Tag Archives: love

Thư gửi một người đã lâu không gặp…

30 Tháng 3 where are u?

Người ta cứ nói mãi chuyện cũ, chắc vì chưa chưa có chuyện mới để nhắc :) Người ta cứ ôn lại chuyện xưa, vì chẳng có chuyện nay để nói…

Có phải em là người như thế không anh?

Có phải bởi vì con người cũ kỹ, nên chỉ có thể nhắc mãi chuyện cũ, nói hoài chuyện xưa như vậy? =^^=

Từ sau anh, em chưa có mối quan hệ nào công khai, điều này cứ ám ảnh mãi. Một số nói rằng, do em chưa quên được anh. Một số khác lại nói, em có thói quen bị ám ảnh chuyện cũ.

Chứ chẳng ai thừa nhận rằng, bởi vì làm gì có ai yêu em “đủ” để muốn ở bên em…

Người ta có thể ngủ bên nhau một đêm, nhưng không thể ở bên nhau cả đời.

Càng ngày, cuộc sống càng nhanh… Số người muốn lao đi càng nhiều, thì số người muốn liều mình đi chậm lại chẳng còn được bao nhiêu… (đọc tiếp…)

Bẫy mèo :)

28 Tháng 3 Gào

Anh là cái bẫy.

Không phải anh muốn bẫy cô.

Anh là cái bẫy mà ông trời tự dưng thả xuống để cô phải dính vào.

Anh tốt, anh chẳng xấu.

Nhưng vẫn chỉ là một cái bẫy, ở đấy, để cô mắc kẹt như cá mắc cạn mà thôi.

Ông trời trêu ngươi, chẳng ai là người có lỗi.

Cô muốn cùng anh làm những điều bình thường. Cảm giác được chăm sóc một người hoặc có nơi để nhớ về, khiến cô luôn vui vẻ. Cô cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa khi chui vào bếp nấu ăn cho ai đó, nhắn tin hỏi thăm người đó mỗi ngày, thỉnh thoảng nắm tay thật chặt, để cảm nhận hơi ấm nào đó tồn tại bên mình… Thực ra, những điều cô ước ao, vốn dĩ hết sức nhỏ bé… cực kỳ bé nhỏ… Vì anh đã cho cô cảm giác đó, nên cô ngộ nhận, anh sẽ cho cô điều đó được khá dài… Nhưng ai mà biết được, bỗng dưng một mai… anh biến thành ai… rất khác… (đọc tiếp…)

Perfect lover

28 Tháng 3 love

I need someone to prove to me that I’m worth it, really worth it to them. Maybe all I need is a person who can show me that everyone is not the same. Honestly, I thought you were that person, but I was wrong. Is it too much to ask for someone to take a risk on me, to fight for me, to actually care enough to not let something go; the way I did for you? You never even thanked me. I acted the way I did because I cared. I didn’t realize it then, but I do now. I don’t do that for just anyone. So, call me crazy, but today…today I realized that I can’t keep waiting for you. I’m moving on, I can’t stay in one place waiting. I can’t be around you anymore. I’m not over it, I don’t get over things fast, I never have, no matter how much I try and convince myself. I’ll see you around sometime. I keep thinking maybe somehow, something will click & everything will go back to the way it was in the beginning. Maybe we could go back to that, but too much has been said and done. So, maybe you’ll get one more chance from me, maybe you won’t… ;)

 

We waste time looking for the perfect lover, instead of creating the perfect love <3

Ràng buộc?

22 Tháng 3 549408_10150774613713974_131626168973_11604828_2133646055_n_副本


Năm 17 tuổi, tôi không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một mối quan hệ ngớ ngẩn kiểu như: chỉ có 2 người thì vô cùng thắm thiết. Khi có người khác thì lại tỏ ra như cả 2 chẳng hề quen biết.

Ý là, yêu nhau là điều rất đáng tự hào, tại sao phải giấu giếm?

Thời gian thay đổi, suy nghĩ cũng đổi thay. Chẳng phải bây giờ, chuyện “yêu nhau” trở nên xa xỉ. Mà cũng bởi, con người ta ích kỷ, tính toán và suy nghĩ quá nhiều. Cảm giác hạnh phúc không thể phô bày bởi vì sợ người ngoài cướp mất. Hay chính người trong cuộc cũng chẳng bao giờ tự tin vào những thứ mà mình đang có được.

Thậm chí, có những mối quan hệ bắt đầu khi chẳng ai hay, kết thúc lúc không ai biết.

Đã tự bao giờ, tình yêu của chúng ta như kẻ vô hình lướt qua đời nhau. Để lại niềm vui, nước mắt, nỗi buồn, hạnh phúc và cả khổ đau… nhưng lại chỉ là những vết mờ mờ như ảo ảnh.

Tôi đã từng hạnh phúc thực sự. Hạnh phúc tới nỗi khi nó mất rồi, tôi nghĩ nó sẽ không đời nào quay trở lại nữa. Một người đàn ông tự tin nắm tay mình len lỏi qua đám đông giống như năm nào…Làm sao để có nữa?

Liệu đòi hỏi một mối quan hệ công khai, là điều quá khó ở thời đại lén lút này chăng? Từ bao giờ chúng ta có thói quen chấp nhận những thứ “tàm tạm” mà không mưu cầu cho nó “Tốt nhất” vì sợ những đòi hỏi đó sẽ làm tất cả vụt mất mà về 0?

Cho đến khi học được cách: Yêu không ràng buộc

17 Tháng 3

Khi bắt đầu một mối quan hệ mới, em chẳng bao giờ mong nó sớm kết thúc. Lúc nào, em cũng muốn tình yêu của chúng ta, sẽ kéo dài mãi, dài mãi, ngày hôm nay, ngày mai và về sau…

Nhưng… bởi vì em muốn, nên em đã chẳng làm được. Những điều chúng ta càng hy vọng, chúng ta càng tạo áp lực, khiến nó dễ dàng nổ tung và nhanh chóng tan vỡ.

Tình yêu – em cứ ngỡ, em biết giữ gìn. Nhưng dường như sự gìn giữ ấy, chỉ khiến cho nó vỡ tan sớm hơn bao giờ hết…

Vậy nên, anh à, cho dù thời gian trôi qua. Mối quan hệ của chúng ta vẫn cứ mãi là không ràng buộc. Em vẫn mong rằng nó chỉ thế thôi. Chúng ta – chẳng là gì của nhau cả. Cho dễ thở. Được không?

Đừng đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Để nó có thể trôi qua nhẹ nhàng, không áp lực.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, sẽ có một cô gái khác, yêu anh và, được anh yêu lại.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, vì chúng ta, không là gì, của nhau, cả. Anh sẽ chả có lý do gì, để phải, chung thủy, với em. Ngay cả khi, người ta là gì của nhau, người ta, vẫn có thể phản bội nhau… huống hồ….

Haiz, thở dài, em lại thở dài. Cái điệp khúc thở dài trong em chẳng bao giờ ngừng cả…

Nhưng, mặc cho tất cả những “mặc dù” đó… em vẫn chưa muốn có… người yêu lúc này :)

Không phải bởi vì em sợ những gánh nặng trong mối quan hệ ấy. Không phải bởi vì em sợ bị ràng buộc bởi ai. Không phải bởi vì em sợ hãi những khó khăn của cả hai, trong hôm nay hoặc ngày mai.

Mà đơn giản bởi em sợ… sợ em khi yêu, bên cạnh yêu chiều… em sẽ như… yêu quái…

Sẽ ghen tuông, sẽ dỗi hờn, sẽ nhõng nhẽo, sẽ hay giận, sẽ chi ly, sẽ tiểu tiết, sẽ chú ý tới anh và…. chăm sóc anh thái quá.

Thà cứ như bây giờ, em chẳng là gì của anh cả… Để mà em thậm chí còn chả quá quyền … ghen khi anh đang bên người khác… Còn hơn, ta “là gì” của nhau, để em phải “ghen” suốt ngày…

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ràng buộc. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là… lâu lắm đó.

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ghen. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là sẽ rất lâu anh ạ.

Cho đến khi nào, em học được cách, không yêu anh nhiều quá, yêu anh quá nhiều đến mức quên cả yêu chính em… Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ sẽ không lâu đâu… Mà là điều đó là … không bao giờ xảy ra cả.

:)

Chả biết thế nào. Anh biết đó. Khi em viết ra điều này,  có nghĩa là, em đang rất ghen… Trong khi, chúng ta, vẫn, không là gì của nhau cả. :)

Em vẫn chưa học được… cách yêu một người… mà… cho người đó… có đủ tự do.

Em thật là tệ. Anh nhỉ? :)

Thậm chí, em vẫn cứ giả vờ, để em biết chắc rằng, anh đọc, cũng không thể biết được rằng. Em đang ghen. Vớ vẩn :)

[Mắt xanh Mỏ đỏ] – Mở đầu: “Cái đó” của anh ta… rất nhỏ!

22 Tháng 8

Cuối cùng, tôi cũng đã chọn được cho mình một ngày phù hợp, tại một nơi phù hợp trong một tâm trạng phù hợp để bắt đầu viết “Mắt xanh mỏ đỏ”.

Book store trên đường Lê Duẩn, quận 1, tp HCM, một chủ nhật không xấu trời.

Mắt xanh mỏ đỏ

( Gào – [ Tiểu thuyết về thói hư tật xấu của đàn bà ])

1. Mở đầu

Đêm qua, tôi đã khóc rất nhiều. Sau mối quan hệ đổ vỡ với người yêu, tôi có trải nghiệm một vài mối tình ngắn ngủi. Nhưng có lẽ đêm qua, là đêm tôi buồn nhiều nhất.

Khi bạn vừa đi qua một mối quan hệ mất quá nhiều năng lượng, bạn cần được nạp đầy lại bằng vô vàn thái độ tích cực với cuộc sống này. Việc vui vẻ với đàn ông cũng vậy, là một cách nạp năng lượng để đợi trờ ngày “rung động thực sự”.

Tôi rong chơi mãi cho tới một ngày, tim tôi bắt đầu cựa quậy đòi ổn định. Tôi quyết định “set up” một mối quan hệ nghiêm túc với một chàng trai. Để rồi, bây giờ, tôi cảm giác – như quyết định đó là sai, tôi đã tự chơi khăm chính mình, khi thừa đủ tỉnh táo để không bị ngã nhào thêm như vậy. Cú ngã sau một cú ngã đau là cú ngã cực kỳ đau!

Chúng tôi tranh cãi. Tôi không phủ nhận rằng tôi sai, khi đã quá gay gắt với anh ta. Nhưng thay vì chỉ ra rằng tôi sai, một cách tinh tế hơn. Anh ta lại thô lỗ đào bới nỗi đau của tôi và xối xả vào tôi những lời lẽ cay nghiệt nhất.

Thú thực, khi đó, tôi đã khóc rất nhiều. Nói ra những câu nói ngu ngốc, hỏi tại sao anh ta cần phải nhẫn tâm như vậy? Trong khi đó, anh ta hi hi ha ha ho ho lên sự đần độn đó của tôi.

Anh ta nói thế này:

- Anh không hiểu tại sao một thằng con trai vừa đẹp trai vừa giàu có như người yêu cũ của em lại phải yêu em và có thể chịu đựng nổi em ?

Theo bạn, hãy công bằng đi, đó có phải là một sự sỉ nhục? Ý anh ta là một thằng con trai tử tế mà gắn bó cuộc đời với tôi là một hành động ngu ngốc. Và may mắn thay anh ta đang thoát ra kịp thời ?

Nếu anh ta yêu tôi nhiều như anh ta nói, thì chỉ một vài câu cãi cọ qua lại, có thể khiến anh ta xát muối vào tim tôi nhiều như thế? Anh ta thừa biết rằng, mối quan hệ vừa mất đi đối với tôi là cả một sự tuyệt vọng. Nhiều đêm, chúng tôi nói chuyện với nhau, anh ta đã quá hiểu rõ tôi rồi. Vậy mà anh ta vẫn cứ phải làm cái việc độc ác đến vậy!

Xét cho cùng, đàn ông vẫn là đàn ông. Một phần đàn ông tốt thì trốn rất kỹ, như là của quý phải được đặt trong rương vàng khóa chặt. Không phải cô nàng nào cũng có đủ can đảm, khả năng cũng như may mắn để có thể với tới và chạm vào được.

Phần còn lại, là những người đàn ông thuộc thể loại: Nếu không khốn nạn thì sẽ thấy thiếu thiếu. Đôi khi thấy không quen, chịu không nổi. Làm người tử tế, sẽ bị “ngứa nghề”, phải “xấu” đi mới cam tâm, không thì sẽ không đành phận được. Mà phần này, hình như lại là phần đông!

Thế là, tôi đã đi lang thang dưới mưa, trong một buổi đêm ảm đạm với cảm giác quá khứ dội ngược. Từng lời nói như làm tim tôi muốn xói mòn.

Khoảng một tiếng sau, khi đã ướt nhẹp, mắt sưng húp. Tôi trở về nhà, với đôi chân bầm dập vì trượt ngã đầy máu me…

Tôi bước vào phòng tắm, lau khô người.

Không khóc nữa.

Lên giường.

Đắp chăn.

Ngủ 10 tiếng.

Sáng hôm sau,

Tỉnh dậy.

Mối quan hệ chưa đến 30 ngày với anh chàng đêm qua.

Đã lướt đi theo gió theo mây.

Kẻ ác phải chết!

Anh ta ác.

Nên anh ta đã chết!

Chết toi !

Chết quoeo !

Chết mất xác trong tâm hồn tôi.

…………………………..

Phụ nữ bây giờ khác xưa rất nhiều. Cho dù còn giữ lại vô vàn những ý niệm truyền thống và quan điểm bảo thủ giữ gìn. Nhưng ít ra họ cũng đã biết cách đòi hỏi quyền lợi, đặt cán cân công bằng ra trước ánh sáng – cái thứ  mà ngàn đời nay đã bị đàn ông làm cho tha hóa và mục rữa.

Họ cũng có quyền, trở thành phụ nữ xấu mà không chút hổ thẹn. Thậm chí tự hào vì mình đủ can đảm để trở nên xấu xa.

Sau khi vất vả để có mối quan hệ mới tốt đẹp hơn, nhưng lại thất bại, tôi quyết định hòa mình vào trong dòng « phụ nữ xấu » – những người phụ nữ soi gương vì mình, chứ không phải vì đàn ông ! Những người phụ nữ thích ưỡn ngực cong mông, chứ không thích khom lưng cúi mặt.

Phụ nữ – mắt xanh mỏ đỏ.

……………………………

2. « Cái đó » của anh ta… quá nhỏ !

Một ngày nọ, tôi nhận được điện thoại của cô bạn thân. Cô ấy là Sophie. Sophie là một quái nữ xinh đẹp, với cá tính mạnh mẽ điên cuồng cùng nụ cười hút hồn tinh quái. Cô ấy cao có mét rưỡi, nhưng sức hút của cô ấy hẳn phải ngang những cô nàng mét 7, chân dài đến ngực và ngực chạm tới hông.

Trong đám bạn bè của tôi, Sophie thực sự là một « cao thủ », một tay « sát trai » duyên dáng bậc nhất.

Cô ấy là mẫu phụ nữ « lăng nhăng » điển hình.

Tuy nhiên, hơn một năm nay, Sophie mét rưỡi đã dính vào lưới tình.

Một mạng nhện được phun ra để giăng bẫy và tóm gọn cô ấy.

Từ một « phụ nữ lăng nhăng điển hình », Sophie trở thành một « cô gái chung thủy kiểu mẫu ». Suốt ngày chỉ biết ru rú với tình yêu đẹp của mình.

Chúng tôi – những người bạn của cô ấy rất mừng cho Sophie. Cặp đôi này thực sự hạnh phúc. Anh chàng người yêu của Sophie là một chàng trai đáng mơ ước. Anh ta cao ráo, đẹp trai, có học thức, biết ăn chơi. Nói chung, chẳng thể một lời chê trách. Hơn tất thảy, anh ta yêu Sophie. Một tình yêu đần độn, đầy ma lực, khi họ cứ quấn quýt lấy nhau như hình với bóng.

Quay trở lại với « một ngày nọ » mà tôi mới đề cập phía trên. Một ngày nọ, Sophie gọi điện thoại cho tôi, giọng nói đầy bức xúc :

- Tao chia tay rồi!

- Bao giờ ? – Tôi hốt hoảng

- Mấy tháng rồi

- Ối trời, mày điên hả ? Sao chẳng ai biết vậy?

- Tụi mày ở đó, tao ở đây, sao biết được?

- Ừ, cũng cả mấy chục giờ bay. Nhưng mà sao vậy ? Dạo này tao lu bu quá, không update được tình hình của mày.

- Chia tay thì chia tay thôi…

- Nó bỏ mày à?

- Nghĩ sao vậy bà?

- Mày bỏ nó sao?

- Ừ

- Sao thế? Nó tốt vậy mà?

- Tốt thì sao? Tao chán rồi

- Lại ngựa quen đường cũ.

- Ừ, chắc tính tao không đổi được

- Lý do lần này có gì mới không?

- Có, mới hơn một chút

- Mới như thế nào? Mày chưa yêu ai được quá 2 tháng. Bây giờ, yêu nhau được hơn một năm rồi, bỏ nhau mày không tiếc à?

- Tiếc chứ!

- Thế hết yêu rồi à?

- Không, vẫn yêu, nó đúng là tốt

- Thế sao ?

- Cái gì nó cũng tốt

- Ừ, tao biết

- Nhưng có mỗi một việc quan trọng nhất thì nó lại không tốt

- Chuyện gì ?

- Chuyện trên giường

- Ôi chúa ơi !

- Hơn một năm nay bọn tao sống với nhau, lúc nào nó cũng chỉ mỗi một kiểu đó. Mà mày biết rồi đó, tao thích trải nghiệm nhiều thứ, sao nó cứ cũ rích từ năm này qua năm khác mà không thấy chán sao ?

- Ôi mẹ ơi, cái lý do của mày.

- Hai ngày nữa tao về, tụi mình buôn tiếp.

- Gọi điện thoại để báo tin thế thôi hả ?

- Ừ, báo tin thế thôi

Đó ! Đó là một loại phụ nữ xấu. Phụ nữ ích kỷ.

Nhưng xét cho cùng, so với đàn ông, phụ nữ xấu loại Sophie, cũng chỉ là một chín một mười. Đàn ông đòi hỏi chúng ta – những người đàn bà, luôn phải di chuyển theo họ trong từng động tác. Song, họ lại quên rằng, chúng ta – những người đàn bà của họ, cũng có nhu cầu muốn được thỏa mãn cực kỳ cao. Cái nhu cầu của Sophie đã đả đảo nguyên lý phục tùng cơ bản.

Theo quan niệm truyền thống, phụ nữ không được phép đòi hỏi quá nhiều. Đặc biệt là chuyện chăn gối, điều này là đặc quyền của riêng đàn ông. Sophie đi tìm những giá trị hoàn hảo. Khi cô ấy đã có một mối quan hệ hoàn hảo, cô ấy lại cần nó có sự sáng tạo phù hợp với thời gian.

Điều ấy, khiến cô ấy « xấu » trong mắt nhiều cô gái đoan trang, thích cam chịu, « xấu » trong mắt những người đàn ông gia trưởng, thích cầm quyền, và làm cho ối kẻ phát điên thì không thể nào … điên theo cô ấy nổi.

Cuộc sống của tôi giờ đây được phủ đầy bởi sự tự do. Cũng giống như Sophie, tôi bắt đầu có thói quen tô vẽ sự hoàn hảo cho mọi thứ. Tôi nghĩ mình đáng được như vậy. Suy nghĩ ấy của tôi, ắt hẳn sẽ vấp váp ít nhiều chỉ trích. Song, tôi thích một cuộc sống mà mình có thể tự làm mình hài lòng, không phải bám víu vào bất kỳ ai cả.

Bỗng dưng, tôi nhớ tới chàng trai chưa đầy 30 ngày của mình.

Chà, tôi nhớ anh ta một chút ít.

Chu trình của một mối quan hệ bình thường diễn ra từ ngoài đường đến trên giường, rồi kéo ra thánh đường, trở về căn hộ… cuối cùng chui xuống mộ.

Tiếc rằng tôi với anh ta, chưa có được lộ trình bình thường một cách hoàn hảo đó.

Chúng tôi chưa từng có chuyện gì vượt quá giới hạn của sự trong sáng. Mối quan hệ của chúng tôi đầy rẫy những câu chuyện và bị quá tải bởi sự chia sẻ từ phía tôi. Song, chúng tôi chưa bước lên giường với nhau. Nếu chưa bước lên thì hẳn không thể nào bước xuống. Nếu chưa có gì, thì hẳn chẳng cần phải dùng từ « chấm dứt » cho thêm phần nặng nề.

Tự nhiên tôi thấy hơi tiếc tiếc. Giá như, tôi đã ngủ với anh ta rồi, thì có phải sẽ đỡ tiếc hơn không ? Một kiểu « tò mò » về cảm giác « rất đàn ông » . Tôi bỗng dưng không hiểu, mình là giới tính nào. Có quá nhiều ham muốn nam giới trong một tâm hồn « thuần nữ giới. »

Xét cho cùng, cũng bởi « cái đó » của anh ta quá nhỏ. « Cái đó » của bọn đàn ông hầu hết đều nhỏ. “Cái đó” là sự nhường nhịn, vị tha, sự dịu dàng và tinh tế đối với những người phụ nữ mà họ nói rằng họ yêu…. « Cái đó » là tất cả những gì đàn ông có thể chấp nhận ở phụ nữ.

« Cái đó » của đàn ông rất nhỏ. Trong khi, tình yêu là một thứ không thể định lượng, thì đàn ông lại thích định lượng nó rất rõ ràng : nhỏ và nhỏ giọt !

« Cái đó » của họ nhỏ tới nỗi tất cả những con đàn bà trái ý họ đều trở thành những : con điếm, con đĩ, con phò, con ngu, con phản bội ! Cực kỳ bitch !

Tôi thấy điều này rất vô lý !

Song, phần đông đứng về phía vô lý.

3. Yêu nữ hàng hiệu và tôi.

Tôi chuyển về sống chung căn hộ với « yêu nữ hàng hiêu ». Cô ấy là một cô bạn tốt của tôi. Đồng thời, cũng là một cô nàng xấu tính trong mắt ít nhiều những « ả đàn bà » tốt đẹp.

< Còn nữa>

Gào – 22/08/2010

Có một ngày…

21 Tháng 6

 

Có một ngày em buông tay anh ra…

Không nắm chặt như là em vẫn thế….

Có một ngày, bỗng dưng em chẳng thể…

Cứ mãi không buồn trước hờ hững anh trao…

Có một ngày, lòng em bỗng nôn nao….

Mắt ứa nước những hư hao ngày cũ….

Có một ngày em hiểu mình chẳng đủ…

Chẳng đủ dịu dàng để níu bước chân anh….

Có một ngày, em nhìn anh bước nhanh…

Rời xa em, để ký ức tan tành….

Mọi thứ tan nhanh… hơn là đôi ta tưởng….

Có một ngày, em – anh chia đôi đường

Mưa vẫn rơi, ướt đẫm giường ngấn lệ

Có một ngày, thời gian dài lê thê

Để trái tim em, tưởng chừng như muốn bể

Để bước chân dường như chẳng thể…. bước đi…

 

.

.

.

Có một ngày, em cứ ngồi suy nghĩ

Vì lẽ gì… sao ta lại chia hai…???

Có một ngày, em chẳng biết trách ai

Cứ lấy dao đâm sâu vào tim mình mãi

Có một ngày, em biến thành cô gái

Lặng lẽ buồn rầu hóa câm nín từ lâu…

Có một ngày, một ngày bao đớn đau

Có một ngày, ta mãi mãi mất nhau….

*

Tại sao anh không như em…

Không thấy đau đớn đến dại điên

Khi tình yêu bỗng nhiên trôi xa mất?

Tại sao anh không như em

Không cảm thấy mình dường như mất tất

Khi lỡ làng bỗng vụt mất yêu thương?

Tại sao anh không như em?

Không đầu hàng trước bao phen gió bão?

Tại sao anh lại gục trước rào

Người cản ngăn trong mùa nước nôn nao?

Tình yêu với anh, ôi mong manh vậy sao?

Sẽ rời xa em vì danh hay vì vọng?

Sẽ rời xa em chỉ vì một ngày nóng?

Và chóng bỏ em chỉ bởi một ngày mưa?

Sẽ rời xa em chỉ trong một buổi trưa?

Tình tan vỡ, thế là thôi… dang dở?

<Gào 21/6/2010>

Promise me you’ll try!

3 Tháng 5

Hôm nay nghe giọng anh, em buồn lắm! Tạm thời, em sẽ cố gắng tuyệt đối không làm phiền anh nữa. Dù sao thì chúng ta cũng đang ở quá xa nhau, em cần cho anh thời gian làm việc của anh và để em tập trung cho sự nghiệp của em. Thời gian sẽ trả lời tất cả. Những cố gắng của em có được đền đáp xứng đáng hay sẽ phải trả giá vì quá ngờ nghệch và ngu ngốc, thì hãy để tất cả cho tương lai giải đáp đi. Em đang cố gắng vượt qua những khó khăn của bản thân, để chứng minh rằng mình có đủ bản lĩnh để luôn luôn đứng vững và không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Mặc dù em nghèo nhưng em đâu cần tiền của đàn ông, nên em không có nhu cầu tìm đến một người đàn ông giàu. Em chỉ cần một người đàn ông ĐẸP, yêu em và thực sự cần em như em cần anh ấy.  Dù lúc này, có chuyện gì tồi tệ xảy ra với anh, em cũng sẽ kiên nhẫn chờ đợi anh vượt qua và bước tiếp.

Có những điều anh sẽ không bao giờ biết, có những chuyện anh sẽ không bao giờ hiểu, có những lúc em đã cảm thấy vô cùng mềm yếu… Nhưng điều đó có quan trọng không? Hãy nhớ rằng anh đã hứa với em, anh sẽ luôn cố gắng! Cho dù giờ phút này đây, em chịu nhiều cay đắng, em sẽ vẫn im lặng chờ anh – tình yêu của em ạ!

Em lúc nào cũng yêu anh, ngay cả bây giờ, khi em đang rất buồn vì anh!

I know it’s on your heart
That a love like ours shall never fall apart
You’re so afraid of the rain
So I will take your hand
And I’ll love you in the best way that I can
And I only expect the same

Don’t promise me forever
Don’t promise me the sun and sky
Don’t pretend to know you’ll never make me cry
Just hold me now
And promise me you’ll try

Though I’m sure of what I feel
Never thought a love so true felt so unreal
And I’m a little afraid myself
But if you love me day by day
With an honest heart and just a little faith
Baby time will tell the tale

Chị nhường anh ấy lại cho em!

1 Tháng 5

Chào em!

Chị viết những dòng này khi đã nửa đêm. Anh ấy thì đang nhậu ở một nơi nào, hay đâu đó, chị cũng không rõ lắm. Chị cảm giác buồn và giường của chị trống. Chị không trách ai, chị vốn dĩ vẫn hay buồn như vậy khi có một mình mà.

Chị không đẹp được như em. Em biết rõ điều đó phải không, rằng người đẹp thì ít hơn người bình thường, chị chỉ là một người bình thường trong rất nhiều người đẹp. Đàn ông thì lại chẳng cưỡng nổi trước cái đẹp bao giờ. Khi anh ấy nhìn em, chị biết là anh ấy chẳng thể nào cưỡng lại được sự trăng hoa ấy. Chị mừng vì anh ấy biết cảm nhận vẻ đẹp này, tủi thân vì mình không đẹp. Có lúc thậm chí chị đã khóc khi chỉ có một mình, chị cứ nghĩ mãi sao ông trời bất công vì lý do gì lại không cho mình được đẹp. Để cho người mình muốn họ nhìn mình, họ lại cứ đi nhìn người khác đẹp hơn mình như thế?

Rồi chị chợt nghĩ, có lẽ, chị chẳng thuộc về ai, chẳng là một cái gì để cho ai đó có thể thuộc về chị. Nên chị lặng thinh đành thôi em ạ.

Người đã phản bội chị một lần thì sẽ phản bội chị cả đời. Cho dù chị có tha thứ thì rồi người ta cũng sẽ lại đi ra mà phản bội.

Coi như số chị đen đủi, kém may mắn rồi phải không em? Tính tình chị không điêu toa, ngoa ngoắt, chị không muốn chọc mắt, vặt da, cạo lông cái đứa mà làm người chị yêu không còn thương chị nhiều như trước nữa. Không giữ được chồng thì không nên đổ thừa là do bị người ta cướp, em nhỉ?

Em không cần làm những việc thấp kém, như dành giựt và chiếm đoạt hay cướp đi, thì anh ấy vẫn rất dễ dàng nhìn về phía em như thế.

Chị biết là chị không đẹp mà, nên chị nhường anh ấy lại cho em.

Buổi đêm, anh ấy hay buồn lắm đấy. Là con trai nhưng không phải ai cũng mạnh mẽ đâu. Những lúc anh ấy cô đơn như thế, em hãy cố gắng dành chút thời gian của một người con gái đẹp mà tâm sự và lắng nghe anh ấy nhé!

Anh ấy rất thích nịnh, rất thích được khen. Em có thể khen và có thể nịnh, nhưng đừng khen nhiều và nịnh nhiều, cũng nên chiều, nhưng đừng chiều anh ấy quá, anh ấy sẽ hư mất.

Anh ấy không biết cách chăm sóc người khác, không thể thể hiện được cảm xúc hay tình cảm của bản thân một cách dứt khoát bao giờ. Thế nên em đừng buồn nếu như anh ấy có thờ ơ, trông như vậy mà không hoàn toàn như vậy. Có thể lúc ấy, anh ấy rất quan tâm đến em nhưng không biết diễn tả thế nào cho em hiểu, nên anh ấy im lặng đấy!

Anh ấy hay bỏ bữa, ăn không đúng giờ, em nhớ nhắc anh ấy ăn uống đầy đủ và điều độ.

Anh ấy hay đi đêm, thức khuya, ngủ trễ và dậy muộn. Em nên để ý thời gian đi học, đi làm của anh ấy, và giúp anh ấy sắp xếp chúng thật hợp lý, nếu không thì anh ấy sẽ rất mệt đấy.

Anh ấy rất quý trọng bạn bè, em cũng nên tôn trọng và làm quen với bạn bè của anh ấy. Nếu anh ấy có vì bạn mà quên em, em cũng không nên ghen và đừng nên trách móc. Đàn ông mà em, bạn bè quan trọng.

Anh ấy hay làm bố mẹ lo lắng bởi những thói quen bừa bãi và sự cẩu thả chẳng giống ai. Bố mẹ anh ấy cũng đã già rồi, em nên nhắc nhở nhẹ nhàng thôi, để anh ấy biết quan tâm và thương các cụ.

Yêu anh ấy, em phải biết thông cảm cho anh ấy, lắng nghe và chia sẻ khi anh ấy cần. Yêu anh ấy, em không nhất thiết lúc nào cũng phải gần kề bên anh ấy, nhưng đừng quá xa anh ấy. Anh ấy sợ cô đơn, khi không thấy em, anh ấy sẽ cuống cuồng lên mất.

Giờ đây, chị nhường anh ấy cho em, cô gái đẹp ạ. Chị chẳng bao giờ có thể đẹp như em, cho dù chị có chỉnh sửa gì đi chăng nữa. Chị chỉ có thể, dành những thứ tốt đẹp nhất cho người mà mình thương yêu. Em hãy thương yêu thứ mà chị muốn thương yêu nhưng không thể, thay chị và giúp chị nhé em.

Chúc hai người hạnh phúc!

*P/S: ừ, chị không đẹp, nhưng chị biết nhường nhịn! ^^

Chị nhường rồi đấy, em thấy mình có lấy được nữa không? :)

Gào, ngày 24/11/2008 – Bài viết cũ, từ 2 năm trước, bỗng dưng thích thì post lên thôi!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers