Tag Archives: sad

Ngẩng cao đầu, đứng vững!

27 Tháng 4

Em thân yêu, chị và em, chúng ta đang sống… Một cách nào đó là cùng sống!

Thời gian gần đây, chị hầu như thất vọng với tất thảy mọi thứ. Sự ám ảnh này là một chu trình với bất cứ ai,kể cả giờ phút này đây, em đang vui vẻ tràn đầy, nhưng ngày mai biết đâu em vô tình bật khóc?

Chị biết, cuộc sống vô vàn điều khó nhọc nhảm nhí, khi chúng ta vô tình bị cưỡng bức vào những thứ ko phải thuộc về mình.

Đó là sự hãm hiếp tinh thần ghê gớm nhất.

Nếu một ngày, những bức thư dài em hỏi chị như hôm nay, rằng cuộc sống có những điều gì nên tránh… Chị sẽ trả lời em rằng, cứ đâm thẳng chẳng phải tránh né điều chi, vì ko có cái gì có thể làm ta đứng vững mãi… Rồi cũng phải ngã thôi em ạ. Rồi cũng phải khóc dù đã khóc rất nhiều, rồi vẫn phải yêu cho dù đã chán yêu nhiều lắm….

Em hiểu gì về thời giới này, 2 con mắt bé làm sao nhìn được cả đời dài rộng?

Này nhé, ngày trước, chị cảm thấy ca sĩ, nghệ sĩ, diễn viên là cả một thế giới xa vời, khó với. Ấy là khi chị còn bé, chị cũng có cái mong muốn “tầm thường” là được có ngày như họ. Trong con mắt trẻ nhỏ, sự nổi tiếng và vẻ đẹp hào nhoáng thật quá lớn lao. Chị ko hiểu sao, mọi người đều nghĩ chị ko có một tuổi thơ đầy ước muốn như thế? Thật buồn cười. Vì mọi người nhìn chị ngày hôm nay, với thái độ dửng dưng với đám nghệ sĩ qua đi qua lại. Họ cũng chả coi chị là cái thá gì, và tất nhiên, đối với chị, họ cũng chỉ là những đứa chả liên quan.

Vì sao em biết không? Tháng năm và những sự việc đi qua quá nhanh dậy cho người ta cách lớn nhanh hơn mình tưởng. Sự thật được hiện hữu rõ ràng trên mặt phẳng chứ chẳng phải những khối lập phương ảo tưởng nữa.

Khi chị biết nhận thức, chị cũng ko còn thích họ, chị cảm thấy mọi thứ cứ thật nhàm chán sau đủ thứ tô vẽ trước công chúng như vậy. Ấy nên, chị ko quan tâm nữa.

Có những thứ em bắt buộc phải nhìn và chấp nhận khi em lớn lên. Vấn đề là em sẵn sàng lao đi mà ko tránh né nó hay em ngồi rụp xuống và tìm chỗ trú khóc thầm.

Chị đã sống trong rất nhiều niềm kỳ vọng.

Của gia đình và của mẹ cha, và đã có những lúc chị phá vỡ nó. Bởi vì chị là chính chị, chị ko thể làm khác được. Chị ko là đạo diễn, cũng chẳng phải diễn viên để dựng nên một bộ phim ko thật cho cuộc đời mình.

Chị đã sống trong ngưỡng mộ.

Dù chị ko phải thần tượng như những ngôi sao nào đó. Nhưng chị cũng đã từng được ngượng mộ.

Thực sự thì chị ko tạo ra sự thần tượng ấy, nên chị ko có ý thức rằng phải giữ gìn những người yêu mến mình theo kiểu thần tượng giữ fan.

Và người ta, những kẻ ko quen, tự ngưỡng mộ và đương nhiên sụp đổ.

Họ đôi lúc thấy, chị ko giống như họ tưởng tượng và tô vẽ.

Họ cay cú, xỉa xói và chửi bới, họ khinh mỉa và nói rất nhiều.

Chị im lặng, ko phải bởi chị sai, mà bởi vì họ chỉ là những kẻ chả quen.

Vậy thì vì lẽ gì em lại muốn em giống chị?

Được như chị nghĩa là em cũng sẽ chịu ghen tức, tập thói quen im lặng khi bị người khác coi thường sao?

Chị ko sống ảo và càng ko mơ tưởng hão.

Em ạ, sống ở đời, đừng mong mình giống bất kỳ ai.!

Ở trên đời có lắm kẻ điêu ngoa, lắm kẻ bốc phét đến bốc mùi mà vẫn cười nói ha hả.

Họ ko đáng tin và cũng chẳng đáng để chúng ta đưa một cái nhìn khinh bỉ. Nhưng đa số họ vẫn ko bị ai miệt thị vì họ có vỏ bọc cho mình. Hoàn hảo!!!

Chị ko dậy em cách sống hoài nghi, nhưng chị khuyên em đừng vì lẽ gì mà quá tin bất kỳ ai cả.

Càng đừng bao giờ tin báo chí. Khi chị tiếp xúc và sống trong chính cái nghề này. Chị hiểu rõ công luận là công cụ của dối trá một cách hữu hiệu nhất.

Em sẽ còn thất vọng khi em trưởng thành, sẽ phải nghe nhiều triết lý và tập thói quen chọn lọc, một là học, hai là bỏ qua. Bài học của sự lựa chọn sai lầm sẽ đem đến cho em rất nhiều thành công mà em ko hề nghĩ tới.

Ai đó đã nói rằng tình yêu là một trò chơi, đừng nói rằng họ sai, và cũng ko ai dám nói rằng họ đúng. Nhưng nếu xét theo 1 khía cạnh nào đó, tình yêu chính là trò chơi mà ở đó có kẻ thắng người thua, em phải chiến đấu để có trái tim người thất trận.

Về tình yêu của chị, chẳng bao giờ lãng mạn, điều đó khiến chị khá buồn rầu, khi nhìn những kẻ xung quanh thi nhau làm nhau xúc động. Nhưng không em ạ, máu mỗi người một khác nhau, tim mỗi người một nỗi đau khác biệt nên hạnh phúc thì nên biết chọn lọc trong những phút giây buồn. Họ yêu lãng mạn em cũng đừng buồn vì tình yêu em khô khan, nhưng trong tận đáy khô khan em sẽ tìm ra thi vị.

Bạn bè hay kẻ thù cũng vậy thôi, em phải bình tĩnh chứ đừng nên sốc nổi.

Trong công việc hay học hành, một ngày nào đó, em bị ai đó chơi xỏ, em đừng có vội vã vồ vập 1 quyết định trả thù ko chín chắn.

Em có biết rằng, chị đã bị hạ nhục bao nhiêu lần, như kẻ ngu dốt đến bần thần trong tiếng cười hô hố, của chính bạn bè mình. Họ vô tình. Họ lãnh cảm. Họ đểu cáng. Đó là cuộc sống! Em phải biết chịu nhục, hiểu ko?

Chị bây giờ, khác chị ngày xưa. Em hôm nay cũng sẽ khác em của ngày mai nhiều lắm.

Chị chỉ muốn nói rằng, chị cũng bình thường, cũng đầy ước mơ, cũng sụp đổ và cũng trơ lì, nhưng vẫn bước đi, vì chị sống theo một chân lý… chân lý phát triển những vòng quay cuộc sống.

Em ko thể hiểu hết cuộc đời ngay khi em mở mắt. Và đến ngày nhắm mắt, em cũng chẳng thể hiểu hết chính đời mình.Thế nên, đừng cố đi tìm nhưng hoài vọng và lý giải mong manh. Em cứ sống như ngày nay em sống. Là em chứ chẳng phải là ai!

……………………..

Hôm nay chị rất ko vui. Nói là ko vui chứ thực ra là buồn, chị vừa bị người ta chơi khăm em gái ạ. Nhưng chị chẳng muốn nói là chị buồn, vì cái thứ mạt hạng đấy ko đáng để cho chị phải buồn em ạ.

Nó ư? Cũng chỉ đi lên từ cái sự ngu xuẩn nhất đời, may mắn được sống trong yêu thương bao bọc để rồi tha hoá. Nói như chó sủa, làm tình như lợn kêu, và sống như loài ăn xác thối, để tự hào rằng mình luôn chơi đẹp, trong khi suốt đời chơi bẩn Chính là nó!!!
Nó lấy đi của chị cái thứ chị cần ngay cả khi nó đã có thừa.

Em thấy sao?

Chị cũng bình thường thôi mà.

* Bị chơi đểu, chị cũng như người ta cay cú.
* Và bỗng chốc, như bất kỳ ai, chị đều có ham muốn trả thù.
* Cũng như cả thế gian gần như chị sẽ làm điều đó.

Chỉ là bằng cách nào và sớm hay muộn thôi.

Chị chẳng thể để người ta khinh rẻ mình, nhưng hôm nay chị nhịn nhục. Nếu bình thường như cách đây 2 năm, chị đã đứng dậy ném giày vào mặt nó mà nói rằng: “ĐCm con đĩ này, mày im ngay mõm lại”. Nhưng bây giờ đã ko phải là 2 năm về trước, đó hẳn là việc chị muốn làm, bởi 2 năm hay 10 năm thì tính cách chị vẫn không mấy thay đổi, vẫn một trạng thái muốn thể hiện khi bực tức hoặc bị tổn thương,nhưng chị đã ko làm như vậy. Vì chị đã lớn, giống như mai này em sẽ lớn. Muốn làm như thế, nhưng sẽ thể hiện theo cách khác em ơi, để cho đối thủ, nếm đủ mùi, nhục nhã nhiều hơn, thì ngay lúc ấy chúng ta sẽ im lặng cho dù đầy căm phẫn.

Chị chẳng thua kém, nhưng bây giờ cứ cho cái con thú đấy nó hú hý sung sướng với ý nghĩ tự kỷ như vậy đi.

Mất mát gì đâu. Nhục cũng đã từng, khinh cũng đã bị, dìm dập và vùi đập cũng đã trải qua. Ngại gì mà ko đầu trí hả em?

Em cũng thế cố lên, nghị lực để làm gì, xéo qua những loài ruồi bọ. Ta vẫn chính là ta!

Yêu thì yêu hết sức đi!Sống thì sống hết mình đi!

Hy sinh thì hy sinh đến chết đi!

Cuộc sống sẽ tặng em một nỗi đau hoàn hảo và 1 hạnh phúc đủ đầy, ngay cả khi ở đây và bây giờ em vẫn là vô nghĩa!
Buồn đi em, đừng tìm chị an ủi nữa, khóc đi em, đừng tìm chị than vãn nữa, tự tử đi em, chị biết em đek dám đâu! Thế thì sống đi nhé, ngẩng cao đầu, đứng vững!

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs085.snc3/15320_10150168676680151_719335150_12386722_6261738_n.jpg

Chấm hết!

27 Tháng 4

7 năm quen biết nhau, 4 năm em khóc vì anh. Chưa một lần trong vòng 4 năm ấy, anh nhìn thấy em nhăn nhó, chứ đưng nói là phải chứng kiến em khóc. TRong suốt 7 năm chúng ta biết đến sự tồn tại của nhau trên thế giới nay, chưa một lần, em dựa vào anh cho dù em buồn bã và thât vọng đến mấy. Em vẫn hy vong sau những năm tháng ấy, dù giờ đây, em với anh đã không còn yêu nhau nữa từ rất rất lâu rồi, chúng ta vẫn có thể tôn trong nhau như bao lâu nay vẫn vậy.

Anh nghĩ cái thứ tình cảm không tên của anh dành cho em hiện nay, được gọi là gì? Đơn giản chỉ là sự ích kỷ của ngày trở về, em đã không còn thuộc về anh nữa. Anh nghĩ em đã không còn thuộc về anh nữa từ bao giờ? Không phải chỉ mới bây giờ, mà đã từ hơn 3 năm trước rồi. Em đã yêu người khác, em biết tình yêu không thể nào đem ra so sánh được. Nhưng em muốn anh biết răng, cũng như khi em yêu anh, em đã yêu anh như thế nào, thì giờ đây, em yêu người đó nhiều hơn anh biết bao lần như vậy. Đối vơi em giờ phút này, người ấy, quan trọng hơn anh gấp nhiều lần. Cho dù người ấy có đối xử với em như thế nào đi chăng nữa, thì người ấy mới là người em yêu, không phải anh. Em mong anh tôn trong người em yêu. Anh nghĩ em còn thuộc về anh thì xem ra anh đã quá xem thường anh ấy. Em cực kỳ ghét điều này, ghét người quan trọng nhất thế giới đối với em bị coi thường.

Em đã từng yêu anh trong thời gian không hề ngắn, chắc hẳn anh hiểu cái cách em bảo vệ thứ em tôn thờ? Anh đáng lẽ ra đừng bao giờ nên đụng chạm tới nó!

Ghen ư? Anh không có quyền để lồng lộn lên như thằng điên vậy đâu! Anh nghĩ rằng trong suốt 3 năm qua, em vẫn chờ đợi anh ở nhà và yêu anh trong câm lặng như trước đây ư? Anh nghĩ em vẫn âm thầm lén lút nghĩ tới anh mà không dành tình cảm cho người khác à?

Không hề, đối với em, anh chỉ đơn giản như một ng bạn, trên thân một chút nhưng dưới yêu rất nhiều. Em trân trọng quãng thời gian rất dài mà chúng ta quen biết nhau, chịu đựng nhau. Em chịu đựng anh và anh chịu đưng lại sự chiu đưng của em. Không ai hiểu nổi vì sao chúng ta vẫn tươi cười với nhau sau ngần đó năm sóng gió? Không ai lý giải nổi vì sao em vẫn hồ hởi sau ngần đó thứ buồn khổ mà anh đã úp sọt lên đời em… Song, em tin đó là một phần duyên nợ. Nhưng đến đây thì duyên tàn nợ cạn mất rồi.

Người ta nói nếu ko còn yêu nhau nữa, thì anh làm sao khiến em buồn được? Nhưng người ta ko hiểu rồi, em luôn muốn giữ gìn mọi thứ tốt đẹp nhất có thể mà thôi. Em muốn đc mỉm cười vì đã luôn giữ gìn rất tốt. Không yêu nữa không có nghĩa ko trân trọng nữa.

Em rất thất vọng khi ở đây, cảm thấy đổ vỡ khi ngày hôm nay, em quyết định sẽ không bao giờ chấp nhận nổi con người anh nữa. Giá như anh đừng ghen tuông và hẹp hòi như thế, giá như anh đừng cư xử như em vẫn còn thuộc về anh. Giá như anh hãy xem tổng thể toàn bức tranh, rằng em đã trưởng thành và không con thuộc về anh đã từ lâu lắm. Giá như đừng hành động như một đứa trẻ, chạm vào kiêu hãnh của em chỉ để trả thù vặt vãnh, thỏa mãn sự hếu thắng cỏn con của anh, thì giữa chúng ta, sẽ chẳng bao giờ mất đi gì cả.

Dù em có không còn yêu anh, “đáng ra” em cũng vẫn sẽ tôn trọng anh! Mặc cho thời gian em yêu anh, anh làm em tổn thương, và khi em hết yêu anh, anh lại làm em cảm thấy tình cảm này đáng thương biết mấy.

Nhưng bây giờ, em ném anh vào cái sọt rác của đời em, vĩnh viễn sau hôm nay, thứ rác rưởi này sẽ bị phân hủy ngay và không bao giờ còn tồn tại nữa. Dù sao thì, cho dù hêt ngay này, mọi thứ bỗng dưng hóa ra rác rưởi, thì vẫn không thể phủ nhận rằng, nếu không từng có anh trong cuộc đời, em sẽ vĩnh viễn không bao giờ trưởng thành nổi. Rất cám ơn anh vì điều đó!

Hôm nay, có quá nhiều việc làm em đau đầu, anh lại đổ thêm dầu vào lửa. Ngu như lừa!

Động đất ở HaiTi và những chuyện khác…

14 Tháng 1

Hôm nay xem thời sự thấy nhiều người chết, mất nhà cửa và người thân sau trận động đất hôm 12 ở Haiti, thấy thương người ta quá. Cái cảnh màn trời chiếu đất và mất mát ấy hẳn rất khó để cầm lòng.

How to Help the Haiti Earthquake Victims

Ước gì mình được đi đến đấy làm tình nguyện viên cứu trợ nhân đạo nhỉ?

Nhưng thứ nhất là ngoại ngữ của mình còn dốt, thứ hai là nhiều chuyện của mình còn lo chưa tốt, thứ ba là không phải cứ nghĩ mình muốn làm việc tốt là sẽ đến được nơi cần lòng tốt của mình.

Cầu trời cho các bạn ở Haiti sẽ nhận được nhiều sự giúp đỡ.

Những linh  hồn đáng thương sớm tìm được nơi nương náu.

Và những nỗi đau sẽ trôi qua mau để người sống có thể tiếp tục sống!

500.000 người chết, con số thật quá nhiều, đại họa biết bao nhiều :(

Thương quá :(

Ngày xưa mình rất khó khóc, bây giờ thì rất dễ cảm thấy buồn lòng và khóc ngay.

Có lẽ cuộc sống dài và gặp nhiều biến động đã khiến cho bản thân mình có thêm quá nhiều nhạy cảm.

Mỗi khi nghe một chuyện buồn, mình lại tự hình dung rằng mình đang nằm trong hoàn cảnh đó để cảm thấy xót xa cho những người đang hoạn nạn ấy.

Cảm thấy thật buồn!

.

.

2ahuw54.jpg (160×23)

Dì mình ra viện rồi.

Đáng ra chưa được ra nhưng vẫn ra.

Nhà mình không có chỗ cho dì ở.

Dì vẫn phải ở Hà Nội để điều trị tại gia.

Ra khỏi viện để đỡ chút tốn kém.

Vì có ở thêm cũng không giải quyết được nhiều điều.

Bà ngoại từ Sơn Tây lên Hà Nội thăm dì.

Bà rất buồn và bà rất yếu!

Mình là người không thể hiện tình cảm với người khác được nhiều.

Dù mình hiểu nỗi buồn ấy của bà nhưng không tài nào chia sẻ được.

Bà là vợ liệt sĩ.

Bà có lương của vợ liệt sĩ.

Chẳng được là bao.

Nghĩ thấy mạng sống và sự hy sinh vốn dĩ thật rẻ mạt.

Hy sinh mạng sống cho tổ quốc, cuối cùng mạng sống được trả góp cho vợ con với cái giá:

Chỉ 700 nghìn đồng / tháng.

Dì nằm viện như vậy, gia đình mình lo mấy cũng không thấm là bao.

Bà tủi thân và xót con.

Tuy già yếu nhưng cũng lặn lội hàng chục cây số trong tiết trời rét buốt xuống Hà Nội để cho dì 500 nghìn.

Nghe có xót không?

Có thương không?

Có buồn không?

Có nhức nhối không?

2ahuw54.jpg (160×23)

.

.

.

.

Còn về cá nhân, thì mặt mình đang bị ngứa!

Thời tiết lạnh ở Hà Nội làm mình khó chịu trong người và da dẻ trở nên tởm lợm.

Một số người nói mình sút cân quá nhanh nên trông nhìn tiều tụy và rất xấu.

Song, người yêu mình yêu cầu, mình cần sút thêm nhiều cân hơn.

Đang rất mệt, nghe một bài hát để relax chút nào:

Lột xác nhé:

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers