Tag Archives: Nhật ký Gào

Cho đến khi học được cách: Yêu không ràng buộc

17 Tháng 3

Khi bắt đầu một mối quan hệ mới, em chẳng bao giờ mong nó sớm kết thúc. Lúc nào, em cũng muốn tình yêu của chúng ta, sẽ kéo dài mãi, dài mãi, ngày hôm nay, ngày mai và về sau…

Nhưng… bởi vì em muốn, nên em đã chẳng làm được. Những điều chúng ta càng hy vọng, chúng ta càng tạo áp lực, khiến nó dễ dàng nổ tung và nhanh chóng tan vỡ.

Tình yêu – em cứ ngỡ, em biết giữ gìn. Nhưng dường như sự gìn giữ ấy, chỉ khiến cho nó vỡ tan sớm hơn bao giờ hết…

Vậy nên, anh à, cho dù thời gian trôi qua. Mối quan hệ của chúng ta vẫn cứ mãi là không ràng buộc. Em vẫn mong rằng nó chỉ thế thôi. Chúng ta – chẳng là gì của nhau cả. Cho dễ thở. Được không?

Đừng đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Để nó có thể trôi qua nhẹ nhàng, không áp lực.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, sẽ có một cô gái khác, yêu anh và, được anh yêu lại.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, vì chúng ta, không là gì, của nhau, cả. Anh sẽ chả có lý do gì, để phải, chung thủy, với em. Ngay cả khi, người ta là gì của nhau, người ta, vẫn có thể phản bội nhau… huống hồ….

Haiz, thở dài, em lại thở dài. Cái điệp khúc thở dài trong em chẳng bao giờ ngừng cả…

Nhưng, mặc cho tất cả những “mặc dù” đó… em vẫn chưa muốn có… người yêu lúc này :)

Không phải bởi vì em sợ những gánh nặng trong mối quan hệ ấy. Không phải bởi vì em sợ bị ràng buộc bởi ai. Không phải bởi vì em sợ hãi những khó khăn của cả hai, trong hôm nay hoặc ngày mai.

Mà đơn giản bởi em sợ… sợ em khi yêu, bên cạnh yêu chiều… em sẽ như… yêu quái…

Sẽ ghen tuông, sẽ dỗi hờn, sẽ nhõng nhẽo, sẽ hay giận, sẽ chi ly, sẽ tiểu tiết, sẽ chú ý tới anh và…. chăm sóc anh thái quá.

Thà cứ như bây giờ, em chẳng là gì của anh cả… Để mà em thậm chí còn chả quá quyền … ghen khi anh đang bên người khác… Còn hơn, ta “là gì” của nhau, để em phải “ghen” suốt ngày…

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ràng buộc. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là… lâu lắm đó.

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ghen. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là sẽ rất lâu anh ạ.

Cho đến khi nào, em học được cách, không yêu anh nhiều quá, yêu anh quá nhiều đến mức quên cả yêu chính em… Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ sẽ không lâu đâu… Mà là điều đó là … không bao giờ xảy ra cả.

:)

Chả biết thế nào. Anh biết đó. Khi em viết ra điều này,  có nghĩa là, em đang rất ghen… Trong khi, chúng ta, vẫn, không là gì của nhau cả. :)

Em vẫn chưa học được… cách yêu một người… mà… cho người đó… có đủ tự do.

Em thật là tệ. Anh nhỉ? :)

Thậm chí, em vẫn cứ giả vờ, để em biết chắc rằng, anh đọc, cũng không thể biết được rằng. Em đang ghen. Vớ vẩn :)

Daddy and my life…

23 Tháng 3

Hồi em trai tôi còn bé tí, hỏi nó sau này lớn lên muốn làm gì? Nó trả lời, muốn làm thợ sửa ống nước. Cả nhà tôi ngẩn ngơ, ôi cái mơ ước… chẳng đáng để ước mơ. Tôi hỏi nó tại sao muốn trở thành thợ sửa ống nước, nó trả lời : “Vì thích đi làm giống bố!”.

Thời gian đó, bố tôi là thợ sửa ống nước!

Thực ra, thợ sửa ống nước là một mỹ từ tốt hơn nhiều công việc bố tôi phải làm khi đó. Bố tôi chính xác phải làm những việc nặng nề hơn sửa cái ống nước rất nhiều. Ông phải chui xuống cống vá từng đoạn nứt vỡ của những cái cống ngầm thối um. Cực nhọc giữa trời nắng và thậm chí trong đêm hôm mà vẫn bị người ta… chửi!

Điều gì đã khiến một người học hành 10 năm trời ở nước ngoài với bằng giỏi, phải về Việt Nam để làm cái công việc cực nhọc ấy? Trong khi, sau khi hết hạn visa đi học, bố tôi đã từng được mời ở lại đại sứ quán làm việc và có cơ hội thăng tiến nhiều hơn?

Có thể bạn nghĩ rằng, lý do tôi sắp nêu ra sau đây thật buồn cười và giả dối… Nhưng sự thực thật sự nó là như thế đấy!

Bố tôi về nước là vì mẹ con tôi.

Bố mẹ tôi quen nhau khi còn đang đi học ở Tiệp Khắc, yêu nhau sau gần 10 năm gắn bó và sau đó cưới nhau rồi sinh ra tôi.

Mẹ tôi đã mang tôi về Việt Nam trước, do muốn tôi phát triển tại quê nhà, gần gia đình và bà con làng xóm. Vài năm sau, bố tôi mới trở về Việt Nam.

Sau khi bố tôi về, bố mẹ tôi có kinh doanh một thời gian rồi trở nên thua lỗ nặng. Đúng thời gian đó mẹ mang thai em trai tôi và ngay sau khi sinh gặp tai nạn phải nằm liệt giường vài tháng. Tưởng chừng như mẹ tôi đã không thể nào qua khỏi.

Trong hoàn cảnh khó khăn của gia đình, bố tôi bắt đầu với những câu việc tay chân nặng nhọc… để nuối sống cả nhà. Thợ sửa ống nước chỉ là một trong vô vàn những công việc mà bố tôi đã từng làm vì sự trưởng thành của hai chị em tôi.

Tôi rất yêu quý và kính trọng bố mình. Mặc dù trong suốt khoảng thời gian thơ bé, bố đã một vài lần đánh tôi theo đúng nghĩa của câu “thừa sống thiếu chết”, không tóe máu, thì cũng què chân, gãy răng. Nhưng bố thực sự là hình mẫu của một người cha, người chồng đúng nghĩa. Một người đàn ông tốt luôn hướng về gia đình mình trên mọi hành trình của bước đi.

Điều tôi muốn nói ở đây không phải là việc em trai của tôi mơ ước một giấc mơ nghề nghiệp quá bình dị. Mà là bố đã ảnh hưởng tới sự trưởng thành của chúng tôi theo một ý nghĩa tích cực như thế nào.

Chị em chúng tôi rất trân trọng mọi giá trị xung quanh mình. Mọi nghề nghiệp dù khó khăn, vất vả hay bần cùng như thế nào đi chăng nữa, không cần bố mẹ phải dạy, chúng tôi cũng biết cách tôn trọng tất cả một cách tối đa.

Chúng tôi biết cách nhận trách nhiệm đối với những việc mình làm, không trốn tránh hoặc đổ lỗi cho người khác.

Và quan trọng hơn hết, cũng như cái cách bố tôi từ bỏ nhiều thứ để quay về Việt Nam với mẹ con tôi để rồi sau này sống với bao nhiêu khó khăn mà cũng chưa một lần nói câu tiếc nuối, chúng tôi biết hy sinh vì những người mà chúng tôi yêu thương và trân trọng.

Tôi muốn người đàn ông của mình làm được như bố tôi đã làm. Mặc dù bố tôi không thành đạt trong công việc, nhưng ông đã sống đúng với chính con người mình – một con người đáng trọng. Tiền bạc và vật chất là những thứ rất mơ hồ, cho dù ta có nói nó hữu hình đến mấy. Nó dễ sinh ra và càng dễ dàng tan biến. Nó có thể tồn tại nhưng chẳng thể làm lành lại những nỗi đau. Nó có thể mất đi những cũng không thể nào làm phôi pha hạnh phúc, nếu chúng ta biết đặt những nền tảng cho cuộc sống một cách vững vàng là lòng chân thành và tình yêu thương vô hạn.

Bố tôi đã từng nói: Ai cũng cần có một gia đình, gia đình không phải chỉ là nơi có những người sinh ra mình. Gia đình còn là nơi mình xây nên nó!

