Tag Archives: Nhật ký thất nghiệp

Ngày đen, tháng hạn, năm xui xẻo

16 Tháng 10

Ảnh chỉ mang tính chất: Cho bài viết có ảnh :D

Ảnh chỉ mang tính chất: Cho bài viết có ảnh :D

Mình đã ốm rồi thì chớ, đã rất ốm rồi thì chớ, quyết tâm ra khỏi nhà để hòa nhập cộng đồng cũng không được nữa, không được nữa, không được nữa.

Mình tức điên lên được. Sau đây là câu chuyện ngày hôm nay của mình:

- Thường thì thời gian này mình không ngủ được nhiều, khoảng 9, 10h sáng may ra chợp mắt đến khoảng 1h chiều. Nhưng hôm qua mình… quyết tâm lắm, gần 5h sáng mình đã đi ngủ rồi. Mình ngủ để sáng dậy sớm vì có… rất nhiều cái hẹn: Hẹn phỏng vấn, hẹn việc làm, hẹn công việc khác…v.v.. 4,5 cái hẹn gì đấy cơ mà. Nên mình phải ngủ để chuẩn bị cho sáng hôm sau được chỉn chu xinh đẹp chứ.

- Buổi sáng, mọi chuyện vẫn bình thường, tuy mình hơi mệt một tý nhưng mà cũng chả sao mấy. Vẫn còn ốm tuy nhiên nghĩ đến việc cần phải vận động mới chóng khỏi được nên mình đã rất cố gắng. Mình make up xinh đẹp, chọn bộ quần áo lịch sự, kín đáo nhất, tóc tai chỉnh tề, eo xinh lắm ( xinh hơn mình bình thường chứ ko phải xinh lắm theo cái kiểu xinh hơn cô này cô nọ. ) Mình ra ngoài đường, trời nắng thè lưỡi chó, nóng bức và oi ả, mình vẫn chả phiền.

- Câu chuyện chỉ bắt đầu trở nên phát điên từ vế sau của nó:

1. Cuộc gặp thứ nhất

- Đây là một bạn theo mô tả qua điện thoại và mail là thuộc công ty X của Singapore làm về Social Media ( Mình ko nói tên công ty ra, ko người ta lại kiện. Bây giờ kiện cáo tùm lum lắm, phải đề phòng ).  Theo lời bạn í thì bạn í đã tìm được nghe giới thiệu nhiều về mình, và công ty X đang có một project về Web 2.0 muốn mình tham gia cùng nên hẹn gặp. Mình tí tửng đến… cafe với bạn í. Nói chung, bạn í cũng đẹp zai bảnh chọe, có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, đúng là 1 Manager của công ty X. Nhưng cái chính làm mình cảm thấy bực bội là cuộc nói chuyện chả liên quan quái mẹ gì đến công việc. Bạn í cứ hỏi mình chuyện trên trời dưới biển, xong lại còn hỏi mình có cắt mí mắt không? Mình làm tóc ở đâu thế…Giọng con gái Hà Nội nghe hay nhỉ? v.v và v.v…. Ôi đờ mờ bạn í, mình mệt bạn í vãi lù. Ngồi cả tiếng đồng hồ, thì nói về công việc chỉ được ngắn gọn trong vài từ là: đang triển khai cái lọ cái chai. Mình rất kiềm chế nhưng cuối cùng cũng không thể kiên nhẫn hơn, sau một loạt những câu hỏi đổ bộ về công việc mà bạn í cứ trả lời trơ trụi khiến mình ko hài lòng, rồi lòng vòng hẹn gặp ăn trưa ăn tối, rồi nói về cái lối “chơi xe hơi, chơi địa ốc” của bạn í. Mình muốn la lối quá chừng. Vì mục đích của mình đến đấy không phải để chơi, nếu đi chơi thì mình đã chả thèm… ngủ sớm dậy sớm làm gì rồi. Mình đứng dậy xin phép đi về, rất nhẫn nhịn mình nói có gì bạn ý cứ mail cho mình nhé. Bạn í chốt lại một câu rất ra vẻ, mình thích làm gì mình cứ bảo bạn í đi, không phải nghĩ. Cuối cùng trong tâm trạng chả mấy vui vẻ, mình cảm giác như năng lực thực tế, chuyên môn và kinh nghiệm của mình bị coi thường, mình không phải bình hoa di động, mình muốn ở đúng chỗ chứ không phải cái kiểu “em thích bao nhiêu, anh chiều em bấy nhiếu” ấy. Ôi đờ mờ, mình rất tức, mình vẫn phải cười. Chả hiểu mình học ở đâu ra ( hình như là ở trên phim ) cái điệu cười rất chi là… dịch vụ ấy. Và mình đi về nhà và thế là mình bắt đầu tức từ đó.

2. Cuộc gặp thứ 2:

- Cuộc gặp thứ 2 diễn ra sau 2 tiếng bị “xảy ra” cuộc gặp thứ nhất. Bất kể cuộc gặp thứ nhất có tồi tệ thế nào, thì cuộc gặp thứ 2 còn tởm lợm hơn thứ nhất rất nhiều.

- Cuộc gặp này là bởi một công ty gì gì đó, tạm gọi là công ty Y, nghe có vẻ rất vô danh tiểu tốt. Tại sao mình lại ngu dốt nhận lời gặp một công ty thiếu i ốt đến thế cơ chứ lị? Bởi vì họ gọi quá nhiều, nói năng rất lịch sự và chuyên nghiệp. Điều này khiến mình liên tưởng mấy người bán bảo hiểm, và bán hàng trên truyền hình, chuyên lừa đảo bằng chiêu dụ dẫu rất thấu tình đạt lý. Nhưng vì người ta gọi quá nhiều, nên mình cũng lầm lũi nhận lời gặp. Chẳng may nhận rồi mà ko tới mình thấy cắn rứt lương tâm lắm. Trời mưa dầm mưa dề, mình mệt đầm mệt đìa. Nhưng vì cái “chữ tín” với lời nói ngu si đó, mình đã lặn lội, kẹt xe, tắc đường, tốn gần 200 nghìn tiền taxi để đến cái nơi cực to nhưng mà cực chó chết í. Mặc dù đi taxi nhưng vẫn mắc mưa dính nước, mình ho sù sụ. Đến nơi, hỏi cái người hẹn mình thì anh ta đã nhăn nhở ngồi đó, mặc bộ complet rõ đẹp, trong khi cái mặt thì… rõ kinh. Không hiểu vì sao cười mà thấy người ta mắc mưa lại cứ nhăn nhở suốt. Xong tự nhiên bảo mình lên phòng training, làm mình muốn thần kinh luôn đấy. Ở phòng này có khoảng chục người, cả bà lẫn ông, bắt đầu lần lượt ông ổng về cơ hội kiếm cả đống tiền của mình với hàng trăm loại hình dịch vụ, mà muốn làm thì phải chạy đi chạy lại chả khác cave là mấy. Mình nghe được 1/10 bài diễn thuyết thì mình đành cúi lậy xin “sờ tốp” ngay lập tức. Chốt lại là: “Em không thấy phù hợp” . Rồi lặng lẽ ra về trong tiếng níu kéo nỉ nê điếc đít. Mình bực vì trời vẫn còn mưa như trút nước, cơn ho liên tiếp dập dồn như vả vào miệng mình, làm mình phát rồ phát dại. Não mình bắt đầu giật giật vì đau như một con thần kinh. Lại taxi, lại tắc đường, lại lăn lội trên cái đoạn đường ướt nhẹp để đến cuộc hẹn thứ 3, trong cái tâm trạng chả gì tốt đẹp.

3. Cuộc gặp thứ 3:

- Trong trí nhớ hạn hẹp của mình, thì mình đã từ chối trên dưới  hai chục cuộc hẹn gặp phỏng vấn chuyện này chuyện kia. Chính vì thế mà các chị em trong nghề bảo là mình khiến những phóng viên đó ghét nên sẽ không thèm phỏng vấn nữa, sẽ khó khăn cho công việc sau này. Nên là lần này, để sửa đổi, có bạn ở báo Z ( gọi thế cho đỡ bị kiện )gọi một phát là mình oke liền. Nhưng mà tưởng “oke” là xong hả con? Lần này bạn í trả thù mình hay sao í, cho mình đợi bon bon mấy tiếng liền, rồi đến được 5 phút bạn í bảo bạn í sẽ email hỏi mình sau… bây giờ bạn í có việc gấp phải đi mau kẻo muộn.

- Mình bị ngớ ngẩn ngỡ ngàng hoang mang hoảng loạn điên loạn hâm cuồng luôn. Lần đầu tiên trong cái cuộc đời một chìm hai nổi của mình, bị đấm vào mặt một vố đau thiệt là đau như vậy đó. Trời ơi, tôi nhục chết đi thôi. Đáng ra việc này phải dấu nhẹm đi cho đỡ xấu hổ mới đúng nhưng cũng vì lòng tự trọng và sự tự tôn bùng nổ nên mình phải phun ra vì sợ để trong lòng sẽ khổ tâm không chịu nổi.

- Ở đâu ra cái loại phóng viên không tôn trọng nhân vật như thế. Chỉ có chăng là nó chơi cho mình tức vì biết mình rất hay ức những kiểu như thế này. Từ trước đến nay bao công mình chảnh chó, chẳng thèm gặp ai cho dù có hẹn rơi mời vãi, nay, nó lại vả vào mặt mình cái vả đau như hoạn ( mặc dù mình chẳng gì để mà hoạn cả =)))

4. Cuộc gặp thứ 4:

-  Người ta bảo quá tam ba bận thôi, đằng này bốn nhát thì làm sao mà ca hát lìu lo được nữa cơ chứ. Mình rất cần gặp “nhân vật này” nên đã đến đó cho dù tâm trạng hẩm hiu mưa gió. Mình rất kỳ vọng một cách chẳng có lý do vào sự support của “nhân vật đó” tại một tòa nhà rất to của một công ty rất lớn. Nói ra thì ai cũng biết hết trơn luôn. Nhưng nhân vật ấy đã rất thiết tha và nói là hiện tại không giúp được mình cái gì cả, phải chờ mấy tháng nữa cơ, làm ruốt gan mình cà tưng cà tưng và thấy đời bơi trong bể khổ. Cơn ho lại bổ vào miệng, nhảy điệu van xơ, nó cứ trơ trơ trong cổ họng mà mình vẫn phải chống họng để… cười trừ, ậm ừ chịu chết.

5. Trờ về nhà:

- Trờ về nhà sau một ngày mệt mỏi có quá nhiều lần bị… vả… và mệt lả vì ốm vì dính mưa, vì tiếc một đống tiền taxi vô bổ. Mình đau đớn còn hơn bị một thằng gay già mơn trớn. Nhưng có sự việc còn điên cuồng hơn là vừa mở cửa ra đã bắt gặp cảnh mèo con phá nhà, nó cào hết sạch giấy ko còn một mảnh nào cho cái đứa đang phải xì mũi như mình xài. Và tai hạn hơn là bỗng dưng nhà mất điện. Trời mưa, mất điện, hết tiền = đi đâu?

- Mình lăn quay ra sốt luôn.

- Mình quyết định thiêu đốt nốt chút sức lực héo hon vào việc: vác laptop xuông quán cafe dưới lô A ( nhà mình ở lô B), dầm mưa dãi nước chạy qua bao đám lềnh phềnh ngập ngụa,  tới được nơi đó, và đang ngồi ờ đấy để viết những dòng tâm trạng này. Mắt đang hướng về anh đẹp trai người Trung Quốc ngồi phía xa xăm, thỉnh thoảng đá hình anh í phát, xem anh í đang chat với con nào =)) ( vô duyên không thể tả ).

- Và rồi cảm giác cái thời kỳ bất khả chiến bại của mình đã chậm rãi trôi qua, giờ nhìn trai đẹp đến mấy cũng chả dám thiết tha tán tỉnh nữa. Ôi buồn!

- Buồn thì buồn nhưng không dám cuồng vì sợ “anh nhà” căm hận. Cả ngày ra đường tốn tiền, lại chẳng thu lượm được gì, còn ốm trầm trọng thêm nữa chứ. Mờ ca, mẹ kiếp!

- Cuộc đời mình thật lênh đênh, nhớ người yêu, đau não vì bị mưa rơi trúng đầu bao lâu rồi ấy…

- Cô đơn quá!

- Bao giờ những ngày tháng ăn cứt uống sỏi đá và chắp vá miếng tim quèn này của mình mới trôi qua cơ chứ.

- Lại sống trong sợ hãi rồi.

- Ôi, mình giỏi lắm cơ mà, chả lẽ không ai nhìn ra mình chứ. Le lói le lói, mình sáng chói cơ mà.

- Ngày đen, tháng hạn, năm xui xẻo.

- Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzz, thôi mình than thở thế thôi, cầu mong ông trời, con lậy ông đấy, như thế này đủ lắm rồi, cho được cười tươi chút đi, cho con xin tý hạnh phúc và niềm vui + tẹo may mắn nào, xin đấy, ông trời đẹp trai, bà trời xinh gái :( (

P/S: Tất cả tên các cá nhân, cơ quan tổ chức trong bài viết riêng tư này đã được thay đổi, tránh bước tiếp bước đi sai lầm của tác giả bài “Hoa hậu nái sề” đang ầm ĩ gần đây, người viết đã bị “Hoa hậu nái sề” kiện theo đạo luật blog, rất kinh, không khinh thường được. Bây giờ người ta sống như Tây, kiện như Tây, đị ị đánh rắm to, người ta còn kiện nữa là lôi tên nta ra… chém gió. Cái khó nó ló cái khôn. Cái khôn nó chôn cái dại, nên mình đã chả dại để tên thật của nhân vật trong bài, toàn X,  Y, Z cho nó vĩ mô, giống toán học =))

Nhật ký cô nàng thất nghiệp – ngày 5

13 Tháng 10
Chẳng phải lúc nào cũng có thể cười tươi

Chẳng phải lúc nào cũng có thể cười tươi


Đau họng quá chả ngủ được, đời đúng là có những việc rất chi là sững sờ nhé, có ai mà ngờ được rằng chỉ vì một cốc Coca mà mình lại lăn quay ra… ốm không? Đúng là đã nghèo rồi lại còn mắc cái eo.

Chuyện là mình đi siêu thị mua đồ, về khát quá thế là làm một ly Coca, uống xong đau họng như bị quỷ cào trong miệng. Rồi thế là bây giờ từ đau họng kéo theo cơn sốt xập xình. Mệt mà không ngủ được, bây giờ thì đã là gần 8h sáng rồi chứ có sớm sủa gì đâu, người nóng như đổ lửa, họng đau như kéo cưa… Đến khổ. Mẹ kiếp, chết tiệt CoCa!

Mình tuyệt vọng lắm nhé! Nói nghe có vẻ như mình không tuyệt vọng tý nào ý nhỉ? Nhưng mình tuyệt vọng thật đấy. Con gái, sống một  mình ở một nơi không gia đình và chẳng người thân nào bên cạnh, kinh tế suy thoái, rồi chưa kể đang hăng hái kiếm tiền nay lại phải ngồi yên một chỗ, bơ va bơ vơ, mình cảm thấy như mình là người bại liệt ấy.

Mình ốm nên mình càng buồn hơn, nói như nào nhỉ? Buồn dữ dội!!!!!!!!!!!!!!!!!

Thế là mình muốn chết quá, mà người ta bảo đang sống mà thèm chết là bị điên đúng không? Người ta đúng là cũng lý thuyết quá đi, mình cũng biết thừa, những chân lý tươi sáng, vì mình còn viết ra nó nữa cơ mà, nhưng trong lúc như thế này thì đúng là muốn chết thật. Nên mặc xác chân lý mà ai cũng biết là chân lý, là phải sống vì bất cứ lý do gì, là không được tuyệt vọng trong mọi hoàn cảnh…v.v… Và như tất cả những lần mình nói không được muốn chết, thì bây giờ mình lại tự “vả vào mồm” mình để nói là “tao cứ muốn đấy!”. Mình thật quá giống… Chí Phèo… =)) Chí Phèo làm thứ nó muốn. Thế là mình tự hỏi: Nếu mình chết đi, thế giới này sẽ mất mát những điều gì?

Và rồi, mình ngồi đây, liệt kê ra những thứ mà thế giới này sẽ mất mát khi mình chết. Mình không phải là MJ – King of pop, nên nếu mình chết, chắc sẽ không thể nào được như ông ấy: để lại được nhiều thứ như ông ấy và làm nhiều người tiếc thương như ông ây. Mình cũng không giống như Stephen Gately của Boyzone mới đột tử gần đây, mình chết đi cũng sẽ chẳng có báo chí nào hỏi tại sao mình lại chết, và cũng không để lại một cuộc đời đầy dấu vết cho người ta tọc mạch tìm tòi.

Vậy tóm lại thì, nếu mình chết đi, thế giới này sẽ mất mát gì và còn lại gì do mình để lại?

  1. - Chà, mất đi một đứa con gái. Mới ranh con tý tuổi đã chết queo mất rồi.
  2. - Nghiêm trọng hơn đứa con gái ấy lại không xấu quá, thành ra nó chết đi, khiến số lượng gái xấu lại vượt lên trên gái có nhan sắc trung bình như nó.
  3. - Ghê gớm là mình là một đứa hay viết, nên khi mình chết, thế giới sẽ mất đi một cây bút mà nếu còn sống đến già, biết đâu sẽ đạt giải Nobel Hòa Bình hay Văn hoa gì đó
  4. - Nhưng kinh khủng nhất vẫn là, thế giới sẽ mất đi một trái tim rất yêu thương trẻ nhỏ, thèm làm mẹ và rất ham hố yêu đương.

Có vẻ thế giới này không có mình thì cũng không có nhiều mất mát nhỉ? Mất ít nhỉ?

Thế còn những gì mình để lại thì sao?

  1. - Chẳng có là bao ngoài những gì mình viết.
  2. - Một vài sản phẩm mình đã làm đứng tên công ty mình từng được trả lương
  3. - Một xíu tài năng đang còn măng non, và một chút “xuất chúng” vẫn còn đang ươm mầm dang dở.

Chà, xem ra cũng chả nhiều nhỉ?

Chả nhiều hay là mình chết quách đi?

Mình cảm thấy thât là vô lý quá đi mất, khi mình cứ tất bật với cái cuộc sống rất chi là “mất chất” này. Thổi hy vọng và đốt lạc quan vào từng ngày, nhưng rồi thỉnh thoảng lại bị những hoang mang dập tắt.

Các bạn có hay chửi bậy không? Mình thì thỉnh thoảng có chửi. Các bạn đã gặp những người chưa từng chửi bậy bao giờ chưa? Mình thì đã từng, mình thấy thương họ, thèm chửi lắm nhưng lại sợ chửi thì mất tính “nhân văn”. Ôi dào, thỉnh thoảng chửi vài câu, nhân văn cũng đâu chạy mất. Chửi, cũng giống như là cảm xúc, là cung trầm nốt thăng vậy thôi. Chửi cũng có giai điệu đấy. Bây giờ, mình thèm chửi đời quá, nhưng mình lại thấy thương mình y như là thương những người cả đời không bao giờ chửi bậy vậy. Bởi vì mình thèm chửi đời nhưng mình nghĩ là mình không nên như vậy, đời có lắm lỗi thật đấy, nhưng cả “đời và mình” – “hai chúng mình”  đều có lỗi sai, như nhau cả thôi =))

Chà, mình cô đơn quá, làm con gái không nên có nhiều nanh vuốt, ghê gớm, ngạo mạn và ngang tàn, để bị chìm ngập trong vô vàn đơn độc. Làm con gái không nên một mình nhiều quá, một mình nhiều quá lại chả phải con gái nữa rồi. Làm con gái không nên quá văn hoa, gan góc quá để cho người ta…nghĩ ra trò ganh kị. Làm con gái không nên quá si mê… những thứ vĩ mô sẽ là mồ chôn tuyệt vọng. Là con gái không kiên cường quá, để đến lúc yếu lòng… tự nhiên mềm nhũn ra. Là con gái chỉ nên làm con gái thôi, xinh vừa đủ, hiền vừa tầm và thông minh vừa phải…. Còn mình… thì lại… hơi thái quá ở phía sau.. Thành ra bây giờ, mình cảm thấy cứ đau đau sao ấy.

Chà, cô đơn ôm lấy cô đơn, cô đơn sống nghĩa là ta phải chết, cô đơn còn nghĩa là ta sẽ hết!

Có thể mình sẽ chết ấy!

Mưa vẫn chảy nát tan từng con phố

Nắng vẫn cháy đôi lúc sao mơ hồ

Người vẫn sống tựa hồ như người chết

Người vẫn bê bết như kẻ đã hết rồi.

Một cuộc đời lấm tấm vết mưa rơi

Thỉnh thoảng cháy, khét đen từng mảng tối

Người đi trên đường đời chới với…

Người về, về lại với người thôi…

Nhật ký cô nàng thất nghiệp – Ngày 4

12 Tháng 10

Chủ nhật, nằm ngủ cong cớn cả ngày.  Bỗng dưng mắt đang mơ màng thao láo thì nhận được cái tin nhắn của một người bạn như thế này: “Chúc Gào thật nhiều nghị lực và may mắn! Lâu rồi không gặp, thỉnh thoảng cũng hay nghĩ về. Hihi! Gắng lên nhé!”

Mình có cái thói quen là không save số điện thoại kể cả của gia đình, bạn bè hay người yêu. Không có một lý do đặc biệt nào cho việc đó, chỉ đơn giản là mình không thích save và mình sẽ nhớ thế thôi. Tuy nhiên, nếu không thường xuyên liên lạc liên tục thì mình hay bị quên, nhớ nhầm, hoặc nhớ không rõ số điện thoại đó. Nhìn số điện thoại, mơ hồ nghĩ hình như của Lý. Nhưng nếu không phải của Lý mà mình cứ nhắn tin bô lô ba la thì hóa ra là vô duyên quá.

Cái cụm từ “lâu rồi không gặp” kể ra cũng không đúng, bọn mình chỉ mới… khoảng… 2 tháng không gặp chứ mấy. Trước đây 2 đứa có ý định làm chung một dự án, thực ra ý định đó bây giờ vẫn còn, nhưng chưa có thời gian ngồi với nhau được nhiều như trước vì những biến động khách quan và chủ quan nữa. Thời gian 2 tháng qua, đã có quá nhiều việc xảy ra với  mình nên không gặp được Lý nhiều và nghe Lý hát thường xuyên ở Yên như trước. Nhưng mình cũng thường xuyên cập nhật thông tin về Lý, nghe báo chí đưa tin, Lý chuẩn bị sang Pháp thực hiện một dự án âm nhạc nên mình cảm thấy cái ý định trước đây định làm cùng Lý và mọi người bỗng dưng trở nên thực tế và thực tiễn hơn nhiều rồi.

Hỏi lại chị Linh thì đúng là mình không nhầm, số điện thoại đúng là Lý thật, nên nhắn tin lại. Mình hy vọng trong chuyến đi xa lần này, cơ hội sẽ trở nên dày hơn với Lý để khi bạn ý trở về đã có thể mang một hành trang đủ đầy hơn trước.

Bởi vì chúng ta đều phải cố gắng mà, phải không? Những người “xuất chúng” là những người luôn đi đúng ngay cả khi họ dừng lại rất lâu, là những người dẫn đầu ngay cả khi họ không tiến bước. Vậy nên, cố gắng là thứ nằm lòng trong bản chất xuất chúng đó rồi. Hy vọng chúng ta đều như thế, bạn Lý ạ.

Chủ nhật Sài Gòn mọi thứ trở nên không mới lạ, việc người ta làm gì ngoài đường và làm gì với nhau không vươn tới được chiếc giường nhỏ bé nơi cô nàng thất nghiệp này nằm ngủ meo meo cùng em mèo xinh xắn. Mọi thứ chậm rãi trôi đi với những niềm tin và sự lạc quan không tưởng.

Mình thì vẫn như mình của mọi ngày, vẫn cười khi vui và khóc khi buồn, tức tối khi không vừa ý và tò mò những chuyện thị phi khi rảnh rỗi. Chăm chỉ lên mạng xem phim online và cảm thấy thích chết đi được cái phim Hàn đang chiếu đến tập 2 “You are so handsome”. Cái phim mà Kênh 14 cứ bẩu là “You are beautiful” làm mình không hiểu tên nào mới là tên… “chính chuẩn”. Bao giờ mới có tập 3 đây, đúng là mong chờ quá đi đó mà :”>

You are so handsome 미남이시네요 Jang Geun Suk, Park Shin Hye, Lee Hong Ki [Vietsub Ep 2 - Ental + tap 2 HD]

Mình thích phim như thế, diễn viên anh nào anh nấy mặt sáng ngời ngời, rất ra chất thần tượng, thị trường mà vẫn không kém phần thu hút. Các bác nhà mình cứ chê phim nước ngoài chỉ lòe được con nít bởi cái mã hào nhoáng, nhưng thực sự để làm phim lòe bịp như thế cũng chẳng phải chuyện dễ đâu. Phim hay chết đi được, lòe là lòe thế nào. Mình xem phim diễn viên phải đẹp mình mới thích, mình bị bệnh duy mĩ thế đấy, có được không? Sau này mình mà làm phim, mình sẽ casting kỹ lắm, phải đẹp và gai góc thì mới chuẩn được mắt mình, diễn hay là yếu tố quan trọng nhưng phải đẹp mới xong =))

You are so handsome 미남이시네요 Jang Geun Suk, Park Shin Hye, Lee Hong Ki [Vietsub Ep 2 - Ental + tap 2 HD]

Ảnh trong film mình đang xem, mình không thích con trai chân nhỏ, ăn mặc xanh đỏ nhưng vẫn thích phim này :”> Thế mới hay í :”>

You are so handsome 미남이시네요 Jang Geun Suk, Park Shin Hye, Lee Hong Ki [Vietsub Ep 2 - Ental + tap 2 HD]

Rồi tiếp nhé, chẳng hiểu ra sao mình lại bị đập vào mặt đến nỗi phun cả mỳ đang ăn ra khi đọc cái “tít” giật đùng đoàng  trong bài phỏng vấn Lương Mạnh “Hài”: Tôi không quan tâm đến Bi rain.

Cái này là nói xàm và nói đại hay gọi lái là nói cuồng đây? Bi rain không đụng chạm thì phải đụng chạm tới Bi rain à?  So sánh rất là “chới với”.

Dù sao báo chí cũng chỉ có thể phiên phiến thế, tin tức chẳng nhiều thì đi phỏng vấn để người ta nói liều nói đại vậy chứ biết sao giờ?

Nếu sau này chúng ta lần lượt xuất chúng hơn, làm những thứ hay ho chim cò hơn, thì báo chí cũng mới có thể bao la bát ngát hơn những bài phỏng vấn thậm thụt nhát gừng được.

Ê mà hôm nay có người viết mail cho mình bảo là người tài bây giờ bị xếp xó hết, không có cơ hội phát triển…v.v… Mình thấy nhảm nhí vô cùng, đúng là tư tưởng hạn hẹp và phản động quá. Ngay cả bây giờ mình đang thất nghiệp bỏ mẹ ra, nghèo đói bỏ xừ ra ý, mình vẫn rất tí tởn, ở nhà xinh đẹp ngay giữa trung tâm và yêu đời ngây ngất ( mặc dù chỉ là yêu đời giả vờ thôi chứ thực ra lắm lúc cũng chán muốn chết lắm =)))… chứ không thèm hậm hực xã hội, hậm hực số phận ( mặc dù số phận cũng hay hất phân vào mặt đất hất cứt lên mặt mình lắm :”> ). Bởi vì bạn đó ơi, nếu là người tài thì sẽ tồn tại vượt lên trên hoàn cảnh, một tài năng chỉ thực sự tỏa sáng khi họ có thể vượt lên lớp bùn bám xung quanh mà. Cơ hội là do chúng ta tạo ra, chúng ta luôn ngồi trên cơ hội, cố lên bạn ạ, đừng quá bi quan. Muahz Muahz…

Thực ra mình cũng bi quan bỏ xừ đi được ấy, nhưng mà mình sẽ không cho người ta nhìn thấy, bởi vì bi quan có thể bị lây, mình không thể đẩy nhiều người khác xuống đầm lầy chỉ vì tâm trạng của mình khi ấy được.

Việc bạn mang lại tiếng cười và chia sẻ với người khác cuộc sống của bạn, cũng là một cách bạn cho đi và sẽ được nhận lại rất nhiều, tài năng mà đi kèm với tình yêu thương, thì sẽ được nâng lên tầm cao mới. Hihiihi, cố đoạt giải Nobel Hòa Bình như mình đi, sẽ thấy vui trở lại, sẽ thấy mình quảng đại dã man đấy. Và khi nào bạn thấy được điểm sáng, thì cho mình ké tí le lói nhé, dù thực sự mình thích sáng choang chứ chả thèm le lói làm gì. :”> :”> Ai cũng có “dục vọng” được tỏa sáng, khi nào cái tên Gào được nhắc đến ở thật nhiều nơi với một thái độ tuyệt vời háo hức thì lúc đó Gào đã thành công rồi đó, là lá la :”>

Ôi, hôm nay mình không có hứng làm gì hết cả, chỉ thích ngồi nhìn thôi mà chả biết nhìn gì cơ. Ước gì có nhiều bạn đến nhà chơi với mình, bọn mình sẽ nói xấu người khác đến vui chết lên được ý. Thực ra mình chẳng thích nói xấu người khác đâu, tại vì người xấu nào thì cũng phải có chút ít tính tốt chứ? Nhưng mà kể ra thì thỉnh thoảng nói xấu mấy cái đứa mình ghét, thì cũng hay. Ai bảo chúng nó cứ thích lấy tay che mặt trời, thấy mình hay nên quay ra dìm đạp mình cơ, hehehe.

Chẹp, thôi chả biết nói gì thôi thì đừng nói nữa vậy. Mai có gì hay mình kể cho các bạn nghe sau nhá!

Nhắc lại luật nhân quả: Ở đời có cho có trả, có nhân quả cả đấy! Người xấu ơi, sống tốt đi, lấy phúc đức để bù lại khổ đau nghiệp chướng, lấy tình thương để chuộc lại những lúc lầm lỡ lạc đường, đừng ngoan cố, không bảo thủ, đừng tự thủ dâm tinh thần mà hãm hại người khác nghe chưa?

Òe, đã bảo không nói nữa rồi mà mình vẫn bị “phun” quá đà, do hậm hực cái vụ là người ta sống không chịu tốt với mình :”> Hihihi, jk jk

Nghe chút nhạc của bạn Lý nhé, kỷ niệm thành công đầu tiên của bạn í, xuất ngoại sang bển :X:X:X:X Bạn Lý cũng là người viết lời tựa ở bìa sách cho Gào đấy, bạn ý viết 3 cái cơ, nhưng tại 2 cái kia điên quá, nên NXB chỉ cho 1 lời nhận xét của bạn í lên thôi. Đại loại là bạn í bảo Gào viết trần truồng gì gì ý, nên bên NXB bảo viết ghê quá, chả cho lên bìa =))

Good luck nha Lý :X

Nghe tôi kể này – Lê Cát trọng Lý

P/S: Các bạn chú ý tới việc này dùm mình nha. Cũng là tích nhân đức đó :”> Yêu các bạn rất nhiều :* Chụt choẹt, phẹt phẹt. Èo mới 3 rưỡi sáng, sớm sủa quá nhỉ? :(

Nhật ký cô nàng thất nghiệp – ngày 3

10 Tháng 10

Hôm nay là thứ 7, thứ 7 là ngày nghỉ nên đa phần mọi người đều thất nghiệp như nhau, những người đi làm công sở thì sẽ ở nhà và đi chơi. Chỉ còn lại những người lao động tự do như bố mẹ mình thì vẫn đang còng lưng không ngày nghỉ từ hết năm này sang năm khác. Thậm chí nghỉ tết là khoảng thời gian duy nhất được nghỉ trong năm, bố cũng đứng lên ngồi xuống, mẹ cũng mải miết bồn chồn. Nói chung, hầu như những thành viên trong gia đình mình đều ghét tết.

Ở, sao mình lại nói về tết nhỉ? Chắc tại vì tự nhiên nhắc đến ngày nghỉ đây mà. Mình có một cái tài là, khi viết chẳng bao giờ cần nghĩ thì phải, hình như tay mình làm thay hết các hoạt động của não mình, nên nó cứ gõ gì mình cũng không rõ nữa :)

Hôm qua mình có chuyện buồn, nên mình đã viết cái bài Phụ nữ không phải là giẻ lau, vốn dĩ nhiều người cứ hay hỏi mình chuyện không đâu về đàn bà con gái, phải nói là mình hiểu rõ con trai hơn nên cũng chẳng thích trả lời, và chẳng bao giờ trả lời họ. Nhưng hôm qua, bỗng dưng thấy máu, nên viết cứ ào ào, tuôn trào rào rào. Thật là không vui, khi chuyện nam – nữ làm người ta phải âu lo sầu muộn. Mình quen mấy đứa bạn yêu đàn ông đã có vợ, nhưng chưa quen đứa  nào yêu phụ nữ đã có chồng, chỉ nghe bọn con trai bạn mình miêu tả về cái cảm giác sướng, khi “chén” được đứa con gái đã có người yêu. CHúng nó bảo cảm giác lén lút đó rất phê pha. Nghe cũng có tí ảo. Còn mấy đứa con gái, yêu đàn ông có vợ, thì có vẻ chẳng mấy hạnh phúc, dù sao cũng chỉ là bồ, mấy thằng cha đó chắc cũng chẳng có ý định bỏ vợ theo bồ đâu.

Xã hội thật lắm loại người, vào ngày thứ bẩy những loại người đó đi về đâu? Muôn hướng trong những chặng đường cuộc sống, họ đang tồn tại dưới chân lý như thế nào? Còn một đứa con gái thất nghiệp như mình, thì đang ngồi trước máy tính và viết ra những điều vô định, mình cảm giác mình đừng ngoài của mọi khía cạnh xã hội ở thời điểm hiện tại, để châm biếm và mỉa mai nhiều thứ quá, thậm chí mỉa mai cả chính bản thân lắm tài nhiều tật của mình bằng cách nhai đi nhai lại từ “thất nghiệp” nữa chứ.

Thật may mắn, là mình còn biết mình là ai, nên những sai lầm lớn sẽ không vờn trêu mình được. Hôm nay là thứ 7, là ngày máu chảy tùm lum, mình nên nói chuyện gì vào nhật ký này đây nhỉ?

À, mình đang muốn làm một dự án như thế này, mình muốn viết một tập truyện dài ( thực ra đang viết đến tập 2 rồi ).  Vốn dĩ là mình viết nó theo đơn đặt hàng của một agency về phim truyền hình dài tập. Song bây giờ mình nghĩ lại rồi, họ làm phim thương mại thì họ sẽ “cãi lại” ý mình cho coi, vì viết theo đơn đặt hàng nên người có quyền sàng lọc rất nhiều thứ. Mà cái kịch bản này mình lại đang rất thích nữa. Nên mình sẽ viết lại cho họ một cái  khác dễ chịu hơn, rồi họ muốn cắt xén bóp nén gì tùy họ.

Còn bây giờ, mình thích nhào nặn cái ý tưởng này của mình. Mình sẽ viết thành một tập truyện dài nhiều kỳ, truyện của mình thì không thiếu gì những lít nước mắt, nhưng ở truyện này mình còn phải reo rắc cả tiếng cười nữa. Mình đã gửi cho một vài người đọc rồi, họ rất thích, dù chỉ mới tập 2 thôi.  Mình muốn tìm một ekip các bạn vẽ truyện tranh, chúng mình sẽ làm các phiên bản như thế này nhé:

  • 1 . Mình viết truyện dài kì.
  • 2. Mình chuyển thể kịch bản
  • 3. Các bạn xinh đẹp vẽ truyện tranh đẹp xinh
  • 4. Chúng mình tự dựng thành phim và đưa lên youtube.
  • 5. Chúng mình chuyển thể thành kịch bản nhạc kịch
  • 6. Bọn mình sẽ có vở diễn của riêng bọn mình
  • 7. Đây sẽ là một vở nhạc kịch dài kỳ.
  • 8. Nó sẽ không có hồi kết.

Tất nhiên chen giữa những thứ nói phía trên, còn phải tìm và tạo nên những nhân vật đầy cá tính nữa.

Và cuối cùng, nó là chỗ quậy tưng bừng cho những người thất nghiệp lắm tài năng. Há Há, mình tự tin quá :”> Tự tin quá vốn dĩ là cái có quá nhiều ở mình mà.

Đây là một ý tưởng mà mình đang ấp ủ, cho dù nó có quá nhiều khó khăn nhưng mình sẽ tìm cách thử xem sao. Nếu không được thì cũng có gì đâu nào, mình viết truyện phục vụ số đông cũng được vậy chứ sao?

Để tham gia cái này, thì phải có tầm nhìn một chút, tạo ra một sản phẩm giải trí đơn thuần, và thỏa mãn niềm khao khát và đam mê cá nhân. Điều quan trọng là phải có sức bền, đủ để đi hết con đường dài như thế.

Mình rất thích âm nhạc tưng bừng, rất thích những bức vẽ hoạt hình lung linh màu sắc. Và đặc biệt mình rất thích làm việc ở một dự án mạo hiểm và thử thách. Quan trọng hơn mình thích có một nhóm thật tài năng. Sau cùng là vì bởi một sở thích rất nhố nhăng của mình: Mình thích những thứ step by step.

Giống như một thứ đam mê “cuồng nộ” của tuổi trẻ, mình luôn tin là mình giỏi và muốn gặp gỡ những người giỏi nhất, để một ngày đứng trong hàng ngũ những kẻ xuất chúng. Và mình tin là các bạn cũng như thế, không ít người tin ở sự kỳ diệu không thể chối cãi của chính bản thân, để luôn muốn làm một cái gì đó bật ra khỏi những ranh giới nhỏ nhoi trong cuộc sống.

Phần lớn, những thất bại của các nghệ sĩ Việt Nam ở ngoài thế giới, họ đều cho rằng là bởi họ thiếu kinh phí và chưa thực sự có đủ tiền. Nhưng mình nghĩ điều đầu tiên khiến chúng ta có những thất bại đó là bởi vì chúng ta đã luôn nghĩ tới tiền là thứ đầu tiên có thể giúp chúng ta thành công, chính vì thế mà sức sáng tạo của chúng ta trở nên eo hẹp vì nghĩ rằng phải có tiền mới sáng tạo được.  Mình vốn dĩ không am hiểu quá nhiều về nghệ thuật. Nói đến nghệ thuật mình liên tưởng đến những nhà phê bình với triết lý cao siêu. Những người nói văn của mình là rác và chê chúng nhạt, thiếu tính nghệ thuật mỗi ngày. Nếu nghệ thuât là thứ cao xa và phi phàm đến vậy, thì tất cả mọi người sao có thể cùng “chạm” vào nó được đây? Mặc dù vậy mình cũng không nghĩ mình nông cạn so với những thứ nghệ thuật ấy. Mình nhỏ nhoi không có nghĩa mình không tồn tại mà, phải không?

Như mình đã từng nói ấy, mình chỉ muốn làm những thứ quần chúng thôi, để tất cả mọi người khi nhìn vào đó, nhìn thấy nó, đều như soi gương vậy, soi thấy trái tim mình đang đập trong từng hơi thở của tác phẩm ấy.

Mình không thích những giải thưởng, những giải thưởng có tiêu chuẩn. Mình thích làm những thứ “phi tiêu chuẩn”, miễn sao nó được số đông hài lòng và đón nhận.

Khi mình viết truyện ngắn, đặc biệt là sau khi mình xuất bản truyện ngắn, mình đã nhận được hàng trăm những lời phản hồi từ độc giả của mình, họ thực sự có những trải nghiệm riêng biệt khi đọc. Ngay cả khi mình viết nhật ký thất nghiệp này, cũng có nhiều người mail cho mình và cũng mong… được thất nghiệp.

Vì thế mình nhận ra rằng, mỗi chúng ta ai cũng có một điều gì đó không hài lòng với cuộc sống hiện tại, khát khao bật ra khỏi những khuôn khổ đó lớn lao đến nhường nào. Những bạn gái đọc truyện mình luôn nói là muốn bỏ người yêu, còn những bạn nam thì lại viết mail là thấy thương con gái quá. Những người đang đi làm thì nói muốn bỏ việc quá chừng.

Những gì mình viết không phải là lời khuyên cho riêng ai cả, mình không hy vọng những cuộc tình sẽ tan vỡ khi đọc truyện của mình, và vốn dĩ mình đâu đủ khả năng làm thế. Cả về việc nghỉ việc cũng vậy.

Chẳng qua là, vốn dĩ các bạn đã muốn như thế từ lâu, các bạn mệt mỏi và đớn đau trong những mối quan hệ dập khuôn như thế suốt một thời gian dài, và các bạn chỉ muốn bật ra sau khi có một vài chất xúc tác.

Xung quanh mình có rất nhiều lời chỉ trích, bạn thân mình cũng đang trong tình trạng chật ních sự cô đơn, buồn chán. Nhưng chẳng phải mỗi người chúng ta ngay khi sinh ra đều đã có lý do để tồn tại sao? Hãy tìm ra lý do đó, và giải quyết nó đi. Sống vì cái gì thì hãy sống trọn vì cái đó nhé :)

Nhật ký hôm nay hơi nặng đầu phải không? Relax đi nhé và suy nghĩ về những gì mình nói, chà người ta già không còn cơ hội, nếu chúng ta trẻ thì cần chút “điên” để khỏe, nhỉ? ;) )

Nghe I’m yours Acoustic nhé, mình thích bài I’m Yours lắm!!!

Nhật ký của cô nàng thất nghiệp – ngày 2

9 Tháng 10

Thêm cái ảnh tượng trưng cho nhật ký thêm đậm đà

Thêm cái ảnh tượng trưng cho nhật ký thêm đậm đà

Hôm nay đã là ngày thứ mấy thất nghiệp rồi chả biết nữa, nhưng mới chỉ là ngày thứ hai viết nhật ký này, nên vẫn là ngày thứ hai mà tôi. Trong cái “sự nghiệp” thất nghiệp” như thế này, mình đã khám phá ra những điều lý thú. Ví dụ như là vì thất nghiệp mình có nhiều thời gian làm những việc nhố nhăng hơn. Cả đêm thức trắng mắt, đến sáng bảnh mắt thì lại lăn lóc ngủ quằn quoại, được một hai tiếng thì sung sướng tung tẩy đi vòng quanh nhà rồi đọc báo online.

Có thêm thời gian đánh giá người khác một cách lén lút trong tâm tưởng, và tự hào bản thân một cách thái quá trong suy nghĩ. Những tính xấu bấy lâu vẫn tồn tại mà mình ko được biết rõ lắm, nay “lòi” ra rõ ràng, khiến mình có thể tận mục sở thị mà “bóp” nó lại gọn gàng hơn.

Ví dụ như tính kiêu ngạo. Mình phát hiện ra là mình thực sự rất kiêu căng và tự nhận thấy điều này chẳng tốt chút nào nhưng cũng không quá xấu, nên mình tập chỉn chu lại, kiêu căng đúng lúc đúng chỗ hơn và luôn tâm niệm rằng sau này “quay trở lại” cuộc sống của “một người bình thường”, mình sẽ thực hiện việc này một cách “tốt” hơn.

Nhưng sự thực thì lại không được như tâm niệm. Hôm nay có 3 công ty gọi mình tới để gặp gỡ và giao lưu. Thực ra là mình cũng muốn đi làm lắm, nhưng bạn bè mình bảo mình không giống người cần công việc chút nào, vì cái cách mình “kén chọn” rất chi là bố láo. Có một công ty gọi mình đến sáng nay, nhưng vì nó xa quá nên mình chả thèm đi nữa vì… nắng. Lại một công ty khác gọi điện thoại cho mình đến phỏng vấn, mình lại thây có vẻ nó không “to” lắm nên mình bỏ qua. Và còn một công ty nữa mà hôm nay mình có đến, thì mình lại ngồi liệt kê hết những điểm yếu của mình ra và nói là nếu nta cần tìm người ngoan ngoãn nọ kia thì không nên mời mình, vì tính tự chủ và tự do cá nhân của mình khá cao, họ nên đề phòng trước để tránh thất vọng và sai lầm.

Mình cũng thấy mình hầm hố và kiêu căng quá, thế mà mình vẫn ăn nói như thế, chả khác chút gì, có lẽ mình cần tu luyện nhiều hơn để trở thành một kẻ khiêm nhường và chín chắn.

Không biết các bạn đi làm việc thế nào, mình vốn dĩ bị biết bao nhiêu người ghét vì cái tính tinh tướng + hà khắc và thẳng ruột ngựa. Mình ko có chút nào tự hào về tính xấu đó, nhưng mình không bao giờ muốn những tính xấu đó… mất hẳn đi.

Lý do thì rất chi là lý do… Lý do thì vẫn chỉ là lý do…

Nhưng đại loại thì mình nghĩ như thế này các bạn ạ, sách vở có thể dậy mình ti tỉ thứ, về những đức tính tốt đẹp, cao cả và vị tha nhưng sách vở không thể nào dậy ta những bản năng cá nhân tạo nên một cá tính riêng biệt.

Sách vở có thể viết về người xuất chúng chứ không thể tạo ra và dậy người ta xuất chúng.

Như mình đã nói biết bao nhiêu lần, cuộc sống này rất công bằng ngay cả khi những thứ chúng ta thấy hàng ngày chỉ toàn là bất công, thối nát..v.v..  Những cái chúng ta nhìn thấy chưa chắc đã quyết định tất cả bản ngã của cuộc đời này.  Và tính xấu là một phần tạo nên nét cá tính ấy.  Xấu tốt hài hòa sẽ khiến cho mỗi người chúng ta thêm hoàn thiện. Đó là quy luật của những cán cân mà, đúng không.

Hồi trước mình đọc rất nhiều sách về dậy làm người.  Nó có thể đúng đắn với nhiều người nhưng giờ đây mình ko quan tâm nữa, bởi mình thấy có thể người  ta cần còn mình thì chả cần. Mình không thích khép nép và nhớ hết những ngoặc đơn ngoặc kép của vô vàn lời khuyên. Mình thích mình đủ xấu và đủ tốt, như thế hay hơn là một người thừa tốt, giống thiên thần mà không có lấy một phần nhỏ nhoi hẹp hòi, ích kỷ hay ác quỷ xấu xa.

Mà các bạn có thấy là, khi mình phạm sai lầm và có lắm cái tật, thì các bạn cũng sẽ bỗng dưng có rất nhiều cơ hội để học cách hoàn thiện và cải thiện chúng không?

Tốt quá hóa ra lại là chả tốt thì nào. Là bình vôi không có nghĩa là chẳng ai bôi nhọ.

Hôm nay, mình thấy chú Obama được giải Nobel Hòa Bình. Gọi là chú Obama vì ông này cũng bằng tuổi bố mình là cùng, nên gọi là ông thì người ta bị già, bị tổn thọ. Mình cũng thích được giải đó. Bởi mình thích làm những việc quảng đại và tốt cho nhân loại. Nghe có vẻ nhảm nhí, “gười thất nghiệp” mà muốn vươn tới sự nghiệp vĩ nhân =)) Cơ mà mình không xoắn! :) )

Mặc dù bây giờ mình ngồi đây, than thở mỗi ngày như một sự sẻ chia đầy hứng khởi. Nhưng việc than thở khiến mình lên một tầm cao mới, than thở để giải tỏa và than thở  để thăng hoa.

Mặc dù bây giờ mình ngồi đây, ba hoa như là một kẻ điên thất nghiệp và dằn vặt về cái túi tiền chết tiệt sắp vắt kiệt chính mình, nhưng mình ko vồ vập bất cứ lời mời chào nào, vì mình nghĩ mình có thể có rất nhiều lựa chọn nếu biết được giá trị bản thân mình đến đâu, theo luật nhân quả mình sẽ được những gì xứng đáng.

Tất nhiên nói như thế cũng không có nghĩa là mình bàng quan và kiêu ngạo quá đáng, mình chỉ đang làm cho suy nghĩ đầy bạo lực của mình được trở nên nhẹ nhàng chút thôi. Biết mình biết ta, trăm trận thì thắng 99 trần rồi.

Mình thích được giải Nobel hòa bình, vì mình là kẻ háo thắng. Nghe thật ngược đời đúng ko? Ừ thì mỗi người có một cách suy nghĩ, phương châm và lý luận sống rất phức tạp và dài dòng. Đối với mình thì là như vậy, mang lại hòa bình trên cái trật tự sống hỗn độn và náo loạn này là thành công không gì so sánh được, là thử thách vô cùng to lớn mà mình ước muốn được chinh phục.

Mình nói thật là mình là người nóng nẩy vô cùng. Mình có thể đập phá hết đồ đạc cho dù nó có quý giá và ý nghĩa với mình đến đâu, chỉ vì một vài phút giây nông nổi của cuộc sống.  Nhưng có một điều mình rất khác, khác chính bản chất của mình đó là, mình luôn có thể kiềm chế khi lâm vào khủng hoảng tận cùng và nguy cơ tột bậc, lúc đó, mình là lúc mình bình tĩnh nhất. Thế nên thực chất, có thể các bạn đá đểu mình bông đùa mình sẽ giận, nhưng dùng thủ đoạn nham hiểm để đối phó với mình, mình lại cười.

Tại sao mình lại nói dài dòng đến vậy vì đây là nhật ký nhảm nhí và dài dòng, mình nói bất kỳ điều gì mình nghĩ ra, và cứ nói mãi cho đến khi mình… nghĩ ra chuyện khác =))

Khuyên các bạn không nên suy sụp và nếu có suy sụp thì hãy tìm đến mình, mình biết cách làm cho người suy sụp có động lực để tự tử, và người tự tử có khát khao sống lại để… trả thù. Mình rất biết cách reo rắc tâm trạng cho người khác đấy vì mình là một người thất nghiệp có lý tưởng và vô cùng chất lượng mà. =))

Số mình là số người xuất chúng.

Chẹp, hôm nay người xuất chúng ngoài việc làm dăm ba cái việc nhảm nhí ( như đã kể phía trên ) thì mình còn leo thêm lên một tầm cao mới, đó là : Khám phá văn hóa ẩm thực Sài Gòn. Mình đã măm măm ngon ngon món bánh tráng nướng và thú thực là mình hơi thích một tý chứ chả thích lắm ý. Hehe.

À nhân tiện đây, mình cũng xin góp ý với các bạn trẻ nông nổi hơn mình về chuyện “xúi” LenKa “kiện” Bảo Thy ( mình đọc được trên báo bảo thế) rằng: Có thể Bảo Thy là cho các bạn xấu hổ và cô ấy cũng hơi “trơ” ( hic hic, quá trơ í :”>) , nhưng các bạn xúi người nước ngoài, kiện lại nước mình, thì các bạn còn mang cái tính đáng xấu hổ tập thể cơ, đem nỗi nhục “quốc thể” đi rêu rao ra quốc tế. Các bạn làm thế là hủy hoại hình ảnh nước nhà, chứ chả riêng gì một cô ca sĩ bé tí, chẳng mấy nổi kia đâu. Nếu cô ta xấu một, các bạn còn vừa xấu vừa đầu gấu gấp 10.

Các bạn có thể chửi mình khi nghe mình… chửi các bạn như vậy. Nhưng lấy mối hiềm khích và sân si nhỏ mọn của bản thân với một cá nhân nhỏ nhoi, để khiến cho cả thế giới cười cả một đất nước thì thật là ngu ngốc quá đỗi rồi.

Mình cảm thấy rằng “đức tính” xì đểu nhau, vạch áo cho người xem lưng, hình như chỉ mạnh mẽ nhất trong cộng đồng nước ta, các nước khác người ta trong nước chửi nhau be bét, nhưng ra đường, ra chính trường quốc tế thì bênh nhau ra mặt, bất chấp những bất đồng cá nhân.

Còn các bạn nước mình thì sao? Đi học nước ngoài về chê bai nước mình, trong khi mình là một thằng châu Á chính hiệu, một đứa Việt Nam chính gốc lại lóc chóc đi phát ngôn là “ghét người châu Á, khinh bọn Việt Nam”. Điều này, thực sự mình ko bịa đâu, vì nó không có thiếu, các bạn đi nhiều, học rộng, tiếp xúc lắm, các bạn biết hết mà phải không.

Trong cái đất nước Singapore bé bằng hột nho, có một nhúm người Việt Nam bon chen sang học, mà có chị người miền Nam còn chê bai và mở mồm ra nói ghét bọn con gái Bắc Kì, thì các bạn đã thấy đủ xấu hổ vì tinh thần đoàn kết của chúng ta chứ?

Người ta có câu chuyện tiếu lâm, là gì mình ko nhớ rõ nữa, nhưng đại loại cười người Việt mình, mà cụ thể là người Việt trẻ, tự hạ thấp đồng loại và nghĩ rằng mình khác những người đó chăng? Với lại, quay lại chuyện cô ca sĩ kia, các bạn ngốc lắm, các bạn ghét thì các bạn phải thủ đoạn hơn đi, muốn dìm người ta thì cũng có dăm ba cách, cách này của các bạn chỉ khiến cho những người chẳng biết cô ấy là ai, quay ra biết và nhìn vào các bạn đúng là bọn hâm mà thôi. Ngư ông đắc lợi, việc này, cô ca sĩ kia lợi nhất :) ) Ngốc nghếch quá chừng các bạn tuổi teen ạ ;) )

Thôi, mình chỉ nói đến thế thôi, không nói nhiều mắc công nghe chửi nhiều, mình chẳng liều lĩnh đến thế, ai hiểu được thì hiểu, thất nghiệp mà lại nói nhiều chẳng ai bảo thông minh.

Tình hình là hôm nay mình phải quay clip tự sướng gì đây? Mình thích mua một con rối về, rồi làm talkshow cho vui quá. Hehehe, chà, bao giờ mình mới có một good job?

Muahz Muahz.

Mình yêu các bạn yêu mình rất nhiều!

Ở phần nhật ký ngày ba, mình sẽ viết cho các bạn nghe về đám đàn bà luôn tụt quần đàn ông khi họ đái, và vạch dái đàn ông khi họ cười. Đại loại là, chẳng hay ho chút nào. Hôm nay mình viết dài rồi, mình nên để các bạn nghỉ ngơi không hại mắt.

funny-pictures65.jpg image by minhtrung96

Bye bye, hehe

Nhật ký của cô nàng thất nghiệp – ngày 1

8 Tháng 10

Post cải ảnh lên cho thêm phần sinh động :))

Post cải ảnh lên cho thêm phần sinh động :) )

Hôm nay, đang cà tưng cà tưng vào blog của một chị bạn, thì hốt hoảng hóa ra mình với chị ý đã chẳng phải là bạn nữa rồi, bởi chị ấy hồn nhiên remove mình ra khỏi friendlist từ lúc nào không hay. Lý do thì mình không rõ, và cũng chả cần rõ để làm gì. Khi một mối quan hệ mà có người muốn hủy bỏ, thì cứ cho nó trôi theo thời gian rồi tan biến. Thực ra ai chả có một vài lý do buồn phiền khó nói, nhỉ?

Thế là mình lại tung tẩy làm những việc dẩm dớ dở hơi của mình. Mình nghỉ làm đã được gần 2 tháng rồi. Thời gian này thì rảnh rỗi chỉ có chơi, mình không quen chơi cho lắm. Sau khi xuất bản xong cuốn truyện ngắn của mình, khen lắm chê nhiều, chửi thì cũng chẳng hiếm, nên mình cũng chẳng thiết tha gì đấu khẩu với thiên hạ.

Một phần vì, mình có nhiều thứ phải lo. Tưởng không đi làm mà không phải lo lắng à, nhiều lắm chứ bộ, với cái tư tưởng tiến bộ của mình, thì còn phải lo nhiều hơn, lo buồn đau và thương tiếc chuyện riêng của bản thân và cả của người lạ nữa.

Mình đợi chờ mãi chẳng thấy ai gọi mình đi làm. Thực ra nói như thế thì hơi quá, thì hóa ra bốc phét, là nói điêu cho nó thêm phần thê thảm hóa vấn đề =)). Bởi vì cũng đã cả chục nơi gọi mình đi làm rồi, nhưng những công ty này được chia làm 2 loại: Một là, công ty nhà nước hoặc hai là công ty nhỏ. Công ty nhà nước thì như mình đã nói lần trước đó, nó rất quan liêu và hay bày vẽ lắm trò. Bởi vì hầu hết các công ty nhà nước đâu có lãi lờ, chỉ làm việc cho có, tuyển nhân viên cho rầm rộ chứ có làm gì mấy đâu. Còn một số công ty nhà nước cũng khá ổn, và cả những công ty nhỏ cũng khá hay, nhưng khi đề cập đến lương của mình thì họ xây xẩm mặt mày, nên mình cũng im re ngơ ngác. Người ta bảo ko đủ budget để trả lương cho mình làm mình tan nát và mất mát làm sao. Thế mới biết trước đây bao nơi ném tiền cho mình như thế thì quả là gan góc và dũng cảm dám đầu tư lắm. Hồi đi làm, mình vẫn còn nghĩ lương mình… thấp cơ. Xong bây giờ nhìn ra thiên hạ mới ụ ờ, hóa ra là… cao quá.

Thế là mình ở nhà, chuyên tâm cho việc viết lách kiếm tiền và tự an ủi bản thân là ít ra mình cũng có tý tài cán chứ không vô dụng. Chứ thực chất thì càng ở nhà mình càng buồn, không phải buồn vì những chuyện lọ chai vớ vẩn. Mà buồn vì bị shock, ngẫm ra là mình thất nghiệp à?

Mình năm nay 21 tuổi, đi làm từ năm 18 tuổi. Tức là 3 năm nay đã luôn cày bừa như trâu chó quen rồi. Mà mình cũng quen cái thói đời ăn sẵn, mình chưa phải đi xin việc bao giờ, toàn được người ta mời rơi mời vãi, vào làm thì lúc nào cũng ở cái vị trí cao hơn một số người rồi, chứ chẳng phải cất công đi lên từ cấp thấp nhất bao giờ. Thế nên mình bị hoảng hốt vì không ngờ đã 2 tháng nay mình không được chỉ đạo ai đó làm này làm nọ, không được điều hành, quản lý cái nọ cái kia và không được đi làm… lương cao chức “vừa vừa” như trước nữa.

So với tuổi mình bây giờ, thì ít nhât mình đã có một vài thành tựu. Và cũng biết là đi kèm với một vài thành tựu mình có rất chi là nhiều tật khó ưa. Kể ra, cái thói cao ngạo của mình khá cao, thích đứng cao hơn biết bao người khác, và mình cũng khá vênh váo, kiểu tài thì cũng chẳng biết là bao, nhưng tật thì cũng ko sao đếm xuể ấy mà. Tự nhận thức về bản thân như thế, khiến mình càng buồn bã hơn. Cái thời mình là hổ rong chơi giữa rưng hoang, dọa lũ mèo con meo meo núp bóng đã xa lắm rồi. Giờ mình có còn là hổ nữa không? Còn phong độ như ngày nào chỉ đông chỉ tây, đánh nam dẹp bắc nữa không?

Thế là mình cứ tự trì chiết bản thân rằng mình là con thất nghiệp tận…2 tháng lận. Nhưng mình cũng chẳng đi xin việc mà chỉ lẩm bẩm thế thôi. Thế rồi, chị Keng xuất hiện, một người phụ nữ thê thảm nhưng rất lạc quan. Ý mình là mình mà như chị ý thì mình sẽ nghĩ tình hình quá thê thảm, chị í bị đuổi việc đã 2 tháng nhưng chị í vẫn rất vui vẻ cà tưng, đi đâu cũng khoe là ta bị đuổi việc nè. Chị í cũng “bơm” cho mình ít sinh khí, và nói là thời gian này nghỉ ở nhà thì rất chi là bình thường thôi. Chị í quen rất nhiều người đang rớt rơi như thế, và họ vẫn vui vẻ cà phê cà pháo để ngồi nói láo cả ngày rất vui. Giá như mình đc như chị ấy, vì mình cứ nghĩ mình nghỉ làm một phát thì sẽ có nơi làm mới ưng ý ngay, như thói đời bao năm nay mình vẫn đi dễ dàng như vậy. Nhưng cuối cùng không phải thế, sự thực không khiến mình hài lòng nên mình bị u uất chăng? Giá như mình có tinh thần lạc quan như chị Keng thì mình đã qua bao phen chán nản một cách dễ dàng rồi.

Và thế là, để trải qua thời gian này một cách dễ dàng hơn, mình quyết định viết ra những cảm xúc của mình để giải tỏa. Giống như buồn đái phải đái, buồn ị phải ị, nghĩ gì thì phải nói toạc ra, mới thoải mái được.

Thực tình thì mình đang có kịch bản phim truyền hình phải viết, 2 bản thảo truyện dài phải hoàn thành, cùng một tập truyện ngắn cần viết nhanh vì được đặt hàng từ trước, thế suy ra mình bận lắm đúng ko? Thế mà chả phải, vì chả đi làm nên là mình bị chán, mình ngán chẳng thèm viết và cũng chẳng biết viết gì, mình sợ mình sẽ bị ì vì ở nhà lâu quá.

Mặc dù mình ở nhà và rõ là mình đang hơi hơi thất nghiệp, nhưng đứa nào nói mình bất tài thì đứa ấy rõ ràng là đứa khôi hài nhất thế giới. Bởi vì cái sự “tài” của mình nó được khẳng định không xuất sắc thì cũng mấp mé hiện diện rồi. Thế nên mình vẫn tự tin là mình “giỏi” hơn rất nhiều người khác. Đó là thứ “lạc quan” trong vô vàn tuyệt vọng của mình.

Mọi người đều an ủi mình đời người thì có lúc thăng lúc trầm, còn mình thì nghĩ mình lên voi rồi giờ đang xuống chó đây! Thật thê thảm. Nhưng dám chấp nhận mình thê thảm thì vẫn… đỡ nhàm rồi!

Trong thời gian này, mình bị quay về cái tính nóng nảy xưa kia, hễ ai chọc là bắt đầu lên hứng chửi. Mình đã kìm nén rất nhiều nhưng chẳng hiểu sao vẫn có đứa ngoáy mông qua mũi mình. Chả sợ xấu chả sợ nghèo chả sợ cái đ’ gì, chỉ sợ mỗi bọn đầu gấu đầu mèo, chí phèo ăn vạ như thế đấy =))

Đó là cái bọn vẫn chổng mông lên đọc những gì mình viết, đọc rõ kỹ rồi chê rõ lắm. Tính mình thích khen, mà thực ra í, là người ai chả thích khen, nên là mình khó chịu. Mình khó chịu bởi là vì ý, mình chẳng bao giờ vào blog của ai mà mình ghét rồi đọc lấy đọc để xong comment chê nhiệt tình cả. Nào thì chê cách dùng từ, nào thì chê lối suy nghĩ. Mình thiết nghĩ viết thì chắc gì bằng mình, cmm ngu ngốc như thế thì suy nghĩ chắc gì đã hay ho, mà cứ nhảy vào cưỡi ngựa trong mồm người ta. Đúng là cái loại ba hoa vớ vẩn. Nhưng mình ko chửi, mình kiềm chế lắm, mình chỉ đéo xíu tí thôi hoặc xóa mẹ đi cho đỡ ngứa mắt rồi. Thực ra đôi khi mình cũng đón nhận góp ý và những lời chê đầy thiện chí, mình thích thế í, đáng yêu… chứ cái bọn này thì, chả yêu được í…

À còn cả cái bọn thích ra vẻ trí thức nữa, thơ không biết làm nhưng lại rất thích làm thơ… mỉa mai người khác. Làm thơ rải rác khắp nơi rồi chơi đểu đá xoáy người ta nữa chứ. Làm thơ nói là tình yêu của mình là “tình yêu của chó” nghe nó có lọt lỗ đít mèo không?

Trong quá trình u uất này, mình rất ghét phải gây sự với bọn đực rựa cắn đít bò đấy nhé. Thế nên là mình cũng muốn nói là mình chỉ thích tâm sự thôi, không thích gây sự đâu. Đề nghị “cái bọn chó đó” đừng có cố gắng “cải thiện pageview cho mình bằng cách nhảy vào nói xàm nữa nhé. Hay là mình ko hiểu loại người như bọn nó nhỉ? Vì mình chẳng hề và chưa từng có ý nghĩ nhảy vào blog của ai cmm chê bai cho dù mình ko thích cả. Haizzz

Không biết có gì truyền được cảm hứng cho mình không nhỉ? Phải hoàn thành nốt cái đống kia thôi, ko thì ngất thật đấy! Có bạn nào có chuyện gì muốn chia sẻ không? Muốn tự tử hay như nào, nói mình nghe mình tư vấn cho, ví như chuyện yêu đương chẳng hạn, để mình làm chị Thanh Tâm cho các bạn, đỡ phải viết thư lên báo nghe người ta an ủi láo toét, chả thực tiễn đâu =))

Nhật ký của cô nàng thất nghiệp: số đầu tiên bắt đầu. Không biết viết bao lâu mới hết? Biết đâu mình sẽ trở thành phát ngôn viên của những trái tim thất thểu đi tìm việc làm thì sao? hehe, khéo thế không biết chừng!

Ôi dài quá, dừng thôi :) )

Mình yêu tất cả các bạn yêu quý mình!

Thật là yêu!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers