Tag Archives: love song

Nếu em khóc, anh sẽ không quay lưng đi chứ?

23 Tháng 4

Hôm qua, em uống không nhiều lắm, nhưng hình như em có triệu chứng của loét dạ dày, mọi người đều nói vậy, nên dù uống chút xíu, em cũng rất đau bụng, muốn ói và người lao đao. Gần đây, không ngày nào em ăn nổi. Nếu có cố nhồi vào, thì bụng dạ em cũng không chấp nhận khối lượng thức ăn ấy. Chỉ cần ăn một chút thôi, em đã có cảm giác rất nôn nao. Chị em thường trêu em như người nghén, có bầu. Em ước gì mình nghén thật, có bầu thật thì may mắn quá, nhưng điều đó chẳng thể xảy ra, trừ khi em là thần thánh hay như đức mẹ đồng trinh. Bởi vì suốt một thời gian dài vừa qua, em đâu gần anh và cũng đâu có ai để mà có thai cho được chứ. Đấy là chị ý trêu vậy, nhưng nghiêm túc lại thì chị ấy nói chắc chắn bao tử em đang biểu tình rồi, ăn không nổi, nhịn thì càng tồi.

Nhưng đó chẳng phải việc mà em bận tâm, ốm đau, em đã sống quá lâu với nó và cũng đã quá quen rồi. Ekip của em rất lo lắng cho sức khỏe của em, họ cũng đã giúp đỡ em rất nhiều để công kênh cái khối lượng công việc khổng lồ của em trong những ngày này – khi em cảm thấy chông chênh và mất định hướng vô cùng.

Em thực sự rất muốn khóc nhưng không tài nào rơi nước mắt được. Em đau lòng vô cùng khi em cứ cười cợt và tỏ ra vui vẻ một cách không mục đích như thế này, trong khi thực tâm em chỉ là những ngày nặng trĩu.

Có quá nhiều việc em chẳng biết bắt đầu từ đâu, càng không biết phải chia sẻ với ai và san sẻ  nó như thế nào. Cái em sợ hãi nhất là sự không ổn định của em. Em sợ nó quá!

Gần đây em hút thuốc lại. Đã 2 năm rồi kể từ ngày em bỏ thuốc. NHớ lại quãng thời gian em hút thuốc lá nhiều hơn cả ăn, đôi khi em cảm thấy hoảng hốt khi quay trở lại với nó. Em đã giữ hình ảnh mình nhiều ngày, để rồi bỗng chốc muốn xóa sạch nó trong vài giây. Em không ngủ được, điều đó làm em mệt đến nỗi, phải uống quá nhiều cafeine một ngày, vượt quá xa liều lượng mà người ta quy định được phép cho loại thuốc này.

Em sở hữu cuộc đời của em, em có thể làm bất kỳ điều gì với nó, kể cả hủy hoại nó.  Đơn độc khiến cho người ta có cảm giác mình đang bị bóp cổ. Em quá mệt mỏi với những chất vấn không lý do và định kiến bỏ ngỏ. Nhiều ngày qua, em chỉ ước ao tìm cho ra một cái gì đó để em có thể ổn định với nó.

Anh ơi, sao mọi thứ cứ xa tầm tay em quá thế? Ngay cả nước mắt cũng độc ác quá thể, khi mãi chẳng chịu chảy ra khi mà em muốn khóc. Tại sao thứ hiển nhiên như nước mắt của chính bản thân mình, em cũng không tài nào kiểm soát nổi nó vậy?

Bây giờ, anh không ở bên em. Có lúc nào anh cảm thấy áy náy không vì những ngày qua em đã nghĩ về anh nhiều quá, suy sụp quá nhiều và làm những điều quá ngốc ngếch? Có lúc anh nghĩ sẽ kéo tay em lên, giúp em vượt qua vùng trũng trong cuộc đời em ảm đạm. Tại sao tình yêu lại vô phép đến vậy? Khuấy đảo cuộc sống của người ta một cách không được phép?

Ôi nhưng thực sự, giờ phút này, có phải tình yêu ảnh hưởng đến em nữa không? Hay em đã đảo chiều hoang mang với mọi thứ? Có một sự mất niềm tin đang nhen nhóm trong từng mối quan hệ. Em cảm thấy quá khó khăn để có thể tìm ra sự chân thành. Cuộc sống nhanh chóng trở nên nhiều hoài nghi quá, lắm buông xuôi vậy?

Nếu một ngày nước mắt em lại có thể rơi, em muốn anh đặt đôi môi nồng nàn lên những dòng nước mắt ấy. Em muốn anh ở đây, ngay cạnh bên em này, cho những giọt nước mắt ngày em rơi là dành cho hạnh phúc. Em sẽ khóc lại vì em hạnh phúc chứ không phải vì em buồn rầu. Em mong là như thế!

Nhưng nếu một ngày em khóc vì em buồn đau quá, thì… nếu anh ở đó, anh sẽ không quay lưng đi chứ? Sẽ vẫn đầy yêu thương an ủi em chứ?

Em chỉ là con đàn bà ngu ngốc, rất dễ hài lòng và thỏa mãn với sự nhẹ nhàng bản năng. Cái kiểu hài lòng đần độn chấp nhận sự yêu thương, nâng niu và an ủi.

Nếu một ngày anh trở về, và thấy em đang giận anh, em khóc… thì anh sẽ không quay lưng đi chứ? Em cầu xin anh đấy, nếu một ngày em có giận anh, thì em xin anh, chỉ cần nói một câu thôi: “Anh xin lỗi”. Em xin anh hãy xin lỗi em, để em cho phép mình hài lòng với câu nói đó để mà không giận anh nữa.

Ngớ ngẩn quá phải không? Chẳng có gì ổn định, ngay cả anh cũng vậy, em xin anh đấy, hãy là sự ổn định cho em đi, để em có một chỗ dựa, về tinh thần thôi cũng được, để đi tiếp hành trình mệt mỏi này….

Yêu thương mà, đừng quay đi, đừng buông tay và đừng nhắm mắt làm ngơ với những ngày em mệt mỏi….

Nhớ quá :(

Cô ấy!

4 Tháng 2

Đầu tiên, hãy nghe bài hát đầu tiên làm nhạc nền xanga của cô ấy từ cách đây 4 năm.. hay 5 năm gì đó:

Cô ấy sinh ra trong một gia đình khá giả, là con gái duy nhất nên rất mực được chiều chuộng thương yêu.

Cô ấy được học rất nhiều, từ đàn ca, vẽ vời tới nhảy múa… thậm chí còn được giáo dục cả cách ăn chơi.

She is the one that you never forget
She is the heaven-sent angel you met
Oh, she must be the reason why God made a girl
She is so pretty all over the world

Rồi gia đình của cô ấy không khá giả nữa mà rơi vào cảnh nợ nần. Rồi cô ấy không là con gái duy nhất nữa mà có thêm một người em trai rất xinh.

Rồi cô ấy lớn lên trong nghèo khó và thiếu thốn.

Nhưng cô ấy vẫn rất ngông cuồng.

Và hiện nay cô ấy đang ngồi đây, viết những dòng chữ tầm thường về bản thân sau một cơn suy kiệt.

Cô ấy đang ở thời gian xuống đáy của cuộc sống đầy những chuỗi ngày đa sắc.

Cô ấy chưa từng rất thành công nhưng đã từng sống trong thành công.

Nhưng bây giờ cô ấy không còn được chễm chệ ở ngôi vị ấy nữa.

Rồi cô ấy nghĩ:

Cũng giống như ngày xưa, cô ấy sinh ra là một công chúa. Sau đó, bị số phận đẩy xuống sống cảnh làm con chó của công chúa cũng chẳng bằng.

Nhưng dù trong môi trường đó, có là con chó thì cô ấy cũng đã vươn lên để có cuộc sống đàng hoàng.


Vậy thì bây giờ cũng sẽ giống như ngày xưa, như trước đây:

Khi cô ấy đang ở dưới đáy, thì cô ấy vẫn có thể chạm tới những làn mây.

Bởi vì cô ấy tin vào số phận của mình. Cô ấy là ai đó ngay từ khi sinh ra ấy. Dù cuộc đời có như thế nào, cũng không sao thay đổi được số phận đó.


Nhiều người quay lưng lại với cô ấy trong thời gian này. Một số khác giúp đỡ cô ấy và động viên cô ấy. Nhưng điều quan trọng là, cô ấy biết mình là ai, biết xung quanh mình là ai. Cô ấy sắp xếp cách cư xử. Và cô ấy hứng chịu những thứ một kẻ thất bại phải hứng chịu đủ để trở lại với thành công.


Khi cô ấy lấy lại được vị trí của mình, thậm chí còn hơn cả thế nữa, cô ấy sẽ không bao giờ nói ra điều này, điều mà trong đầu cô ấy đang nghĩ: Mày nhớ đấy con đĩ, mày đừng nghĩ tao để yên!


Cô ấy hy vọng mình sẽ không bao giờ nói bậy nữa. Bởi vì bậy bạ là bản chất mà con người ta luôn che đậy, cô ấy cũng sẽ che đậy.

Cô ấy tin vào định mệnh của mình!

Một số phận khôngg đơn giản, rất nguy hiểm và phi phàm =)) nhưng… đầy tràn hạnh phúc!

Cô ấy cách đây 05 năm

Cô ấy cách đây 03 năm

DSC03061.jpg picture by gaothet

Cô ấy cách đây hơn 02 năm


IMG_0429 by you.

Cô ấy cách đây 01 năm


2Ha with his lover by you.

Cô ấy cách đây 08 tháng


SDC11588 by you.

Cô ấy cách đây 04 tháng


Wecam 4 by you.


Cô ấy cách đây 01 tháng

Tóm lại, cô ấy là một cô gái khoa trương, kiêu ngạo, độc đoán, ngoa ngoắt, đanh đá

Nhưng cũng là một người tự tin, chừng mực, đàng hoàng, dịu dàng và ghê gớm!

Bên cạnh đó cô ấy rất dở hơi, hâm và nhiều tính tốt, tật xấu khác!

Đặc biệt cô ấy có tài và biết mình có tài và rất hay tự khen mình! :) )

Chính vì thế nên cô ấy luôn đi tìm một nơi chứa đựng được ngần ấy cái mà cô ấy có!

Người ta luôn nhìn thấy được một phần cô ấy qua những gì mà cô ấy viết!

Cái người ta nhìn thấy nhiều nhất có lẽ là cô ấy bị điên!

Con điên!

Còn bây giờ, cô ấy đang cảm thấy thật chó chết!

Hết ngày!

no 35: Bỏ học đại học & Yêu

17 Tháng 1

Anh yêu :* :X :) :* :X :”>

Trong số bạn bè của em, đa phần đã… bỏ học đại học hết. Em không nói tới tất cả bạn bè em, vì em chơi với lắm thể loại lắm, từ ông nọ bà kia đến đầu đường xó chợ, từ tiến sĩ đến đứa chỉ học hết cấp hai. Những người mà em muốn nói ở đây, là mấy đứa hay chơi và gần gũi với em nhiều hơn cả ấy, và tất nhiên đều là những đứa đã lũi cũi vào đại học rồi hoành tráng ra đi khi chuyện học hành còn đang dở dang bung bét.

Hôm trước, bọn em ngồi cafe với nhau, chúng nó đùa rằng, vì chơi với em nên bỏ học.

Bọn em – những đứa đã bỏ học, chẳng lấy gì làm tự hào khi mình đã không thể đủ kiễn nhẫn và động lực cũng như yêu thích để đi hết con đường học vấn. Âu cũng là cái tiếc phải không anh?

Lý do bỏ học thì có cái nọ cái kia, có đứa nói trắng ra là vì lười đến trường, bỏ thi, nợ môn nên bị đuổi. Có đứa thì học đã tới năm cuối, nhưng tưng tưng suy nghĩ một hồi quyết định thôi luôn không thèm bằng cấp.

Đa phần bọn em, mấy đứa bỏ học ấy, đều đã đi làm và đi làm từ rất lâu, ngay khi còn rất trẻ ấy. Có lẽ một số bị công việc làm cho mụ đầu, một số bị trò đời làm cho lú lẫn. Lăn vào cuộc chơi và bon vào cuộc đời nhiều đến nỗi những gì bọn em học ở trường đều trở nên nhàm chán. Nhiều đứa học hành đàng hoàng chưa chắc đã có đầu óc tính toán được bằng một phần mười bọn em. Có lẽ là hơi huyênh hoang nếu nói rằng những đứa bỏ học mà em quen đều là thế hệ “thất học tài năng”, nhưng sẽ không ngoa nếu nói chúng nó có tài trong một vài lĩnh vực. Chủ yếu những đứa bỏ học đều làm về nghệ thuật, và phần nhiều có cái cách sống rất phiêu diêu cũng như tính tình dở hơi quái đản.

Khi bọn em loay hoay sắp xếp cuộc đời mình thì những người đang đi học vẫn đi học.  Bọn em ít cho mình cái cơ hội được hối hận vì những quyết định đã qua. Bởi vì những sai lầm kể cả khi nó là sai lầm nó vẫn là thứ đã diễn ra rồi, đúng chứ?

Không biết mấy đứa kia như thế nào, chứ thú thực đôi lúc em cũng cảm thấy mình thấm thía lắm. Lần gần đây nhất em được mời tới một nơi cần có em. Nhưng họ lại lấy lý do bằng cấp để chèn ép em trong một vài thỏa thuận tiền bạc. Cũng với thái độ xấc láo, hợm hình và coi thường, họ cứ vin vào bằng cấp để nói rằng vì em thiếu nó nên em là người kém cỏi. Mặc cho họ nói, em vẫn cứ cười. Và dẫu cho khi ra về em cảm thấy bực bội, nhưng em luôn cố gắng để không nhớ tới thái độ khiếm nhã ấy nữa. Thế nên, bởi vì họ còn cần em, nên cho dù tỏ ra coi thường với học thức mà em có, họ vẫn phải nhún mình gọi lại với thái độ nhã nhặn hơn.

Tuy nhiên cuộc đời không phải lúc nào cũng giản đơn, sâu trong thâm tâm những người có học ấy vẫn là một nhúm những coi thường và định kiến. Cho dù họ không giỏi giang, nhưng họ cũng không bao giờ đàng hoàng chấp nhận người khác dễ dàng hơn họ khi thiếu một vài tiêu chuẩn truyền thống. Thế nên, dù rất nhiều bài phỏng vấn hỏi em về chuyện học, và cũng nhiều quá đỗi những email nói rằng muốn bỏ học giống em, nhưng em ko thể trả lời và đưa ra lời khuyên. Bởi con đường ai đó chọn, họ sẽ phải đi và phải chịu. Một sự lựa chọn giống nhau, có thể tốt với người này nhưng tồi tệ với người kia. Đúng không anh yêu?

Em luôn tin rằng anh đúng, cho dù anh có ít tuổi hơn em một chút xíu, nhưng anh thông minh hơn em nhiều, không nông nổi cho dù tính tình còn đôi lúc hơi khó chịu.

Anh biết con đường anh phải đi vì thế em tin rằng anh học và bỏ thời gian ra học để em chờ đợi sẽ không hoài công uổng phí.

You never lose by loving.

You always lose by holding back.

Đợi chờ không phải là một việc sung sướng, và đã quá nhiều người rảnh rỗi cản ngăn, nhưng suy nghĩ của em cũng rất bản năng, đối với em đợi chờ là một điều nên khi mình cảm thấy cần vì yêu người đấy.

Em yêu anh!

Nhiều!

Và,

Anh, thứ nhất, là chẳng giống bọn em. Anh xác định rằng anh cần phải học. Anh học trong một môi trường tốt nhất với điều kiện tốt nhất. Những thứ tốt nhất ấy đã khiến việc học của anh đáng giá hơn cái sự học đối phó của bọn em ở nơi này rồi… Thứ hai là cho dù còn chán nhưng anh vẫn không ngừng cố. Và thứ ba là, đúng như bố anh nói, có một số nghề nghiệp là do năng khiếu nhưng có một số nghề bắt buộc phải học và có bằng cấp cực tốt. Đó là nghề và nghành mà anh đang học.

Em sống rất bản năng và gai góc.

Anh sống theo một sự sắp đặt rất quy chuẩn và rõ ràng.

Em đã yêu anh, yêu một người ở thế giới hoàn toàn khác em. Anh sẽ lăn lộn với đời khác với cách mà em bon chen để sống. Anh sẽ đấu tranh khác với cách mà em phải vất vả đánh nhau. Anh sẽ chiếm đoạt khác với cách mà em giành giật. Anh không sống ở thế giới mà em từng sống và đang sống. Nhưng nếu chỉ cần gặp nhau ở duy nhất một điểm tương đồng, thì tình yêu em dành cho anh sẽ đủ để dung hòa thế giới ấy. Và bởi vì em khác anh nhiều đến vậy, nên em mới có thể lấp đầy những thiếu sót trên con đường mà anh sẽ phải đi qua. Đó là sự bổ sung, tương hỗ đầy hình tượng, mà ai cũng có thể nhận ra thật rõ.

Yêu thương anh vô cùng, và cũng sẽ luôn tôn trọng những cố gắng cũng như mọi quyết định của anh. Ráng lên anh nhé. Em yêu anh! Yêu anh rất nhiều.

Động đất ở HaiTi và những chuyện khác…

14 Tháng 1

Hôm nay xem thời sự thấy nhiều người chết, mất nhà cửa và người thân sau trận động đất hôm 12 ở Haiti, thấy thương người ta quá. Cái cảnh màn trời chiếu đất và mất mát ấy hẳn rất khó để cầm lòng.

How to Help the Haiti Earthquake Victims

Ước gì mình được đi đến đấy làm tình nguyện viên cứu trợ nhân đạo nhỉ?

Nhưng thứ nhất là ngoại ngữ của mình còn dốt, thứ hai là nhiều chuyện của mình còn lo chưa tốt, thứ ba là không phải cứ nghĩ mình muốn làm việc tốt là sẽ đến được nơi cần lòng tốt của mình.

Cầu trời cho các bạn ở Haiti sẽ nhận được nhiều sự giúp đỡ.

Những linh  hồn đáng thương sớm tìm được nơi nương náu.

Và những nỗi đau sẽ trôi qua mau để người sống có thể tiếp tục sống!

500.000 người chết, con số thật quá nhiều, đại họa biết bao nhiều :(

Thương quá :(

Ngày xưa mình rất khó khóc, bây giờ thì rất dễ cảm thấy buồn lòng và khóc ngay.

Có lẽ cuộc sống dài và gặp nhiều biến động đã khiến cho bản thân mình có thêm quá nhiều nhạy cảm.

Mỗi khi nghe một chuyện buồn, mình lại tự hình dung rằng mình đang nằm trong hoàn cảnh đó để cảm thấy xót xa cho những người đang hoạn nạn ấy.

Cảm thấy thật buồn!

.

.

2ahuw54.jpg (160×23)

Dì mình ra viện rồi.

Đáng ra chưa được ra nhưng vẫn ra.

Nhà mình không có chỗ cho dì ở.

Dì vẫn phải ở Hà Nội để điều trị tại gia.

Ra khỏi viện để đỡ chút tốn kém.

Vì có ở thêm cũng không giải quyết được nhiều điều.

Bà ngoại từ Sơn Tây lên Hà Nội thăm dì.

Bà rất buồn và bà rất yếu!

Mình là người không thể hiện tình cảm với người khác được nhiều.

Dù mình hiểu nỗi buồn ấy của bà nhưng không tài nào chia sẻ được.

Bà là vợ liệt sĩ.

Bà có lương của vợ liệt sĩ.

Chẳng được là bao.

Nghĩ thấy mạng sống và sự hy sinh vốn dĩ thật rẻ mạt.

Hy sinh mạng sống cho tổ quốc, cuối cùng mạng sống được trả góp cho vợ con với cái giá:

Chỉ 700 nghìn đồng / tháng.

Dì nằm viện như vậy, gia đình mình lo mấy cũng không thấm là bao.

Bà tủi thân và xót con.

Tuy già yếu nhưng cũng lặn lội hàng chục cây số trong tiết trời rét buốt xuống Hà Nội để cho dì 500 nghìn.

Nghe có xót không?

Có thương không?

Có buồn không?

Có nhức nhối không?

2ahuw54.jpg (160×23)

.

.

.

.

Còn về cá nhân, thì mặt mình đang bị ngứa!

Thời tiết lạnh ở Hà Nội làm mình khó chịu trong người và da dẻ trở nên tởm lợm.

Một số người nói mình sút cân quá nhanh nên trông nhìn tiều tụy và rất xấu.

Song, người yêu mình yêu cầu, mình cần sút thêm nhiều cân hơn.

Đang rất mệt, nghe một bài hát để relax chút nào:

Lột xác nhé:

no 33

11 Tháng 1

Anh yêu,


Hà Nội ngày hôm qua chớm nắng mà hôm nay lại trở nên lạnh cóng mất rồi. Em vẫn lang thang và bơ vơ ở nơi đây, những vết trượt dày và em mệt mỏi. Nhưng em vẫn tự nói với em rằng, em đứng dậy được vì em còn có tương lai. Tương lai đó có anh ở đấy. Nên em không được lười biếng thả trôi số phận mình lúc này.

Đa phần thời gian trong ngày em đều rất dễ xúc động, em khóc nhiều hơn cười, đôi lúc hy vọng nhưng lại rất dễ rơi vào trạng thái âu sầu. Tim em hay cảm thấy đau và  những lần đau ấy làm em thoáng chột dạ.

Em đang loay hoay tìm lối ra trong một con đường cụt, có thể nó không cụt, chỉ là nó quá hẹp khiến em không tìm thấy đường ra trong lúc này thôi.

Em không muốn làm anh lo lắng, yêu em, em muốn người yêu có thể yên tâm về mình mà học tập. Chỉ cần anh yêu em thôi, yêu em thôi đủ rồi, ko cần lo lắng, cũng đừng nên quan tâm tới những khó khăn mà em có, hãy yêu em thôi và để em tự vượt qua nó, vượt qua tất cả những thứ đó khi em xa anh.

Em không muốn ai nói em là con người phụ thuộc. Và nếu em dù có phải gồng mình để gánh vác cuộc sống của em, thì em sẽ cố, để không ai có thể nói em yêu anh để lợi dụng. Em chẳng lợi dụng gì anh cả, cho dù em có nghèo, có đói, hoặc có chết trong nghèo đói. Điều làm em mãn nguyện nhất thế giới này là khi em biết nụ cười hạnh phúc của anh mỗi ngày đều vì em mà thắp sáng.

Em rất nhớ anh, nhớ anh lắm, nhớ rất nhiều.

Xa cách mệt biết bao nhiêu, nhưng anh à, em sẽ cố!

Em yêu anh, em rất nhớ anh, một nỗi nhớ xé lòng em nhưng lại thường xuyên lặp đi lặp lại.

Thương anh nơi xa ấy, thương em ở chốn này, trái tim em vẫn ngày đặt anh nơi yêu thương nhất, số một và duy nhất của em!

Xin một lần được nắm lấy tay em!

14 Tháng 11

Chắc không thiếu người có tâm trạng này, khi đang yên ổn bỗng dưng lòng khuấy động. Nhưng lý trí khuyên ta đừng hành động ngông cuồng. Cảm xúc quá khứ chỉ là cái gai trong hiện tại. Gai đâm, sẽ đau!

Dù sao thì vẫn có một chút nào đó… vui! Thật ác khi người buồn mà ta vui như thế, nhưng ta vui vì… sau bao lâu, người cũng đã nhìn thấy ta… Sau bao lần ta đau, bây giờ người đã nhớ! Em không hớn hở, em chỉ muốn mở lòng… rằng trước đây… em đã từng không sung sướng khi hướng mắt về phía anh! (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 6: Thất vọng!

2 Tháng 11

Halloween, tôi một mình đi trên đại lộ Đông Tây vào lúc 3h sáng, vừa đi, nước mắt vừa lan tràn và đầm đìa. Đã từ bao giờ, tôi học cách kiềm chế bản thân, để nỗi buồn dần lớn lên cho chỉ riêng mình biết.

Ngày hôm đó, Lý rủ tôi đến Yên nghe Lý dựng một vở nhạc kịch nhỏ về chuyện tình của một người phụ nữ ở thế kỷ 19. Không gian Yên quá nhỏ, vở diễn được dàn dưng với âm nhạc của Lý và Sa Huỳnh. Phần nhạc thì rất hay, nhưng không gian thì lại hơi phản chủ. Tôi đã từng muốn làm một vở nhạc kịch lớn, đến thời điểm này thực sự vẫn rất muốn. Cuối buổi diễn, Lý hỏi tôi thấy thế nào, và bảo tôi thử viết đi. Ừ thì tất nhiên tôi sẽ viết. (đọc tiếp…)

Khóc!

31 Tháng 10

Em đã khóc khi mặt trời đổ máu

Dưới cơn mưa sâu thẳm nỗi lòng đau

Nặng buồn vì dằn vặt niềm chôn dấu

Nước mắt chảy ròng rã trong u sầu


Em đã khóc khi mặt trăng lặn mây

Chỉ còn đâu đây những bóng đen trôi vội

Nỗi lòng buồn trôi chảy những giọt rơi

Em đã khóc, đã khóc ở đời…

Khi mặt trăng khóc để mặt trời trốn biệt

Khi niềm đau in hai dòng ly biệt

Tan biến đi trong hư vô mải miết…

-Gào-


Gắn bó đến mức… không bao giờ từ bỏ!

30 Tháng 10

Có một bí mật mà rất nhiều người biết nhưng tôi không được phép tiết lộ nó ra dù chỉ là trong nhật ký.

Có một bí mật mà tất cả mọi người trong quỹ đạo của chúng tôi đều biết, nhưng nhất thiết chúng tôi không ai được phép nói ra… vì duy nhất chỉ một người không biết.  Bí mật đó không xấu xa, nhưng người đó cần có thời gian để chấp nhận nó. Người đó… còn rất nhỏ.>>> (đọc tiếp…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers