Thế giới này là sàn diễn sân khấu và chúng ta tất cả là diễn viên. Mỗi diễn viên đóng một vai độc nhất vô nhị và chịu trách nhiệm về những hành động của riêng họ. Trách nhiệm là làm đúng việc ấy dù việc ấy lớn hay nhỏ.
Người ta cứ nói mãi về giá trị đạo đức, về nghệ thuật về hàng trăm hàng ngàn hàng vạn những thứ cao siêu. Thực ra, những thứ ấy vốn dĩ rất giản dị và bình thường, ta đề cao nó quá thì ta bỗng nhiên trở thành kẻ chới với, không thể nào chạm tới những giá trị mà vốn dĩ rất gần tay.
Trách nhiệm của tôi giờ phút này, hay đúng hơn là cái trách nhiệm vốn dĩ trên cuộc đời này ai cũng có một phần trong đó, ấy là trách nhiệm duy trì sự sống của bản thân với tình yêu thương mãnh liệt vào chính mình.
Điều đó, giờ phút này đây, tôi đang làm không tốt, làm không tốt cái điều căn bản nên không thể tiến tới làm những thứ phức tạp hơn. Vậy nên mới sinh ra chứ “cố”.
Tôi thấy buồn cười cho những kẻ lo chuyện không phải của mình, làm quá cái trách nhiệm của bản thân chỉ vì ghen ăn tức ở. Sống đôi khi lo thở đã thấy khó, còn đi lo đỡ thêm chuyện chẳng liên quan đến mình. Cũng thấy tiếc thương cho những người không dám nói ra những suy nghĩ thực sự của bản thân. Trong vấn đề này, xem ra cái đứa chửi được, dù mất dậy vẫn còn sung sướng chán. Bởi vì nó vẫn dám là nó, không phải nương theo gió ngó theo cây để làm bất cứ ai cả.
Fuck you! – Lily Allen
Look inside,
Look inside your tiny mind
Now look a bit harder
Cause we’re so uninspired,
so sick and tired of all the
hatred you harbor
Fuck you (Fuck you)
Fuck you very, very much
Cause we hate what you do
And we hate your whole crew
So please don’t stay in touch
Fuck you (Fuck You)
Fuck you very, very much
Cause your words don’t translate
And it’s getting quite late
So please don’t stay in touch
Fuck you, Fuck you
Fuck you, Fuck you
Fuck you, Fuck you
( Mình thích mấy đoạn trong bài này, tuy nhiên không care vấn đề gay cho lắm)
Mặc dù chúng ta chẳng ai nhận được cuốn sách giáo khoa dậy chửi. Nhưng dường như ai cũng học được từ nhau một cách chửi cùn: Người có học sẽ chửi đứa ít đến trường hơn mình rằng: Đồ không được học hành đàng hoàng nên mất dậy. Người ít học hơn đứa có học sẽ chửi là: Đồ có học hành đàng hoàng mà còn mất dậy. Vậy thì xét cho cùng, có học hay không có học ( ở trường ) thì ra đường cũng ngang cơ nhau cả.
Phần lớn người ta mở mồm ra a dua thì sẽ phát ngôn ra những câu nói thiếu trách nhiệm, nói mà không hiểu mình nói cái gì thì cũng chỉ xem như đi ị ở đằng mồm mà thôi. Bọn a dua ấy chính là phường như thế, có thể bị táo bón cả ngày ở cái chỗ cần phải rặn, nhưng lại ỉa chảy cả ngày ở cái lỗ đáng ra nên im. Tôi thấy mấy người chửi tôi hoặc luôn bình luận theo kiểu đồng ý với ý kiến người chửi tôi, sớm hôm sau đã nhảy vào add nick làm quen và khen ngợi tôi đủ trò. Có thể nhắm mắt cho qua những lời chửi rủa, nhưng loại tầm gửi đó, có nên quan hệ hay không? Hay chỉ như cứt theo lối cứt, phân đường phân?
Thật là thô thiển quá phải không? Sự thô thiển ấy đôi khi mới đủ để vạch nên điều trần trụi. Thành ra chấp nhận lối nói giản đơn này ấy là ta đã biết tiếp thu.
Tôi nhớ mãi những bài chê bai văn của Elfried Jelinek – người được mệnh danh là “Người đàn bà phản kháng”, một nhà văn Áo được giải Nobel văn học gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử. Văn của bà đầy cứt, theo nghĩa đen của từ này, văn của bà đầy ám ảnh và thừa thãi dục vọng, miêu tả sex một cách trực diện, vậy tại sao nó vẫn không bị xem là đồi bại? Ồ, vậy sao nó vẫn được giải Nobel? Ấy là bà bởi vì bà đã làm tốt cái trách nhiệm của người cầm bút, viết những thứ mình nghĩ và vẽ những thứ mình thấy. Nghệ thuật và phi nghệ thuật là một danh giới rất mong manh. Hẳn nhiên là như thế!

Jenilek
Tôi đang viết luận văn về đề tài tương tự với chủ đề “Văn học tình dục”, và những tác giả mà tôi được đọc như một sự tham khảo cho luận văn về đề tài này chủ yếu là những nữ tác gia. Xét cho cùng họ đã rất dũng cảm nói ra sự cảm nhận từ thân thể họ theo những cung bậc rất khác nhau. Và đâu phải người đàn bà nào viết về sex cũng sẽ là một con đĩ, càng không phải người đàn bà nào có ham muốn cũng phải đi “bán hương hoa để nuôi sống bản thân mình”. Nhận xét đó của một số thành phần kỳ thị phụ nữ trong xã hội vốn dĩ là rất ấu trĩ. Nhưng cuộc sống luôn chấp nhận những thứ ấu trĩ một cách dễ dàng hơn là chấp nhận những cảm nhận thật thà. Bởi vì sự thật rất khó khăn và cần nhiều sự dũng cảm để nói ra, cho nên, con người ta sợ sự thật.
Nhưng cũng có một câu hỏi đặt ra là tại sao người ta lại chấp nhận sự kỳ thị và bạc nhược của xã hội để viết về những ham muốn đáng ra nên dấu đi đó? Chẳng phải viết rồi sẽ bị mang tiếng là gây shock, với phụ nữ sẽ bị chỉ trích là xấu xa, tệ hại và nhiều thứ miệt thị khác nữa? Cho dù rất nhiều người đọc vẫn gật gù đúng đó, nhưng một khi họ đã không dám lên tiếng thì công sức cống hiến của những người viết đó khiến họ trở nên đơn độc. Nhưng vẫn viết, vì giống như bản năng của ham muốn, thì một số người cũng có bản năng viết những điều người khác thậm chí còn không dám nghĩ!
Bìa cuốn “Cô gái dương cầm” bản tiếng Nga
Tôi cảm thấy tốt khi văn chương được thương mại hóa, như thế độc giả dễ dàng và có nhiều sự lựa chọn để đón nhận các tác phẩm hơn. Một tác phẩm ra đời có thể nhận được nhiều lời khen tiếng chê nhưng nó cũng sẽ đóng góp được ít nhiều giá trị sống của bản thân người cầm bút góp nhặt được đến cho độc giả. Đối với những công ty phát hành, họ đón nhận những tác gia được độc giả quan tâm và họ quan tâm đến số lượng bán ra của sách. Một số người lấy làm không hài lòng với việc, một tác phẩm mà họ không xem trọng hoặc coi không ra gì lại bán rất chạy nhưng ngoài việc cứ lải nhải và nhai đi nhai lại những câu hỏi tại sao cùng hàng đống miệt thị để tự hạ thấp mồm miệng của mình thì họ không làm được gì hơn để “ngăn chạy” sự bán chạy của những cuốn sách mà họ ghét cay ghét đắng đó.
Chẳng biết đến bao giờ tôi mới có đầy đủ góc cạnh để viết được một tác phẩm nhức nhối như “Cô gái dương cầm” hay một bản ai oán đẫm căm hận như “Tình ơi là Tình” (Die Liebhaberinnen) với đầy sự phẫn nộ. Nhưng tôi biết, dưới góc nhìn không mấy “tinh tế” của tôi, thì những tác phẩm đó thực sự tuyệt vời. Hay như những câu chuyện “rác rưởi lắm người đọc” của một nhà văn bị xem thường “Sydney Sheldon” nhưng đối với tôi thì ông ấy vẫn là một huyền thoại của văn chương đương đại. Các “cảm” văn và “nhận” từ cuộc sống của tôi khác rất nhiều người. Chính vì thế sự liều lĩnh trong phát ngôn của tôi cũng khác rất nhiều người.
Và với trách nhiệm của một người viết, tôi nghĩ tuy tôi làm chưa xuất sắc nhưng cũng đã làm tốt cái tôi muốn. Vẽ ra một viễn cảnh không đáng nhớ, không ấn tượng nhưng gần gũi với nhiều người.
…………………..













Comment mới nhất