Những ngày này tôi rất buồn rầu. Trái tim tôi như bị một mảng băng trôi va vào, khiến nó vừa lạnh buốt lại còn thêm đau nhói. Tôi cố nhớ lại những gì mà bố mẹ tôi đã nói, cuộc sống gia đình mà bố mẹ tôi đã chống chọi để ở bên nhau, để biết rằng tôi cần phải sống như thế nào!

My BFF & me - Keep smile

no 35: Bỏ học đại học & Yêu

17 Tháng 1

Anh yêu :* :X :) :* :X :”>

Trong số bạn bè của em, đa phần đã… bỏ học đại học hết. Em không nói tới tất cả bạn bè em, vì em chơi với lắm thể loại lắm, từ ông nọ bà kia đến đầu đường xó chợ, từ tiến sĩ đến đứa chỉ học hết cấp hai. Những người mà em muốn nói ở đây, là mấy đứa hay chơi và gần gũi với em nhiều hơn cả ấy, và tất nhiên đều là những đứa đã lũi cũi vào đại học rồi hoành tráng ra đi khi chuyện học hành còn đang dở dang bung bét.

Hôm trước, bọn em ngồi cafe với nhau, chúng nó đùa rằng, vì chơi với em nên bỏ học.

Bọn em – những đứa đã bỏ học, chẳng lấy gì làm tự hào khi mình đã không thể đủ kiễn nhẫn và động lực cũng như yêu thích để đi hết con đường học vấn. Âu cũng là cái tiếc phải không anh?

Lý do bỏ học thì có cái nọ cái kia, có đứa nói trắng ra là vì lười đến trường, bỏ thi, nợ môn nên bị đuổi. Có đứa thì học đã tới năm cuối, nhưng tưng tưng suy nghĩ một hồi quyết định thôi luôn không thèm bằng cấp.

Đa phần bọn em, mấy đứa bỏ học ấy, đều đã đi làm và đi làm từ rất lâu, ngay khi còn rất trẻ ấy. Có lẽ một số bị công việc làm cho mụ đầu, một số bị trò đời làm cho lú lẫn. Lăn vào cuộc chơi và bon vào cuộc đời nhiều đến nỗi những gì bọn em học ở trường đều trở nên nhàm chán. Nhiều đứa học hành đàng hoàng chưa chắc đã có đầu óc tính toán được bằng một phần mười bọn em. Có lẽ là hơi huyênh hoang nếu nói rằng những đứa bỏ học mà em quen đều là thế hệ “thất học tài năng”, nhưng sẽ không ngoa nếu nói chúng nó có tài trong một vài lĩnh vực. Chủ yếu những đứa bỏ học đều làm về nghệ thuật, và phần nhiều có cái cách sống rất phiêu diêu cũng như tính tình dở hơi quái đản.

Khi bọn em loay hoay sắp xếp cuộc đời mình thì những người đang đi học vẫn đi học.  Bọn em ít cho mình cái cơ hội được hối hận vì những quyết định đã qua. Bởi vì những sai lầm kể cả khi nó là sai lầm nó vẫn là thứ đã diễn ra rồi, đúng chứ?

Không biết mấy đứa kia như thế nào, chứ thú thực đôi lúc em cũng cảm thấy mình thấm thía lắm. Lần gần đây nhất em được mời tới một nơi cần có em. Nhưng họ lại lấy lý do bằng cấp để chèn ép em trong một vài thỏa thuận tiền bạc. Cũng với thái độ xấc láo, hợm hình và coi thường, họ cứ vin vào bằng cấp để nói rằng vì em thiếu nó nên em là người kém cỏi. Mặc cho họ nói, em vẫn cứ cười. Và dẫu cho khi ra về em cảm thấy bực bội, nhưng em luôn cố gắng để không nhớ tới thái độ khiếm nhã ấy nữa. Thế nên, bởi vì họ còn cần em, nên cho dù tỏ ra coi thường với học thức mà em có, họ vẫn phải nhún mình gọi lại với thái độ nhã nhặn hơn.

Tuy nhiên cuộc đời không phải lúc nào cũng giản đơn, sâu trong thâm tâm những người có học ấy vẫn là một nhúm những coi thường và định kiến. Cho dù họ không giỏi giang, nhưng họ cũng không bao giờ đàng hoàng chấp nhận người khác dễ dàng hơn họ khi thiếu một vài tiêu chuẩn truyền thống. Thế nên, dù rất nhiều bài phỏng vấn hỏi em về chuyện học, và cũng nhiều quá đỗi những email nói rằng muốn bỏ học giống em, nhưng em ko thể trả lời và đưa ra lời khuyên. Bởi con đường ai đó chọn, họ sẽ phải đi và phải chịu. Một sự lựa chọn giống nhau, có thể tốt với người này nhưng tồi tệ với người kia. Đúng không anh yêu?

Em luôn tin rằng anh đúng, cho dù anh có ít tuổi hơn em một chút xíu, nhưng anh thông minh hơn em nhiều, không nông nổi cho dù tính tình còn đôi lúc hơi khó chịu.

Anh biết con đường anh phải đi vì thế em tin rằng anh học và bỏ thời gian ra học để em chờ đợi sẽ không hoài công uổng phí.

You never lose by loving.

You always lose by holding back.

Đợi chờ không phải là một việc sung sướng, và đã quá nhiều người rảnh rỗi cản ngăn, nhưng suy nghĩ của em cũng rất bản năng, đối với em đợi chờ là một điều nên khi mình cảm thấy cần vì yêu người đấy.

Em yêu anh!

Nhiều!

Và,

Anh, thứ nhất, là chẳng giống bọn em. Anh xác định rằng anh cần phải học. Anh học trong một môi trường tốt nhất với điều kiện tốt nhất. Những thứ tốt nhất ấy đã khiến việc học của anh đáng giá hơn cái sự học đối phó của bọn em ở nơi này rồi… Thứ hai là cho dù còn chán nhưng anh vẫn không ngừng cố. Và thứ ba là, đúng như bố anh nói, có một số nghề nghiệp là do năng khiếu nhưng có một số nghề bắt buộc phải học và có bằng cấp cực tốt. Đó là nghề và nghành mà anh đang học.

Em sống rất bản năng và gai góc.

Anh sống theo một sự sắp đặt rất quy chuẩn và rõ ràng.

Em đã yêu anh, yêu một người ở thế giới hoàn toàn khác em. Anh sẽ lăn lộn với đời khác với cách mà em bon chen để sống. Anh sẽ đấu tranh khác với cách mà em phải vất vả đánh nhau. Anh sẽ chiếm đoạt khác với cách mà em giành giật. Anh không sống ở thế giới mà em từng sống và đang sống. Nhưng nếu chỉ cần gặp nhau ở duy nhất một điểm tương đồng, thì tình yêu em dành cho anh sẽ đủ để dung hòa thế giới ấy. Và bởi vì em khác anh nhiều đến vậy, nên em mới có thể lấp đầy những thiếu sót trên con đường mà anh sẽ phải đi qua. Đó là sự bổ sung, tương hỗ đầy hình tượng, mà ai cũng có thể nhận ra thật rõ.

Yêu thương anh vô cùng, và cũng sẽ luôn tôn trọng những cố gắng cũng như mọi quyết định của anh. Ráng lên anh nhé. Em yêu anh! Yêu anh rất nhiều.

Nhật ký Gào – ngày 6: Thất vọng!

2 Tháng 11

Halloween, tôi một mình đi trên đại lộ Đông Tây vào lúc 3h sáng, vừa đi, nước mắt vừa lan tràn và đầm đìa. Đã từ bao giờ, tôi học cách kiềm chế bản thân, để nỗi buồn dần lớn lên cho chỉ riêng mình biết.

Ngày hôm đó, Lý rủ tôi đến Yên nghe Lý dựng một vở nhạc kịch nhỏ về chuyện tình của một người phụ nữ ở thế kỷ 19. Không gian Yên quá nhỏ, vở diễn được dàn dưng với âm nhạc của Lý và Sa Huỳnh. Phần nhạc thì rất hay, nhưng không gian thì lại hơi phản chủ. Tôi đã từng muốn làm một vở nhạc kịch lớn, đến thời điểm này thực sự vẫn rất muốn. Cuối buổi diễn, Lý hỏi tôi thấy thế nào, và bảo tôi thử viết đi. Ừ thì tất nhiên tôi sẽ viết. (đọc tiếp…)

Tuổi thơ “Muối vừng chan nước lã”

29 Tháng 10

Hồi tôi còn nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Bây giờ vẫn nghèo, nhưng hồi nhỏ, tôi cảm nhận điều đó rõ ràng hơn.

:-)

Happy

Tôi còn nhớ năm tôi học lớp 2, hay lớp 3 gì đó, tôi suốt ngày phải ăn cơm không với muối vừng, khi hỏi canh, mẹ nói, chan nước lã. Tôi rất chán, thậm chí tới một cọng rau xanh cũng chẳng có. Tôi hỏi mẹ tại sao lại thế, mẹ bảo chỉ có tiền để ăn được như thế thôi. Cái thời gian ấy, sự nghèo khó bám lấy gia đình chúng tôi. Nó đeo đẳng từ ngày này sang ngày khác, cảm giác của một đứa trẻ thì chẳng có gì khác ngoài… ăn. Nhưng hẳn bố mẹ tôi phải khổ tâm nhiều lắm. Có lần, vì tôi không chịu ăn, mẹ tức giận ném bát vào tôi. Chiếc bát bằng sứ bay vèo qua mặt tôi, may mà tôi kịp tránh, tiếng đổ vỡ leng keng làm tôi hoảng hốt tới nỗi im bặt không thốt lên lời. Trong ký ức của tôi, nó rất khủng khiếp!…>>> (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 5: Mình chỉ mới là kẻ Phàm Phu

26 Tháng 10

No No...

No No...

Hôm nay mình không vui lắm. Bởi vì một người thân của bạn mình vừa mới qua đời, anh ấy hẳn rất buồn và mình cũng muốn chia sẻ nỗi buồn đó cùng với anh ấy. Mong anh ấy sớm vượt qua.

Đến thời điểm này thì mình hình như đang cố gắng để trở nên hòa nhã một cách thành thật. Muốn như thế thì tất yếu phải đi từ trong TÂM. Điều này chắc do những người mà mình gặp, họ đã giáo dục ý nghĩ của mình được trưởng thành hơn.  Dù chẳng phải một sớm một chiều ai cũng được “đáng yêu” như thần phật, bỏ qua hết những tất bật ở đời và mỉm cười với cả những người mà mình căm ghét nhất. Mình chưa thể làm thế ngay được, mặc dù biết làm được như thế thì sẽ rất tuyệt vời. Nhưng cái gì cũng cần qua luyện tập cả thôi, nếu rất kiên trì thì sẽ làm được cả. (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 4: Ngẩn ngơ – Thẩn thơ – Ngây ngô – Ngớ Ngẩn

24 Tháng 10

GàoGió đầu mùa hắt hiu, những cơn gió thoáng qua và mưa vô tình chợt đến, cuốn em vào ào ạt những nỗi nhờ mịt mờ xa tắp. Nhấc điện thoại, em gọi cho anh giọng như sắp khóc: “Này anh kia, anh có yêu em nhiều không?”

Hỏi để thấy lòng nhẹ nhõm hơn, hỏi dù cho biết câu trả lời vẫn sẽ luôn là: “Có”.

Đó là cách hỏi của một kẻ “Khờ”.>>> (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 3: 20/10 nụ cười và nước mắt!

20 Tháng 10

Ảnh chỉ mang tính chất avt :))

Ảnh chỉ mang tính chất avt :) )

Nửa đêm bỗng dưng thấy đói, hay nói đúng hơn là gần sáng rồi mới thấy đói lòi mắt ra, cả ngày chỉ ăn vặt uống cà phê, đớp nước, ngậm trà thành ra bây giờ đói. Cái thói ăn uống bừa bãi không làm người ta gầy đi, chỉ làm bản thân thiếu đi phần nào sức sống chứ chẳng được gì. Biết vậy nhưng vẫn chẳng ăn được đấy.

Hôm nay là 20/10, ngày phụ nữ Việt Nam thôi, có gì đâu mà hoành tráng? Nhưng vẫn có người cần phải tặng và cũng rất lắm việc cần phải lo.

Người yêu cũ vào nói dăm ba câu phải trái, tiện thể khoe người yêu mới của chàng và chê người yêu ta hiện tại, chàng nói: “Anh không thích người yêu em. Bởi vì nó là người yêu em. Anh ác cảm với nó. Hơn nữa, nó làm em phải khóc, anh ghét điều đó, anh ghét nó.”

Mình cười: “Hồi yêu anh, lẽ nào anh không làm em khóc sao? Em đã khóc rất nhiều đấy chứ?”

Chàng đáp: “Ừ nhưng mà anh không thể tự ghét bản thân mình được. Có ai lại tự ghét mình cơ chứ?”

Mình trả lời chàng rằng: “Đôi khi cũng nên tự kiểm điểm bản thân, rằng vì sao mình còn, mình mất!”

Ngày 20/10, rộn rạo quà tặng của những người như thế, những người yêu cũ. Tự hỏi nếu mình còn yêu họ, họ có chăm lo, ghi nhớ những ngày lễ tết như thế này với mình? Khi yêu, họ thật tệ, thế mà đến khi xa xôi, lại bày tỏ quan tâm và tị niềm với người mới... (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 2: “Nghệ thuật của Kseniya simonova – Tâm sự của ta với Ngài”

18 Tháng 10

Hôm nay, một người bạn đã send cho Gào clip này. Nói “bạn” nghe có vẻ như đã quen lâu lắm nhỉ? Nhưng thực ra Gào không quen bạn ấy đâu, nhưng cứ gọi là bạn đi. Bởi vì gửi tới nhau những thứ tốt đẹp, thì đã được xem là bạn rồi. Còn chơi với nhau lâu mà chỉ để lại trong nhau những ký ức chỉ muốn đem dấu, thì đâu đã được là “bè”. Thôi, mình lại bị chạm sờ vào cái sự nghĩ suy hững hờ hâm dở đó rồi. Các bạn xem clip này nhé, nó rất đáng để xem đấy :) Cám ơn cái bạn ấy nhé :D

Chị này là Kseniya simonova, chỉ mới 24 tuổi thôi, là một hiện tượng tại cuộc thi Ukrane’s Got Talent.

Theo những gì bạn send clip này cho mình nói, thì nghệ thuật mà chị ý “khai phá” ra được gọi là sand animation. Còn đối với mình thì nó được xem là vẽ tranh bằng cát cho đơn giản. Mình thực sự ngưỡng mộ chị ấy, cả về tuổi đời và thứ mà chị ấy đang làm. Thật là một cái gì đó quá quá quá… dung dị nhưng vĩ đại, gần gũi mà lại rất phức tạp xa vời. Khó có lời nào để lột tả được hết những cảm nghĩ của mình về tài năng này. Ca ngợi thành ra sáo rộng quá. Nên là mọi người xem và sẽ tự đưa ra cảm nhận cá nhân của riêng bản thân mình thôi.

Nghệ thuật là cái mà khiến người ta rung động và có thể cảm nhận hoặc chạm tới được. Mình thích cái ý nghĩ đó, cái cảm giác chạm được tới trái tim hàng vạn con người, nói thay cuộc đời của biết bao nhiêu người khác. Sau này, nhất quyết, mình phải làm được thế!

Con người ta xét cho cùng làm được những điều kỳ vĩ hơn họ tưởng. Khả năng vượt qua hoàn cảnh, sức sáng tạo và cả nghị lực sống của mỗi người trong chúng ta, đều lớn hơn cái mà chúng ta vẫn thể hiện ra rất nhiều. Nó là điều sâu thẳm mà phải cất công moi móc lắm may mắn mới thấy. Tất cả mọi phẩm chất tốt – xấu đều như vậy cả.

Hôm nay mình muốn nói nhiều lắm, nhưng giờ lại rỗng tuếch chẳng biết nói gì. Nói chung là những cảm nghĩ của mình giờ đây hơi lộn xộn. Đêm qua mình đã khóc rất nhiều. À không, đến chiều nay mình vẫn đã ngủ đâu, vẫn ngồi khóc đấy chứ?  Mình là một con người đầy dẫy những lý tưởng và không thiếu gì những cảm xúc quá đà. Mỗi lần gật gà trong lo lắng là mình lại như phát điên lên. Bây giờ mình suy nghĩ rất nhiều về tình cảm, nó quá lấn lát mình. Đến nỗi vì lo lắng mình đã đập đầu liên tiếp xuống sàn nhà và cầu nguyện tới nỗi chảy máu.

Mình không lo lắng cho mình, mình cầu xin cho người khác. Không phải mình quá mù quáng tin vào những thứ cao siêu, những năng lực siêu nhiên của trời đất. Nhưng một phần nào, khi người ta ở quá xa và ko thể tác động đến thực thể và bảo vệ cái mà người ta muốn chăm lo, thì người ta chỉ có một cách là cầu nguyện thôi.

Mình đã làm thế trong nhiều giờ liền. Nước mắt lã chã và chóng mặt say mày, chỉ cứ mù quáng như vậy không hơn. Hy vọng ông trời trên đời là có thật. Người ta có thể gọi ông bằng hàng ngàn cái tên như thánh, thần, phật, chúa. Mình thì chỉ biết gọi là Ngài, là ông trời, là Người mang lại điểm sáng trong những tuyệt vọng u tối.

Và Người à, con là người sinh ra để có thể hy sinh cho  mục đích mà mình hướng tới. Con sống rất có lý tưởng và sẽ không ngừng cố gắng để vươn tới lý tưởng của con. Con cũng là kẻ rất xem thường bản thân mình trong những lựa chọn sống – chết. Con sẵn sàng hy sinh bản thân mình nếu điều đó tốt cho người khác, người mà con xem là lý tưởng của con. Điều đó không có gì quan trọng, cũng không cần phải suy nghĩ, con cũng quyết định được. Không bao giờ con là một kẻ ích kỷ, hay nói đúng hơn, sự ích kỷ của con có thể dẹp sang một bên để dành hết yêu thương cho kẻ khác. Con tất nhiên không thể như Ngài, khoan thai độ lượng và bao dung tuyệt đối, nhưng con làm được nhiều hơn nói. Vì thế, Ngài hãy giúp con, đừng để con phải lo như hôm qua. Đắng chát và mệt mỏi lắm Ngài ạ.

Thực ra con đang rất đau lòng, con nghĩ đau thế đủ rồi Ngài ạ. Cuộc chơi nào cũng nên có giới hạn và điểm dừng thích đáng thôi. Mong Ngài hiểu, con biết sống là chiến đấu,   chiến đấu chứ không phải chiến tranh.

………………………

Tặng anh một bản nhạc buồn, buồn thế nào cũng không bằng em buồn hôm qua đâu. Lời bài hát cũng khá buồn nhưng cuối cùng kết thúc cũng hậu hĩnh lắm! :) Em luôn mong kết thúc có hậu cho dù em luôn lo lắng về một thực tế buồn đau.

Anh vẫn nói em yếu đuối, nếu thực sự em yếu đuối, thì đến giờ này có còn đắm đuối ở bên anh, sau bao nhiêu chuyện làm lòng buồn đau nhiều thế? Nếu thực sự em yếu đuối, có bao giờ em có thể, nuốt giận vào trong, gim bực bội trong lòng, để nhẹ nhàng với anh ngay cả khi nước mắt em ngập ngụa, và nín thở để trở nên dịu dàng, ngay cả khi hoang mang cực độ?

Không, em không hề yếu đuối! Ít nhất là với anh! Đừng bao giờ nhắc lại câu nói đó, em không muốn nghe mà anh thì cũng đâu muốn nói! Yêu anh hơn cả ghét anh!

Một ngày gió bỗng đổi chiều bay

Nước mưa lay lay từng hàng cây đổ vỡ

Em nhìn anh trong khung trời rạng rỡ

Để quên đi những nức nở trong lòng

Một ngày, một ngày trời thật trong

Ta nhìn nhau xoay trong vòng định mệnh

Nước mắt như mưa trải dài trên chênh vênh

Ta nhìn nhau và lau dòng nước ấy

Ta nhìn nhau, đánh thức tình yêu dậy

Vì cuộc đời này, phải vậy, mà anh :)

……………………….

Haizzza, sút 4kg rồi đấy! “Các người yêu cũ”, gọi điện hỏi thăm, nhắn tin tùm lum, không dám trả lời. Chẳng hiểu vì sao cứ sợ “phải tội” nếu dây dưa với tình cũ, cứ sợ “Trời phạt” hoặc “thánh đầy” nếu chẳng may một lần nghĩ bậy… Nên cứ đành đứng thật xa… tránh càng lâu la càng tốt.

Dạo này, mình thật lắm quy tắc, không còn được tự đắc như xưa.

Không sao, tuy hơn đụt đi, nhưng mình vẫn no1 lắm lắm! Hahahaha. Không hiểu sao mình cứ phải tự động viên mình như thế này để làm gì nhỉ?

7723_180427063973_131626168973_3832998_2725915_n.jpg (514×289)

Một nụ hôn cho sinh động :P

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers