Tag Archives: Nhẫn nhịn

Giống như là địa ngục vậy!

18 Tháng 10

1.

Bỗng nhiên lòng em tự hỏi, anh yêu em được đến bao nhiêu?

2.

Vốn dĩ phía sau tình yêu là những nỗi đau lấp ló trong thoáng qua hạnh phúc…

Trong tình yêu của mình, mình vừa là  đàn ông, vừa là phụ nữ!

…………………..

Mỗi lần đối diện với sự bảo thủ của anh, em thấy giống như là địa ngục vậy! Mọi thứ đều bị đè bẹp, những thứ cứu vãn em khỏi sự tăm tối thời gian này, đó là niềm kiêu hãnh, sự tự tin, sự lạc quan vào tương lai và niềm tin ở anh, luôn bị anh “vả vào mặt” lúc đó.

Cảm giác mình chẳng có gì, chẳng một ai hiểu gì và bị người mình yêu mình phủ nhận, không khác nào bị người thân đưa bả chó cho ăn cả.

Nếu bản thân anh ko tự hiểu được và anh cũng quá đề cao mình để cho rằng người khác ko có quyền thuyết phục anh để cho anh hiểu, rằng anh thông minh đủ để không khiến bất kỳ ai, ngay cả người đó là em, phải “dậy đời” anh, thì anh kiêu hãnh quá rồi.

Niềm kiêu hãnh đủ để thiêu trụi mọi thứ xung quanh anh, sống trong sự ích kỷ sớm hình thành đã làm cho người ta phải khổ vì anh nhiều quá.

Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình, thì em đã không ngồi đây để khóc.

Và ngoài việc khóc để lột trần cái sự yếu đuối của mình trong vô vọng, thì những lúc như thế này, em biết phải làm gì đây?

Em đã muốn anh trở lại như xưa, để người ta và cả bản thân em nữa không tự cười cợt mình rằng em đã sai lầm chọn một người đàn ông mau thay đổi, thiếu bản lĩnh và cư xử tồi tệ khi nóng giận, nói năng bừa bãi khi bị cái ích kỷ của bản thân bao trùm lên tình cảm và tình thân của họ.

Con người ta khi ích kỷ sống vì mình nhiều quá thì không bằng loài chó. Còn cái loại như em, sống vì người khác nhiều quá mà quên cả mình thì còn ngu hơn bò.

…. (đọc tiếp…)

Phụ nữ không phải là cái giẻ lau

10 Tháng 10

Có nhiều người nói tôi bất công, khi quá cố gắng tán dương những đức tính “bình thường” của phụ nữ, của con gái, mà lại mỉa mai những người khác phải với mình.

Đầu tiên, tôi xin đính chính, tôi không phải loại người kêu gọi nữ quyền, và đối với tôi nữ giới không nhất thiết phải cần có quá nhiều quyền nhưng bắt buộc phải có kèm theo rất nhiều nghĩa vụ.

Thưa các anh các chị, những người đã chăm chỉ viết email khơi dậy sự hứng thú với đề tài chẳng mấy vui này trong tôi rằng, tôi, có thể nói, đứng về phía đàn ông nhiều hơn là phụ nữ. Tôi đã luôn bênh vực những sai lầm “chết người” của họ trong suốt một thời gian dài và ngay cả bây giờ vẫn vậy.

Tôi là một người có thể nói có đôi chút nhận thức sai lệch về đàn ông chân chính ( mãi sau này, tôi mới phát hiện ra điều này là lệch lạc ). Ngay từ khi chưa biết yêu và không bị bất cứ điều gì tác động, tôi đã luôn tự nảy sinh suy nghĩ rằng, đã là đàn ông phải trăng hoa, phải ong bướm và có nhiều ham muốn hơn phụ nữ.

Tôi không phải là loại ưa trình bày, và những thứ mà tôi sắp nói sau đây ắt hẳn không vừa lòng nhiều quý cô nghiêm túc. Song, thành thực mà nói, tôi hoàn toàn “hả hê và thích thú” khi nhìn thấy những thằng bạn sở khanh của mình làm cho con gái đau khổ. Sau đó nhăn nhở trên sự đau khổ đó mà chê bai rằng đám con gái đó thực ngu ngốc. Tôi thường xuyên vỉa hè lề đường với đám bạn và xúi bẩy chúng “đá” người yêu. Chuyện tình cảm trong mắt tôi luôn là những sự trải nghiệm và tôi nghĩ chúng ta đều cần phải trải nghiệm.

Người ta có thể nói tôi ác và vô tâm. Nhưng tôi hoàn toàn không có một chút xót thương nào dành cho những cô gái thất tình, khi họ than thở với tôi những câu chuyện của họ, tôi thường có 1 trong 3 phản ứng sau: 1 là im lặng, 2 là nói rằng họ hãy tự xem lại bản thân mình, 3 là tôi thấy rằng họ đáng bị như thế để lần sau có thể có những cách vá lành tim mình một cách tử tế hơn.

Đa phần họ đều rất tức giận và nói tôi vô cảm khi tôi có phản ứng số 2 hoặc số 3. Bởi vì họ nghĩ tôi chẳng hiểu nỗi đau mà họ trải qua, tôi cóc biết cái chó gì cả, tôi chỉ biết bản thân mình thôi.

Tôi không thanh minh cho điều đó. Nhưng hôm nay tôi có thể nói rõ ràng rằng, những câu chuyện tổn thương nơi đáy tim chôn sâu trong đáy lòng đó, tôi đã trải qua trong một tỉ thứ dày vò và đau đớn tưởng như không kịp thở. Và thậm chí, ngay cả khi tôi có nghĩ nỗi đau đớn vô bờ bến đó là tận cùng giới hạn, thì tôi vẫn biết rằng còn có những người đau đớn gấp vạn lần tôi. Tôi đã chứng kiến rất nhiều cuộc đời, phải khổ đau trong muôn ngàn lối, tôi hiểu rõ thế nào là khóc vì tức tối, hiếu thắng và thế nào là khóc vì đau đớn xót xa lòng.

Vậy như tôi vẫn bênh vực đàn ông, bởi vì đàn ông là thứ mà tôi yêu, là vật mà tôi muốn sở hữu, là điều mà tôi khát khao và là cái mà tôi luôn muốn có bên cạnh. Cuối cùng, đàn ông là người duy nhất có thể che chở cho trái tim phụ nữ được yên lành.

Tôi tin là như thế!

Nhưng, thưa những người đang hả hê ngoài kia với những lời thắc mắc vô bờ bến, tôi, dù có bênh vực như thế nào đi chắc nữa, thì đám đàn ông cũng không thể nào chối bỏ những trách nhiệm của họ, vì thói thiếu đứng đắn, vô tâm, không tinh tế và vô vàn những thứ hắt nước đổ đi khác nữa.

Tôi tin chắc rằng không mấy người đàn ông khi yêu mà biết chăm lo nhiều cho người con gái của mình. Một phần trong số họ nghĩ chăm lo chỉ là nhiệm vụ dành riêng cho phái nữ. Một phần khác trong số họ thì hoàn toàn không có định nghĩa về từ “chăm lo”.

Có mấy phần trăm những người con gái đang đọc những dòng tôi viết đây, được người yêu lo lắng, quan tâm và chăm sóc chu đáo khi bị ốm. Hay có chăng chỉ là những tin nhắn, những cú phone hay lời hỏi thăm xã giao hời hợt?

Có bao nhiêu người đàn ông biết lo cho người yêu no hay đói, nghĩ cho người yêu buồn hay tủi, hay chỉ bo bo lo cho mình no trước? Hay chỉ thun thút đút vào mồm? Còn phụ nữ thì cứ rơm rớm khi lo lắng quá đỗi và sợ người yêu mình khổ :)

Có bao nhiêu người đàn ông có thể bỏ ngang cuộc vui để về với người yêu mình khi cô ấy bỗng dưng cảm thấy cần bạn chẳng vì lý do đặc biệt nào cả? Và ngay cả có về, trong đầu bạn vẫn chửi thề rằng cô ấy dở hơi?

Có bao nhiêu đàn ông coi trọng sự nghiệp, bạn bè hơn người yêu và vợ?

Có bao nhiêu người đàn ông xem mình là bá chủ trong cái thế giới họ xem người yêu là nữ tù?

Và, có bao nhiêu người phụ nữ, con gái ở đây đã phải rơi lệ vì những người đàn ông như thế, những lần bị bỏ mặc với nỗi đau chẳng thể bày tỏ cùng ai, những lần nói chuyện với bạn trai nhưng bị anh ta chả quan tâm và tỏ ra không chú ý?

Một người đàn ông khi yêu còn tệ hơn một người bạn, và tệ hơn gấp vạn người tình.

Đó là câu trả lời cho câu hỏi của hàng trăm người đàn ông đã hỏi tôi: Vì sao phụ nữ ngoại tình.

Vì họ thiếu đi sự quan tâm tối thiểu, vì đàn ông các anh khi yêu thiếu đi sự tinh tế cần thiết. Chỉ chăm chỉ nhận mà ít khi đem cho ( ít nhất về mặt tình cảm là như vậy )

Còn người tình, người tình của phụ nữ thì cũng chỉ là đàn ông thôi. Nhưng vì là người tình nên sự tinh tế nó sẽ cao hơn một bậc và nhiều hơn một chút.

Đàn ông ngoại tình đa phần vì thích cảm giác lén lút, thích cái mới.

Còn phụ nữ ngoại tình đa phần vì người đàn ông của mình không có đủ yêu thương ( hay ít ra là họ thấy vậy ), không có đủ tinh tế nhưng lại thừa thãi vô tâm. Họ ngoại tình bởi vì họ cho đi mãi, nhẫn nhịn mãi, hy sinh mãi, mà chẳng được ghi nhận. Tất cả những gì họ cố gắng hết sức để làm được, đều bị người đàn ông xem là bình thường, là hiển nhiên. Trong khi chưa bao giờ, những người đàn ông có thể làm được dù chỉ 1/10 cái sự “bình thường” và  ”hiển nhiên” như thế!

Đàn ông là một sinh vật. Sinh vật này có quá nhiều đặc tinh rất tệ, mà phụ nữ qua nhiều thế hệ đã phải hứng chịu tất cả, để rồi những điều “tệ” không biết từ bao giờ, theo thời gian đã bị thoái hóa thành “điều bình thường”, “điều hiển nhiên”.

Đàn ông hay lấp liếm bằng quà tặng, những thứ rẻ tiền ( nếu nghèo ), và những thứ đắt đỏ ( nếu giàu ). Đa phần phụ nữ thích được tặng quà và “bị” an ủi khi tặng quà và dụ dỗ bởi vật chất. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, đến đàn ông cũng thích như thế huống chi là phụ nữ – cái thứ sinh vật dễ hài lòng.

Đừng bao giờ hỏi lại tôi rằng, vì sao người phụ nữ của bạn còn yêu bạn nhưng vẫn đi lang thang với thằng khác. Bởi vì bạn hiểu rõ hơn tôi mà, người đàn ông. Khi cô ấy chổng mông lên chờ đợi bạn thì bạn còn đang mải miết với đám bạn bè bạn ngoài kia. Khi cô ấy cần bạn an ủi, vỗ về, thì bạn còn đang chăm chú chơi điện tử, đá bóng, chơi bóng rổ hoặc làm điều gì tương tự thế. Và khi cô ấy trở nên đơn lẻ với những cố gắng yêu bạn bằng cả trái tim, thì thậm chí bạn còn đang hú hí với niềm vui riêng của mình.

Đàn ông các anh, không có khái niệm “từ bỏ” bất cứ một thứ gì vì phụ nữ. Hay nói đúng hơn, các anh luôn cho rằng mình đã “từ bỏ” rất nhiều thứ rồi đó chứ. Thực sự không phải vậy, đàn ông ạ, vì một lẽ là các anh có quá nhiều thứ để phải đắn đo và cho rằng có nên từ bỏ hay không, nên những thứ đó các anh chưa một ngày nào bỏ được. Các anh cứ tự hào và tự sướng để tự nghĩ về sự quảng đại của mình đó thôi.

Trên thực tế, khi yêu, người phụ nữ chỉ có duy nhất 1 điều không thể từ bỏ, đó là: Người đàn ông của mình. Và cũng chỉ duy nhất một điều quý – giá – nhất mà họ sẵn sàng từ bỏ vì người đàn ông đó: bản thân họ.

Bởi vì phụ nữ không có gì cả, chỉ có bản thân là quý giá nhất mà họ lại đặt đàn ông lên trên mất rồi.

Khi mất đi người đàn ông mà mình yêu, phụ nữ chúng tôi tự vấn lương tâm và tự trách bản thân rất nhiều. Còn khi phụ nữ đi ngoại tình, thì ngoài tâm lý nghĩ người yêu mình như một con đĩ, các anh còn nghĩ được gì nhiều hơn?

Có bao giờ tự hỏi, cô ấy thực sự cần một người đàn ông khác, hay đơn giản chỉ cần anh đáp lại tình cảm của mình?

Đàn ông ạ, các anh luôn nghĩ là các anh yêu phụ nữ, rằng họ hạnh phúc với vô vàn thứ được các anh đem “cho” ( tôi xin nhấn mạnh là “đem cho” chứ không phải đem “tặng” ) nhưng các anh đã bao giờ hiểu họ thực sự chưa?

Các anh có đợi chờ kiên nhẫn được như họ, có nhẫn nhịn và nhẫn nhục được như họ không?

Không, hầu hết các anh điều không thể làm được những điều đó. Các anh thật kém, nhưng thay vì nghĩ mình kém, các anh lại nghĩ rằng, những điều nêu trên thì đàn ông không nên như thế, còn phụ nữ thì phải bắt buộc có rồi.

Ở khía cạnh của bài này, tôi không hề có ý định so sánh đàn ông với phụ nữ, vì có so sánh cũng bằng thừa, các anh sẽ lại gân cổ lên khi thấy mình oan ức quá. Tôi chỉ nói cái mà các anh đang hỏi tôi thôi.

Xin lỗi, đừng hỏi tôi thêm nhiều nữa, các anh xứng đáng bị cắm sừng lắm. Xứng đáng bị người yêu cắm sừng và tự mỉa mai lẫn nhau ( thằng bị cắm sừng thì xấu hổ, nhục nhã, còn thằng đi cắm sừng người ta thì hả hê – nói tóm lại các anh toàn tự cười cái giống của chính mình thôi. )

Các anh nói lời nói của tôi là không có cơ sở thì tôi sẽ đưa ra những con số chính xác hơn, 70% phụ nữ nghĩ rằng bị chồng đánh là chuyện bình thường.  100% số đàn ông nghĩ rằng bị vợ đánh lại là không thể chấp nhận được.

Phụ nữ không phải là cái giẻ lau, họ yêu các anh hết lòng hết dạ, không phải để các anh dùng chân đá tay đấm vào trái tim đang nằm co quoắp và rúm ró của họ đâu.

Thực lòng, để nói thì tôi sẽ nói rất dài mất. Thậm chí tôi có thể đưa ra hàng trăm ngàn ví dụ giống nhau ở những người khác nhau mà tôi đã từng gặp, để chứng minh rằng những gì tôi nói chẳng sai. Nhưng chốt lại là, phụ nữ ngoại tình vì họ không phải cái giẻ lau, họ cũng biết đau, tủi thân, giận hờn, cô đơn và buồn tủi.

Chẳng thể đòi hỏi ở các anh quá nhiều khi bản chất các anh sinh ra đã là những sinh vật như thế. Tôi chỉ nói thay những người bị các anh xem thường thôi, đa phần, họ đã đều từng rất cố gắng vì các anh.

Và điều cuối cùng tôi muốn nói đó là: các anh không cần thiết phải lo lắng về những kêu gọi nữ quyền, bởi vì cho dù ngàn lần có kêu gọi phụ nữ toàn thế giới đứng lên… thì họ cũng sẽ rất nhanh… ngồi xuống. Bởi vì, họ còn yêu và còn cần các anh nhiều lắm!

Nhẫn nhịn

8 Tháng 10

Truth always hurts_Be alertSau một giấc ngủ ngắn ngủi không thể dài như tôi mong đợi mặc dù đã uống thật nhiều thuốc ngủ rồi, tôi biết số phận của mình đã rơi ở điểm trũng, thì cần phải nhẫn nhịn và kiên trì, thậm chí là nhẫn nhục và cam chịu.

Một cái nhà, xây thì khó chứ đập bỏ thì dễ. Vậy thì bằng mọi giá tôi phải giữ lại được “cái nhà” mà tôi đã dầy công vun đắp. Bây giờ không phải lúc cố chấp với những nỗi đau rồi sau này nhìn nhau trong tiếc nuối, hay buông xuôi để rồi mồ yên mả đẹp.

Tôi quyết định sẽ nếm trải mặc cho xót xa tất cả những cảm giác đau buốt này. Và tôi tin rằng nó sẽ phải đi qua.

Tôi đã đấu tránh với bản thân mình, với niềm kiêu hãnh và sự tự tôn của một đứa con gái kiêu ngạo và khao khát tình yêu thương, và cuối cùng thì cái câu nói, còn yêu thì còn tất cả đã kéo tôi gục ngã trước sự tự tôn và niềm kiêu  ngạo cao bất khuất đó.

Tôi hèn, tôi làm một con hèn, khi dẫm lên những điều đó vì yêu. Là con gái sẽ phải chịu thiệt nhiều, tôi sinh ra đã là con gái, nên sẽ chịu thiệt nhiều để được “khổ tận cam lai”. Mọi thứ đều có giá của nó cả, kể cả tình yêu, hạnh phúc chẳng khác nào một món hàng để kinh doanh, muốn có lời thì phải luôn tinh ranh, dịu dàng và khôn khéo!

Thời gian sẽ xoa dịu những vết thương và làm lành vết sẹo.

Tôi vốn dĩ nghĩ mình chỉ là một con bé quá yếu đuối nhưng giả vờ mạnh mẽ, nhưng giờ thì tôi nhận ra, quả thực tôi thực sự là một đứa con gái hết sức, vô cùng và cực kỳ rất mạnh mẽ.

Đau đớn!

8 Tháng 10

SDC11163

Rạng sáng ngày 8/10/2009, tôi bỗng nhiên có một cơn đau. Cơn đau này thực sự quá khủng khiếp với tôi. Nó diễn ra không lâu lắm, khoảng 15′ nhưng với tôi nó dường như trả dài cả cuộc đời. Tôi đau đến nỗi gào khóc khản cả tiếng, một tay ôm lấy ngực và tự cào da thịt mình vì quá đau. Tôi không hiểu vì sao lại đau đến như vậy. Tôi không biết phải diễn tả thế nào, nhưng tôi đau đến như muốn ngất lịm đi nhưng thật không may mắn, tôi lại không ngất, tôi vẫn tỉnh, nên cơn đau càng trở nên khủng khiếp hơn.

Tôi gọi điện thoại cho người yêu, trong suốt 15′ đó, tôi khóc và gào tên anh thảm thiết, tôi đau quá nên không biết phải làm thế nào lúc đó. Chỉ còn biết có mỗi anh, tôi vẫn tin nghe giọng nói của anh tôi sẽ hết đau đớn nhanh thôi.

Nhưng không hiểu sao cơn đau vẫn đeo bám tôi. Tôi ngã vật xuống sàn, liên tiếp cào cấu vào ngực minh, bởi một cơn đau không lý do. Tôi bị bệnh tim bẩm sinh nhưng chưa bao giờ thấy tim mình đau đến thế. Tôi quá đau đến nỗi đập đầu vào tường. Tiếng kêu của tôi thảm thiết chưa từng thấy.

Nhưng trong suốt thời gian ấy, người yêu tôi vẫn im lặng. Anh nghĩ rằng tôi giả vờ để làm nũng anh. Tôi liên tục gọi tên anh và gào khóc nhưng trong điện thoại anh chẳng mảy may để ý. Anh thậm chí còn ra cái vẻ tôi nhảm nhí quá chừng.

Cơn đau đột ngôt dứt, tôi lịm đi trong vài giây.

Đến khi cầm lại được điện thoại, anh vẫn chẳng nói gì như thể muốn chế giễu tôi rằng “em bầy trò thế đủ chưa?”

Tôi cảm thấy bị tổn thương ghê gớm, trong cơn đau kinh khủng ấy, tôi cô đơn. Và ngay cả khi nó qua đi, tôi bỗng thấy tình yêu này vô nghĩa quá. Tôi yêu anh nhiều đến nỗi có thể tàn phá chính mình, nhưng anh lại sẵn sàng thờ ơ khi nỗi đau tôi hiện hình rõ nét.

Có lẽ trong anh không có niềm tin ở tôi. Tôi không thể nào chấp nhận được sự thực ấy. Tôi gọi điện thoại lại cho anh và anh nói lúc ấy anh mệt. Mệt ư? Câu trả lời quá đơn giản đối với anh rồi, nhưng nó như nhát dao đâm liên tiếp vào tim tôi ngạt thở! Tôi không tin vào tai mình nữa. Người đàn ông mà tôi một lòng một dạ đợi chờ và trông mong với rất nhiều tình yêu cùng hy vọng, lại sẵn sàng thờ ơ với cơn đau của tôi ngay trước mặt?

Hay khoảng cách xa xôi kia đã cuốn anh đi xa tôi, để anh quên hết những gì mà hai chúng tôi đã có, đã vun đắp và cùng nhau ước mơ? Tôi biết nhiều lúc mình thật tệ, nhưng chẳng thể nào tôi có thể nghĩ sẽ có ngày này…. anh lạnh lùng với tôi đến như vậy.

Và giả dụ nếu một ngày nào đó, cơn đau ấy quay lại cướp đi mạng sống của tôi, thì anh vẫn nghĩ nó chỉ là giả vờ? Bình thường tôi sẽ khóc, khóc rất nhiều. Nhưng nước mắt giờ đây có bao nhiêu thì đều chạy đi trốn hết. Tôi không thể khóc đươc nữa. Một giọt rơi lớt phớt cũng không.

Tôi để cho anh ngủ để anh ngày mai đi học. Người đàn ông có quá nhiều thứ để mất, nên mất một người đàn bà cũng không sao, và tình yêu không phải khi nào cũng là thứ được đàn ông trân trọng, cho dù anh ta tốt đến mấy. Anh ấy luôn kích thích tôi điên rồ, để rồi khiến tôi tự xấu hổ vì mình đã không kiềm chế được bản thân như vậy. Như cộng hưởng tất cả những sai trái của mình, tôi vẫn thấy, những gì tôi làm cho anh, yêu anh và vì anh lớn hơn rất nhiều. Những buổi chiều dịu dàng chúng tôi bên nhau quý giá hơn vô vàn thứ quý giá khác. Và tình yêu của tôi dành cho anh chắc hẳn xứng đáng cho một sự xoa dịu nhẹ nhàng… ít nhất là khi tôi đau đến vậy.

Vậy là, trong quãng thời gian này, tôi khủng hoảng thế nào cũng chẳng cần cố gắng nữa.

Tôi cô đôc – Vậy đủ rồi!

Một sự thất vọng lớn nhất từ khi sinh ra đến giờ, khi mình tưởng chừng cận kề bên cái chết, thì người mình yêu thương nhất lại phủ nhận mình!

Tôi không hiểu vì sao chuyện này lại diễn ra với mình, tôi không hiểu tình yêu này rồi sẽ như thế nào nữa? Cuộc sống của tôi, tôi chẳng thể làm chủ nó nữa rồi. Vô cùng đau đớn!

Tôi lục tung nhà tìm một cái gì đó có thể làm cho mình ngủ, nhưng chúng chẳng đủ khiến tôi vẫn còn dư thừa tỉnh táo để viết những dòng này.

Thời gian gần đây những áp lực này đã quá sức với tôi rồi.

Tôi thèm anh. Thèm được yêu chiều và thèm rất nhiều an ủi, hỏi han.

Tự nhiên tôi thấy hận mình quá! Hận mình tham lam khi ham muốn quá nhiều ở anh.

Hoang mang bàng hoàng và đau đớn khắp thịt da lan cả vào trong trái tim này nữa.

Có thật là người tôi yêu nhất cũng bỏ rơi tôi rồi không?

Và tôi thực sự đã ngã gục. Cú ngã này lớn hơn bất cứ cú ngã nào.

Tôi thèm ngủ!

Thèm cho tôi có đủ dũng cảm, để không phải thức dậy và hổi tưởng lại kỷ niệm ngọt ngào cùng niềm đau chẳng thể nào chôn dấu được.!

Trong giấc ngủ ấy… tôi ước gì tôi mơ thấy chúng tôi… yêu nhau và tin tưởng nhau thật nhiều!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers