Tag Archives: cố gắng

no 35: Bỏ học đại học & Yêu

17 Tháng 1

Anh yêu :* :X :) :* :X :”>

Trong số bạn bè của em, đa phần đã… bỏ học đại học hết. Em không nói tới tất cả bạn bè em, vì em chơi với lắm thể loại lắm, từ ông nọ bà kia đến đầu đường xó chợ, từ tiến sĩ đến đứa chỉ học hết cấp hai. Những người mà em muốn nói ở đây, là mấy đứa hay chơi và gần gũi với em nhiều hơn cả ấy, và tất nhiên đều là những đứa đã lũi cũi vào đại học rồi hoành tráng ra đi khi chuyện học hành còn đang dở dang bung bét.

Hôm trước, bọn em ngồi cafe với nhau, chúng nó đùa rằng, vì chơi với em nên bỏ học.

Bọn em – những đứa đã bỏ học, chẳng lấy gì làm tự hào khi mình đã không thể đủ kiễn nhẫn và động lực cũng như yêu thích để đi hết con đường học vấn. Âu cũng là cái tiếc phải không anh?

Lý do bỏ học thì có cái nọ cái kia, có đứa nói trắng ra là vì lười đến trường, bỏ thi, nợ môn nên bị đuổi. Có đứa thì học đã tới năm cuối, nhưng tưng tưng suy nghĩ một hồi quyết định thôi luôn không thèm bằng cấp.

Đa phần bọn em, mấy đứa bỏ học ấy, đều đã đi làm và đi làm từ rất lâu, ngay khi còn rất trẻ ấy. Có lẽ một số bị công việc làm cho mụ đầu, một số bị trò đời làm cho lú lẫn. Lăn vào cuộc chơi và bon vào cuộc đời nhiều đến nỗi những gì bọn em học ở trường đều trở nên nhàm chán. Nhiều đứa học hành đàng hoàng chưa chắc đã có đầu óc tính toán được bằng một phần mười bọn em. Có lẽ là hơi huyênh hoang nếu nói rằng những đứa bỏ học mà em quen đều là thế hệ “thất học tài năng”, nhưng sẽ không ngoa nếu nói chúng nó có tài trong một vài lĩnh vực. Chủ yếu những đứa bỏ học đều làm về nghệ thuật, và phần nhiều có cái cách sống rất phiêu diêu cũng như tính tình dở hơi quái đản.

Khi bọn em loay hoay sắp xếp cuộc đời mình thì những người đang đi học vẫn đi học.  Bọn em ít cho mình cái cơ hội được hối hận vì những quyết định đã qua. Bởi vì những sai lầm kể cả khi nó là sai lầm nó vẫn là thứ đã diễn ra rồi, đúng chứ?

Không biết mấy đứa kia như thế nào, chứ thú thực đôi lúc em cũng cảm thấy mình thấm thía lắm. Lần gần đây nhất em được mời tới một nơi cần có em. Nhưng họ lại lấy lý do bằng cấp để chèn ép em trong một vài thỏa thuận tiền bạc. Cũng với thái độ xấc láo, hợm hình và coi thường, họ cứ vin vào bằng cấp để nói rằng vì em thiếu nó nên em là người kém cỏi. Mặc cho họ nói, em vẫn cứ cười. Và dẫu cho khi ra về em cảm thấy bực bội, nhưng em luôn cố gắng để không nhớ tới thái độ khiếm nhã ấy nữa. Thế nên, bởi vì họ còn cần em, nên cho dù tỏ ra coi thường với học thức mà em có, họ vẫn phải nhún mình gọi lại với thái độ nhã nhặn hơn.

Tuy nhiên cuộc đời không phải lúc nào cũng giản đơn, sâu trong thâm tâm những người có học ấy vẫn là một nhúm những coi thường và định kiến. Cho dù họ không giỏi giang, nhưng họ cũng không bao giờ đàng hoàng chấp nhận người khác dễ dàng hơn họ khi thiếu một vài tiêu chuẩn truyền thống. Thế nên, dù rất nhiều bài phỏng vấn hỏi em về chuyện học, và cũng nhiều quá đỗi những email nói rằng muốn bỏ học giống em, nhưng em ko thể trả lời và đưa ra lời khuyên. Bởi con đường ai đó chọn, họ sẽ phải đi và phải chịu. Một sự lựa chọn giống nhau, có thể tốt với người này nhưng tồi tệ với người kia. Đúng không anh yêu?

Em luôn tin rằng anh đúng, cho dù anh có ít tuổi hơn em một chút xíu, nhưng anh thông minh hơn em nhiều, không nông nổi cho dù tính tình còn đôi lúc hơi khó chịu.

Anh biết con đường anh phải đi vì thế em tin rằng anh học và bỏ thời gian ra học để em chờ đợi sẽ không hoài công uổng phí.

You never lose by loving.

You always lose by holding back.

Đợi chờ không phải là một việc sung sướng, và đã quá nhiều người rảnh rỗi cản ngăn, nhưng suy nghĩ của em cũng rất bản năng, đối với em đợi chờ là một điều nên khi mình cảm thấy cần vì yêu người đấy.

Em yêu anh!

Nhiều!

Và,

Anh, thứ nhất, là chẳng giống bọn em. Anh xác định rằng anh cần phải học. Anh học trong một môi trường tốt nhất với điều kiện tốt nhất. Những thứ tốt nhất ấy đã khiến việc học của anh đáng giá hơn cái sự học đối phó của bọn em ở nơi này rồi… Thứ hai là cho dù còn chán nhưng anh vẫn không ngừng cố. Và thứ ba là, đúng như bố anh nói, có một số nghề nghiệp là do năng khiếu nhưng có một số nghề bắt buộc phải học và có bằng cấp cực tốt. Đó là nghề và nghành mà anh đang học.

Em sống rất bản năng và gai góc.

Anh sống theo một sự sắp đặt rất quy chuẩn và rõ ràng.

Em đã yêu anh, yêu một người ở thế giới hoàn toàn khác em. Anh sẽ lăn lộn với đời khác với cách mà em bon chen để sống. Anh sẽ đấu tranh khác với cách mà em phải vất vả đánh nhau. Anh sẽ chiếm đoạt khác với cách mà em giành giật. Anh không sống ở thế giới mà em từng sống và đang sống. Nhưng nếu chỉ cần gặp nhau ở duy nhất một điểm tương đồng, thì tình yêu em dành cho anh sẽ đủ để dung hòa thế giới ấy. Và bởi vì em khác anh nhiều đến vậy, nên em mới có thể lấp đầy những thiếu sót trên con đường mà anh sẽ phải đi qua. Đó là sự bổ sung, tương hỗ đầy hình tượng, mà ai cũng có thể nhận ra thật rõ.

Yêu thương anh vô cùng, và cũng sẽ luôn tôn trọng những cố gắng cũng như mọi quyết định của anh. Ráng lên anh nhé. Em yêu anh! Yêu anh rất nhiều.

SeaChange 2009 – The best summit for Southeast Asian Youth

30 Tháng 11

Hôm nay tôi đã rất vui khi nhận được mail của Audra về giấy chứng nhận tham gia Yes2009. Đã hơn 2 tuần trôi qua kể từ khi tôi trở về từ hội nghị, đã có quá nhiều việc đau đầu và phức tạp xảy ra với những vấn đề khó khăn không thể diễn tả của cá nhân tôi. Vậy là, tôi đã chẳng còn có thời gian để hồi tưởng và nhắc lại về chuyến đi đó của mình.

Ngày hôm qua, những winner tham gia Seachange sống tại tp HCM đã có một buổi họp mặt rất tưng bừng ở nhà tôi, sức sống của họ và niềm vui của họ đã cho tôi hứng thú để viết lại những ngày… gian khổ của mình tại Malai.

Với tinh thần của 1 cô gái nghèo mất của, cuộc họp mặt của Seachange vẫn được hoan nghênh tại nhà Gào :) )

Để nói về thông điệp của hội nghị, tôi tin chắc báo chí đã nói rất nhiều. Và ngay cả tôi, trước chuyến đi, với tư cách là một Official Blog cho Seachange ở Việt Nam đã không ít lần nhắc tới những thông điệp thay đổi tươi sáng và khát khao ấy của hội nghị này. Và hẳn sau hội nghị, không ít những bạn trẻ đã học hỏi được nhiều điều từ những speaker, từ những con người mà đối với tôi là vĩ đại trong lịch sử của hiện tại này. Họ đã nói, đã truyền đạt bằng tất cả sự say mê và tâm huyết, đến với những người trẻ nhiệt thành từ khắp các nước Đông Nam Á.

Tôi sẽ không lặp lại việc tường thuật những gì những con người tuyệt vời đó nói, tôi cũng sẽ không kể lể về những thứ mà hẳn chúng ta ai cũng biết về sự đôi thay. Tôi sẽ chỉ nói về những ngày tôi đã trải qua một diễn đàn như thế, một diễn đàn người ta cùng chung tiếng nói vì một thế giới tốt đẹp hơn, một diễn đàn nơi mà các bạn trẻ gặp nhau để trao đến nhau niềm tin yêu và những khát khao cháy bỏng, những ý tưởng đột phá và những khát vọng lớn lao. Tôi sẽ nói về đoàn Việt Nam của chúng ta, mà chủ yếu là những winner với tinh thần trẻ tràn trề tại nơi ấy mà tôi đã nhìn thấy để ghi nhận lại trong trái tim mình.

Đoàn Việt Nam là đoàn đại biểu đông nhất tham gia hội nghị lần này, bao gồm cả những winner và truyền thông, báo chí, partner của hội nghị đến từ Việt Nam. Khoảng cách lứa tuổi cũng vì thế mà chông chênh lắm. Hầu hết các bạn winner đều còn rất trẻ, độ tuổi trung bình chắc chỉ 17, 18 mà tôi. Một số bạn từ HN thậm chí còn mới chỉ học cấp 3, thật là ngạc nhiên khi các bạn có thể tham gia hội nghị với tư cách một người chiến thắng – hẳn các em đã phải cố gắng rất nhiều để có những suy nghĩ tiêu biểu rồi làm người được chọn.

Bạn nghĩ sao về khái niệm “người Việt Nam mới”? Cứ hình dung tham gia hội nghị thì phải ăn mặc bám bụi và bộ mặt mốc meo kèm cặp kính to đùng với vali nặng trịch giấy tờ? Không, tôi đã nhìn thấy những người trẻ đó, năng động và biết xây dựng một hình ảnh năng động. Họ sống với thực tế và không quá ủy mị với giấy tờ. Họ biết chau truốt cho vẻ đẹp bên ngoài để nâng cao tầm nhận thức. Họ mặc đẹp và tâm hồn họ đẹp.

Trước chuyến đi, những bạn nữ hô hào nhau mang theo áo dài, với ý nghĩ mặc áo dài để tôn vinh hồn dân tộc Việt tại hội nghị. Một điều đáng tiếc của cá nhân tôi, là tôi đã không có áo dài để có thể mặc cùng các em trong thời gian đó. Tôi đã “giã từ” chiếc áo dài duy nhất của mình sau khi kết thúc quãng thời gian phổ thông. Trong thoáng chốc, nhìn các em mặc áo dài tại hội nghị, tôi thấy áo dài đẹp vô cùng và thèm mặc chúng kinh khủng.

Cùng với sự nhiệt tình và sức trẻ, mà có lẽ so với những winner ấy tôi còn thua xa lắc, họ đã giao lưu với tất cả bạn bè đến từ mọi quốc gia. Ai cũng có thể nhận ra đoàn Việt Nam năng nổ và thân thiện đến mức nào, tất cả là nhờ vào những bạn winner trẻ trung đó.

Tôi chỉ lon ton theo chị Phương, đi quay phim và phỏng vấn, thỉnh thoảng cũng làm quen và nói chuyện được với vài bạn tới từ Philipine và Malaysia. Điều hay ho là các bạn ấy đều rất là khen ngợi Việt Nam, anh bạn người Malai mà tôi quen nói rằng đoàn Việt Nam nói tiếng Anh quá tốt, rất dễ nghe và chau truốt vô cùng. Tôi cũng được biết các bạn Việt Nam còn tham gia một vài diễn đàn khác nằm trong quy mô hội nghị, để đưa những dự án cá nhân đến với bạn bè quốc tế. Đó là những điều ở vào tuổi các em, thực sự tôi chưa bao giờ nghĩ mình dám làm và có thể.

Nếu không tham gia chuyến đi này, có lẽ tôi sẽ không biết được ở vào cái độ tuổi còn rất… bé nhỏ ấy, ở đất nước chúng ta lại lắm tài năng đến vậy. Một đại diện của Việt Nam sinh năm 90 là lạ có thể là giám đốc quốc gia của một chương trình biến đổi khỉ hậu, thậm chí còn là một trong những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực môi trường tại Việt Nam.

Nếu không tham gia chuyến đi này, có lẽ tôi sẽ không biết rằng tinh thần Việt Nam được đề cao đến thế trong mắt bạn bè quốc tế. Khi mà ban tổ chức nhắc tới Việt Nam như một đất nước có những con người tiên phong đi trong hội nghị này.

Nếu không tham gia chuyến đi này, có lẽ tôi sẽ không gặp được những bạn trẻ Việt Nam đáng yêu đến vậy, khi mà mới chỉ ngày hôm qua thôi, những người từng tham gia hội nghị đã tụ tâp tại nhà tôi, ăn uống , vui đùa và chia sẻ.

Tôi có thể nói rằng, tất cả bạn, các em đều rất giỏi. Tôi ngưỡng mộ họ, yêu quý họ và tự hào về đất nước tôi. Tôi hy vọng chúng tôi có thể hợp tác với nhau để làm nên những sự đổi thay tích cực.

Vậy thì, câu hỏi to lớn nhất mà cũng bình thường nhất được đặt ra khi tôi quay trở vè sau một hội nghị quốc tế với chủ đè Thay đổi là gì?

- Có một thứ trong tôi vẫn thế, tình yêu con người và đất nước của tôi. Nhưng nó đã được đổi thay bằng cách nhân lên gấp bội: Tôi yêu đất nước và con người nơi tôi sinh ra nhiều hơn rất nhiều.


- Có một thứ trong tôi vẫn thế, đó là tình yêu là nơi xuất phát điểm của mọi vấn đề. Muốn đổi thay phải biết yêu thương trước đã. Và tôi đã lại được củng cố và khẳng định điều đó thêm một lần nữa khi trở về, rằng tôi đã đúng khi luôn nghĩ về sự đổi thay bình dị như thế!


- Có một thứ trong tôi đã khác đi, rằng những đổi thay lớn lao tưởng chừng như không thể, nay tôi đã cảm thấy nó có thể và rất gần. Bởi vì tôi không đơn độc, vẫn có những người trẻ nhiệt thành cùng tôi cố gắng, họ cũng sẽ giúp tôi vì họ có khát khao như tôi: Đổi thay tích cực.

Hôm qua, tôi đã tham gia một buổi nói chuyện về môi trường, tôi tin tôi sẽ giúp được các bạn trẻ đó trong dự án nâng cao nhận thức về bảo vệ môi trường của mọi người. Chúng tôi cũng sẽ tham gia nhiều phong trào thiện nguyện, bên cạnh đó phát triển khả năng kinh doanh của cá nhân để phục vụ những lợi ích cộng đồng. Thay đổi không phải là nói! Thay đổi là làm, hãy làm đi và làm cho thật tốt!

Điều cuối cùng tôi muốn nói rằng những bạn tình nguyện viên của Yes2009 đáng yêu vô cùng. Tôi đã khá thân với Crystal, một cô bé 16 tuổi nhiệt tình kinh khủng. Bạn ấy đã giúp tôi rất rất nhiều trong suốt 4 ngày ở Kuala Lumpur.

Chị Hồng Phương, Crystal dễ thương, tôi và Nana

Chip ( tóc dài ) là người đã đem Seachange đến Việt Nam. Em í sinh năm 1990, chúng ta rất tự hào khi em í được nhắc đến như một người đóng góp tích cực nhất trong hội nghị này trên các báo chí của Malaysia

Bởi vì là Gào mà :D

28 Tháng 11

Cái title entry nghe có vẻ hơi vô duyên nhỉ? Nhưng biết nói như thế nào đây? Có lẽ câu nói đó là câu trả lời cho mọi câu hỏi.

Khi tôi bị mất túi xách, mới sáng sớm, sau một đêm cặm cụi làm việc không ngủ, người tôi như bã ra, đôi chút pha vào đó là sự run run sợ hãi không thể tả. Chị Linh cũng đang ở đó, cuống cuồng chạy về nhà để thay quần áo chuẩn bị đến một hội nghị cần chị ấy tham gia vào lúc 7h. Đêm trước, chị ấy cũng như tôi, không ngủ một chút nào.

Mặc kệ cho tôi đang lúng túng ở đó, chị ấy vẫn bỏ tôi lại và phóng xe vèo đi ngay cả khi tôi đang ú a ú ớ. Với tâm trạng tuyệt vọng cực độ, tôi đi bộ đến chỗ người ta chỉ rằng cần phải khai báo để làm lại giấy tờ nếu cần. Tới nơi, thì một viễn cảnh tương đối tồi diễn ra trước mắt tôi, bên phòng tạm giam một con bé trong lem luốc đang bám tay vào những khung sắt giam hãm nó, nó trừng mắt nhìn tôi rồi quát lên: “Nhìn gì mà nhìn!”. Công an uể oải không thèm giải quyết, thậm chí họ cũng chẳng thiết tha để tìm ra nổi một mảnh giấy cho tôi viết lời khai. Tôi uể oải và nhẫn nại ngồi đó. Thấy cuộc đời bỗng dưng sao bất công với mình đến vậy? Sao chị Linh lại có thể bỏ tôi đi trong lúc tồi tệ này?

Đó là tâm trạng của ngày hôm qua, đó là cảm giác đã qua không tốt đẹp. Chiều tối, tôi đã trở lại đúng bản thân mình, một kẻ luôn tự tuyệt vọng rồi lại tự tìm đường khích lệ bản thân… thậm chí còn an ủi luôn người khác.

Người yêu tôi lo lắng gọi điện thoại trong bất an, tôi nói mọi chuyện vẫn ổn và không kể lể gì hơn để anh yên tâm học. Không than vãn, không khóc lóc, không cố gắng tỏ ra ta đây hoảng hốt, tôi đối diện với sự việc một cách gắng sức bình tâm. Tôi đã nhận được sự giúp đỡ từ những người không hề thân thiết, nhưng khi nhận được sự giúp đỡ ấy, tôi biết họ thật quá tốt đối với tôi. Và thế là, dù trong những hoàn cảnh thật tồi, bạn thấy đấy, chúng ta vẫn có thể nhận ra những ngôi sao rất sáng.

Tối, tôi gặp lại chị Linh, chị ấy cười hớn hở, tôi cũng cười. Suốt từ lúc tôi bị mất đồ, tôi tựa hồ mình như nằm mơ, tôi không thể liên lạc được với chị ấy, gọi chị ko nghe máy, nhắn tin ko trả lời trong khi chị vẫn onl tơi bời mặc cho tôi gọi mệt. Tôi đáng ra muốn la lối lên khi gặp chị ấy, nhưng rốt cuộc, tôi lại cười và hỏi tại sao chị lại đối xử với em như vậy, tôi hỏi trong một thái độ rất nhí nhố. Chị ấy trả lời là, chị biết là em sẽ tự giải quyết được và sẽ tự tìm được người giúp cho em, không cần chị.

Tôi hài lòng chấp nhận câu trả lời ấy. Bởi vì tôi là Gào mà, dù chẳng nổi bật hơn bất kỳ người nào đang quá sáng chói, nhưng nói cho cùng, tôi cũng là tôi mà, là tôi đủ tốt để có thể vượt qua những chuyện tồi tệ này.

Anh bạn tôi gọi điện thoại và bắt đầu rên rỉ, anh ấy nói mọi chuyện diễn ra với tôi quá tệ, đến nỗi không thể tệ hơn. Anh ấy thấy quá kinh khủng, tôi sẽ sống như thế nào đây, trong đơn độc và trắng tay như thế? Anh ấy nhấn mạnh sự bất lực của tôi khi rơi vào tình thế như thế này. Còn tôi chẳng biêts phải “động viên” anh ấy ra sao ngoài việc nói rằng tôi sẽ ổn.

Người yêu cũ của tôi sốt sắng hỏi một câu dở hơi: Gia đình bạn trai em có giúp gì cho em không?

Tôi ngạc nhiên hỏi lại anh ta rằng sao anh ta lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy, gia đình ny tôi ko nhất thiết phải biết chuyện này.

Đến bố mẹ tôi, tôi còn ko muốn làm phiền, huống hồ là đén bố mẹ của người yêu. Ngay cả khi tôi ko có một xu dính túi như thế này, tôi cũng ko dám quay trở về xin tiền bố mẹ. Bố mẹ tôi giàu có thì đã đành, đằng này, tôi biết  bố mẹ mình đang rất vất vả nên chẳng dám nhờ vả hay dựa dẫm gì.

Ngay cả đến thằng ăn trộm, giờ đây, đối với tôi nó cũng chẳng còn đáng trách. Chẳng ai đáng giận, đáng thương hay có điều gì đáng buồn ở đây. Hết tiền cũng được, nghèo cũng được, mất mát cũng được, bởi vì tôi sẽ làm lại được mà, bởi vì tôi là tôi mà.

Và bạn cũng sẽ như vậy đấy, bởi vì bạn là chính bạn của ngày hôm nay đang rất tốt, nên bạn sẽ vượt qua tất cả khó khăn để làm thật tốt mọi việc được thôi. Cố lên và đừng nản. Tôi đang cố gắng động viên mình, và nếu chỉ động viên một mình bản thân tôi thôi thì sẽ rất phí… nên tôi tiện thể, động viên luôn cả bạn nữa đó! Cố lên!

^^

Bản thảo truyện của tôi đã mất hết rồi. Hàng trăm trang cố hồi tưởng để nhớ lại rồi viết lại thì tôi ko thể. Nên có lẽ tôi sẽ viét một bản thảo mới thôi. Sống trong nghèo đói thế này ko biết năng lượng có dồi dào them chút nữa. Hàng trăm trang tương đương với hàng trăm nghìn từ, cả một chặng đường xa xôi đang chờ tôi lội bước. Thật khó khăn khi nhìn về phía trước, khi bạn bỗng nhiên mất tất những tài sản của mình, nhưng trái tim tôi vẫn đập phía bên trái này, nơi bàn tay tôi vẫn còn có thể chạm vào đây để cảm nhận. Tình yêu này sẽ dắt đường cho số phận, nếu tôi đói quá, tình yêu đó sẽ có cách nuôi tôi ăn… ăn mày! Hehe

when you leave me alone…

21 Tháng 11

Thời gian gần đây, tôi bị ám ảnh bởi chuyện “ngoại tình”, phải đấu tranh rất nhiều với cảm giác cô đơn trong xa cách, tôi luồn lách trong mọi ngóc ngách yếu đuối của mình. Có một người hỏi tôi rằng, khi tôi sống một mình ở Sài Gòn này, tôi phải tự giữ mình, vậy tôi có luôn tự giữ mình được không? Ít nhất, tính đến thời điểm này, tôi vẫn có thể tự hào để trả lời người ấy rằng, tôi vẫn luôn tự giữ mình rất tốt! Vẫn là một “cô bé ngoan” luôn dừng lại đúng lúc để những mối quan hệ không đi quá đà và vượt xa những giới hạn rõ ràng đã vạch ra trước đó.

Tôi đang tự gò bó mình, tôi như tự lấy một chiếc dây thừng quấn chặt vào từng thớ thịt da nóng bỏng. Tôi không cho phép mình làm điều gì sai… mặc dù bản năng lắm khi luôn đấu tranh với tình yêu và lý trí. Tôi luôn nghĩ mình không thể làm như  vậy, vì mình quá yêu người ấy đủ để sợ mất, đủ để sẽ chết mất nếu mất đi tình yêu này. Chính vì thế, đã có lúc tôi đứng một chân ở bên này và dẫm chân còn lại sang bên kia ranh giới này, tôi vẫn rút chân về và thu mình lại, để không phải hối hận một phút giây nào. Điều tôi không muốn anh ấy làm với tôi thì trước tiên tôi phải là kẻ không bao giờ làm như vậy trước đã.

Có lẽ trước đây, tôi yêu những người trước không đủ nhiều như tôi yêu anh bây giờ. Có lẽ trước đây, tôi vẫn có thể tán tỉnh hay hẹn hò một chút gì đó khi đã có người yêu. Thì giờ đây, tôi thậm chí còn không thể nói dối rằng mình chưa có người yêu. Tất cả bạn bè tôi đều cười tôi vì điều này, đôi khi ở một số nơi, sự “có nơi có chốn” cướp đi của ta rất nhiều quyền lợi, cái cảm giác được tôn vinh và được ca ngợi sẽ vụt tắt nhanh chóng khi ta không phải là một kẻ single… Bạn bè cười tôi ngu ngốc điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi luôn được an ủi khi anh nói: “Anh rất tự hào về em!”. Nghe như bố an ủi con, nhưng tôi xem đó như một món quà quan trọng lắm!

Hãy đặt mình vào vị trí của anh ấy lúc này, cũng cô đơn và buồn bã như tôi ở đây vậy, cũng đang cố gắng như tôi lúc này… Tôi không thể ích kỷ, chẳng thể tham lam chẳng thể để cho mình quá nhiều ham muốn đến như vậy….

Đêm… khi bầu trời đầy ánh sáng lợt lạt của bình minh, màn đêm của tôi lúc ấy mới bắt đầu bao phủ, nhắm mắt nhưng chẳng thể nào chìm sâu vào giấc ngủ. Nỗi sợ hãi trỗi dậy và tôi co mình trên chiếc giường chỉ riêng mình tôi, tôi khóc.  Tôi sợ hãi cái cảm giác thênh thang trong một căn nhà rộng. Ở đâu đó trên hành lang mấy ngày trước đây, người ta vừa mới giết người ở đó. Vết máu hôm nào còn rất rõ, chỉ mới sớm nào đó được lau đi. Tôi sợ hãi những hiểm nguy bên ngoài căn phòng này, ngoài chiếc giường chỉ có một mình tôi đang nằm co ro nơi đó.

Nước mắt chảy thành những hàng dài, thút thít tôi chìm vào những cơn ác mộng chỉ đến với kẻ cô độc. Tôi không hiểu từ bao giờ những khát khao trong tôi biến thành yếu ớt? Tôi không hiểu từ bao giờ tôi sợ cô đơn đến thế?

Tôi không biết làm gì khi một mình, không biết cần gì khi một mình, chỉ biết sợ khi một mình. Tôi dễ dàng có thể có một người tình, nhưng tôi chỉ mong mình có một người bạn. Chẳng mong vượt quá giới hạn của bạn bè, bởi tình cảm của tôi đã có chủ mất rồi, xin đừng làm rối loạn lòng tôi. Những giới hạn mà ta chẳng thể vượt qua, hãy chấp nhận nó chứ đừng phá vỡ nó. Bởi vì… tôi đã có “nơi đó” của mình rồi… Chỉ là chờ đợi thôi…. dù rất lâu và mệt mỏi… tôi vẫn phải chờ thôi…

Rồi tôi tự buồn bã hỏi bản thân mình, có phải tôi kém cỏi lắm không khi thế giới này không còn tôi trong nó, đứng ngoài rìa của mọi thứ, tôi buồn bã và bải hoải…. tôi nhẫn nại đợi chờ cái gì bây giờ… Tôi muốn gì…. và tôi gìn giữ gì?

Anh có thể để em cô đơn…

Cô đơn thể xác… đừng tâm hồn,

Anh ơi, anh làm ơn…

Đừng để cho… tâm hồn em đơn độc!

Hunnie, you take chances most people would never take….

Giữ em thật chặt trong vòng tay anh nhé!

Đừng bao giờ buông tay em ra, dù chỉ một lần rất khẽ

Giữ em thật chặt trong tình yêu anh nhé!

Đừng bao giờ để em rời xa, dù chỉ là một phút giây thoáng qua!

Và em cũng sẽ, ôm anh thật chặt từng ngày qua

Giữ anh thật yên trong vòng tay em hiền

Yêu anh cuồng điên và yêu anh triền miên… như thế!

Cứ giữ nhau thật chặt trong vòng tay

Cứ ôm tình yêu mỗi ngày thêm thật đậm

Cứ đâm đầu vào những nỗi đau màu nhiệm

Cứ yêu như điên … yêu triền miên như thế!



Nhật ký Gào – ngày 4: Ngẩn ngơ – Thẩn thơ – Ngây ngô – Ngớ Ngẩn

24 Tháng 10

GàoGió đầu mùa hắt hiu, những cơn gió thoáng qua và mưa vô tình chợt đến, cuốn em vào ào ạt những nỗi nhờ mịt mờ xa tắp. Nhấc điện thoại, em gọi cho anh giọng như sắp khóc: “Này anh kia, anh có yêu em nhiều không?”

Hỏi để thấy lòng nhẹ nhõm hơn, hỏi dù cho biết câu trả lời vẫn sẽ luôn là: “Có”.

Đó là cách hỏi của một kẻ “Khờ”.>>> (đọc tiếp…)

Giống như là địa ngục vậy!

18 Tháng 10

1.

Bỗng nhiên lòng em tự hỏi, anh yêu em được đến bao nhiêu?

2.

Vốn dĩ phía sau tình yêu là những nỗi đau lấp ló trong thoáng qua hạnh phúc…

Trong tình yêu của mình, mình vừa là  đàn ông, vừa là phụ nữ!

…………………..

Mỗi lần đối diện với sự bảo thủ của anh, em thấy giống như là địa ngục vậy! Mọi thứ đều bị đè bẹp, những thứ cứu vãn em khỏi sự tăm tối thời gian này, đó là niềm kiêu hãnh, sự tự tin, sự lạc quan vào tương lai và niềm tin ở anh, luôn bị anh “vả vào mặt” lúc đó.

Cảm giác mình chẳng có gì, chẳng một ai hiểu gì và bị người mình yêu mình phủ nhận, không khác nào bị người thân đưa bả chó cho ăn cả.

Nếu bản thân anh ko tự hiểu được và anh cũng quá đề cao mình để cho rằng người khác ko có quyền thuyết phục anh để cho anh hiểu, rằng anh thông minh đủ để không khiến bất kỳ ai, ngay cả người đó là em, phải “dậy đời” anh, thì anh kiêu hãnh quá rồi.

Niềm kiêu hãnh đủ để thiêu trụi mọi thứ xung quanh anh, sống trong sự ích kỷ sớm hình thành đã làm cho người ta phải khổ vì anh nhiều quá.

Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình, thì em đã không ngồi đây để khóc.

Và ngoài việc khóc để lột trần cái sự yếu đuối của mình trong vô vọng, thì những lúc như thế này, em biết phải làm gì đây?

Em đã muốn anh trở lại như xưa, để người ta và cả bản thân em nữa không tự cười cợt mình rằng em đã sai lầm chọn một người đàn ông mau thay đổi, thiếu bản lĩnh và cư xử tồi tệ khi nóng giận, nói năng bừa bãi khi bị cái ích kỷ của bản thân bao trùm lên tình cảm và tình thân của họ.

Con người ta khi ích kỷ sống vì mình nhiều quá thì không bằng loài chó. Còn cái loại như em, sống vì người khác nhiều quá mà quên cả mình thì còn ngu hơn bò.

…. (đọc tiếp…)

Nhật ký Gào – ngày 1: “sờ tu pít” và “nót na tu ran”

15 Tháng 10

Để cái ảnh cho nó có tý minh họa sự hiền lành của mình, ko thích bị ai bắt nạt=))

Để cái ảnh cho nó có tý minh họa sự hiền lành của mình, ko thích bị ai bắt nạt=))

Chào các bạn,  phải chia sẻ ngay là sáng nay mình… vô cùng tức giận. Mình vốn là một người “nông nổi” mà, nên khó lòng chấp nhận được những lời mỉa mai chua cay. Mặc dù mình đây, cái trò mỉa mai chua cay là cái trò mà mình làm hay nhất, hay hơn bất kỳ chuyên gia nào. Có thể nói mình cũng có vài đối thủ trong lĩnh vực “cãi cọ” này, tuy nhiên, thường thì họ là đồng minh của mình, nên chả sao hết! Số còn lại thì ứ thèm chấp, nói quá cùn, với lại cũng là đám lóc chóc vô danh, nên mình không thèm lên tiếng lắm.

Tưởng bản tính kiêu căng ngạo mạn như thế, sẽ giúp mình trải qua những biến cố thật dễ dàng. Vậy mà trong mấy ngày mất phong độ gần đây, do bị ốm mà tình hình rất nan giải là ốm đến nay vẫn chưa khỏi. Bệnh tình ngày một nặng hơn, gần 3 hôm mới ngủ được 2,3 tiếng, và ăn được mấy miếng… kimbab tự làm, còn lại chỉ uống nước suối vì miệng đắng ngắt, mình còn bị ngất xỉu, đập đầu xuống đất, trán sưng u xấu xí nữa cơ, huhuhu

Đó, dù mệt mỏi như thế đó, mà mình cũng lọ mọ ngồi dậy viết những dòng nhật ký ai oán này, thế là đủ biết mình tức, mình giận, mình hậm hực thế nào rồi chứ? (đọc tiếp…)

Be strong

8 Tháng 4

Remembering that I’ll be dead soon is the most important tool I’ve ever encountered to help me make the big choices in life. Because almost everything — all external expectations, all pride, all fear of embarrassment or failure – these things just fall away in the face of death, leaving only what is truly important. Remembering that you are going to die is the best way I know to avoid the trap of thinking you have something to lose. You are already naked. There is no reason not to follow your heart.

No one wants to die. Even people who want to go to heaven don’t want to die to get there. And yet death is the destination we all share. No one has ever escaped it. And that is as it should be, because Death is very likely the single best invention of Life. It is Life’s change agent. It clears out the old to make way for the new. Right now the new is you, but someday not too long from now, you will gradually become the old and be cleared away. Sorry to be so dramatic, but it is quite true.

Your time is limited, so don’t waste it living someone else’s life. Don’t be trapped by dogma — which is living with the results of other people’s thinking. Don’t let the noise of others’ opinions drown out your own inner voice. And most important, have the courage to follow your heart and intuition. They somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary.

Ghi nhớ rằng “một ngày nào đó gần thôi, mình sẽ chết đi” là một bí quyết vô cùng quan trọng giúp tôi quyết định những lựa chọn lớn trong đời.

Bởi vì hầu hết mọi thứ – những mong đợi của người khác, lòng kiêu hãnh, nỗi lo sợ xấu hổ khi thất bại – tất cả đều phù phiếm trước cái chết, để lại những gì thật sự quan trọng. Luôn nhớ rằng mình sẽ chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa vào cái bẫy suy nghĩ rằng mình không muốn mất đi cái gì đó. Ta đã hoàn toàn vô sản rồi. Chẳng có lý gì để không đi theo tiếng gọi trái tim.

Không ai muốn chết cả. Kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết ở đó. Thế mà cái chết lại là điểm đến của tất cả chúng ta. Không ai có thể trốn khỏi nó. Có lẽ đó cũng là điều hợp lẽ, bởi Cái chết là sản phẩm tuyệt vời nhất của Cuộc sống. Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống. Nó gạt bỏ cái cũ và mở đường cho cái mới. Ngay bây giờ “cái mới” là các bạn, nhưng không xa nữa bạn sẽ trở thành cái cũ và bị loại bỏ. Thứ lỗi cho tôi nếu nói như thế là quá gay cấn, nhưng mà đúng như vậy đấy.

Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng rơi vào bẫy của sự độc đoán, giáo điều của người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong bạn. Và quan trọng nhất, hãy có dũng cảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và linh tính. Chúng biết bạn thực sự muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu thôi.

…………………

Những câu nói trên được trích dẫn trong bài diễn thuyết của Steven Jobs tại đại học Stanforf năm 2005, tôi đã đọc đi đọc lại nó nhiều lần vào ngày hôm qua, khi mà tôi cảm thấy mệt mỏi và tuyệt vọng sau khi tranh cãi nảy lửa với người yêu.

Biến động và thăng trầm là những điều bản thân mình không bao giờ có thể kiểm soát được, chúng xảy ra ngẫu nhiên trong cuộc sống và đôi khi vô tình đẩy ta vào vòng suy sụp. Đổ lỗi cho hoàn cảnh là cách tệ hại hơn rất nhiều việc thay đổi hoàn cảnh. Tranh cãi giống như đường cùng cho mọi mối quan hệ và đẩy con người ta tới vực thẳm của sự đổ vỡ.

Có rất nhiều lý do để một mối quan hệ ko thành công, trong đó có những nguyên nhân khách quan và chủ quan, nhưng có một điều chắc chắn rằng, thay vì lấn lướt, hãy nhường nhịn, thay vì bộp chộp hãy khiêm nhường… thì mọi chuyện sẽ dễ chịu hơn. Đừng bao giờ nghĩ mình đang chịu đựng, im lặng và khổ sở nhún nhường, hãy nghĩ đơn giản, mình đang cố gắng hoà nhã để mọi chuyện được tốt hơn trong hiện tại và khả quan ở thì tương lai.

Ở đời mình, ai cũng phải chết. Bởi vì đằng nào cũng phải chết và hầu hết ai cũng biết điều này, cho dù họ có chấp nhận nó hay ko thì mặc nhiên là họ điều biết. Có những người vì biết mình sẽ chết, nên chẳng bao giờ tìm ra đủ lý do để cố gắng sinh tồn, có những người ngược lại, biết rằng mình sẽ chết, nên cố gắng sống hết với thời gian. Họ chọn cách buông thả hoặc cầu toàn, họ chọn cách xa xỉ sống hay ki bo tích luỹ… Đó là cách riêng của mỗi người.

Còn tôi, tôi sẽ chọn cho mình cách nào đây? Có lẽ là chọn cách hài lòng sống, sống hài lòng mình và hài lòng mọi người.

Và còn bởi trước sau gì ta cũng sẽ chết đi, nên mỗi ngày sống cứ xem như mỗi ngày đều “hết”, hết mình với mọi người, hết mình với công việc, hết mình với gia đình và hết mình với tình yêu.

Bởi vì trước sau gì mình cũng sẽ chết đi, thì hãy giúp những người đang sống, sống những ngày ý nghĩa. Ý nghĩa của việc làm từ thiện là tích góp hạnh phúc để duy trì hạnh phúc.Vậy thì hãy làm từ thiện để duy trì hạnh phúc và tích luỹ tình yêu….

Còn tình yêu thì ko điều gì là ko thể và vì như thế, thì có nghĩa là chẳng có lý do gì để buồn bã. Nỗi buồn ở tận tim ta, tim ko có nó, thì buồn trốn đâu???

Phải biết cách tự động viên mình, cứ tự động viên mình cho thật khá lên, tâm trạng tốt mới giúp người khác tốt hơn lên được. Tất cả cùng tốt, mọi chuyện sẽ tốt!

Tôi yêu công việc mình làm. Công việc tôi đang làm là yêu thương mọi thứ và giúp đỡ mọi người.

…………………………

Đôi lúc cuộc đời quẳng một cục gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin.

Tôi tin rằng, điều duy nhất tiếp sức cho mình là việc tình yêu những việc mình làm. Bạn cũng vây, phải tìm thấy niềm đam mê của mình. Đối với công việc hay với người tình đều thế cả. Công việc sẽ chiếm một phần lớn cuộc sống của bạn, và cách duy nhất để thực sự toại nguyện là làm được những điều bạn nghĩ là vĩ đại nhất. Và cách duy nhất để làm được những điều vĩ đại là yêu việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy thì bạn cứ tiếp tục tìm đi. Đừng bằng lòng với sự ổn định. Giống như trong tình yêu vậy, bạn sẽ biết ngay khi bạn tìm thấy nó. Và cũng giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào, nó sẽ chỉ tốt đẹp thêm theo năm tháng mà thôi. Bạn cứ tìm đến khi bao giờ thấy, đừng dừng lại.

………………

Nhìn lại thì, tôi đang tự động viên mình rất tốt! Dù có khóc, có buồn, có suy sụp, vẫn đứng lên rất tốt như bây giờ.

Chân dung tôi là một hình dung rất nhỏ, của một đứa con gái độc lập và cầu toàn, xa nhà và một mình ở nơi không người thân thích, đang làm những việc có ích để bản thân luôn có đủ tự hào. Và quan trọng hơn tất cả, là tôi đang cố gắng để vươn cao hơn thế, vượt qua level của chính mình hiện tại, để khi nhìn lại, mình đã bước được những bước tiến xa hơn!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers