Tag Archives: chuyện phiếm

Fuck you! Văn học & Trách nhiệm

28 Tháng 2

Thế giới này là sàn diễn sân khấu và chúng ta tất cả là diễn viên. Mỗi diễn viên đóng một vai độc nhất vô nhị và chịu trách nhiệm về những hành động của riêng họ. Trách nhiệm là làm đúng việc ấy dù việc ấy lớn hay nhỏ.

Người ta cứ nói mãi về giá trị đạo đức, về nghệ thuật về hàng trăm hàng ngàn hàng vạn những thứ cao siêu. Thực ra, những thứ ấy vốn dĩ rất giản dị và bình thường, ta đề cao nó quá thì ta bỗng nhiên trở thành kẻ chới với, không thể nào chạm tới những giá trị mà  vốn dĩ rất gần tay.

Trách nhiệm của tôi giờ phút này, hay đúng hơn là cái trách nhiệm vốn dĩ trên cuộc đời này ai cũng có một phần trong đó, ấy là trách nhiệm duy trì sự sống của bản thân với tình yêu thương mãnh liệt vào chính mình.

Điều đó, giờ phút này đây, tôi đang làm không tốt, làm không tốt cái điều căn bản nên không thể tiến tới làm những thứ phức tạp hơn. Vậy nên mới sinh ra chứ “cố”.

Tôi thấy buồn cười cho những kẻ lo chuyện không phải của mình, làm quá cái trách nhiệm của bản thân chỉ vì ghen ăn tức ở. Sống đôi khi lo thở đã thấy khó, còn đi lo đỡ thêm chuyện chẳng liên quan đến mình. Cũng thấy tiếc thương cho những người không dám nói ra những suy nghĩ thực sự của bản thân. Trong vấn đề này, xem ra cái đứa chửi được, dù mất dậy vẫn còn sung sướng chán. Bởi vì nó vẫn dám là nó, không phải nương theo gió ngó theo cây để làm bất cứ ai cả.

Fuck you! – Lily Allen

Look inside,
Look inside your tiny mind
Now look a bit harder
Cause we’re so uninspired,
so sick and tired of all the
hatred you harbor

Fuck you (Fuck you)
Fuck you very, very much
Cause we hate what you do
And we hate your whole crew
So please don’t stay in touch

Fuck you (Fuck You)
Fuck you very, very much
Cause your words don’t translate
And it’s getting quite late
So please don’t stay in touch

Fuck you, Fuck you
Fuck you, Fuck you
Fuck you, Fuck you

( Mình thích mấy đoạn trong bài này, tuy nhiên không care vấn đề gay cho lắm)

Mặc dù chúng ta chẳng ai nhận được cuốn sách giáo khoa dậy chửi. Nhưng dường như ai cũng học được từ nhau một cách chửi cùn: Người có học sẽ chửi đứa ít đến trường hơn mình rằng: Đồ không được học hành đàng hoàng nên mất dậy. Người ít học hơn đứa có học sẽ chửi là: Đồ có học hành đàng hoàng mà còn mất dậy. Vậy thì xét cho cùng, có học hay không có học ( ở trường ) thì ra đường cũng ngang cơ nhau cả.

Phần lớn người ta mở mồm ra a dua thì sẽ phát ngôn ra những câu nói thiếu trách nhiệm, nói mà không hiểu mình nói cái gì thì cũng chỉ xem như đi ị ở đằng mồm mà thôi. Bọn a dua ấy chính là phường như thế, có thể bị táo bón cả ngày ở cái chỗ cần phải rặn, nhưng lại ỉa chảy cả ngày ở cái lỗ đáng ra nên im. Tôi thấy mấy người chửi tôi hoặc luôn bình luận theo kiểu đồng ý với ý kiến người chửi tôi, sớm hôm sau đã nhảy vào add nick làm quen và khen ngợi tôi đủ trò. Có thể nhắm mắt cho qua những lời chửi rủa, nhưng loại tầm gửi đó, có nên quan hệ hay không? Hay chỉ như cứt theo lối cứt, phân đường phân?

Thật là thô thiển quá phải không? Sự thô thiển ấy đôi khi mới đủ để vạch nên điều trần trụi. Thành ra chấp nhận lối nói giản đơn này ấy là ta đã biết tiếp thu.

Tôi nhớ mãi những bài chê bai văn của Elfried Jelinek – người được mệnh danh là “Người đàn bà phản kháng”, một nhà văn Áo được giải Nobel văn học gây nhiều tranh cãi nhất trong lịch sử. Văn của bà đầy cứt, theo nghĩa đen của từ này, văn của bà đầy ám ảnh và thừa thãi dục vọng, miêu tả sex một cách trực diện, vậy tại sao nó vẫn không bị xem là đồi bại? Ồ, vậy sao nó vẫn được giải Nobel? Ấy là bà bởi vì bà đã làm tốt cái trách nhiệm của người cầm bút, viết những thứ mình nghĩ và vẽ những thứ mình thấy. Nghệ thuật và phi nghệ thuật là một danh giới rất mong manh. Hẳn nhiên là như thế!

Jenilek

Tôi đang viết luận văn về đề tài tương tự với chủ đề “Văn học tình dục”, và những tác giả mà tôi được đọc như một sự tham khảo cho luận văn về đề tài này chủ yếu là những nữ tác gia. Xét cho cùng họ đã rất dũng cảm nói ra sự cảm nhận từ thân thể họ theo những cung bậc rất khác nhau. Và đâu phải người đàn bà nào viết về sex cũng sẽ là một con đĩ, càng không phải người đàn bà nào có ham muốn cũng phải đi “bán hương hoa để nuôi sống bản thân mình”. Nhận xét đó của một số thành phần kỳ thị phụ nữ trong xã hội vốn dĩ là rất ấu trĩ. Nhưng cuộc sống luôn chấp nhận những thứ ấu trĩ một cách dễ dàng hơn là chấp nhận những cảm nhận thật thà. Bởi vì sự thật rất khó khăn và cần nhiều sự dũng cảm để nói ra, cho nên, con người ta sợ sự thật.

Nhưng cũng có một câu hỏi đặt ra là tại sao người ta lại chấp nhận sự kỳ thị và bạc nhược của xã hội để viết về những ham muốn đáng ra nên dấu đi đó? Chẳng phải viết rồi sẽ bị mang tiếng là gây shock, với phụ nữ sẽ bị chỉ trích là xấu xa, tệ hại và nhiều thứ miệt thị khác nữa? Cho dù rất nhiều người đọc vẫn gật gù đúng đó, nhưng một khi họ đã không dám lên tiếng thì công sức cống hiến của những người viết đó khiến họ trở nên đơn độc. Nhưng vẫn viết, vì giống như bản năng của ham muốn, thì một số người cũng có bản năng viết những điều người khác thậm chí còn không dám nghĩ!

Tập tin:Klavierspielerin.jpg

Bìa cuốn “Cô gái dương cầm” bản tiếng Nga

Tôi cảm thấy tốt khi văn chương được thương mại hóa, như thế độc giả dễ dàng và có nhiều sự lựa chọn để đón nhận các tác phẩm hơn. Một tác phẩm ra đời có thể nhận được nhiều lời khen tiếng chê nhưng nó cũng sẽ đóng góp được ít nhiều giá trị sống của bản thân người cầm bút góp nhặt được đến cho độc giả. Đối với những công ty phát hành, họ đón nhận những tác gia được độc giả quan tâm và họ quan tâm đến số lượng bán ra của sách. Một số người lấy làm không hài lòng với việc, một tác phẩm mà họ không xem trọng hoặc coi không ra gì lại bán rất chạy nhưng ngoài việc cứ lải nhải và nhai đi nhai lại những câu hỏi tại sao cùng hàng đống miệt thị để tự hạ thấp mồm miệng của mình thì họ không làm được gì hơn để “ngăn chạy” sự bán chạy của những cuốn sách mà họ ghét cay ghét đắng đó.

Chẳng biết đến bao giờ tôi mới có đầy đủ góc cạnh để viết được một tác phẩm nhức nhối như “Cô gái dương cầm” hay một bản ai oán đẫm căm hận như “Tình ơi là Tình” (Die Liebhaberinnen) với đầy sự phẫn nộ. Nhưng tôi biết, dưới góc nhìn không mấy “tinh tế” của tôi, thì những tác phẩm đó thực sự tuyệt vời. Hay như những câu chuyện “rác rưởi lắm người đọc” của một nhà văn bị xem thường “Sydney Sheldon” nhưng đối với tôi thì ông ấy vẫn là một huyền thoại của văn chương đương đại. Các “cảm” văn và “nhận” từ cuộc sống của tôi khác rất nhiều người. Chính vì thế sự liều lĩnh trong phát ngôn của tôi cũng khác rất nhiều người.

Và với trách nhiệm của một người viết, tôi nghĩ tuy tôi làm chưa xuất sắc nhưng cũng đã làm tốt cái tôi muốn. Vẽ ra một viễn cảnh không đáng nhớ, không ấn tượng nhưng gần gũi với nhiều người.

…………………..

Suy nghĩ linh tinh…

25 Tháng 2

Con người ta có thói quen mỗi khi loáng thoáng phong phanh rằng mình bị đụng chạm tới, thì nhất định phải dãy đành đạch lên,  gào thét hú hí rú rít ầm ĩ điếc hết cả đít lên. Thế nên khi tôi chửi đàn ông mấy câu, thì tất cả bọn đàn ông đều phải dựng đứng cây gậy còi lên mà gân cổ cãi. Ấy vậy mới bảo họ ngốc, khi người ta chửi đổng mà cứ làm như đang chửi mình, mà phải thanh minh mà phải răn dậy và khuyên bảo. Ấy vậy mới bảo mấy người ấy suy nghĩ còn nông, đã nông lại còn cạn, nên mới giới hạn bản thân bằng cách nói quá nhiều.

Dậy đời ư? Ôi cái cuộc đời lày, làm gì có ai có quyền dậy đời ai cơ chứ. Nếu tôi nói vu vơ, thì cứ thờ ơ với những sự vu vơ nhàm chán ấy, đừng dậy lại tôi rằng đừng có vu vơ. Ôi vu vơ là thứ không thể nghĩ suy sâu sắc được.

Đừng đánh giá những thứ vu vơ, đừng đánh giá những thứ ơ hờ… Hơ hơ :) )

Ví dụ như đối với người này bạn là một con chó, một thứ đốn mạt, một kẻ khốn nạn, nhưng đối với người khác bạn có thể là một thiên thần, một vĩ nhân, thậm chí một đấng cứu thế.

Vì vậy để bảo vệ bạn, người này và người khác oánh nhau. Họ oánh nhau ngay cả khi bạn chẳng hề bảo họ làm như thế.

Vậy thì, họ làm như thế là vì bạn hay vì họ?

Hơ, có vì họ không thì họ chắc cũng không rõ, nhưng đảm bảo là, họ đánh nhau chửi nhau, chém nhau, giết nhau, ko phải vì bạn. Họ chỉ lấy bạn làm nguyên nhân để khơi mào cho 1 cuộc chiến, mà chiến trường đó giống như trong nhà bếp, bạn là cái thớt và họ là rau củ cùng những nhát dao. Dù bên nào là rau củ, bên nào là dao, thì ít hay nhiều họ cũng đè lên bạn và đâm vào bạn.

Bởi vậy mới nói là tôi không khiến, những người khác nhảy vào cuộc đời tôi theo cái kiểu dậy dỗ khôn xiết lắm lời, không thích ai đó nói đạo đức cứ như thể tôi vô cùng thiếu đạo đức, không khiến ai đó chỉnh đốn cách suy nghĩ và bóp méo cách tôi tư duy. Để rồi, một ai đó, lại phải nhảy vào bênh vực hoặc tôi lại cần thiết giải trình, thanh minh và bộc bạch. Khổ lắm, mệt lắm, chẳng thấy vui chút nào.

Chẹp, sao người ta cứ nói, phải suy nghĩ trước khi nói? Trong khi chính những người nói những câu này, chẳng mấy khi suy nghĩ trước khi nói ra câu đó. Bởi nếu suy nghĩ kỹ rồi, thì con người ta hầu hết chọn cách im lặng. Suy nghĩ là sự nghiền ngẫm các ý niệm, và khi suy nghĩ kỹ, ta thường nghiền nát các ý niệm đó để rồi trở nên câm nín.

Đời mà, không cần phân tích, chẳng cần giáo điều, chỉ cần chân thành thôi, vậy đừng nên hoa mỹ nhé, đừng ra vẻ học thức đi, và cũng nên câm miệng lại. Đời mà, chỉ cần chân thành thôi, đừng nên nói nhiều quá, chân thành trong hành động, chân thành trong tấm lòng, đừng chân thành nơi trót lưỡi đầu môi thì hôi hám lắm!

Tôi kể bạn nghe chuyện này, nghe xong bạn cười hay mếu tùy bạn.

Cách đây không lâu, tôi cần giúp đỡ một khoản tiền lớn.

Song, tôi không xoay sở kịp vì thời gian quá gấp gáp.

Tôi quyết định nhờ tới một người không hẳn là bạn, chỉ là có quen biết thôi. Tuy nhiên anh ta luôn tỏ ra rất hâm mộ văn chương của tôi và thường xuyên có vẻ như một người tốt bụng, giàu có và lịch lãm.

Anh ta đồng ý giúp tôi vấn đề tiền bạc đó.

Tôi mừng húm.

Nhưng đến tối anh ta nhắn tin rằng muốn tâm sự qua đêm và muốn tôi ra ngoài.

Ôi dào, tôi có phải trẻ con lên năm lên ba đâu, mà chuyện này chuyện kia không biết. Tôi hiểu ý liền.

Tức là anh ta đang muốn lợi dụng lúc tôi khó khăn để làm chuyện tệ hại.

Tất nhiên tôi tế nhị từ chối và cũng đếch thèm sự giúp đỡ của thằng hèn hạ đốn mạt đó nữa.

Câu chuyện chẳng có gì, những mà chỉ thích kể thôi, kể ra để biết rằng người mà ta tưởng tốt cũng có thể hóa ra là xấu. Và đồng tiền đôi khi đi liền cái dái của thằng đàn ông hèn. Cái khó khăn đi liền với sự tự tôn của người phụ nữ.

Sự tự tôn và niềm kiêu hãnh cũng như sự chung thủy, lòng trung thành của tôi rất lớn lao. May mắn làm sao tôi giữ được ngần đó thứ là bởi vì tôi có tính xấu là luôn bảo thủ, tôi có tính tốt là biết được mình muốn gì, biết mình là ai và biết điều mình có xã hội ngày nay tương đối hiếm! :) )

Tôi khó sống trong thời đại này bởi tôi có quá nhiều phẩm chất cũ.

Ấy là tôi ngang bướng!

Hai năm sống trong thành phố đầy rẫy biến động và những cuộc vui, không ít lần có người hỏi tôi sao không dễ dàng cho bản thân một chút.

Chà, tôi thì có thể mua đàn ông chứ không thích để đàn ông mua mình.

Vậy nên, tôi không thể dễ dàng với bản thân theo cách mà người ta nói.

Nếu tình yêu trong tôi là tiền, tôi sẽ gật đầu liền với những lời ong bướm đó.

Nhưng tình yêu trong tôi vẫn là một thứ tình cảm triệt để và đàng hoàng, nên tôi thà sống rúm ró còn hơn bị bọn nó mua bán trao tay.

Bạn tôi làm trai bao đã được mấy năm nay, nó tự hào về cái nó đang làm đó. Nó có quyền tự hào vì điều đó, khi tình yêu đối với nó là những thứ vật chất nó cần.

Vậy đấy, ai cũng có nguyên tắc của riêng mình. Nguyên tắc của bạn khác họ không có nghĩa là bạn đúng – họ sai.

Tuy nhiên, bạn vẫn có quyền có tràn đầy cảm xúc, chửi khi bạn thích chửi, khen khi bạn thích khen và kiềm chế khi bạn thầy cần phải kiềm chế.

Có một số người như cái thằng khốn ( theo quan niệm của tôi ) mà tôi nói phía trên kia, nó giúp người ta một chút tiền khi người ta khó, thì nó muốn có lại gập chục lần. Nhưng cũng có một số người muốn giúp bạn chỉ đơn giản vì người ta muốn giúp thôi, không tính toán và vô điều kiện. Vì vậy, bạn có quyền lựa chọn sự giúp đỡ đến với mình và dành cho mình, tùy theo nguyên tắc sống của bạn.

Có thể xem tôi là một người có những nguyên tắc quá đỗi cứng nhắc, và bởi vì tôi cứng nhắc như vậy nên tôi sẽ lắc đầu với những điều mà tôi không thích, ngay cả khi khó khăn, có những sự giúp đỡ mà tôi chẳng thèm. Có thể ta đói nhưng ta không hèn, là vậy!

Bạn không cần phải sống quá sâu sắc, có thể sống đơn giản thôi mà ý nghĩa. Bạn không cần phải quá lý thuyết và dài dòng, có thể nói ngắn gọn thôi mà thật tâm. Vậy là người ta sẽ hiểu, người bạn muốn hiểu, sẽ hiểu được thôi!

Kuala Lumpur with lover - 02/2010

Luyên thuyên và…Happy wedding

9 Tháng 2

Lại một năm nữa sắp trôi xa, để lại trong ký ức những buồn vui mà kẻ muốn quên, người không muốn xóa. Đôi khi, nhặt lại ký ức là một điều xa xỉ, nhưng mơ mộng viển vông lại cũng chẳng mang đến điều gì.

Trong lòng tôi luôn có một nỗi sợ hãi, sự sợ hãi phải sống cho chỉ bản thân mình. Tôi chưa bao giờ làm được điều đó, ngay cả khi nó là điều quá đỗi dễ dàng. Nhưng điều ấy khiến tôi cảm thấy mình không hề sai. Bạn sinh ra đâu phải bởi bản thân bạn, bạn đã ăn, đã uông, đã hít thở, đã ngủ đã nghỉ ngơi nhiều rồi…. Những thứ đó bạn làm vì bạn. Vậy hãy để tình yêu không chỉ vì bản thân mà còn cho người khác.

Có rất nhiều người thích phán xét người khác, phán xét cách sống, cách suy nghĩ, thậm chí phán xét cả cách người ta làm tình hay ngủ nghỉ. Phán xét trinh tiết và phán xét tình yêu. Ôi, thế gian ơi, bạn có thể không đồng tình với cả thế giới và tất cả mọi người, nhưng hãy để cho họ làm như vậy. Hãy để họ được sống theo cách họ chọn và yêu theo cách họ yêu.

Bởi vì ai cũng có cách của riêng mình. Dù cách đó là đúng hay là sai, nó không thuộc về kẻ đứng ngoài người chọn lựa.

Khi tôi trung thành với suy nghĩ là phụ nữ tôi cần sự chung thủy, thì bạn bè tôi luôn nói rằng, ta còn trẻ hãy tận hưởng đi.

Khi tôi tận tụy với quan điểm sống vì người mình yêu nhiều nhất, thì bạn bè tôi luôn phản đối, họ nói tôi phải học cách sống cho bản thân mình.

Khi tôi kiên quyết với bản thân rằng tình yêu trong tôi là lý tưởng sống, thì bạn bè tôi nói : “không”. Đối với họ, cuộc sống có nhiều hơn thế!

Khi tôi mỉm cười với ước mơ cuộc sống gia đình, thì bạn bè tôi lắc đầu: “Không nên giam mình trong gò bó!”

v.v và v.v

Chúng ta đều khác nhau, bạn đúng ở góc nhìn của bạn, tôi ko sai trong quan điểm ở phía bản thân mình. Hạnh phúc của mỗi người đều được định nghĩa bởi cá nhân, bởi thế, chỉ cần thỏa mãn cái hạnh phúc cá nhân ấy, thì xem ra người đó đã là người may mắn nhất!

Chính vì thế tôi không bao giờ phê phán lối sống hay cách yêu của bạn bè mình. Cho dù, cách làm của tôi luôn tương phản lại với suy nghĩ và thực tế của họ.  Cách chúng ta yêu không nói lên nhiều điều về chúng ta, cách chúng ta sống không vẽ lên hình hài tâm hồn non yếu thực sự bên trong mỗi người. Thế nên, ăn ốc đoán mò, không phải cái đáng dành thời gian ra bàn cãi.

Lan man những suy nghĩ rắc rối bỗng dưng nảy ra trong đầu một chút thôi. Có lẽ nói mãi thì cũng chẳng ai hiểu nổi sao bỗng dưng mình lại hâm lên nói thế?

Nhân đây mới nhận được tin vui của bạn này, sau khi tin bạn ý làm đám cưới ầm ĩ trên báo bao ngày nay, thì sau đó một vài ngày bạn ấy mới gọi điện thoại báo hỷ cho mình biết. Ra tết bạn ý cưới. Vậy là bạn ý sắp hết là trai tân rồi. Bạn ý sắp bị bóc tem đến nơi rồi. Thế mà đợt trước đi ăn với bạn ý lúc mình ra Hà Nội, bạn ý im thin thít và kín như bưng. Hôm rồi, bạn ý lại mồm năm mép mười, bạn ý vừa cười vừa bảo là bạn ý mới quyết gần đây thôi. Tựa hồ rằng, bạn ý lừa đảo, đã lên kế hoạch lâu rồi, nhưng phải bất ngờ làm phát áp chảo úp sọt, để bạn bè anh em ngã ngửa, bất ngờ đây. Hãy chiêm ngưỡng bạn ý trong những hình ảnh cưới xí xọn:

Ảnh này mình cop trên dân trí đấy =))


Chúc mừng đám cưới anh Hải Anh, rân chơi 7AM, đại za tặng bó hoa to nhất trong lịch sử các sinh nhật em Gào. Chúc anh hạnh phúc đến lúc đầu trọc răng thưa. Chả biết mình có bay được ra Hà Nội để dự đám cưới hoành tráng của bạn không nữa cơ. Sẽ cố sẽ cố!

Chúc xong rồi, tặng các bạn một bài hát không liên quan đến nội dung… nhưng mà mình thích :”>:


Xấu hổ!

24 Tháng 1

Khi một ai đó làm cho bạn có cảm giác mặc cảm và xấu hổ, bạn sẽ làm gì? Tôi thì sẽ nhỏm dậy, đứng lên và mỉm cười rồi gượng gạo bước đi, hoặc khả dĩ, tôi sẽ tìm lý do gì đó để xuề xòa câu chuyện.

Có một lần, tôi ăn mặc lôi thôi và để mặt mộc đi tới một quán caffe khá sang trọng và ngồi một mình chỉ để nhấm nháp thời gian cho qua ngày. Tình cờ, một người bạn trước đây khá thân nhưng đã nhiều năm không gặp bước vào quán, tôi nhận ra ngay cô ấy nhưng lại vội vã lẩn vào một xó, chúi mặt vào laptop và chỉ quan sát chứ không la lên reo mừng như lẽ ra những người bạn lâu ngày gặp nhau vẫn thế. Bởi vì, cô ấy “sáng lóa”. Cô ấy có một vóc dáng cân đối, đầu tóc chỉn chu, người chất đầy Gucci, Dolce, Hermes, C.Dior ngồi cùng một vài cô bạn cũng… sáng không kém, đang hào hứng bàn tán và thẩm định chiếc túi Hermes mà một trong số họ vừa mới sắm thêm cùng với chiếc đồng hồ Catier đính kim cương lóa mắt.

Mặc dù tôi vẫn là tôi, chẳng có gì đáng xấu hổ nhưng tôi vẫn thấy thiếu tự tin, vẫn cảm giác xấu hổ nếu bạn cũ nhận ra mình trong tình trạng tệ khi cố ấy thật khác. Thế nên, xấu hổ, theo tôi là một cảm giác tự nhiên, ta không thể kiềm chế hay tác động gì nhiều lên cảm giác ấy.

Đôi khi, nếu tôi ăn mặc tệ, mặt mũi xấu, ra ngoài đường, có người nhận ra mình, tôi vẫn làm lơ cứ như tôi không phải là Gào như người ta đang hỏi, cũng vì tôi sẽ xấu hổ lắm nếu bị nhận ra trong tình trạng chưa… “sẵn sàng”.

Có rất nhiều lần, ở nhiều nơi, tôi cảm thấy xấu hổ về nhiều chuyện. Xấu hổ là một từ có nhiều hơn một ý nghĩa, ví dụ nếu ở mức độ nghiêm trọng thì xấu hổ còn tương đương với nhục nhã hay hổ thẹn nữa. Nhưng với một ý nghĩa có vẻ tốt hơn thì xấu hổ còn có thể dùng trong trường hợp khi người đó cảm giác ngượng ngùng, e thẹn. Hoặc ở một ý nghĩa trung bình, xấu hổ là sự lúng túng của bản thân trước một vấn đề mà mình chưa tìm ra cách thể hiện cảm xúc xác đáng.

Có lẽ tôi đã nói quá nhiều về sự xấu hổ rồi, ở mỗi tình huống, một từ ngữ lại mang rất nhiều sắc thái và biểu đạt những trạng thái rất khác nhau.

Trong miền nam, người ta hay dùng từ “quê” để biểu hiện cho những lần lúng túng. Ví dụ một người pha trò cười mà chẳng ai cười cả, thì người đó sẽ bị “quê”, hoặc chọc cho người khác ngượng thì người ta nói là “chọc quê”.

Thường thường, mọi người đều cảm giác thích thú khi “chọc quê” và làm cho người khác xấu hổ, mặc kệ là có ác ý hay không có ác ý, nhưng việc “chọc quê” đó làm cho người bị chọc cảm giác lúng túng và xấu hổ, còn người đi “chọc” thì lại cảm thấy hay hay, vui vui, thích thích. Cái cảm giác mình hơn người ta một bậc, mình thông minh hơn người khác một chút, mình tự tin hơn khi thấy người ta ngu đụt đi vì xấu hổ, có lẽ chính là nguyên do cho sự thích thú trêu chọc đó.

Thế nên, cuộc sống mới cần rất nhiều sự kiềm chế, đó là những phản ứng tinh tế khi đối diện với một vấn đề.

Chúng ta không nên nói toạc ra những cái tế nhị của người khác, khi họ sai, trước đông đảo mọi người, để khiến họ  có những trạng thái thuộc về xấu hổ. Nhẹ thì thấy ngượng ngượng quê quê, vừa thì thấy lúng túng, hoang mang , và nặng thì cảm giác nhục nhã ê chề, muốn chui xuống hố, muốn chết quoách đi cho rồi.


Cách bạn đối xử với một người ảnh hưởng không những rất nhiều tới cuộc đời của họ, tâm trạng của họ, mà còn ảnh hưởng không hề nhỏ đối với sự hình thành những cảm xúc trong tâm hồn bạn. Bạn sẽ trở nên cay độc, tàn nhẫn hay ân cần dịu dàng, đều phụ thuộc vào những gì bạn nói và làm tác động lên người khác. Và những  gì mà bạn trở nên ấy, sẽ một phần quyết định rất rõ ràng tới cuộc đời và hạnh phúc của bạn.


Thế nên, đừng nên cố làm cho người khác xấu hổ, đó là cách bạn gián tiếp tự làm khổ bản thân mình.


Tôi và người yêu tôi đều không biết hát. Nhưng người yêu tôi lại rất thích hát karaoke, anh ấy là một người friendly, rất ít khi ngượng ngịu và luôn biết cách làm cho bạn bè dễ chịu với một thái độ rất hòa đồng và đúng mực. Còn tôi, thì rõ ràng là một kẻ đặt cái tôi lên trên đầu dư luận, rất sĩ diện và sợ mất thể diện của mình. Tất nhiên những điểm khác nhau đó trong tình yêu là một điều bổ trợ, để người này kiềm chế người kia khỏi sự nhiệt tình quá đà hoặc lãnh đạm quá mức. Song, có những tình huống, tôi trở nên quá hà khắc với thể diện của mình, mà làm cho anh yêu trở nên “cứng đơ” và “đóng băng”.  Trong một lần chúng tôi đi hát cùng bạn bè, như thường kỳ thì đi hát tôi không bao giờ hát, còn anh thì rất hứng thú đợi tới lượt mình, nhưng tôi nhất quyết không cho người yêu tôi hát, và cứ thì thầm là “anh hát chán lắm, đừng hát mà, em xin mà.”, đến lúc anh cầm mic chuẩn bị hát và tôi chuẩn bị tinh thần… xấu hổ thì anh lại ứ lại, chẳng hát được nữa, rồi cười xuề xòa là bài này ko biết nhạc và gác mic. Chúng tôi vẫn vui vẻ và sự việc trôi qua tưởng như chị có thế. Nhưng một thời gian sau, nó trở thành mầm mống cho sự cãi vã. Người yêu tôi rất ngang, cái gì chưa làm được thì rất khó chịu, vì hôm đó do tôi nói vậy, anh ấy cảm thấy xấu hổ nên không hát được, thành ra cứ bực tức trong người rồi trút giận lên tôi. Sau đó, dù mọi chuyện của chúng tôi đã được giải quyết bằng cách thẳng thắn nói chuyện, tôi nhận lỗi về sự vô duyên của mình, rồi hai đứa đi hát gào loạn hết cả lên cho anh xả ra bõ tức.  Tôi thật ngu ngốc khi muốn mình không bị xấu hổ nên đã làm cho người mình yêu phải xấu hổ.

Ví dụ này không được triệt để cho lắm cho những gì tôi muốn diễn đạt. Song, tôi cũng muốn nói rằng, làm cho người yêu xấu hổ, tôi trở thành một cô gái không tinh tế, lắm điều và mang lại nhiều phiền nhiễu cho bản thân nhiều hơn tôi tưởng. Tôi đặt địa vị của mình vào anh ấy để cảm thấy việc mình làm là không nên. Rồi những lần sau này, mỗi khi mở miệng ra chê bai tật xấu của bất kỳ ai, tôi đều bắt mình tập thói quen… suy nghĩ, xem điều đó là đúng hay sai, rằng phải nói ra sao cho người ta không tự ái và làm người ta ái ngại quá trước mọi người.


Tôi không phải là một người khéo léo, tôi cũng chẳng bao giờ cố để cho mình trở nên khéo léo, vì đó không phải và cũng không thể là bản chất hay một phần tính cách của tôi. Tôi chỉ cố gắng để phần tốt đẹp trong tôi không bị che lấp đi bởi thái độ bàng quan và độc ác mỗi khi cất lời trước những người xung quanh mà thôi.


Chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ. Sống đúng với mình và là chính mình nhưng không làm đau người khác! :X

Love all!

P/S: Mặc dù xấu hổ là một cảm giác rất đỗi tự nhiên, nhưng các bạn nên tự tin lên, đừng tự ti như tôi để xấu hổ suốt ngày và tự ti suốt kiếp :) ) Haha

Xem clip clip vui :”>

no 35: Bỏ học đại học & Yêu

17 Tháng 1

Anh yêu :* :X :) :* :X :”>

Trong số bạn bè của em, đa phần đã… bỏ học đại học hết. Em không nói tới tất cả bạn bè em, vì em chơi với lắm thể loại lắm, từ ông nọ bà kia đến đầu đường xó chợ, từ tiến sĩ đến đứa chỉ học hết cấp hai. Những người mà em muốn nói ở đây, là mấy đứa hay chơi và gần gũi với em nhiều hơn cả ấy, và tất nhiên đều là những đứa đã lũi cũi vào đại học rồi hoành tráng ra đi khi chuyện học hành còn đang dở dang bung bét.

Hôm trước, bọn em ngồi cafe với nhau, chúng nó đùa rằng, vì chơi với em nên bỏ học.

Bọn em – những đứa đã bỏ học, chẳng lấy gì làm tự hào khi mình đã không thể đủ kiễn nhẫn và động lực cũng như yêu thích để đi hết con đường học vấn. Âu cũng là cái tiếc phải không anh?

Lý do bỏ học thì có cái nọ cái kia, có đứa nói trắng ra là vì lười đến trường, bỏ thi, nợ môn nên bị đuổi. Có đứa thì học đã tới năm cuối, nhưng tưng tưng suy nghĩ một hồi quyết định thôi luôn không thèm bằng cấp.

Đa phần bọn em, mấy đứa bỏ học ấy, đều đã đi làm và đi làm từ rất lâu, ngay khi còn rất trẻ ấy. Có lẽ một số bị công việc làm cho mụ đầu, một số bị trò đời làm cho lú lẫn. Lăn vào cuộc chơi và bon vào cuộc đời nhiều đến nỗi những gì bọn em học ở trường đều trở nên nhàm chán. Nhiều đứa học hành đàng hoàng chưa chắc đã có đầu óc tính toán được bằng một phần mười bọn em. Có lẽ là hơi huyênh hoang nếu nói rằng những đứa bỏ học mà em quen đều là thế hệ “thất học tài năng”, nhưng sẽ không ngoa nếu nói chúng nó có tài trong một vài lĩnh vực. Chủ yếu những đứa bỏ học đều làm về nghệ thuật, và phần nhiều có cái cách sống rất phiêu diêu cũng như tính tình dở hơi quái đản.

Khi bọn em loay hoay sắp xếp cuộc đời mình thì những người đang đi học vẫn đi học.  Bọn em ít cho mình cái cơ hội được hối hận vì những quyết định đã qua. Bởi vì những sai lầm kể cả khi nó là sai lầm nó vẫn là thứ đã diễn ra rồi, đúng chứ?

Không biết mấy đứa kia như thế nào, chứ thú thực đôi lúc em cũng cảm thấy mình thấm thía lắm. Lần gần đây nhất em được mời tới một nơi cần có em. Nhưng họ lại lấy lý do bằng cấp để chèn ép em trong một vài thỏa thuận tiền bạc. Cũng với thái độ xấc láo, hợm hình và coi thường, họ cứ vin vào bằng cấp để nói rằng vì em thiếu nó nên em là người kém cỏi. Mặc cho họ nói, em vẫn cứ cười. Và dẫu cho khi ra về em cảm thấy bực bội, nhưng em luôn cố gắng để không nhớ tới thái độ khiếm nhã ấy nữa. Thế nên, bởi vì họ còn cần em, nên cho dù tỏ ra coi thường với học thức mà em có, họ vẫn phải nhún mình gọi lại với thái độ nhã nhặn hơn.

Tuy nhiên cuộc đời không phải lúc nào cũng giản đơn, sâu trong thâm tâm những người có học ấy vẫn là một nhúm những coi thường và định kiến. Cho dù họ không giỏi giang, nhưng họ cũng không bao giờ đàng hoàng chấp nhận người khác dễ dàng hơn họ khi thiếu một vài tiêu chuẩn truyền thống. Thế nên, dù rất nhiều bài phỏng vấn hỏi em về chuyện học, và cũng nhiều quá đỗi những email nói rằng muốn bỏ học giống em, nhưng em ko thể trả lời và đưa ra lời khuyên. Bởi con đường ai đó chọn, họ sẽ phải đi và phải chịu. Một sự lựa chọn giống nhau, có thể tốt với người này nhưng tồi tệ với người kia. Đúng không anh yêu?

Em luôn tin rằng anh đúng, cho dù anh có ít tuổi hơn em một chút xíu, nhưng anh thông minh hơn em nhiều, không nông nổi cho dù tính tình còn đôi lúc hơi khó chịu.

Anh biết con đường anh phải đi vì thế em tin rằng anh học và bỏ thời gian ra học để em chờ đợi sẽ không hoài công uổng phí.

You never lose by loving.

You always lose by holding back.

Đợi chờ không phải là một việc sung sướng, và đã quá nhiều người rảnh rỗi cản ngăn, nhưng suy nghĩ của em cũng rất bản năng, đối với em đợi chờ là một điều nên khi mình cảm thấy cần vì yêu người đấy.

Em yêu anh!

Nhiều!

Và,

Anh, thứ nhất, là chẳng giống bọn em. Anh xác định rằng anh cần phải học. Anh học trong một môi trường tốt nhất với điều kiện tốt nhất. Những thứ tốt nhất ấy đã khiến việc học của anh đáng giá hơn cái sự học đối phó của bọn em ở nơi này rồi… Thứ hai là cho dù còn chán nhưng anh vẫn không ngừng cố. Và thứ ba là, đúng như bố anh nói, có một số nghề nghiệp là do năng khiếu nhưng có một số nghề bắt buộc phải học và có bằng cấp cực tốt. Đó là nghề và nghành mà anh đang học.

Em sống rất bản năng và gai góc.

Anh sống theo một sự sắp đặt rất quy chuẩn và rõ ràng.

Em đã yêu anh, yêu một người ở thế giới hoàn toàn khác em. Anh sẽ lăn lộn với đời khác với cách mà em bon chen để sống. Anh sẽ đấu tranh khác với cách mà em phải vất vả đánh nhau. Anh sẽ chiếm đoạt khác với cách mà em giành giật. Anh không sống ở thế giới mà em từng sống và đang sống. Nhưng nếu chỉ cần gặp nhau ở duy nhất một điểm tương đồng, thì tình yêu em dành cho anh sẽ đủ để dung hòa thế giới ấy. Và bởi vì em khác anh nhiều đến vậy, nên em mới có thể lấp đầy những thiếu sót trên con đường mà anh sẽ phải đi qua. Đó là sự bổ sung, tương hỗ đầy hình tượng, mà ai cũng có thể nhận ra thật rõ.

Yêu thương anh vô cùng, và cũng sẽ luôn tôn trọng những cố gắng cũng như mọi quyết định của anh. Ráng lên anh nhé. Em yêu anh! Yêu anh rất nhiều.

Hóa ra là mình còn trẻ

13 Tháng 1

Lúc nào tôi cũng nghĩ, mình không còn nhiều thời gian nữa, mình không còn nhiều thời gian nữa. Cái kiểu suy nghĩ như thể muốn hét lên: Trời ơi, ngày mai mình sẽ chết mất thôi. Huhu, minh đang sắp chết toi mất rồi.

Hầu hết thời gian tôi dành để tính toán xem, mình sẽ làm thế nào để sống sót sau những cơn đại nạn. Thành thử, cuộc đời tôi, toàn là tai họa.

Tôi thấy mình không bằng người ta, tôi buồn lắm. Mà khổ nỗi, tôi toàn giao thiệp với những người ta hơn mình quá nhiều. Còn những người kém hơn tôi à? Chẳng có bao nhiêu, nếu không muốn nói là không có.

Nhiều người trong số họ giỏi thực sự, hoặc một số khác rất hài lòng với cuộc sống không mấy đầy đủ của mình. Tôi thì, thứ nhất chưa thấy mình giỏi thực sự ( tức là tôi vẫn nghĩ sau này tôi có thể phát hiện ra mình giỏi trong một tình huống cụ thể nào đó ) , thứ hai, không bao giờ hài lòng với những thứ mình đang có, luôn có cảm giác mình có chưa đủ hoặc mình chưa có gì.

Thế mới… chó!

tumblr_kt01lioDec1qzr7ibo1_500

Tôi sống như một bà già phải không? Một bà già chưa chắc đã sống như tôi phải không?

Tôi có một vài người bạn cũng đang lâm vào bế tắc trầm trọng, nhưng họ không bị rơi vào tâm trạng vô vọng như tôi. Họ vẫn lạc quan lắm. Họ nói đã từng làm được tốt như thế, bây giờ mất đi, cũng vẫn có thể làm lại mà tốt gấp nhiều lần hơn.

Tôi biết mình phải học tập họ nhiều nhiều.

Tôi nhận ra hóa ra mình vẫn trẻ, khi hầu hết những người thành đạt mà tôi tiếp xúc đều đã có tuổi hơn tôi rồi. Cái điều mà tôi sợ là ở chỗ đến lúc tôi bằng tuổi họ mà vẫn chả được như họ, khi bây giờ vẫn đang loay hoay tìm lối ra cho những cảm xúc và số phận, sợ những thứ lận đận, thiếu chắc chắn.

Tự an ủi và tự lên án mình, tôi làm hai việc đó song song. Nói chung khá mệt mỏi.

Tôi đi mua sách của chính mình để tặng cho một vài người bạn ở Hà Nội.

Có những chuyện buồn cười xảy ra như sau:

- Tôi ra Đinh Lễ hỏi cuốn “Cho em gần anh thêm chút nữa”, một số hàng bảo hết rồi. Ra tới một hàng người ta bảo chỉ còn vài cuốn thôi, nhưng chắc chắn là còn nên tôi chờ một chút. Cả hàng sách, nhân viên cứ nháo nhào lên: “Tìm Gào đi , xem cuốn Gào đâu rồi?”. “Đem Gào ra đây, có người hỏi!”. “Sao cất Gào kỹ thế , tìm không thấy!”, “Gào đây, đưa đây!”, ” Gào 40 nghìn”, ” Mai gọi thêm mấy Gào nhé, hết Gào rồi.”

Tôi buồn cười, người ta gọi sách tôi viết là cuốn Gào. Nghe vui tai nhỉ.

- Một hôm khác, tôi lại ra mua sách tôi ở nhà sách Phương Nam trong rạp chiếu phim Quốc Gia. Số là 1 lần đi qua đó, tôi nhìn thấy có 1 chồng sách tôi ở trên giá. Tôi buồn lắm. Sao chả ai mua à, mà còn nhiều như thế này? Tôi đi ra. Hai hôm sau, bạn tôi đòi tặng sách, tôi quay lại nhà sách này để…. mua ủng hộ cho chính mình một cuốn. Nhưng lại không thấy sách tôi đâu nữa. Mới hai hôm trước, còn cả chồng cơ mà. Tôi lại buồn tợn hơn, quay sang nói với người yêu: “Anh ơi, sách em không bán được, người ta trả lại rồi hay sao ý!” . Mặt méo xệch. Người yêu tôi chau mày: “Điên à, làm gì có chuyện đó!”.  Anh ấy chạy ra chỗ mấy chị bán hàng hỏi: “Chị ơi, ở đây có cuốn “Cho em gần anh thêm chút nữa” không?”. Các chị ấy nói thế này: ” Vừa mới bán cuốn cuối cùng cách đây mấy phút. Bọn em đang gọi để nhập thêm, ngày mai anh quay lại nhé!”.

Thế mới thấy sách mình viết tiêu thụ nhanh, thấy thích! Hahaha

- Hôm trước tôi đi cài laptop, anh nhân viên cài đặt hỏi muốn đặt tên máy là gì, tôi nói: Gào anh ạ.

Anh ấy nói: “Cái tên này nghe quen quen, tên của một cuốn sách thì phải?”

Tôi bẩu: Vâng, em là tác giả cuốn sách quen quen đấy!

Anh í bẩu: Ôi thế á, em viết Cho anh gần em thêm chút nữa à? Trẻ thật nhỉ?

Blah blah blah

A ha ha, mình còn trẻ thật đấy nhỉ?

Hóa ra là mình còn trẻ.

Còn trẻ thì còn có thể cố gắng được nhỉ?

Aja aja :P Trang trí mấy cái ảnh copy được vào cho nó đỡ tẻ nhạt :”>

[Tạp bút] Cô nàng trong tấm gương soi

22 Tháng 11

???

Tôi nhìn cô ta. Cô ta sẽ chẳng bao giờ có bạn trai được. Cô ta cũng sẽ chẳng bao giờ biết được thế nào là yêu đương. Cho dù cô ta có muốn, thì cô ta vẫn sẽ còn trinh cho đến khi cô ta chết. Hoặc, sẽ mất hết nhưng vẫn chẳng biết được yêu đương là gì.

 

Cô ta nhìn tôi. Với một thái độ khinh bỉ. Cô ta cho rằng, tôi sẽ bị hiếp chết bởi thói lẳng lơ. Tôi sẽ chết vì nhơ nhuốc vì chẳng có thứ thuốc nào trị nổi bệnh “khát yêu và đói tình”.

Cô ta cổ hủ vừa đủ để trở nên nhàm chán cực độ trong mắt tất thảy mọi người. Bề ngoài không quyến rũ, tâm hồn lại chẳng có chiều sâu. Hai thứ đó hòa quyện vào nhau nhạt nhẽo.

Tôi đang nói về cô ta, hình ảnh mà tôi nhìn thấy mỗi khi soi gương. Tấm kính phản chiếu lên một hình ảnh héo mòn như thế!

Cô ta ở trong tôi, một phần nào đó của cô ta chế ngự tôi rất rõ, cô ta chế ngự tôi mỗi khi tôi không có đủ sự tự tin ở mình. Cô ta ngồi sụp bên tôi khi tôi khóc nức nở.

Cô ta – chính là người đàn bà trong tấm gương ấy!

Cô ấy – chính là một phần không ai có thể nhìn thấy trong tôi!

Mỗi lần, tôi sửa soạn kỹ lưỡng ra khỏi nhà, cô ta lại mỉa mai tôi bằng một câu nói thoáng qua và cái nhìn sắc lẹm:

- Nhìn lại mình đi cô bé, nhìn vết lem trên khóe mắt cô kìa, mascara đang chảy ra nhem nhuốc. Lớp phấn son kia không thể che nổi vẻ xấu xí của cô đâu

Từ trong gương, cô ta tuôn ra những lời cay độc, cô ta lườm nguýt vòng eo của tôi và thở dài ẽo ợt:

- Ôi, hãy nhìn cả cái vòng hai bánh mỳ của cô đi, nó béo ú và chảy sệ như một mụ lợn nái già. Khà, xét cho cùng thì cô cũng như ta, ngay cả khi cô make up và chải chuốt cầu kỳ, mặc những bộ quần áo đắt tiền chẳng biết để làm gì… thì cô vẫn chỉ giống ta, một con đàn bà vô cùng xấu xí.

Cô ta ác như vậy đó – Người đàn bà trong tấm gương của tôi. Cô ta cứ mỉa mai tôi như thế, làm tôi luống cuống mỗi ngày. Lo lắng với dáng vẻ của mình mỗi khi xuống phố. Bận tận với vết son môn chẳng may lem ra tý chút, và run rẩy với cây chổi đánh mắt sợ nó đi lệch đường.

Không dừng lại ở đó, cô ta xuất hiện ngay cả khi tôi ở trên giường, cô ta hét lên khi tôi đang ở bên người thương. Cô ta sát lại và nói tôi đừng rên như thế, hãy ngậm miệng lại đi, tiếng rên rỉ đó, sao nghe đĩ thõa thế?

Tôi nhắm mắt và bám lấy người ấy để không nhìn thấy cô ta, cô ta chứng kiến tất cả từ phía xa và lắc đầu nói rằng tôi làm tình không tốt, tôi thật ngu dốt và tôi sẽ mất người đó của tôi vì sự thiếu tinh tế của mình.

Cô ta – chính cô ta, ả đàn bà hàng ngày mỗi khi soi gương tôi vẫn hay nhìn thấy. Xấu xí và béo ú, với suy nghĩ cổ hủ và cái miệng ác thấu xương, cô ta theo sau tôi như một cái bóng hiểm ác khôn lường, buông lời dè bỉu và chê bai thậm tệ!

Cô ta khiến tôi muốn ói chẳng muốn ăn vì mỗi khi nhìn vào gương thấy cô ta, tôi biết mình quá béo.

Cô ta khiến tôi muốn khóc, chẳng muốn cười vì mỗi khi nhìn vào gương, thấy cô ta, tôi biết mình xấu xí.

Cô ta khiến tôi câm nín mỗi khi tôi thực sự muốn gào thét lên, bởi vì mỗi khi cô ta xuất hiện ở đó, khi ấy, tôi thấy việc la hét là một điều rất tệ.

Cô ta – chính là người đàn bà trong gương mà tôi vẫn thường nhìn thấy. Cô ta chính là sự thiếu tự tin, sự tự ti hay bất cứ thứ gì đang cản trở sự huy hoàng vốn dĩ tồn tại trong tôi hiển nhiên như thế.

Một con mụ quỷ già nằm trong tấm gương soi. Hay là chính bản thân tôi đang chẳng có một chút kiêu hãnh gì về mình?

………………………….

Rồi một ngày những người ngoài đường kia sẽ biết rằng, cô gái ra đường chỉn chu trong son phấn và áo xống tinh tươm, cô nàng có thể tự tin đứng trước mọi người nói những điều làm nhiều người điêu đứng ấy… Mỗi khi về nhà và nhìn vào tấm gương, lại bỗng dưng bật khóc vì thấy mình… kém cỏi. Dù có nói thế nào cô ấy vẫn rất sợ hãi, vì phải cô đơn đối diện với mặt trái của chính mình.

……………………….

Đó là câu chuyện của tôi, câu chuyện rối ren mà đọc qua nhiều người sẽ không sao hiểu nổi. Ở đâu đó, ở nơi nào đó, tôi như một biểu tượng của sự kiêu hãnh và kiên cường. Cứ nghiễm tưởng, tôi là người cao ngạo, nhưng trong thẳm sâu một suy nghĩ chẳng lớn lao, tôi luôn sợ hãi vì nghĩ mình bé nhỏ. Cái mình cố tỏ ra, đôi khi chỉ là để che dấu đi khát khao và nhu cầu lớn lao mong được bao bọc chặt. Sự cô đơn lặng lẽ thắt chặt những nỗi buồn và dồn nén vào hình ảnh chính bản thân trong tấm gương ảm đạm!

Đó là câu chuyện của tôi, một câu chuyện ít nhiều cũng sẽ có ai đó hiểu, câu chuyện phía sau  một người phụ nữ tưởng như tự tin là hình ảnh của bản thân trong một tấm gương mềm yếu!

Bản tin “Ăn xin”

3 Tháng 11

7723_180427398973_131626168973_3832999_6280329_n3

Phát thanh viên của bản tin "Ăn xin"

* Note: Những ai gửi mail cho Gào ( vào thanh.tanny@gmail.com ), làm ơn check thư trả lời của Gào ở phần Spam trong hòm mail của các bạn nhé! Vì IP của Gào là IP động, nên mail reply thường bị vào spam, mong mọi người thông cảm, đừng boom thư Gào nữa, vì Gào trả lời hết rồi! Thanks :D

…………

Vừa ngồi “đối thoại” qua điện thoại với hết em trai rồi lại đến mẹ. Em trai mình bị đình chỉ học mấy ngày do trốn học đi chơi điện tử. Mẹ thì lại bảo là nó bị đuổi học vì đi chơi điện tử. Từ “đình chỉ” và “đuổi học” có độ trầm trọng khác nhau, chính vì thế mà mẹ và em trai mình đã không “thỏa hiệp” được với nhau, phải nhờ đến trọng tài là mình.>>> (đọc tiếp…)

Sex – Tình dục & Giới tính!

14 Tháng 10

1. Sex – Tình dục

Trong số tất cả các bạn ở đây, đã có bao nhiêu người xem phim sex, đã có bao nhiêu người chưa? Những người chưa xem thì có muốn… xem thử cho biết thế nào không? Còn những ngưởi xem rồi, có thấy điều đó… ghê gớm lắm không?

Cũng tương tự như vậy, trong số những bạn ngồi đọc những dòng này, đã có bao nhiêu bạn đã từng have sex và bao nhiêu bạn vẫn đang “giữ mình” từng ngày hoặc “chờ cơ hội đến”?

Có lần, mẹ tôi hốt hoảng cuống quýt nói cho tôi một tin “động trời”, bà nhìn thấy em trai tôi xem hình sex, đúng trong tâm trọng tá hỏa và phát hoảng, bà nói thật khó chấp nhận được chuyện này, và chắc em trai tôi đã… hư hỏng mất rồi.

Trên thực tế, em trai tôi năm nay học lớp 10, là một thằng con trai vô cùng hiền lành và bình thường như bao đứa trẻ khác, học hơi kém một chút và thường xuyên nghịch ngầm. Còn bố mẹ tôi là hai người đã sống ở nước ngoài gần chục năm trời, dù bây giờ thời thế có khác, ông bà không còn được giàu sang thịnh vượng như cách đây hơn chục năm, thì cũng là những “công nhân” được giáo dục ở một nền công nghiệp tân tiến và cởi mở. Song, hai điều này “em trai tôi ngoan” và bố mẹ tôi “thoáng”, cũng không ngăn chặn được sự lo lắng của bố mẹ tôi khi phát hiện chuyện này. Hai người đều rất tức giận  nhưng không biết phải giải quyết như thế nào… nên nhờ tôi “khuyên bảo” em. (đọc tiếp…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers