Tag Archives: kr song

Luyên thuyên và…Happy wedding

9 Tháng 2

Lại một năm nữa sắp trôi xa, để lại trong ký ức những buồn vui mà kẻ muốn quên, người không muốn xóa. Đôi khi, nhặt lại ký ức là một điều xa xỉ, nhưng mơ mộng viển vông lại cũng chẳng mang đến điều gì.

Trong lòng tôi luôn có một nỗi sợ hãi, sự sợ hãi phải sống cho chỉ bản thân mình. Tôi chưa bao giờ làm được điều đó, ngay cả khi nó là điều quá đỗi dễ dàng. Nhưng điều ấy khiến tôi cảm thấy mình không hề sai. Bạn sinh ra đâu phải bởi bản thân bạn, bạn đã ăn, đã uông, đã hít thở, đã ngủ đã nghỉ ngơi nhiều rồi…. Những thứ đó bạn làm vì bạn. Vậy hãy để tình yêu không chỉ vì bản thân mà còn cho người khác.

Có rất nhiều người thích phán xét người khác, phán xét cách sống, cách suy nghĩ, thậm chí phán xét cả cách người ta làm tình hay ngủ nghỉ. Phán xét trinh tiết và phán xét tình yêu. Ôi, thế gian ơi, bạn có thể không đồng tình với cả thế giới và tất cả mọi người, nhưng hãy để cho họ làm như vậy. Hãy để họ được sống theo cách họ chọn và yêu theo cách họ yêu.

Bởi vì ai cũng có cách của riêng mình. Dù cách đó là đúng hay là sai, nó không thuộc về kẻ đứng ngoài người chọn lựa.

Khi tôi trung thành với suy nghĩ là phụ nữ tôi cần sự chung thủy, thì bạn bè tôi luôn nói rằng, ta còn trẻ hãy tận hưởng đi.

Khi tôi tận tụy với quan điểm sống vì người mình yêu nhiều nhất, thì bạn bè tôi luôn phản đối, họ nói tôi phải học cách sống cho bản thân mình.

Khi tôi kiên quyết với bản thân rằng tình yêu trong tôi là lý tưởng sống, thì bạn bè tôi nói : “không”. Đối với họ, cuộc sống có nhiều hơn thế!

Khi tôi mỉm cười với ước mơ cuộc sống gia đình, thì bạn bè tôi lắc đầu: “Không nên giam mình trong gò bó!”

v.v và v.v

Chúng ta đều khác nhau, bạn đúng ở góc nhìn của bạn, tôi ko sai trong quan điểm ở phía bản thân mình. Hạnh phúc của mỗi người đều được định nghĩa bởi cá nhân, bởi thế, chỉ cần thỏa mãn cái hạnh phúc cá nhân ấy, thì xem ra người đó đã là người may mắn nhất!

Chính vì thế tôi không bao giờ phê phán lối sống hay cách yêu của bạn bè mình. Cho dù, cách làm của tôi luôn tương phản lại với suy nghĩ và thực tế của họ.  Cách chúng ta yêu không nói lên nhiều điều về chúng ta, cách chúng ta sống không vẽ lên hình hài tâm hồn non yếu thực sự bên trong mỗi người. Thế nên, ăn ốc đoán mò, không phải cái đáng dành thời gian ra bàn cãi.

Lan man những suy nghĩ rắc rối bỗng dưng nảy ra trong đầu một chút thôi. Có lẽ nói mãi thì cũng chẳng ai hiểu nổi sao bỗng dưng mình lại hâm lên nói thế?

Nhân đây mới nhận được tin vui của bạn này, sau khi tin bạn ý làm đám cưới ầm ĩ trên báo bao ngày nay, thì sau đó một vài ngày bạn ấy mới gọi điện thoại báo hỷ cho mình biết. Ra tết bạn ý cưới. Vậy là bạn ý sắp hết là trai tân rồi. Bạn ý sắp bị bóc tem đến nơi rồi. Thế mà đợt trước đi ăn với bạn ý lúc mình ra Hà Nội, bạn ý im thin thít và kín như bưng. Hôm rồi, bạn ý lại mồm năm mép mười, bạn ý vừa cười vừa bảo là bạn ý mới quyết gần đây thôi. Tựa hồ rằng, bạn ý lừa đảo, đã lên kế hoạch lâu rồi, nhưng phải bất ngờ làm phát áp chảo úp sọt, để bạn bè anh em ngã ngửa, bất ngờ đây. Hãy chiêm ngưỡng bạn ý trong những hình ảnh cưới xí xọn:

Ảnh này mình cop trên dân trí đấy =))


Chúc mừng đám cưới anh Hải Anh, rân chơi 7AM, đại za tặng bó hoa to nhất trong lịch sử các sinh nhật em Gào. Chúc anh hạnh phúc đến lúc đầu trọc răng thưa. Chả biết mình có bay được ra Hà Nội để dự đám cưới hoành tráng của bạn không nữa cơ. Sẽ cố sẽ cố!

Chúc xong rồi, tặng các bạn một bài hát không liên quan đến nội dung… nhưng mà mình thích :”>:


when you leave me alone…

21 Tháng 11

Thời gian gần đây, tôi bị ám ảnh bởi chuyện “ngoại tình”, phải đấu tranh rất nhiều với cảm giác cô đơn trong xa cách, tôi luồn lách trong mọi ngóc ngách yếu đuối của mình. Có một người hỏi tôi rằng, khi tôi sống một mình ở Sài Gòn này, tôi phải tự giữ mình, vậy tôi có luôn tự giữ mình được không? Ít nhất, tính đến thời điểm này, tôi vẫn có thể tự hào để trả lời người ấy rằng, tôi vẫn luôn tự giữ mình rất tốt! Vẫn là một “cô bé ngoan” luôn dừng lại đúng lúc để những mối quan hệ không đi quá đà và vượt xa những giới hạn rõ ràng đã vạch ra trước đó.

Tôi đang tự gò bó mình, tôi như tự lấy một chiếc dây thừng quấn chặt vào từng thớ thịt da nóng bỏng. Tôi không cho phép mình làm điều gì sai… mặc dù bản năng lắm khi luôn đấu tranh với tình yêu và lý trí. Tôi luôn nghĩ mình không thể làm như  vậy, vì mình quá yêu người ấy đủ để sợ mất, đủ để sẽ chết mất nếu mất đi tình yêu này. Chính vì thế, đã có lúc tôi đứng một chân ở bên này và dẫm chân còn lại sang bên kia ranh giới này, tôi vẫn rút chân về và thu mình lại, để không phải hối hận một phút giây nào. Điều tôi không muốn anh ấy làm với tôi thì trước tiên tôi phải là kẻ không bao giờ làm như vậy trước đã.

Có lẽ trước đây, tôi yêu những người trước không đủ nhiều như tôi yêu anh bây giờ. Có lẽ trước đây, tôi vẫn có thể tán tỉnh hay hẹn hò một chút gì đó khi đã có người yêu. Thì giờ đây, tôi thậm chí còn không thể nói dối rằng mình chưa có người yêu. Tất cả bạn bè tôi đều cười tôi vì điều này, đôi khi ở một số nơi, sự “có nơi có chốn” cướp đi của ta rất nhiều quyền lợi, cái cảm giác được tôn vinh và được ca ngợi sẽ vụt tắt nhanh chóng khi ta không phải là một kẻ single… Bạn bè cười tôi ngu ngốc điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi luôn được an ủi khi anh nói: “Anh rất tự hào về em!”. Nghe như bố an ủi con, nhưng tôi xem đó như một món quà quan trọng lắm!

Hãy đặt mình vào vị trí của anh ấy lúc này, cũng cô đơn và buồn bã như tôi ở đây vậy, cũng đang cố gắng như tôi lúc này… Tôi không thể ích kỷ, chẳng thể tham lam chẳng thể để cho mình quá nhiều ham muốn đến như vậy….

Đêm… khi bầu trời đầy ánh sáng lợt lạt của bình minh, màn đêm của tôi lúc ấy mới bắt đầu bao phủ, nhắm mắt nhưng chẳng thể nào chìm sâu vào giấc ngủ. Nỗi sợ hãi trỗi dậy và tôi co mình trên chiếc giường chỉ riêng mình tôi, tôi khóc.  Tôi sợ hãi cái cảm giác thênh thang trong một căn nhà rộng. Ở đâu đó trên hành lang mấy ngày trước đây, người ta vừa mới giết người ở đó. Vết máu hôm nào còn rất rõ, chỉ mới sớm nào đó được lau đi. Tôi sợ hãi những hiểm nguy bên ngoài căn phòng này, ngoài chiếc giường chỉ có một mình tôi đang nằm co ro nơi đó.

Nước mắt chảy thành những hàng dài, thút thít tôi chìm vào những cơn ác mộng chỉ đến với kẻ cô độc. Tôi không hiểu từ bao giờ những khát khao trong tôi biến thành yếu ớt? Tôi không hiểu từ bao giờ tôi sợ cô đơn đến thế?

Tôi không biết làm gì khi một mình, không biết cần gì khi một mình, chỉ biết sợ khi một mình. Tôi dễ dàng có thể có một người tình, nhưng tôi chỉ mong mình có một người bạn. Chẳng mong vượt quá giới hạn của bạn bè, bởi tình cảm của tôi đã có chủ mất rồi, xin đừng làm rối loạn lòng tôi. Những giới hạn mà ta chẳng thể vượt qua, hãy chấp nhận nó chứ đừng phá vỡ nó. Bởi vì… tôi đã có “nơi đó” của mình rồi… Chỉ là chờ đợi thôi…. dù rất lâu và mệt mỏi… tôi vẫn phải chờ thôi…

Rồi tôi tự buồn bã hỏi bản thân mình, có phải tôi kém cỏi lắm không khi thế giới này không còn tôi trong nó, đứng ngoài rìa của mọi thứ, tôi buồn bã và bải hoải…. tôi nhẫn nại đợi chờ cái gì bây giờ… Tôi muốn gì…. và tôi gìn giữ gì?

Anh có thể để em cô đơn…

Cô đơn thể xác… đừng tâm hồn,

Anh ơi, anh làm ơn…

Đừng để cho… tâm hồn em đơn độc!

Hunnie, you take chances most people would never take….

Giữ em thật chặt trong vòng tay anh nhé!

Đừng bao giờ buông tay em ra, dù chỉ một lần rất khẽ

Giữ em thật chặt trong tình yêu anh nhé!

Đừng bao giờ để em rời xa, dù chỉ là một phút giây thoáng qua!

Và em cũng sẽ, ôm anh thật chặt từng ngày qua

Giữ anh thật yên trong vòng tay em hiền

Yêu anh cuồng điên và yêu anh triền miên… như thế!

Cứ giữ nhau thật chặt trong vòng tay

Cứ ôm tình yêu mỗi ngày thêm thật đậm

Cứ đâm đầu vào những nỗi đau màu nhiệm

Cứ yêu như điên … yêu triền miên như thế!



Xin một lần được nắm lấy tay em!

14 Tháng 11

Chắc không thiếu người có tâm trạng này, khi đang yên ổn bỗng dưng lòng khuấy động. Nhưng lý trí khuyên ta đừng hành động ngông cuồng. Cảm xúc quá khứ chỉ là cái gai trong hiện tại. Gai đâm, sẽ đau!

Dù sao thì vẫn có một chút nào đó… vui! Thật ác khi người buồn mà ta vui như thế, nhưng ta vui vì… sau bao lâu, người cũng đã nhìn thấy ta… Sau bao lần ta đau, bây giờ người đã nhớ! Em không hớn hở, em chỉ muốn mở lòng… rằng trước đây… em đã từng không sung sướng khi hướng mắt về phía anh! (đọc tiếp…)

Bức thư tình thứ 31: T____T

6 Tháng 11

SDC11635

Ảnh nhảm nhí

Anh ở bên đấy giờ này lạnh lắm không? Em ở Sài Gòn nắng mài da đen gần chết. Em cảm giác như là em đã hâm đơ mà chạy đi lấy hết… tất cả nắng đang có ở chỗ anh về. Để bây giờ em ngồi thu lu ôm nắng, còn anh cắn răng chịu lạnh cóng cong queo cả người. (đọc tiếp…)

Yêu thương và Ích Kỷ

5 Tháng 11

 

Honey Moon

Ảnh anh yêu chụp :X

 

  • Ích kỷ là khi em tức giận vì anh đi chơi về muộn. Yêu thương là khi em lo lắng vì trời đã tối muộn vẫn chưa thấy anh về.
  • Ích kỷ là khi em nghĩ đến cảm giác khó chịu của mình khi cãi nhau với anh, nó làm em bực bội. Yêu thương là khi em cố nén mình để không tranh cãi dữ dội mỗi khi chúng ta cãi vã… bởi vì em sợ điều đó sẽ khiến cho anh bực bội trong người.
  • Ích kỷ là khi em thích thú vì món quà anh tặng thật giá trị. Yêu thương (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 6: Thất vọng!

2 Tháng 11

Halloween, tôi một mình đi trên đại lộ Đông Tây vào lúc 3h sáng, vừa đi, nước mắt vừa lan tràn và đầm đìa. Đã từ bao giờ, tôi học cách kiềm chế bản thân, để nỗi buồn dần lớn lên cho chỉ riêng mình biết.

Ngày hôm đó, Lý rủ tôi đến Yên nghe Lý dựng một vở nhạc kịch nhỏ về chuyện tình của một người phụ nữ ở thế kỷ 19. Không gian Yên quá nhỏ, vở diễn được dàn dưng với âm nhạc của Lý và Sa Huỳnh. Phần nhạc thì rất hay, nhưng không gian thì lại hơi phản chủ. Tôi đã từng muốn làm một vở nhạc kịch lớn, đến thời điểm này thực sự vẫn rất muốn. Cuối buổi diễn, Lý hỏi tôi thấy thế nào, và bảo tôi thử viết đi. Ừ thì tất nhiên tôi sẽ viết. (đọc tiếp…)

Khóc!

31 Tháng 10

Em đã khóc khi mặt trời đổ máu

Dưới cơn mưa sâu thẳm nỗi lòng đau

Nặng buồn vì dằn vặt niềm chôn dấu

Nước mắt chảy ròng rã trong u sầu


Em đã khóc khi mặt trăng lặn mây

Chỉ còn đâu đây những bóng đen trôi vội

Nỗi lòng buồn trôi chảy những giọt rơi

Em đã khóc, đã khóc ở đời…

Khi mặt trăng khóc để mặt trời trốn biệt

Khi niềm đau in hai dòng ly biệt

Tan biến đi trong hư vô mải miết…

-Gào-


Gắn bó đến mức… không bao giờ từ bỏ!

30 Tháng 10

Có một bí mật mà rất nhiều người biết nhưng tôi không được phép tiết lộ nó ra dù chỉ là trong nhật ký.

Có một bí mật mà tất cả mọi người trong quỹ đạo của chúng tôi đều biết, nhưng nhất thiết chúng tôi không ai được phép nói ra… vì duy nhất chỉ một người không biết.  Bí mật đó không xấu xa, nhưng người đó cần có thời gian để chấp nhận nó. Người đó… còn rất nhỏ.>>> (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 4: Ngẩn ngơ – Thẩn thơ – Ngây ngô – Ngớ Ngẩn

24 Tháng 10

GàoGió đầu mùa hắt hiu, những cơn gió thoáng qua và mưa vô tình chợt đến, cuốn em vào ào ạt những nỗi nhờ mịt mờ xa tắp. Nhấc điện thoại, em gọi cho anh giọng như sắp khóc: “Này anh kia, anh có yêu em nhiều không?”

Hỏi để thấy lòng nhẹ nhõm hơn, hỏi dù cho biết câu trả lời vẫn sẽ luôn là: “Có”.

Đó là cách hỏi của một kẻ “Khờ”.>>> (đọc tiếp…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers