Tag Archives: Sợ hãi

Viết…

9 Tháng 3

Ngày trước, cứ mỗi khi có nỗi niềm gì, tôi lại ngồi viết. Có thể là viết truyện, có thể là viết lên tâm sự của mình. Song, bây giờ, việc làm ấy đối với tôi không biết tự khi nào bỗng trở nên nặng nề. Tôi không còn muốn viết nữa. Hay nói đúng hơn tôi sợ viết ra để bắt gặp những nặng nề u hoài của mình trong đó. Tôi nâng niu những thứ tôi có tới nỗi, sợ mỗi lần hét lên thì thứ đó sẽ vỡ tan.

Tôi không dám viết khi tâm trạng tệ, bởi tôi sợ lại chỉ có thể viết được những câu chuyện buồn rầu, sợ những kết thúc không có hậu sẽ ám vào người tôi mãi mãi. Tôi lại càng chẳng dám viết những câu chuyện vui, sợ những ý nghĩa lạc quan mà mình sắp xếp đó sẽ không tới, chỉ kéo theo những thất vọng tràn trề?

Vậy chẳng phải theo năm tháng, tôi đang dần trở thành một kẻ nhát gan với cuộc sống? Từ bao giờ tôi thiếu tự tin về sự điều khiển của bản thân trong mọi việc?

Tôi cũng không biết nữa….Chẳng biết bao giờ mới vượt qua được khoảng trũng này…. Chỉ mong có điều gì đó tuyệt vời hơn tâm trạng ủ dột và vỏ ngoài mạnh mẽ với nội tâm rối bời… :-)

Lá xoay theo hướng thủy triều

Người xoay theo hướng tình yêu gọi về

Thủy triều lên xuống –  mặc lá đi

Tình yêu nhấp nhổm –  mặc khi người buồn

.

.

.

.

.

Gào – 9/3/2010

[Tạp bút] Cô nàng trong tấm gương soi

22 Tháng 11

???

Tôi nhìn cô ta. Cô ta sẽ chẳng bao giờ có bạn trai được. Cô ta cũng sẽ chẳng bao giờ biết được thế nào là yêu đương. Cho dù cô ta có muốn, thì cô ta vẫn sẽ còn trinh cho đến khi cô ta chết. Hoặc, sẽ mất hết nhưng vẫn chẳng biết được yêu đương là gì.

 

Cô ta nhìn tôi. Với một thái độ khinh bỉ. Cô ta cho rằng, tôi sẽ bị hiếp chết bởi thói lẳng lơ. Tôi sẽ chết vì nhơ nhuốc vì chẳng có thứ thuốc nào trị nổi bệnh “khát yêu và đói tình”.

Cô ta cổ hủ vừa đủ để trở nên nhàm chán cực độ trong mắt tất thảy mọi người. Bề ngoài không quyến rũ, tâm hồn lại chẳng có chiều sâu. Hai thứ đó hòa quyện vào nhau nhạt nhẽo.

Tôi đang nói về cô ta, hình ảnh mà tôi nhìn thấy mỗi khi soi gương. Tấm kính phản chiếu lên một hình ảnh héo mòn như thế!

Cô ta ở trong tôi, một phần nào đó của cô ta chế ngự tôi rất rõ, cô ta chế ngự tôi mỗi khi tôi không có đủ sự tự tin ở mình. Cô ta ngồi sụp bên tôi khi tôi khóc nức nở.

Cô ta – chính là người đàn bà trong tấm gương ấy!

Cô ấy – chính là một phần không ai có thể nhìn thấy trong tôi!

Mỗi lần, tôi sửa soạn kỹ lưỡng ra khỏi nhà, cô ta lại mỉa mai tôi bằng một câu nói thoáng qua và cái nhìn sắc lẹm:

- Nhìn lại mình đi cô bé, nhìn vết lem trên khóe mắt cô kìa, mascara đang chảy ra nhem nhuốc. Lớp phấn son kia không thể che nổi vẻ xấu xí của cô đâu

Từ trong gương, cô ta tuôn ra những lời cay độc, cô ta lườm nguýt vòng eo của tôi và thở dài ẽo ợt:

- Ôi, hãy nhìn cả cái vòng hai bánh mỳ của cô đi, nó béo ú và chảy sệ như một mụ lợn nái già. Khà, xét cho cùng thì cô cũng như ta, ngay cả khi cô make up và chải chuốt cầu kỳ, mặc những bộ quần áo đắt tiền chẳng biết để làm gì… thì cô vẫn chỉ giống ta, một con đàn bà vô cùng xấu xí.

Cô ta ác như vậy đó – Người đàn bà trong tấm gương của tôi. Cô ta cứ mỉa mai tôi như thế, làm tôi luống cuống mỗi ngày. Lo lắng với dáng vẻ của mình mỗi khi xuống phố. Bận tận với vết son môn chẳng may lem ra tý chút, và run rẩy với cây chổi đánh mắt sợ nó đi lệch đường.

Không dừng lại ở đó, cô ta xuất hiện ngay cả khi tôi ở trên giường, cô ta hét lên khi tôi đang ở bên người thương. Cô ta sát lại và nói tôi đừng rên như thế, hãy ngậm miệng lại đi, tiếng rên rỉ đó, sao nghe đĩ thõa thế?

Tôi nhắm mắt và bám lấy người ấy để không nhìn thấy cô ta, cô ta chứng kiến tất cả từ phía xa và lắc đầu nói rằng tôi làm tình không tốt, tôi thật ngu dốt và tôi sẽ mất người đó của tôi vì sự thiếu tinh tế của mình.

Cô ta – chính cô ta, ả đàn bà hàng ngày mỗi khi soi gương tôi vẫn hay nhìn thấy. Xấu xí và béo ú, với suy nghĩ cổ hủ và cái miệng ác thấu xương, cô ta theo sau tôi như một cái bóng hiểm ác khôn lường, buông lời dè bỉu và chê bai thậm tệ!

Cô ta khiến tôi muốn ói chẳng muốn ăn vì mỗi khi nhìn vào gương thấy cô ta, tôi biết mình quá béo.

Cô ta khiến tôi muốn khóc, chẳng muốn cười vì mỗi khi nhìn vào gương, thấy cô ta, tôi biết mình xấu xí.

Cô ta khiến tôi câm nín mỗi khi tôi thực sự muốn gào thét lên, bởi vì mỗi khi cô ta xuất hiện ở đó, khi ấy, tôi thấy việc la hét là một điều rất tệ.

Cô ta – chính là người đàn bà trong gương mà tôi vẫn thường nhìn thấy. Cô ta chính là sự thiếu tự tin, sự tự ti hay bất cứ thứ gì đang cản trở sự huy hoàng vốn dĩ tồn tại trong tôi hiển nhiên như thế.

Một con mụ quỷ già nằm trong tấm gương soi. Hay là chính bản thân tôi đang chẳng có một chút kiêu hãnh gì về mình?

………………………….

Rồi một ngày những người ngoài đường kia sẽ biết rằng, cô gái ra đường chỉn chu trong son phấn và áo xống tinh tươm, cô nàng có thể tự tin đứng trước mọi người nói những điều làm nhiều người điêu đứng ấy… Mỗi khi về nhà và nhìn vào tấm gương, lại bỗng dưng bật khóc vì thấy mình… kém cỏi. Dù có nói thế nào cô ấy vẫn rất sợ hãi, vì phải cô đơn đối diện với mặt trái của chính mình.

……………………….

Đó là câu chuyện của tôi, câu chuyện rối ren mà đọc qua nhiều người sẽ không sao hiểu nổi. Ở đâu đó, ở nơi nào đó, tôi như một biểu tượng của sự kiêu hãnh và kiên cường. Cứ nghiễm tưởng, tôi là người cao ngạo, nhưng trong thẳm sâu một suy nghĩ chẳng lớn lao, tôi luôn sợ hãi vì nghĩ mình bé nhỏ. Cái mình cố tỏ ra, đôi khi chỉ là để che dấu đi khát khao và nhu cầu lớn lao mong được bao bọc chặt. Sự cô đơn lặng lẽ thắt chặt những nỗi buồn và dồn nén vào hình ảnh chính bản thân trong tấm gương ảm đạm!

Đó là câu chuyện của tôi, một câu chuyện ít nhiều cũng sẽ có ai đó hiểu, câu chuyện phía sau  một người phụ nữ tưởng như tự tin là hình ảnh của bản thân trong một tấm gương mềm yếu!

Mèo con và cô đơn!

15 Tháng 10

Con mèo con, được mình nuôi khi mới vài tuần tuổi, giờ nó đã được khoảng vài tháng rồi. Mặt mũi mama mèo của nó ra sao, hẳn nó đã chẳng còn nhớ nổi.

Nó chưa từng gặp chuột bao giờ, nên chắc cũng không biết con nào là con chuột.

Ở nhà suốt, nó cũng không biết con chó là con gì, nên thấy chó trên tivi, nó nằm dài trên gj ghế xem chó sủa gâu gâu mà chả thèm chớp mắt.

Nó ở trong nhà, nghịch ngợm đồ đạc, nhát gan và sợ sệt khi có người lạ đến, nó trốn. Nếu cửa nhà có mở, nó cũng chỉ nhìn ra, không chạy trốn.

Con mèo từ bé ở trong nhà, đối với nó, không gian cuộc sống chỉ bé bỏng và bình yên như vậy. Thế nó mới là con mèo, không thấy cô đơn với mảnh trời bé tí ấy.

Còn mình thì khác… (đọc tiếp…)

[Thơ] – Một mình

13 Tháng 10

Một bài thơ Gào làm đã 3 năm rồi, hôm nay bỗng dưng buồn tủi đọc lại chút chơi… Cảm xúc lúc làm bài thơ này khác bây giờ. Mặc dù cũng là cảm giác “cô đơn” nhưng tựa hồ nó khác nhau nhiều lắm. Cái cảm giác một mình xưa kia vẫn còn đó, nhưng nếu trước đây nó có đi kèm với sợ hãi, thì bây giờ chỉ còn lại một chút ít hoang mang.

Bởi lẽ, sau ba năm chẳng lẽ người ta không lớn? Cảm xúc có thể còn trẻ con, nhưng thân thể và tâm hồn đã rời xa thời con nít. Yếu đuối có thể còn bé mọn nhưng mạnh mẽ thì lại có “trường lớp” trưởng thành rồi.

Cuộc đời thì vẫn cứ chảy trôi, ở mọi nơi, mọi lúc, thời gian không dừng lại mặc cho ta níu kéo và kìm hãm.

Một Mình

Từ nay em phải một mình
Một bước chân dấu thần trên cát
Có những lúc buồn vương em muốn hát
Hát một mình để lặng lẽ mình nghe.

Từ nay em phải một mình
Đôi tay lạnh muốn tìm hơi ấm
Bàn tay lạnh nào truyền ấm nóng tim em?
San sẻ chút tình… cho lòng bớt hờn ghen

Nhưng… từ nay em đã một mình…
Chẳng có bàn tay nào ngoài tay em cả
Chỉ là hai bàn tay em buốt giá
Tự nắm tay mình cho bớt lạnh đi em

Từ nay em đã một mình…
Mỗi lần em vấp ngã…
Chỉ mình em vật vã lối đi qua…
Gục mặt dưới đường, ngơ ngác bao nguời lạ

Em cứ nghĩ một buổi sáng vui sẽ khoác lên mình một buổi chiều đẹp đẽ…
Nhưng có những bàng hoàng… rạch nát góc trời đen…

Mưa hay gió thì người vẫn đó, gió hay mưa thì có khác gì nhau, đời sống là bất bại trong muôn ngàn cái khó, là cho dù gắn bó với muôn vạn nỗi lo vẫn phải mạnh mẽ kiên cường. Có một điều mà mình rất giỏi, đó là tự buồn rồi lại tự an ủi bản thân, tự nói tự nghe và tự kiểm điểm, tự động viên nhưng cũng tự trù dập… Mình là một con người có quá  nhiều khả năng “tự sướng” thế đấy!

Ốm vật bên này vật bên kia, mồ hôi mồ kê và cái nầm mồ đang đau trong cổ họng nữa, nhưng vẫn phải đứng dậy và bước đi chứ, ngay cả khi chẳng có ai bên cạnh. Phải mua thuốc, phải uống, phải ăn, phải khỏi, phải nói, phải cười. Vì mình là người như thế!

Oài, cổ họng đau quá, chả nói được nữa rồi =((

Phụ nữ không phải là cái giẻ lau

10 Tháng 10

Có nhiều người nói tôi bất công, khi quá cố gắng tán dương những đức tính “bình thường” của phụ nữ, của con gái, mà lại mỉa mai những người khác phải với mình.

Đầu tiên, tôi xin đính chính, tôi không phải loại người kêu gọi nữ quyền, và đối với tôi nữ giới không nhất thiết phải cần có quá nhiều quyền nhưng bắt buộc phải có kèm theo rất nhiều nghĩa vụ.

Thưa các anh các chị, những người đã chăm chỉ viết email khơi dậy sự hứng thú với đề tài chẳng mấy vui này trong tôi rằng, tôi, có thể nói, đứng về phía đàn ông nhiều hơn là phụ nữ. Tôi đã luôn bênh vực những sai lầm “chết người” của họ trong suốt một thời gian dài và ngay cả bây giờ vẫn vậy.

Tôi là một người có thể nói có đôi chút nhận thức sai lệch về đàn ông chân chính ( mãi sau này, tôi mới phát hiện ra điều này là lệch lạc ). Ngay từ khi chưa biết yêu và không bị bất cứ điều gì tác động, tôi đã luôn tự nảy sinh suy nghĩ rằng, đã là đàn ông phải trăng hoa, phải ong bướm và có nhiều ham muốn hơn phụ nữ.

Tôi không phải là loại ưa trình bày, và những thứ mà tôi sắp nói sau đây ắt hẳn không vừa lòng nhiều quý cô nghiêm túc. Song, thành thực mà nói, tôi hoàn toàn “hả hê và thích thú” khi nhìn thấy những thằng bạn sở khanh của mình làm cho con gái đau khổ. Sau đó nhăn nhở trên sự đau khổ đó mà chê bai rằng đám con gái đó thực ngu ngốc. Tôi thường xuyên vỉa hè lề đường với đám bạn và xúi bẩy chúng “đá” người yêu. Chuyện tình cảm trong mắt tôi luôn là những sự trải nghiệm và tôi nghĩ chúng ta đều cần phải trải nghiệm.

Người ta có thể nói tôi ác và vô tâm. Nhưng tôi hoàn toàn không có một chút xót thương nào dành cho những cô gái thất tình, khi họ than thở với tôi những câu chuyện của họ, tôi thường có 1 trong 3 phản ứng sau: 1 là im lặng, 2 là nói rằng họ hãy tự xem lại bản thân mình, 3 là tôi thấy rằng họ đáng bị như thế để lần sau có thể có những cách vá lành tim mình một cách tử tế hơn.

Đa phần họ đều rất tức giận và nói tôi vô cảm khi tôi có phản ứng số 2 hoặc số 3. Bởi vì họ nghĩ tôi chẳng hiểu nỗi đau mà họ trải qua, tôi cóc biết cái chó gì cả, tôi chỉ biết bản thân mình thôi.

Tôi không thanh minh cho điều đó. Nhưng hôm nay tôi có thể nói rõ ràng rằng, những câu chuyện tổn thương nơi đáy tim chôn sâu trong đáy lòng đó, tôi đã trải qua trong một tỉ thứ dày vò và đau đớn tưởng như không kịp thở. Và thậm chí, ngay cả khi tôi có nghĩ nỗi đau đớn vô bờ bến đó là tận cùng giới hạn, thì tôi vẫn biết rằng còn có những người đau đớn gấp vạn lần tôi. Tôi đã chứng kiến rất nhiều cuộc đời, phải khổ đau trong muôn ngàn lối, tôi hiểu rõ thế nào là khóc vì tức tối, hiếu thắng và thế nào là khóc vì đau đớn xót xa lòng.

Vậy như tôi vẫn bênh vực đàn ông, bởi vì đàn ông là thứ mà tôi yêu, là vật mà tôi muốn sở hữu, là điều mà tôi khát khao và là cái mà tôi luôn muốn có bên cạnh. Cuối cùng, đàn ông là người duy nhất có thể che chở cho trái tim phụ nữ được yên lành.

Tôi tin là như thế!

Nhưng, thưa những người đang hả hê ngoài kia với những lời thắc mắc vô bờ bến, tôi, dù có bênh vực như thế nào đi chắc nữa, thì đám đàn ông cũng không thể nào chối bỏ những trách nhiệm của họ, vì thói thiếu đứng đắn, vô tâm, không tinh tế và vô vàn những thứ hắt nước đổ đi khác nữa.

Tôi tin chắc rằng không mấy người đàn ông khi yêu mà biết chăm lo nhiều cho người con gái của mình. Một phần trong số họ nghĩ chăm lo chỉ là nhiệm vụ dành riêng cho phái nữ. Một phần khác trong số họ thì hoàn toàn không có định nghĩa về từ “chăm lo”.

Có mấy phần trăm những người con gái đang đọc những dòng tôi viết đây, được người yêu lo lắng, quan tâm và chăm sóc chu đáo khi bị ốm. Hay có chăng chỉ là những tin nhắn, những cú phone hay lời hỏi thăm xã giao hời hợt?

Có bao nhiêu người đàn ông biết lo cho người yêu no hay đói, nghĩ cho người yêu buồn hay tủi, hay chỉ bo bo lo cho mình no trước? Hay chỉ thun thút đút vào mồm? Còn phụ nữ thì cứ rơm rớm khi lo lắng quá đỗi và sợ người yêu mình khổ :)

Có bao nhiêu người đàn ông có thể bỏ ngang cuộc vui để về với người yêu mình khi cô ấy bỗng dưng cảm thấy cần bạn chẳng vì lý do đặc biệt nào cả? Và ngay cả có về, trong đầu bạn vẫn chửi thề rằng cô ấy dở hơi?

Có bao nhiêu đàn ông coi trọng sự nghiệp, bạn bè hơn người yêu và vợ?

Có bao nhiêu người đàn ông xem mình là bá chủ trong cái thế giới họ xem người yêu là nữ tù?

Và, có bao nhiêu người phụ nữ, con gái ở đây đã phải rơi lệ vì những người đàn ông như thế, những lần bị bỏ mặc với nỗi đau chẳng thể bày tỏ cùng ai, những lần nói chuyện với bạn trai nhưng bị anh ta chả quan tâm và tỏ ra không chú ý?

Một người đàn ông khi yêu còn tệ hơn một người bạn, và tệ hơn gấp vạn người tình.

Đó là câu trả lời cho câu hỏi của hàng trăm người đàn ông đã hỏi tôi: Vì sao phụ nữ ngoại tình.

Vì họ thiếu đi sự quan tâm tối thiểu, vì đàn ông các anh khi yêu thiếu đi sự tinh tế cần thiết. Chỉ chăm chỉ nhận mà ít khi đem cho ( ít nhất về mặt tình cảm là như vậy )

Còn người tình, người tình của phụ nữ thì cũng chỉ là đàn ông thôi. Nhưng vì là người tình nên sự tinh tế nó sẽ cao hơn một bậc và nhiều hơn một chút.

Đàn ông ngoại tình đa phần vì thích cảm giác lén lút, thích cái mới.

Còn phụ nữ ngoại tình đa phần vì người đàn ông của mình không có đủ yêu thương ( hay ít ra là họ thấy vậy ), không có đủ tinh tế nhưng lại thừa thãi vô tâm. Họ ngoại tình bởi vì họ cho đi mãi, nhẫn nhịn mãi, hy sinh mãi, mà chẳng được ghi nhận. Tất cả những gì họ cố gắng hết sức để làm được, đều bị người đàn ông xem là bình thường, là hiển nhiên. Trong khi chưa bao giờ, những người đàn ông có thể làm được dù chỉ 1/10 cái sự “bình thường” và  ”hiển nhiên” như thế!

Đàn ông là một sinh vật. Sinh vật này có quá nhiều đặc tinh rất tệ, mà phụ nữ qua nhiều thế hệ đã phải hứng chịu tất cả, để rồi những điều “tệ” không biết từ bao giờ, theo thời gian đã bị thoái hóa thành “điều bình thường”, “điều hiển nhiên”.

Đàn ông hay lấp liếm bằng quà tặng, những thứ rẻ tiền ( nếu nghèo ), và những thứ đắt đỏ ( nếu giàu ). Đa phần phụ nữ thích được tặng quà và “bị” an ủi khi tặng quà và dụ dỗ bởi vật chất. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, đến đàn ông cũng thích như thế huống chi là phụ nữ – cái thứ sinh vật dễ hài lòng.

Đừng bao giờ hỏi lại tôi rằng, vì sao người phụ nữ của bạn còn yêu bạn nhưng vẫn đi lang thang với thằng khác. Bởi vì bạn hiểu rõ hơn tôi mà, người đàn ông. Khi cô ấy chổng mông lên chờ đợi bạn thì bạn còn đang mải miết với đám bạn bè bạn ngoài kia. Khi cô ấy cần bạn an ủi, vỗ về, thì bạn còn đang chăm chú chơi điện tử, đá bóng, chơi bóng rổ hoặc làm điều gì tương tự thế. Và khi cô ấy trở nên đơn lẻ với những cố gắng yêu bạn bằng cả trái tim, thì thậm chí bạn còn đang hú hí với niềm vui riêng của mình.

Đàn ông các anh, không có khái niệm “từ bỏ” bất cứ một thứ gì vì phụ nữ. Hay nói đúng hơn, các anh luôn cho rằng mình đã “từ bỏ” rất nhiều thứ rồi đó chứ. Thực sự không phải vậy, đàn ông ạ, vì một lẽ là các anh có quá nhiều thứ để phải đắn đo và cho rằng có nên từ bỏ hay không, nên những thứ đó các anh chưa một ngày nào bỏ được. Các anh cứ tự hào và tự sướng để tự nghĩ về sự quảng đại của mình đó thôi.

Trên thực tế, khi yêu, người phụ nữ chỉ có duy nhất 1 điều không thể từ bỏ, đó là: Người đàn ông của mình. Và cũng chỉ duy nhất một điều quý – giá – nhất mà họ sẵn sàng từ bỏ vì người đàn ông đó: bản thân họ.

Bởi vì phụ nữ không có gì cả, chỉ có bản thân là quý giá nhất mà họ lại đặt đàn ông lên trên mất rồi.

Khi mất đi người đàn ông mà mình yêu, phụ nữ chúng tôi tự vấn lương tâm và tự trách bản thân rất nhiều. Còn khi phụ nữ đi ngoại tình, thì ngoài tâm lý nghĩ người yêu mình như một con đĩ, các anh còn nghĩ được gì nhiều hơn?

Có bao giờ tự hỏi, cô ấy thực sự cần một người đàn ông khác, hay đơn giản chỉ cần anh đáp lại tình cảm của mình?

Đàn ông ạ, các anh luôn nghĩ là các anh yêu phụ nữ, rằng họ hạnh phúc với vô vàn thứ được các anh đem “cho” ( tôi xin nhấn mạnh là “đem cho” chứ không phải đem “tặng” ) nhưng các anh đã bao giờ hiểu họ thực sự chưa?

Các anh có đợi chờ kiên nhẫn được như họ, có nhẫn nhịn và nhẫn nhục được như họ không?

Không, hầu hết các anh điều không thể làm được những điều đó. Các anh thật kém, nhưng thay vì nghĩ mình kém, các anh lại nghĩ rằng, những điều nêu trên thì đàn ông không nên như thế, còn phụ nữ thì phải bắt buộc có rồi.

Ở khía cạnh của bài này, tôi không hề có ý định so sánh đàn ông với phụ nữ, vì có so sánh cũng bằng thừa, các anh sẽ lại gân cổ lên khi thấy mình oan ức quá. Tôi chỉ nói cái mà các anh đang hỏi tôi thôi.

Xin lỗi, đừng hỏi tôi thêm nhiều nữa, các anh xứng đáng bị cắm sừng lắm. Xứng đáng bị người yêu cắm sừng và tự mỉa mai lẫn nhau ( thằng bị cắm sừng thì xấu hổ, nhục nhã, còn thằng đi cắm sừng người ta thì hả hê – nói tóm lại các anh toàn tự cười cái giống của chính mình thôi. )

Các anh nói lời nói của tôi là không có cơ sở thì tôi sẽ đưa ra những con số chính xác hơn, 70% phụ nữ nghĩ rằng bị chồng đánh là chuyện bình thường.  100% số đàn ông nghĩ rằng bị vợ đánh lại là không thể chấp nhận được.

Phụ nữ không phải là cái giẻ lau, họ yêu các anh hết lòng hết dạ, không phải để các anh dùng chân đá tay đấm vào trái tim đang nằm co quoắp và rúm ró của họ đâu.

Thực lòng, để nói thì tôi sẽ nói rất dài mất. Thậm chí tôi có thể đưa ra hàng trăm ngàn ví dụ giống nhau ở những người khác nhau mà tôi đã từng gặp, để chứng minh rằng những gì tôi nói chẳng sai. Nhưng chốt lại là, phụ nữ ngoại tình vì họ không phải cái giẻ lau, họ cũng biết đau, tủi thân, giận hờn, cô đơn và buồn tủi.

Chẳng thể đòi hỏi ở các anh quá nhiều khi bản chất các anh sinh ra đã là những sinh vật như thế. Tôi chỉ nói thay những người bị các anh xem thường thôi, đa phần, họ đã đều từng rất cố gắng vì các anh.

Và điều cuối cùng tôi muốn nói đó là: các anh không cần thiết phải lo lắng về những kêu gọi nữ quyền, bởi vì cho dù ngàn lần có kêu gọi phụ nữ toàn thế giới đứng lên… thì họ cũng sẽ rất nhanh… ngồi xuống. Bởi vì, họ còn yêu và còn cần các anh nhiều lắm!

Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi.

9 Tháng 10

Không biết tôi đã nói với ai đó chưa, rằng tôi thuộc kiểu người số 8, mẫu người thách thức và đầy dục vọng. Và điểm yếu lớn nhất cũng là nỗi sợ hãi lớn nhất của loại người số 8 này, đó là: Sợ bị người khác phản bội. Vì vậy mà hầu hết những người thuộc kiểu người như tôi và dĩ nhiên là cả tôi nữa, hay nói đúng hơn là đặc biệt là tôi: rất khó khăn để đặt niềm tin vào ai đó nhưng lại quá dễ dàng để bị thất vọng nặng nề vào người mà mình đã tin tưởng.

Tôi đầy đa nghi, đa nghi của tôi cũng lớn như hoài bão của tôi.

Và cái cách mà tôi sống cũng đối đầu với mọi thứ, có lẽ sẽ khiến không ít người dễ dàng nhận ra tôi là loại người như thế nào. Loại số 8, loại người thách thức đầy tham vọng và quá lắm dục vọng.

Chẳng ai nói loại người số 8 là một loại người xấu, đó là loại người mạnh mẽ nhất và cũng là yếu đuối nhất. Và cũng như tất cả những người đang sống, tồn tại trên trái đất này, những loại người dù là số mấy thì cũng có mặt cực mạnh và điểm cực yếu.

Tôi dễ dàng liên tưởng tới sự phản bội. Chính vì thế, tôi có đủ hoài nghi để không muốn ai đó thúc đẩy nó trỗi dậy trong tôi.

Tôi muốn gửi những lời này tới những người mà tôi yêu quý, đừng để tôi phải tức giận và sống trong những ngày lo lắng. Bởi vì nếu tôi rơi vào tâm trạng đó, tất nhiên kẻ cay đắng nhất sẽ là tôi rồi, nhưng những người đó cũng khó lòng bình yên với tôi được.

Trạng thái tiêu cực nhất của loại người như tôi là HỦY HOẠI, hủy hoại không chỉ bản thân mà còn tàn phá hầu như tất cả mọi thứ xung quanh mình. Tôi không bao giờ là loại người thích thù hằn và gây thù hằn hoặc luôn thù hằn, nhưng tôi có một khả năng mà tôi tin rằng chẳng phải ai cũng có, bạn hẳn cũng nhìn thấy nó rất rõ phải không?

Tôi hy vọng tình yêu trong tôi đủ lớn để có những quyết định kiên cường và làm cho lý trí trở nên cứng rắn, mạnh mẽ. Có thể dễ dàng nhận thấy, tôi thay đổi cảm xúc rất nhanh, đừng cố “nghịch” những cảm xúc và lợi dụng những điểm yếu đó của tôi nếu như bạn không biết rằng mình có đủ gan gánh chịu hậu quả hay không?

Dù tôi có nói gì, làm gì và hành động như thế nào, có lẽ điều mà tôi muốn bạn, chính bạn phải hiểu là bạn và các bạn đừng bao giờ cố đổ thêm dầu vào một ngọn lửa đang cháy lớn. Có thể lúc đó bạn nghĩ, lửa sẽ chẳng thể lan đến chân mình, nhưng nếu ngọn lửa đó là tôi, nó sẽ khiến bạn cháy thui không thể chạy. Một ngọn lửa hoang tàn là một ngọn lửa dã man. Nó sẽ cháy cho đến ngày thứ nó muốn tiêu trụi tan hoang không còn vết tích!

Đừng bao giờ cố gắng hủy hoại hạnh phúc của tôi. Tin tôi đi, nếu bạn làm thế, là bạn đang giết chết chính bạn đó!

Tôi, cam đoan và đảm bảo điều ấy!

P/S: For someone! Tôi nói cho bạn biết điểm yếu của tôi không phải vì tôi là người ngu ngốc mà bởi vì tôi tin rằng, bạn đủ thông minh để nhận ra hậu quả sau này nếu muốn chơi trò chơi chọc ngoáy và thử thách. Người ta thường dấu đi “gót chân Asin” của mình, nhưng tôi thì không như thế, bởi tôi khác họ ở chỗ, điểm yếu lớn nhất của tôi cũng là nơi có thể khiến tất cả những thứ tưởng như bình thường nhất trở nên kinh khủng nhất! Mọi thứ! Chắc chắn là như thế!

Bức thư tình thứ 29

4 Tháng 4

Anh yêu,
Mấy hôm nay đau chân, đi lại cũng trở nên khó khăn. Nó nhức, nó đau mà ko biết nói với ai, mà cũng ko hiểu nói với ai thì có giải quyết được điều gì. Chân đau là việc của bản thân, em tự biết ko nhất thiết phải đem đi kẻ lể. Nhưng lại thêm bụng đau do đến chu kỳ, những cơn đau bụng mỗi lần bị thì thật không hề đơn giản.

Theo truyền thống gia đình, gen di truyền từ đời này sang đời khacs, từ bà ngoại đến mẹ và dì em, điều bị đau mỗi khi đến ngày ấy. Mẹ em kể là, hồi còn trẻ mẹ đau đến nỗi có khi ngất xỉu và lịm đi mê man ko biết gì. Vậy nên em thì cũng sẽ ko có gì khác.

Tất nhiên đau bụng do chu kỳ kinh nguyệt thì cũng chẳng có gì mà nguy hiểm. Nhưng nó đau dự dội và làm cho chân tay cứ bối rối cứng đờ và người thì bơ phờ mệt mỏi nên tính cách cũng trở nên cau có đến khó nói.

Nhưng em chẳng dám rên rỉ với anh. Anh thi, anh bận, anh còn phải lo anh học, chứ đâu có như em. Em không được làm phiền anh với những câu chuyện và suy nghĩ vớ vẩn, để anh còn tập trung học hành, ko mọi thứ lanh tanh bành, bố mẹ anh lại phiền muộn.

Anh à, em xin lỗi anh nhé. Nếu anh ko biết em đang xin lỗi điều gì, thì cứ quên nó đi, chỉ biết là em xin lỗi anh, xin lỗi cho bất cứ điều gì mà em sai. Anh sẽ sẵn sàng tha thứ chúng chứ?

Em luôn yêu thương và tôn trọng tất cả những gì anh tôn trọng và thương yêu. Nếu em có nói điều gì làm anh buồn thì anh yêu ạ, em chẳng có một ý nghĩ xấu xa hay coi thường gì cả, chỉ là những lời nói bốp chát của tính cách thẳng thắn ở em mà thôi. Em sẽ cố gắng sửa đổi để có thể tinh tế và khéo léo hơn cho anh bớt buồn vì những lời em nói đôi khi quá nặng nề và gai góc nhé.

Hôm nay, em cũng rất bực một chuyện này. Em đang thực sự cần tìm nhà nhiều tháng nay. Em đâu thể đi nhờ vả mãi như thế này được, em lớn rồi, phải sống được dù ở bất cứ hoàn cảnh nào và ngay cả khi ko ai lao vào giúp đỡ em chứ. Em cần tìm nhà thì em nói là em cần tìm nhà, cho dù điều đó là quá khó khăn với sự ngu ngơ của em ở Sài Gòn trong hiện tại. Nhưng em vẫn mải miết và cố gắng tìm kiếm một cách thực sự đây. Vậy mà, có đứa nói em là, em cố tình nói em cần tìm nhà, để chứng minh là bản thân em có thể tự lập và đang cô độc để cho bọn con trai chú ý đến mình, để thể hiện em là một cô nàng độc thân quá hot và mồi chài những đứa bé trai ngây thơ vô số tội.

Em chưa bao giờ có cái ý nghĩ ngớ ngẩn đó, và em ghét việc cái thằng dở hơi đó áp đặt lên em với những suy nghĩ rẻ tiền đó của nó. Trong khi nhu cầu của em là có thật, thì nó như một con lật đật ko có thần kinh, suy diễn ra những điều mà ngay cả người thần kinh cũng ko nghĩ ra như vậy. Không giúp thì thôi lại còn ăn nói độc địa, em ghét loại người đó anh yêu à!

Em ko thích người ngoài nhìn vào em với những suy nghĩ bần tiện đến như vậy. Em có thể diện của em nữa mà. Và nếu em cần một người đàn ông hoặc 1 vài người đàn ông thay vì một căn nhà để ở, thì có lẽ em đã dễ thở hơn rất nhiều, chỉ việc gào lên và bung ra thì cũng chả thiếu gì trai tơ mới lớn đâm ra thụt vô cả. Để có con trai thì ko quá khó đến vậy, đàn ông tốt thì hiếm hoi, loại vui chơi thì như lá rụng dưới chân, quết một đường giày, bám chân cả đống.

Nhưng em đâu có cần, và em cũng chẳng cần ai dậy cho em biết em nhất thiết phải dở trò gì để có những cái em ko cần cả.

Và hơn tất cả những điều đó, em biết rất rõ ràng rằng người đàn ông của em là ai, chứ ko cần phải đi tìm nhiều thêm làm gì nữa cả.

Mọi hành động của những con người xung quanh cuộc sống chúng ta, thật quá muôn màu muôn vẻ. Đối khi chúng vô lý lẽ đến lạ lùng.

Em cũng ko còn hiểu rõ những giá trị của chúng nữa, những hành động và lời nói chọc vào cuộc sống ko phải của mình.

Em cũng cảm thấy mệt.

Theo lịch của em, thì em sắp phải trải qua một kỳ thi nặng nề, em khó lòng có thể an tâm để mà ngồi yên hưởng thụ cuộc sống được nữa, thi thố, thật ảo ảnh.

Sau kỳ thi này, em sẽ đi Nha Trang làm từ thiện 3 ngày. Em xem lịch, nó có vẻ quá nặng đối với sức khỏe hạn hẹp của em. Nhưng em đã đăng ký, thì em phải tham gia, ko nên nói mà ko làm, nhất là lại là vì bọn nhỏ. Lúc đăng ký em có biết đi đâu làm gì đâu, nghe nói đi làm từ thiện là cuông quýt xúm xít đi liền thôi. Đọc lịch trình mới thấy hoang mang đó chứ. Trong thời giann ở Nha Trang, cả team từ thiện sẽ phát quà, diễn kịch, thời trang, ca hát, cắt tóc, chăm sóc và vui chơi với trẻ em nghèo ở Cam Ranh ( Em viết đúng ko thì em ko biết nữa, em đọc lịch nhớ mang máng vậy). Em ko biết hát múa, nên em chắc chỉ hậu cần được cho mọi người thôi anh yêu.

Mấy ngày hôm nay, em nhớ các bé đã mất ở bệnh viện Ung bướu quá. Mỗi lần nhớ là một lần thấy lòng mình rơm rớm. Em ko dám vào bệnh viện, em vẫn còn sợ lắm mỗi khi đến đó mà ko còn có sự hiện diện của những bé đã qua đời. Đến rồi về em buồn ko sao chịu nổi. Em và Hạnh lâu nay đều ko vào, em nghĩ là Hạnh cũng như em sẽ còn nguyên cái cảm giác lạnh lẽo mỗi khi nhớ tới ngày Quang mất… và sự quạnh hiu heo hút khi lần cuối bọn em vào bệnh viện với ánh nhìn ảm đạm và nụ cười buồn nhưng cứ cố căng lên.

Hơn nữa, em đọc báo đài, thấy dạo này nghệ sĩ vào bệnh viện thăm các em cũng nhiều. Nhiều người vào vậy, đông quá, ko gian bệnh viện lại chật hẹp, chỉ làm các bệnh nhân thêm ngột ngạt. Em đi thăm người ta chứ ko phải kéo đàn kéo đống vào hành người bệnh và “ăn cắp” oxy vốn đã hiếm hoi ở đó, nên khi nào ko có hoặc vắng người em sẽ vô lại.

Em nghĩ em sẽ tạm thời làm những việc khác một thời gian. Hôm trước, ba bé Việt Quang ko gọi được cho em vì em thay số nên gọi mãi ko đc, có nhờ chị Tố Oanh nói xin lỗi em và chị vì đợt rồi ko ở Tây Ninh để 2 chị em về thăm bé 49 ngày. Ba bé Quang vẫn chu đáo như vậy, những người sống có tình nghĩa như thế thật đáng quý biết mấy… Vậy mà số phận đáng thương quá chừng.

Hôm trước, anh nói em chỉ biết nghĩ tới người khác trước khi lo cho mình, làm em buồn lắm. Em ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, đã chẳng có gì hay ho, em biết mà, nhưng anh đừng la em mà… anh nhé… Em sẽ cố gắng lo cho em tốt mà, anh biết những việc đó làm em vui mà anh yêu…

Yêu anh!
È è, đau bụng quá đi à, :( Anh học ngoan nhé! :*

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers