Lại một năm nữa sắp trôi xa, để lại trong ký ức những buồn vui mà kẻ muốn quên, người không muốn xóa. Đôi khi, nhặt lại ký ức là một điều xa xỉ, nhưng mơ mộng viển vông lại cũng chẳng mang đến điều gì.
Trong lòng tôi luôn có một nỗi sợ hãi, sự sợ hãi phải sống cho chỉ bản thân mình. Tôi chưa bao giờ làm được điều đó, ngay cả khi nó là điều quá đỗi dễ dàng. Nhưng điều ấy khiến tôi cảm thấy mình không hề sai. Bạn sinh ra đâu phải bởi bản thân bạn, bạn đã ăn, đã uông, đã hít thở, đã ngủ đã nghỉ ngơi nhiều rồi…. Những thứ đó bạn làm vì bạn. Vậy hãy để tình yêu không chỉ vì bản thân mà còn cho người khác.
Có rất nhiều người thích phán xét người khác, phán xét cách sống, cách suy nghĩ, thậm chí phán xét cả cách người ta làm tình hay ngủ nghỉ. Phán xét trinh tiết và phán xét tình yêu. Ôi, thế gian ơi, bạn có thể không đồng tình với cả thế giới và tất cả mọi người, nhưng hãy để cho họ làm như vậy. Hãy để họ được sống theo cách họ chọn và yêu theo cách họ yêu.
Bởi vì ai cũng có cách của riêng mình. Dù cách đó là đúng hay là sai, nó không thuộc về kẻ đứng ngoài người chọn lựa.
Khi tôi trung thành với suy nghĩ là phụ nữ tôi cần sự chung thủy, thì bạn bè tôi luôn nói rằng, ta còn trẻ hãy tận hưởng đi.
Khi tôi tận tụy với quan điểm sống vì người mình yêu nhiều nhất, thì bạn bè tôi luôn phản đối, họ nói tôi phải học cách sống cho bản thân mình.
Khi tôi kiên quyết với bản thân rằng tình yêu trong tôi là lý tưởng sống, thì bạn bè tôi nói : “không”. Đối với họ, cuộc sống có nhiều hơn thế!
Khi tôi mỉm cười với ước mơ cuộc sống gia đình, thì bạn bè tôi lắc đầu: “Không nên giam mình trong gò bó!”
v.v và v.v
Chúng ta đều khác nhau, bạn đúng ở góc nhìn của bạn, tôi ko sai trong quan điểm ở phía bản thân mình. Hạnh phúc của mỗi người đều được định nghĩa bởi cá nhân, bởi thế, chỉ cần thỏa mãn cái hạnh phúc cá nhân ấy, thì xem ra người đó đã là người may mắn nhất!
Chính vì thế tôi không bao giờ phê phán lối sống hay cách yêu của bạn bè mình. Cho dù, cách làm của tôi luôn tương phản lại với suy nghĩ và thực tế của họ. Cách chúng ta yêu không nói lên nhiều điều về chúng ta, cách chúng ta sống không vẽ lên hình hài tâm hồn non yếu thực sự bên trong mỗi người. Thế nên, ăn ốc đoán mò, không phải cái đáng dành thời gian ra bàn cãi.
Lan man những suy nghĩ rắc rối bỗng dưng nảy ra trong đầu một chút thôi. Có lẽ nói mãi thì cũng chẳng ai hiểu nổi sao bỗng dưng mình lại hâm lên nói thế?
Nhân đây mới nhận được tin vui của bạn này, sau khi tin bạn ý làm đám cưới ầm ĩ trên báo bao ngày nay, thì sau đó một vài ngày bạn ấy mới gọi điện thoại báo hỷ cho mình biết. Ra tết bạn ý cưới. Vậy là bạn ý sắp hết là trai tân rồi. Bạn ý sắp bị bóc tem đến nơi rồi. Thế mà đợt trước đi ăn với bạn ý lúc mình ra Hà Nội, bạn ý im thin thít và kín như bưng. Hôm rồi, bạn ý lại mồm năm mép mười, bạn ý vừa cười vừa bảo là bạn ý mới quyết gần đây thôi. Tựa hồ rằng, bạn ý lừa đảo, đã lên kế hoạch lâu rồi, nhưng phải bất ngờ làm phát áp chảo úp sọt, để bạn bè anh em ngã ngửa, bất ngờ đây. Hãy chiêm ngưỡng bạn ý trong những hình ảnh cưới xí xọn:

Ảnh này mình cop trên dân trí đấy =))
Chúc mừng đám cưới anh Hải Anh, rân chơi 7AM, đại za tặng bó hoa to nhất trong lịch sử các sinh nhật em Gào. Chúc anh hạnh phúc đến lúc đầu trọc răng thưa. Chả biết mình có bay được ra Hà Nội để dự đám cưới hoành tráng của bạn không nữa cơ. Sẽ cố sẽ cố!
Chúc xong rồi, tặng các bạn một bài hát không liên quan đến nội dung… nhưng mà mình thích :”>:


Gió đầu mùa hắt hiu, những cơn gió thoáng qua và mưa vô tình chợt đến, cuốn em vào ào ạt những nỗi nhờ mịt mờ xa tắp. Nhấc điện thoại, em gọi cho anh giọng như sắp khóc: “Này anh kia, anh có yêu em nhiều không?”


Comment mới nhất