nó, em tin anh sẽ nhận nó :)

Bởi vì em nghĩ, em tuyệt vời nhất thế giới. Nên em cũng muốn, anh yêu được và anh có được, rồi anh sở hữu được, thứ tuyệt vời nhất thế giới là em :)

Chỉ là… em nhớ anh thôi

11 Tháng 3

Chỉ là em nhớ anh thôi

Muốn nghe giọng anh nói

Muốn được thấy anh cười

Muốn được ôm anh khi dỗi

Muốn được xin lỗi anh khi giận

Muốn được nhìn anh với ánh mắt đầy lửa hận

Để được anh cưng nựng yêu chiều

-

Chỉ là em nhớ anh thôi…

Sao nước mắt cứ rơi nhiều như thế?

Sao đôi môi cứ khô khan cả đi

Chỉ là em nhớ anh thôi

Sao em cứ khóc, chẳng thể cười

Sao em cứ buồn, chẳng thấy vui

-

Sao em cứ tủi thân như là…. con gái

Sao em cứ ước mình mạnh như một… chàng trai

-

Để không yếu đuối như là em phận gái

Để không mê mải với những nỗi nhớ dài…

-

Chỉ là em nhớ anh thôi

Sao em cứ khóc – khóc hoài – khóc mãi…

-

Gào – 11/3/2010

Viết…

9 Tháng 3

Ngày trước, cứ mỗi khi có nỗi niềm gì, tôi lại ngồi viết. Có thể là viết truyện, có thể là viết lên tâm sự của mình. Song, bây giờ, việc làm ấy đối với tôi không biết tự khi nào bỗng trở nên nặng nề. Tôi không còn muốn viết nữa. Hay nói đúng hơn tôi sợ viết ra để bắt gặp những nặng nề u hoài của mình trong đó. Tôi nâng niu những thứ tôi có tới nỗi, sợ mỗi lần hét lên thì thứ đó sẽ vỡ tan.

Tôi không dám viết khi tâm trạng tệ, bởi tôi sợ lại chỉ có thể viết được những câu chuyện buồn rầu, sợ những kết thúc không có hậu sẽ ám vào người tôi mãi mãi. Tôi lại càng chẳng dám viết những câu chuyện vui, sợ những ý nghĩa lạc quan mà mình sắp xếp đó sẽ không tới, chỉ kéo theo những thất vọng tràn trề?

Vậy chẳng phải theo năm tháng, tôi đang dần trở thành một kẻ nhát gan với cuộc sống? Từ bao giờ tôi thiếu tự tin về sự điều khiển của bản thân trong mọi việc?

Tôi cũng không biết nữa….Chẳng biết bao giờ mới vượt qua được khoảng trũng này…. Chỉ mong có điều gì đó tuyệt vời hơn tâm trạng ủ dột và vỏ ngoài mạnh mẽ với nội tâm rối bời… :-)

Lá xoay theo hướng thủy triều

Người xoay theo hướng tình yêu gọi về

Thủy triều lên xuống –  mặc lá đi

Tình yêu nhấp nhổm –  mặc khi người buồn

.

.

.

.

.

Gào – 9/3/2010

Người đàn bà không gươm – không đao…

2 Tháng 3

Người đàn bà không gươm không đao

Với đôi mắt rực lửa và nồng nàn căm hận

Dấn tấm thân gầy đi vào trong mặt trận

Với sự tức giận cùng thù hận điên cuồng

!

Người đàn bà không gươm không đao

Không mangg theo một vũ khí sắc bén nào

Ngoài những giọt nước mắt sắc hơn dao

Và cả tâm trạng của một vùng bão lớn

Đặt chân nện lên trên nền đất mỏng

Bước nhẹ nhàng giữa hoang dại cuồng quay

Người đàn bà đứng trên mặt trận này

Lướt bay bay như là mây là gió

Mảnh giáp nào che tấm thân bé nhỏ?

Vũ khí nào chống cự những gươm đao?

Mũi tên nào xuyên qua gió cồn cào?

Ngọn lửa nào đốt cháy lòng hư hao?

Người đàn bà không gươm cũng chẳng đao

Đã sống trọi trơ suốt biết bao thế kỷ

Người đàn bà không giáp, chẳng áo bào

Lặng lẽ trong mặt trận ái – tình si…

Một bài thơ từ 4 năm trước

27 Tháng 2

Hoang dại em đi vào đêm…

Cầm dao rạch nát tim im lìm

Cầm dao tự giết cho mình chết…

Mênh mang tan nát vệt máu đen…

Cầm dao rên rỉ nghe tiếng em

Anh có thấy một màu lem nhem quá?

Anh có thấy một nỗi buồn thật lạ,

Khi vô tình anh làm ai vật vã?

Chẳng nhớ anh, vì giờ anh đã xa…

Nhưng lại nhớ cái ngày xưa xa tít…

Trên con đường qua, bụi cuốn bay mù mịt….

Em chẳng thấy gì, ngoài hiện tại trống trơn….

Ký ức ơi, sao màycứ lởn vởn…

Không chạy ra, tao thấy mặt, thấy hình?

Ký ức ơi, sao vứt tao một mình?

Với nỗi đau cho thần kinh vật vã?

Tiếng nước nơi nao, vỗi vàng rơi lã chã…

Mắt ngày xưa khô khốc đã ướt mèm….

Không phải vì anh…

Cũng chẳng phải vì em…

Mà chỉ bởi… lòng em ham muốn quá


Sờ bàn tay, muốn vuốt ve làn da…

Vuốt qua môi, thấy môi mình khô quá….

5h48′ sáng ngày 29/10/2006 ……… 2 đêm không ngủ!

Un peu…

30 Tháng 12

Nỗi đau em cứ một lòng một dạ

Bám theo em trên khắp nẻo buồn rầu

Nước mắt em trôi trong những âu sầu

Để vết thương nhuốm trong màu nước đỏ.

-

Nỗi đau em đắm chìm trong giấc mơ

Mơ mộng ấy bỗng hóa thân ác quỷ

Quỷ dữ về ôm xác thân em đi

Thiên thần chết, cánh gẫy trong chia lìa

-

Em ở đó trong ngàn vạn nỗi lo

Để tiếng tắt, cơn ho còn mệt mỏi

Để hơi thở dồn về như muốn nói

Em mệt rồi, xin em cố nghỉ ngơi…

-

Trần gian này em đã chán rong chơi

Mắt nhắm rối, vội vã ngậm tiếng cười…

Hơi thở cuối, em từ giã trần đời…

Em nhẹ nhàng, bước sang miền tăm tối…

( Gào – 30/12/2009)

Và thời gian này đã quá đỗi mệt mỏi rồi, phải không?

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers