2. Kỹ nữ máu


* Trích trong  tập truyện ngắn “Cho em gần anh thêm chút nữa”

Tôi và cô ta quen nhau ở một pub nhỏ đông đúc. Thật khó lòng nói tên nó ra ở đây, vì nó nhỏ nhưng khá là nổi tiếng ở cái mảnh đất chật hẹp và đơn giản này… Thậm chí tôi nghĩ, nếu nói tên pub đó ra, tất cả mọi người sẽ ồ lên, biết tôi và cô ấy là ai, chúng tôi sẽ tai tiếng như thế nào nữa ấy chứ…

Chả hiểu và chẳng rõ nữa…. Thành phố của chúng ta thật quá chật hẹp. Từ khi cái nơi to đùng như New century không còn nữa… những bar pub cứ đóng mở rồi lại dung dăng dung dẻ đẻ ra ầm ầm… thì tiếng nhạc xập xình, những mối tình nhanh gọn chẳng bao giờ chấm dứt dễ dàng….

Chỉ cần nhún nhẩy trên bàn bi-a, cái gì gọi là khó khăn cho sự dẫn dắt chăn gối tự nhiên tan biến mất… Ngủ với nhau, đơn giản chỉ là cùng nhau vui một đêm, để hôm sau có thể quên nhau nhanh nhất. Tôi thấy mình chẳng mất mát gì, ngoài tiền nhà nghỉ mà vốn dĩ bây giờ rất rẻ, vì quá nhiều nhà nghỉ, chắc người ta phải cạnh tranh nhau giá tiền, để kẻ hưởng lợi không ai khác, luôn là những cuộc tình một đêm, những khách hàng, chỉ cần cái giường trong vài tiếng….

Người ta nói đi đêm như thế dễ bệnh tật như chơi, nhưng bệnh tật chỉ có thể dính lên người những kẻ muốn chơi mà ngu ngốc. Tại sao người ta phải phát minh ra, từ rất lâu rồi, những dụng cụ che chắn khi làm tình, bởi vì chẳng ai muốn mình có bệnh… Cái gì cũng vậy thôi, muốn sướng một cách tuyệt đối, thì cần phải tuyệt đối thông minh và tỉnh táo….

Người con gái này…. qua một đêm tôi có thể quên cô ta… tôi ko còn nhớ chúng tôi đã làm gì trong trạng thái say xỉn quá đà như thế…. Nhưng nếu chỉ một lần thôi… thì tôi sẽ chẳng có gì để nói, Sự tình cờ là… dường như thế giới này, trò đời này… bắt tôi phải nạp dữ liệu về cô gái ấy vào bộ nhớ xói mòn, không muốn chứa đựng một ả đàn bà ngu ngốc nào của tôi. Tôi ngủ với cô ta đêm thứ hai, một tuần sau đêm thứ nhất…dù say xỉn nhưng vẫn “rất an toàn.” Cô ta chưa từng nói chuyện với tôi, tôi xin thề là như vậy, chỉ cười rất dịu dàng  và ánh mắt thì cũng nhẹ nhàng, không phải đĩ…. nhưng vì cái gì, cô ta lại là kẻ dễ dãi đến hai lần? Cô ta cũng không một lần thắc mắc gì sau khi tỉnh dậy… mặc quần áo như một kẻ chuyên nghiệp… để lại 1/2 số tiền phòng… và hôn vào trán tôi… sau đó bỏ đi…

Lần thứ nhất, tôi cười… mẹ kiếp, con đĩ danh giá và trò khỉ… Lần thứ 2, tôi kéo tay cô ta lại… cả hai diễn một màn kịch câm… tôi nhét lại tiền vào tay cô ta, ra dấu rằng, cầm đi, không cần đâu… Cô ta lắc đầu dúi lại tay tôi, cười không nói. Tưởng tưởng rằng… lúc đó tôi nghĩ, chắc hẳn con đĩ này bị câm!

Thì bỗng nhiên…

Cô ta nói:

- Tất cả phải được chia đều chứ!

- Chẳng ai bắt con gái phải trả tiền phòng, trừ khi là trai bao, mà tôi thì ko phải thế bạn ạ…Với lại đây là lần thứ 2 rồi…

- Cũng chỉ là một lần chơi, tôi nghĩ tôi với anh nhận đựơc như nhau thì phải chi trả như nhau…

- Rắc rối quá, cầm lại tiền đi! – Tôi cáu bẳn.

Cô ta cười:

- Nếu anh ko để tôi trả tiền phòng, thì anh phải trả tiền cho tôi, theo đúng luật chơi sòng phẳng. Chúng ta ko liên quan, không chia đều thì phải có một người được trả tiền, hãy cứ coi tôi là người may mắn đó!

Hey ya, nhạt, một trò mới của đám gái làng chơi sao? Ra là thích tiền, đơn giản vậy! Chẳng vấn đề gì. Tôi quẳng ví cho cô ta, nói lấy bao nhiêu tuỳ ý, vì tôi thực sự ko nắm rõ giá cả. Cô ta rút ra một tờ, rồi nói, mượn điện thoại của tôi… cô ta lưu số điện thoại vào máy tôi và quẳng lại phía giường:

- Gọi khi nào anh muốn!

Tất cả chỉ đơn giản như vậy ở lần thứ hai ấy, rồi cô ta đứng dậy bỏ đi. Số điện thoại lưu trong máy với cái tên kì quoặc “gọi là đến” khiến tôi buồn cười…. nhưng tóm lại thì, dù thế nào, tôi cũng sẽ ko gọi…Bởi ngay cả khi đã có “màng chắn an toàn” và tiền ko phải là thiếu, thì tôi cũng ko muốn, đút ra đút vào với một đứa con gái đi làm đĩ và là của… biết bao thằng như tôi… có tiền…

Tôi thích những đứa con gái sạch sẽ, không cần trinh trắng, nhưng sạch sẽ chỉ để qua một đêm… Vả lại, nhu cầu của tôi cũng đâu cao lắm… nó chỉ đến khi có chút hơi men…

……………………………………..

Tôi yêu một người con gái nhưng tôi hiểu rằng trong thời điểm hiện tại, tôi ko thể mang lại cho cô ấy tất cả những gì cô ấy cần, tất cả những thứ cô ấy muốn, ở một người đàn ông…

Sự chung thuỷ? Không, tôi cần phải chơi… vì tôi còn rất trẻ. Sự quan tâm? Hạn hẹp thôi, vì tôi còn nhiều điều lo lắng! Sự ổn định? Càng khó khăn, vì tôi muốn có một sự nghiệp vững chắc, trước khi chịu áp lực ràng buộc gia đình….Nói chung, tôi chưa thể cho cô ấy những thứ an toàn như vậy… những thứ mà tất cả những người con gái trên trái đất này đều khát khao…

Một mối tình đẹp tuyệt hảo như biết bao tập film Hàn Quốc…

Tôi ko muốn hứa hẹn, cái sự hứa hẹn ấy nó phi lý và ảo ảnh lắm…

Tôi ko muốn nói yêu, vì từ yêu ấy nặng nề và dai dẳng lắm…

Tôi ko muốn bị quản thúc trong cái mác người yêu, cái từ bạn trai hay bất cứ cái gì tương tự như một dây xích, kéo đàn ông phải dính chặt lấy đàn bà…

Vậy là….

Cô ấy ra đi…

Tôi gọi điện thoại nhiều lần, đứng trước cửa nhà và gọi liên tục…

Cửa sổ phòng cô ấy ko mở, ban công đóng khép, điện thoại tút dài…

Một sự ra đi mà chắc chắn không có ngày trở lại, không một sự giải thích, bởi người trong cuộc đã qua hiểu lý do. Hiểu nhưng không thể thay đổi để làm mình tốt hơn, hay không thể thay đổi để phá hoại những mục tiêu mà đã cóvà cái lối sống mà mình đề ra… Tôi không thể !

Sao cô ấy ko chịu hiểu rằng…. tôi ko thể khác…. Và chờ đợi đến ngày, tôi đủ những điều kiện cần, để dám nói rằng… tôi yêu cô ấy?

Con gái bây giờ, thiếu kiên trì và kiên nhẫn đến vậy sao??? Từ cảm giác ăn năn, tôi đi dần sang trách hận…. Lúc đầu là nhận thấy lỗi ấy do mình. Dần dần… tôi cảm giác bất cần và thấy cô ấy mới là người sai trái nhất…. một kẻ phản bội khi đã quá thiếu lòng tin ở tôi.  Ra đi ư? Thì cũng như vậy thôi, cô ấy đi rồi, còn mình tôi ở lại…. buồn nản và chán chường…. bởi vì với cô ấy, hiếm hoi, tôi đã luôn yêu thương thật sự.

Một tuần trôi qua, nỗi đau tôi dầm dề dưới những cơn mưa đầu hạ. Mọi thứ bỗng trở nên xa lạ khi thiếu vắng một nụ cười quen. Mọi thứ làm tôi phát điên lên khi không còn thấy những dòng tin nhắn ấy. Chuông điện thoại không còn reo lên những tiếng nhắc nhở: “Anh ơi, về sớm đi, muộn rồi!”, “Anh ăn gì chưa, em làm đồ ăn để trong tủ lạnh, anh về nhớ hâm nóng!”, “Anh à, em nhớ anh lắm! Muahzzz”…. Cũng chẳng còn những tiếng khóc, sự van xin nài nỉ, xin tôi đừng đi đêm, cũng chẳng còn cái dáng người bé nhỏ, vòng tay mong manh, ôm lấy tôi xiết mạnh…

Hết thật rồi…

Chuông điện thoại một tuần sau cũng ko còn tút dài mỗi lần tôi gọi nữa…. thay vào đó là “số máy quý khách vừa gọi hiện đang tạm khoá!”.

Nỗi nhớ dày vò, chỉ còn đó, không có gì hơn….

……………………..

Ngày chủ nhật cuối cùng của tháng đầu tiên tôi và cô ấy chia tay… Nói chia tay ko biết có đúng ko nữa…. Đã từng nói yêu bao giờ chưa?

Tôi trở lại với nhịp sống về đêm của mình, lên pub,, rượu và nhiều thứ đang chờ tôi trên đó… Có hẹn với một vài người bạn, nhưng chẳng hiểu sao, chẳng có điều thú vị nào, ngoài đắm rượu trong nhạc… Lần đầu tiên tôi chán nản không khí ở cái hộp nhỏ này…. Chỉ uống rượu và uống rượu mà thôi….

Tôi nhìn thấy một cô gái khá quen…. nhưng cũng ko hẳn là quen… vì con gái bây giờ…. ai chẳng giống nhau đến dễ sợ…

Xoay xoay điện thoại… lắc lư ly… tôi nhìn ngắm đến chóng mặt…

Tôi đặt ly xuống bàn, toan đứng dậy….

Chuông điện thoại reo…

Tin nhắn ý éo: “Lâu lắm rồi mới thấy anh lên đây!”

Tin nhắn từ số “Gọi là đến” … Tôi lại ngồi xuống, ngước mắt nhìn một vòng xung quanh: “Em đang ở đâu đấy?”, “Xa anh một đoạn gần”, “Qua bên này đi”, “Ra ngoài đi!”…

Tôi ra ngoài, nhìn thấy cô ta đang dốc ngược chai bia xuống, nhìn rất buồn cười, mấy giọt bia rơi, trông đến tội.

“Say à?”

” Em chẳng bao giờ say cả.” – Cô ta cười lớn

” Sao biết số anh thế?”

“À lần trước lưu số, nháy sang máy em luôn mà!”

“Chuyên nghiệp nhỉ?”

Cô ta quay sang nhìn tôi, một giây không cười, rồi sau đó quay đi: “Ừ, là thế mà!”

Tối hôm đó chúng tôi lại qua đêm với nhau… không say xỉn mà là trong tiềm thức tỉnh táo…

- Hôm nay free nhé, đừng trả tiền em…

- Em có vẻ thích miễn phí nhỉ? Hay thế lắm hả?

- Ừ, đa phần là miễn phí ý mà…Em cũng thoải mái chuyện tiền nong.

Cô ta cười khoái trá….

- Có vẻ anh buồn nhỉ? Kể một chút gì đi… Với một con đĩ, thì ko cần phải nghĩ…

Tôi cũng chẳng hiểu sao, đêm ấy tôi lại kể hết cho cô ta, câu chuyện về cuộc tình dang dở của tôi… Tôi cũng ko hiểu sao, tôi cảm giác thực sự thoải mái khi làm điều ấy…Cô ta lắng nghe rất chăm chúvà ánh mắt mang đầy sự cảm thông…. như nắm giữ một tấm lòng chia sẻ lớn… Con mắt dịu dàng và bờ môi yếu đuối đến nôn nao lòng…. Tưởng như nhìn vào nó… người ta có thể quên hết mọi buồn lo…. Tự nhiên… tôi muốn hôn cô ấy…. như để nhìn thấy cái phần thật thà còn sót lại và đang rơi vãi trên thân thể một người con gái không mấy trong sạch này… Sẽ rất áy này nếu chỉ xem cô ấy như là một ả gái rẻ tiền.

Tự nhiên tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng đi, vậy là sau đêm hôm ấy, cứ mỗi khi có việc gì lo nghĩ, tôi lại gọi cho số điện thoại “gọi là đến”, không phải để ngủ miễn phí mà để cảm thấy yên ổn hơn.  Tôi bắt đầu hoang mang khi nhận ra rằng, điều duy nhất khiến tôi bình yên được là ở bên người con gái này… những phút giây trôi qua mỗi ngày càng khiến tôi hoảng sợ….

Tôi sợ rằng tôi sẽ yêu một con đĩ…. và điều đó, là không thể, không thể được đâu…

Tôi khá nghe lời cô ấy, nghe những lời khuyên, vì đa phần tôi thấy đó là điều đúng đắn. Cái việc gối chăn của chúng tôi cũng điều độ và tuyệt vời như một cặp vợ chồng mới cưới….

Hơi thất thường một chút là những vết tím trên người cô ấy…. như một sự sắp xếp, lúc nhiều, lúc ít…

- Bệnh gì khiến người em bị tím nhiều thế?

- Ùi, chẳng có bệnh gì, chỉ là một sự va đập thôi…

Tôi khó chịu, đúng hơn là có chút ghen tuông khi tưởng tượng và mơ hồ nghĩ ra là, cô ấy đã quan hê với những thằng đàn ông khác và đây là dấu hiệu thể xác mà bọn chúng nó để lại…

Quay lưng đi, ngủ tiếp… tôi chẳng nói gì…

Cô ấy kéo tay tôi lại, ôm từ phái sau, hỏi: “Anh ngủ rồi à?”

Tôi chẳng nói gì.

“Anh đã nghe kể chuyện về nghề kĩ nữ chua? Ngày xưa ấy, chuyện những geisha chẳng hạn?”

“Có nghe nói vài lần”

“Chắc anh chưa biết chuyện về một “kỹ nữ máu” nhỉ?”

“Là sao?”

“Để em kể cho nhá!”

“Uh, em kể đi”

“Ngày xưa, có một người con gái đẹp, đẹp như em vậy, hehe… làm kỹ nữ. Chẳng hiểu vì sao lại thế ý…. Đẹp và tài năng nữa… Nhưng cô ta lại làm nghề đó và khi có người hỏi lý do, thì cô ta luôn nói rằng, đó là lựa chọn sáng suốt nhất đời tôi. Là kỹ nữ nhưng chỉ ngủ với người mà cô ta thích thôi… kể cả là kẻ đó không có tiền…. Cô ta vẫn giúp hắn mua vui… miễn phí… Nhưng đã là khách hàng thì luôn phải trả… một thứ quý nhất của mình…Đố anh biết, những kẻ ko có tiền thì sẽ phải trả như thế nào?”

“Cắt cái đó chứ gì?”

“Hahahaha, ai cũng đoán như anh cả. Thực ra là… máu. Kỹ nữ ấy sẽ lấy máu thay lấy tiền của những người đàn ông ko đủ tiền trả cô ta sau mỗi lần quan hệ… Lấy kim chích một giọt máu ra…”

“Câu chuyện của em thật phi lý và chả có ý nghĩa gì…”

“Có chứ sao không? Vì bọn đàn ông nghĩ, chỉ mất một giọt máu thôi mà ngủ ko cần phải trả tiền, thì tội gì phải trả, cứ để cô ta chích máu cho rồi, nên đa số, ai cũng giả nghèo khổ…”

“Ôi, vô lý lắm, anh chẳng nghe nữa đâu…”

“Ừ thì không nghe nữa….Máu là thứ đắt nhất mà người ta quên mất mình luôn rất cần… Đàn ông cũng vậy… luôn không biết mình để mất cái gì. Đôi khi nghĩ, thứ quý giá mà có nhiều thì mất đi một chút cũng không sao, chỉ cần sung sướng là thoát ly thực tại… hehehehe, ngủ đi nào!”

Thời gian đã làm tôi quên người mà tôi yêu trước kia, mặc dù cũng còn đôi chút cảm giác luyến tiếc một người con gái ngoan hiền, yêu tôi phát điên và bị tôi phụ bạc dù rất muốn cô ấy bên mình…

Nhìn lại những gì hiện giờ tôi có, tôi sợ hãi sự mất mát như ngày nào…. Nhưng bản thân tôi thì ko muốn giữ lấy và chẳng muốn yêu một con đĩ chút nào…. Và dường như “con đĩ ấy” cũng hiểu điều này… Cô ấy gọi mối quan hệ của chúng tôi, là “một sự cặp kè!”…

Cặp kè có những quy luật mà ở những kẻ yêu nhau sẽ không bao giờ có. Đó là không được phép can thiệp đời tư, không được phép dò hỏi những điều đối phương không tình nguyện nói, chính vì thế mà, chúng tôi, gần như là… chẳng biết gì mấy về nhau…Hay nói chính xác hơn, tôi chẳng biết nhiều về cô ấy, còn cô ấy thì lại khá rõ về tôi, bởi vì tôi hay kể lể. Dường như trước cô ấy, tôi luôn là một thằng đàn ông yếu đuối và cần được sẻ chia….

Cũng là quy luật của sự cặp kè, người ta được đơn phương chấm dứt không vì lý do gì cả và đối phương phải tôn trọng điều đó… Cặp kè, là không được có… tình cảm với nhau…

Một ngày cô ấy nhắn tin cho tôi: “Chỉ thế thôi nhé! kết thúc được rồi!”

Thường thì khi người ta kết thúc một cuộc chơi, tức là khi người ta đã có đối tượng mới và những trò chơi mới vui hơn… Chắc hẳn cô ấy cũng nghĩ như vậy đấy…. Có lẽ cô ấy đã có rồi… Một thằng con trai khác, thích miễn phí và cô ấy đã mặc nhiên cho đi… chơi với nó, có lẽ nào vui hơn với tôi?

Cái cảm giác này dày vò hơn cả lần trước nữa… Mà có khi là còn đau… Tôi nhớ cô ấy nhưng không được phép nhắn tin, không được quyền hỏi han, cặp kè kết thúc thì ko nên liên lạc và càng ko được phép níu kéo… Đã chơi là phải chấp nhận luật thôi…

Hơn nữa, tôi thì cũng không muốn làm như thế…. Cứ như thể, tôi đã phải lòng một con đĩ, và bây giờ bị nó vứt đi thì lại đau đớn vô cùng. Tôi chưa bao giờ hiểu hết câu chuyện về “kỹ nữ máu” của cô ấy… nhưng khi cô ấy đi, tôi thấy… mình… “mất máu” rất nhiều… Cái cảm giác thiếu trầm trọng làm tôi hụt hẫng không đứng vững.

Một vài tuần sau, ở pub xôn xao về việc một nữ khách hàng quen thuộc đã ra đi vì một căn bệnh trầm trọng. Mội nguời kháo nhau rằng cô ta bị Siđa vì ko biết đã ngủ với biết bao nhiêu thằng đàn ông ở đây… Ảnh của cô ấy lan tràn trên Yahoo Messenger kèm theo một lời cảnh báo: “ai ngủ với nó, thì đi xét nghiệm ngay, ko chẳng may chết sớm!”…Tôi cũng nhẫn được dòng mess đau đớn ấy…

Mở ảnh ra, tôi ngỡ ngàng khi đó chính là cô ấy, người con gái cặp kè và đã chia tay tôi mấy tuần trước đây…

Tôi hơi có cảm giác sợ… Vội vàng đi xét nghiệm, mặc dù, tôi và cô ta rất an toàn mà… lúc nào cũng quan hệ “có che chắn” cả… Kết quả là… tôi ko bị làm sao hết… thở phào nhẹ nhõm, tôi thả lỏng người… thấy mình vừa trải qua một cuộc chơi may mắn….

Nhưng khi tỉnh táo lại, tôi thấy lòng chát đắng…. Cái của nợ gì thế này…. cô ấy… đã chết thật rồi sao? Tôi mở số điện thoại “gọi là đến” mà tôi chưa một lần nhớ…

Đầu bên kia nhấc máy làm tôi ngỡ ngàng: “Em chưa chết sao?”

“Chị em mất rồi anh ạ!”

Một giọng nữ quen thuộc… rõ ràng không thể chết, tôi hoang mang….

“Thế em là ai?”

” Em gái chị ấy!”

“Anh có thể gặp em được ko?”

………………………

Tôi gặp em gái cô ấy trong một quán cafe nhỏ… tối và sâu hun hút trên khu phố cổ… Tôi đến sớm và ngồi chờ, lòng thấy lo và ko hiểu có chuyện gì đang xảy ra quanh mình nữa…..

Em gái cô ấy xuất hiện, tiều tuỵ và mỏng manh như sương gió lùa bão vào tâm trí tôi hoảng sợ… Ly nước rơi xuống vỡ tan ….Em gái cô ấy, chính là bạn gái cũ của tôi….Hoá ra đó là lý do để cho giọng nói kia trở nên quen thuộc thế…

- Là em sao? Sao anh chưa bao giờ nghe em nói, em có chị gái?

- Cùng cha khác mẹ thôi, là con riêng của ba em, mẹ em không thích chị ấy nên chị ấy sống riêng…

Cô ấy có vẻ đau buồn, đôi mắt sưng mọng nước, môi thì khô nứt như người vừa qua một trận ốm thập tử nhất sinh chưa thể nào hồi phục! Cứ vô hồn thế nào đó…. Ngồi đối diện tôi mà cứ như không nhìn thấy tôi…

- Lâu lắm rồi anh ko gặp em…

- Chị ấy lớn lên cùng em, hơn em có 3 tuổi thôi mà….

- Ừ.

Cô ấy có vẻ như muốn kể về chị của mình… nước mắt cứ rơi lã chã và thân thể thì dường như một gục ngã…

- Chị ấy xinh thật đúng ko anh? Giỏi nữa, lại rất yêu em mà….Nhưng chị ấy yếu quá….

- Sao? … ừm…. anh nghe nói, chị em mất vì….

- Siđa phải ko? – cô ấy ngước mắt lên đầy uất hận…- Tôi kinh tởm các người, tôi ghê sợ các người, sao có thể bịa đặt về chị tôi như thế? Chị ấy bị…chị ấy bị ung thư mà…. chị ấy làm sao mà… si đa được chứ….Kinh tởm cái sự bịa đặt mà các người lan truyền trên mạng về chị tôi…

Cô ấy đứng dậy, như muốn bỏ chạy…. Tôi shock trong vài giây khi biết sự thật này… vội vã chạy theo và kéo tay cô ấy lại… cô ấy ngã gục xuống….Dựa vào người tôi nức nở… Còn tôi thì thấy tim mình đau nhói…. đau nhói…

- Chị của em…chị của em…. khốn khổ… Chị ấy sống, không ai yêu thương và chết đi… nhục nhã…. Không ai thương yêu, không ai níu chị ấy lại, làm sao chị ấy có thể sống… có thể chiến đấu một mình chứ? Em đã rất cố gắng, nói chị ấy phải cố lên… thề mà… chị ấy vẫn bỏ em anh ạ…

Tôi cũng khóc…. tôi nhớ cái ánh mắt buồn đau xa xăm, đôi môi yếu đuối đến nao lòng, sự cảm thông đến cùng cực nỗi đau, sự chia sẻ thảm thấu dịu dàng của cô ấy…. Có lẽ tôi đã yêu cô ấy, mà ko hề nhận thấy, hay đúng hơn là ko dám thừa nhẫn mình đã yêu một con đĩ….

- Con người thật độc ác… sao ai cũng nói chị ấy như thế…. Chị ấy ko phải là đĩ… ko phải mà… Chị ấy chỉ muốn thoát ra… và cảm thấy là… mình đang sống… Chị ấy không bao giờ, chưa bao giờ muốn nằm đó chờ chết…  chị ấy cố lết đến những cuộc vui…. Chị ấy đã ngủ với một người… chị ấy nói với em rằng… anh ta rất tuyệt vời…. Vậy mà ngay cả đám tang chị ấy, anh ta cũng chẳng một lần xuất hiện. Tại sao tất cả đều nói rằng là… chị ấy đã ngủ với cả cái pub ấy…Chị ấy không hề dễ dãi đến vậy…. Tại sao nói chị ấy bị cái thứ bệnh kia…. Tại sao… chị ấy ra đi… mà cũng ko được hoàn toàn yên ổn….Xét nghiệm ư? Bọn họ có lương tâm không khi nói ra câu đó?

Tôi chẳng biết nói gì… tôi sững sờ về tôi, ngỡ ngàng về tôi… ở bên đời một  con người đau đớn suốt bao tháng ngày qua, với những vết máu tụ bầm tím yếu đuối mà tôi xem là đĩ thoã ấy… tôi đã không hiểu nổi… một chút gì… về cuộc đời cô ấy…

Vì tôi hèn nhát, vì tôi ko dám… bước vào cuộc đời… một người con gái… tôi chỉ dám dừng lại… ở hai chữ cặp kè… để suy nghĩ sai lầm… áp đặt sai lầm…. ngộ nhận sai trái… về một nghề… ko phải do cô ấy…. ko phải là cô ấy….

Đã cho máu rỉ từ tim… vì trái tim thiếu biết bao tình cảm… Đáng ra phải chiến đấu… nhưng sức đâu? Máu đâu? Máu tụ tím đặc dầy thân thể nhưng ko thể chảy để nuôi sống một con người… vì quá thiếu…. những niềm tin yêu… và tình thương yêu chân thật nhất….

(Gào, Hà Nội ngày 29/5/2007)

61 phản hồi to “2. Kỹ nữ máu”

  1. nguyen dang Tháng Mười 7, 2009 lúc 2:21 chiều #

    minh than phuc .cong nhan rang ban viet that hay .minh vua dc biet thong qua facebook.com .dung that nhu ban da noi Đàn bà cần có đàn ông, như chó bị vặt trụi lông giữa mùa đông chui rúc tìm nơi ủ ấm.dan ong thieu dan ba thi sao nhi ?

  2. Gào Tháng Mười 7, 2009 lúc 3:38 chiều #

    Đàn ông thiếu đàn bà thì như đám lông gà bị vặt trụi, chỉ còn là đám lông bẩn hôi, ko linh hồn và ko luôn sức sống :D

  3. ruby :) Tháng Mười 8, 2009 lúc 10:58 chiều #

    khuc’ dau hay chi a`…nhg em thay bi kich ko that va` co’ ve guong ep’…cach chi viet ve` tam li’ hay, cam nhan cuoc sog rat thuc…song cach chi la`m cho chuyen kich tinh’ lai hoa’ ra ko that va` guong…khie’n no’ giog 1 ma`n kich co^ng phu hon la` cuoc sog…tai sao co^ gai’ lai la` nguoi` iu cu~…trai’ dat tro`n va`nh va.nh de’n kho’ tin..

  4. Gào Tháng Mười 8, 2009 lúc 11:01 chiều #

    Trái đất vốn rất tròn và nhỏ mà em, chị đã gặp vô vàn sự tình cờ đến khó tin nhưng có thật :)

  5. win Tháng Mười 10, 2009 lúc 9:13 sáng #

    khi cô e gái – ny cũ của chàng trai gặp anh ta, cô có biết a ta chính là ng đã qua đêm vs chị gái mình k a? và rồi thực ra,ng` a chàng đó yêu chính là chị gái?

  6. kool Tháng Mười 18, 2009 lúc 12:03 chiều #

    truyen chi viet rat hay

  7. guest Tháng Mười 25, 2009 lúc 7:51 sáng #

    Vi sao khi anh ay’ goi den sdt cua co chi, ng em k he` nghi ngo hay do` xet?

  8. dongnghi Tháng Mười Một 2, 2009 lúc 10:49 chiều #

    tôi thích cách viết để hở nhiều chỗ của bạn.Tôi cũng đã từng biết 1 chuyện tình cờ như thế.Cách viết như xác muối vào nỗi đau không fải ai cũng dễ dàng viết được.Chúc mừng bạn

  9. metal Tháng Mười Hai 31, 2009 lúc 10:48 chiều #

    I like u & your stories

  10. Anh nguyen Tháng Một 8, 2010 lúc 6:00 chiều #

    qua’ hay , trai’ dat tron, ko dieu j ko the? xay? ra ca? , nhung van con` thac’ mac’ dieu j se xay ra cuoi cung voi chang trai va co e gai`

  11. thuque Tháng Một 8, 2010 lúc 10:57 chiều #

    Một nổi sâu lắng của tình yêu, chúc bạn vui vẽ , bài viết rất hay bạn ạ.

  12. Reny Yen Tháng Một 20, 2010 lúc 2:00 chiều #

    Em thực sự ấn tượng với câu chuyện của chị :)

  13. Light Tháng Một 25, 2010 lúc 10:26 chiều #

    khá là sâu sắc,gây ấn tượng mạnh cũng như là chị Nguyễn Ngọc Tư,tiếp tục phát huy GÀo nhá (ko phải là đem ra so sánh chỉ là nói về cảm nhận của người đọc thôi đừng hiểu lầm gì nha)

  14. Khách Tháng Hai 4, 2010 lúc 3:54 chiều #

    Mình chỉ thích đọc truyện Gào viết liên wan đến đỉ thôi, nó gần gũi với cuộc sống của mình.

  15. true_friend Tháng Hai 6, 2010 lúc 12:02 sáng #

    Gào ơi, truyện ngắn “anh người duy nhất yêu em” gần như giống hoàn toàn một câu chuyện có thật mà chính a có trải nghiệm, nhưng số phận người con gái thì chưa đến mức quá bi thảm đến thế.. cô gái ấy bị một người chị ở chung phòng lạm dụng tình dục một cách khéo léo và hết sức tâm lý, làm cô gái nhận thức sai lệch cái cảm giác đầu đời của mình, kết thúc là cô gái bỏ bạn trai và luôn bị ám ảnh về chuyện đó… Người chị ở chung luôn tỏ ra chu đáo và chăm sóc cô gái rất đầy đủ nhưng người chị này có thói quen ngủ truồng… ban đầu là làm cô gái quen với thói quen đó tiếp theo cô ta mơn trớn vuốt ve… và dần dần khơi dậy sự hứng thú …:(

  16. hongminh1211 Tháng Ba 1, 2010 lúc 8:25 chiều #

    Mình tình cờ biết blog bạn. Hay quá bạn ạ. Không ngờ bạn còn thật trẻ mà có thể viết đc nhũng dòng văn sắc sảo và tuyệt vời đến vậy :)

  17. Khách Tháng Ba 24, 2010 lúc 2:58 chiều #

    tr. hay quá ^^ chị ơi e có thể post lên diễn đàn trg` e ko????

  18. Khách Tháng Tư 30, 2010 lúc 9:12 sáng #

    Tình yêu chỉ thật sự tồn tại nếu vượt qua được mọi quan điểm đạo đức ,mọi định kiến và dư luận .Chỉ khi con người ta thực sự trần trụi với con tim mình thì tinh yêu mới thật sự tồn tại.Yêu một con đĩ àh ,cũng được thôi ,nếu đó là điều con tim mách bảo .Sống chỉ có 1 lần ,đừng bao giờ để ân hận .
    P/S : Một tâm hồn đẹp ,với nhiều ý tưởng thật hay ,năng khiếu sử dụng ngôn từ ,đó là lý do bạn có thể viết được những câu chuyện tuyệt vời như thế này ^^

  19. Trần Hoàng Tháng Năm 8, 2010 lúc 7:28 chiều #

    chị viết tuyệt thật…..rất mong sẽ được đọc tiếp những câu truyện của chị

  20. Nồi hơi Tháng Năm 9, 2010 lúc 6:01 chiều #

    Hay thế mà chị ko in sách nhỉ :S

  21. Abu Tháng Năm 11, 2010 lúc 1:26 chiều #

    Em vừa đọc sách chị..! truyện chị viết tân lý quá.! đọc vừa tội vừa hay.! lới văn chị viết đọc hay hay sao đó..^^..rãnh rổi ngồi viết thêm nha chị..e sẽ tìm đọc truyện mới ^^.! chị hơn e 3 tuổi mà tài thật..nể thật

  22. meoyeu Tháng Năm 15, 2010 lúc 4:34 sáng #

    cau chuyen hay wa,doc ma buon wa di

  23. Khách Tháng Bảy 6, 2010 lúc 2:43 sáng #

    câu truyện này rất hay và ý nghĩa. Mong sau này còn đc đọc nhiều tác phẩm của ban :)

  24. Khách Tháng Bảy 11, 2010 lúc 1:29 sáng #

    e rất ít khj comm n~ bài viết của c trên fb hay trên blog này (vì e thấy ai cũg khen giốg giốg nhau cả, mà chả bít c có đọc hết k nữa =.=) nhưg bài nào c viết e cũg đọc hết. Và tối nay đọc lại bài viết này bỗg dưg e thấy e k thể k viết j đó cho c :”> đọc n~ bài c viết e lun thấy có điều j đó rất cuốn hút, n~ câu cn c kể rất thật khiến ngta có thể dễ dàg đồng cảm vs nv.
    e thik văn của c :)

  25. KAT Tháng Bảy 21, 2010 lúc 12:01 sáng #

    dau xot’…

  26. pucca Tháng Bảy 22, 2010 lúc 10:19 chiều #

    vừa mới ngày hôm qua thôi, e cầm trên tay cuốn truyện của chị. và truyện ngắn này là truyện mà e cảm thấy thích nhất bởi vì quá chua xót. ko hiểu tại sao chị , Gào, lại viết ra đc những dòng đời như vậy. e tự hỏi ko biết có thật trên đời những số phận thế ko

  27. cobedethuong30004000 Tháng Bảy 29, 2010 lúc 12:25 chiều #

    bai nay ban viet doc thay giong chuyen xin loi e chi la con di cua Tao Dinh.nhung doc cung dc.no gan voi dan viet nam hon.mong rang ban se co nhung cau chuyen dac sac hon nua.

  28. khanh hoa Tháng Tám 6, 2010 lúc 10:33 sáng #

    doc chuyen nay lau rui…ra la do chi gao viet….hay that ^^

  29. a.Chu Tháng Tám 16, 2010 lúc 11:05 chiều #

    em doc chuyện này lâu rồi..nhunjg7 cai 1ket61 hơi khac’ một chut’.
    Cô em gái chinh’ là nguoi72 yêu cũ của anh ta.người mà anh ta vẫn hay kể lể với cô chị đó…
    Ngang trai’ nhỉ?
    Thich nhất cái câu_

  30. maikathy93 Tháng Tám 16, 2010 lúc 11:51 chiều #

    Chị ơi truyện này em đọc rồi thì phải, trong quyển Cho em gần anh thêm chút nữa đúng ko? Em thấy quen quen ấy
    Haiz… không thể lường trc đc sự đời đúng ko chị?

  31. D.A Tháng Tám 17, 2010 lúc 10:26 sáng #

    Cảm giác như mình thích người viết truyện ý viết rất tâm trạng:D

  32. Khách Tháng Tám 17, 2010 lúc 9:23 chiều #

    :( . bạn viết hay lắm

  33. K.bie Tháng Tám 18, 2010 lúc 2:57 chiều #

    c. viet’ hay lom’ a. :x e doc. cuon’ cho e gan` a them chut’ n~ cua? c. oy`, e thik’ lom’, c. co’ gag’ co’ nh` tp? hay hon trog tg lai c. noez’ :x

  34. pumpkin Tháng Tám 19, 2010 lúc 9:56 sáng #

    em mới biết đến chị và tập truyện của chị gần đây nhưng thực sự em đã rất ấn tượng ngay từ lần đầu tiên đọc.^^ Em rất thích lối viết và ý nghĩa ẩn sâu trong mỗi câu chuyện. Chúc chị luôn thành công và hạnh phúc :)

  35. Mèo Ác Tháng Tám 19, 2010 lúc 11:37 chiều #

    Ko thích truyện này… đề nghị cập nhật thêm truyện khác nha gái

  36. Cá Vàng Xjnh Tháng Tám 23, 2010 lúc 3:19 chiều #

    hay, cảm thấy bị cuốn hút trong từng chữ từng câu viết mắt k thể rời khỏi bài viết.Phải công nhận là bạn có tìa năng^^

  37. thanh hang Tháng Tám 25, 2010 lúc 10:26 chiều #

    em tim mua sach cua chi o hieu sach nguyen van cu Ha Noi ma ko thay :(

  38. MiMeo Tháng Tám 27, 2010 lúc 11:34 sáng #

    Khi mình đọc truyện này mình đã nhớ đến: Xin Lỗi, em chỉ là con đĩ!

  39. ticktack0_0@yahoo.com Tháng Tám 28, 2010 lúc 1:35 sáng #

    đọc truyện chị Gào Viết hay kinh khủng, có những câu chạm đúng tâm trạng em, cũng đau kinh khủng, nhưng công nhận là cực kì hay

  40. guclee Tháng Tám 29, 2010 lúc 12:47 chiều #

    hay nhưng kết thúc ko có hậu :(

  41. Panda Tháng Chín 3, 2010 lúc 4:34 chiều #

    đọc truyện cuả c làm e liên tưởng đến “Xin lỗi em chỉ là con đĩ”.

  42. Lươn Tép Tháng Chín 18, 2010 lúc 11:55 chiều #

    Nói thực truyện vẫn chỉ ở mức tầm trung mà thôi :-<

    Về trình bày, còn nhiều lỗi lắm. Dấu ba chấm được sử dụng một cách vô tội vạ, làm cho mạch của truyện không những không ngân lên được mà còn bị kéo dãn ra đến mức biến dạng.

    Nội dung truyện có, thậm chí gợi được cảm xúc từ người đọc. Đó là điểm mạnh của fic. Nhưng fic thiếu sự đầu tư về lời thoại. Lời thoại giả tạo và miễn cưỡng, khi viết thoại không biết kết hợp miêu tả để làm rõ hơn cái bi hay cái phiêu của thoại, nên thoại của truyện không đạt được dụng ý cần thiết.

    Và, truyện vẫn chưa đạt được đến tầm làm người khác phải nhớ đến. Nói thực là nếu như truyên của bạn, tôi đọc các bé nhỏ nhỏ vẫn đang viết vẫn có bé viết được như thế. Hy vọng bạn sẽ đầu tư hơn về phần thoại của nhân vật, cũng như phần trình bày để phần nội dung bạn chọn được nổi bật hơn :)

  43. anh quân Tháng Chín 22, 2010 lúc 9:39 sáng #

    Đọc đến đoạn cuối bị hút vào bởi lòng trắc ẩn .Không còn nghĩ dến bắt lỗi nữa Vì nhân vật nữ quá đáng thương , đáng được trân trọng. mặc dù trên thực là không tồn tại . Thật sự ngưỡng mộ một người con với tính cách của nhân vật nữ đó và điều này chỉ có dân chơi mới cảm nhận được.Và nếu gào là cô gái đấy thì Anh không chọc quê nữa.
    Thân

  44. Loan Tháng Mười 25, 2010 lúc 7:29 chiều #

    Em không biết phải nói gì nữa,đau là cảm giác duy nhất nhất lúc nà em có thể nói.

  45. Khách Tháng Mười Hai 10, 2010 lúc 11:53 chiều #

    trời ơi là trời

  46. tùng Tháng Một 10, 2011 lúc 10:27 chiều #

    Ảo !

  47. Tháng Một 18, 2011 lúc 8:52 chiều #

    chị viết hay quá àh,chị Gào tuyệt số 1

  48. Ngọc Chi Tháng Hai 2, 2011 lúc 7:36 chiều #

    Nói thật là truyện này khá tầm thường. Thứ 1, truyện này mang dấu ấn quá nhiều của “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”. Nói thật, truyện này cũng giống như một dãy dài những truyện khác ăn theo truyện đó thôi, chưa đủ để người ta nhớ đến. Thứ 2, là bạn chưa đủ gây ấn tượng bằng giọng văn của mình mà che lấp nó bằng cách viết ngông. Tuy nhiên, cách hàng văn quá yếu và non nớt nên truyện đọc rất gượng gạo và con nít. Người ta bảo bạn còn trẻ mà tài, tôi chỉ thấy bạn đã lớn mà cách viết văn vẫn trẻ con. Bạn chỉ may mắn được nổi tiếng thôi, chứ nói thật bạn viết còn truyện trên vnfiction nhiều, mà truyện của họ còn có đầu tư, chứ không phải chỉ quanh quẩn bên những mối quan hệ và triết lý trẻ con của bạn :-)

  49. Ngọc Chi Tháng Hai 2, 2011 lúc 7:38 chiều #

    Bạn chỉ may mắn được nổi tiếng thôi, chứ nói thật bạn viết còn thua truyện trên vnfiction nhiều, mà truyện của họ còn có đầu tư, chứ không phải chỉ quanh quẩn bên những mối quan hệ và triết lý trẻ con của bạn.* edited

  50. chy la so 0 Tháng Ba 6, 2011 lúc 4:34 chiều #

    với 1 con đĩ, nên ko cần phải suy nghĩ . Mong đc đọc đc những chuyện tiếp theo.

  51. Lee Tháng Ba 7, 2011 lúc 1:15 chiều #

    e thấy truyện này giống truyện ” xin lỗi, em chỉ là con đĩ” quá…

  52. published Tháng Ba 8, 2011 lúc 3:40 chiều #

    Vào http://phim19.com để thưởng thức phim HOT nhất

  53. người vô tình Tháng Năm 15, 2011 lúc 9:44 sáng #

    lại thêm một bài viết để mình cm. Gào nè cm thì đàng hoàng:Đàn ông thiếu đàn bà thì như đám lông gà bị vặt trụi, chỉ còn là đám lông bẩn hôi, ko linh hồn và ko luôn sức sống. Có những người đàn ông cống hiến hết mình cho toán học hay nghệ thuật thì sao… Còn truyện thì chỉ có sex sex và sex. Đọc tổ ngứa mắt nghe tên là thấy Gào là con người giỏi giang rồi Kỹ Nữ Máu.. thời đại hết truyện viết àh… Nếu cảm thấy khó chịu thì in về từ từ lâu lâu lấy ra từ từ nghiền ngẫm về con người mình ra sao mà để người taz viết : e thấy truyện này giống truyện ” xin lỗi, em chỉ là con đĩ” quá… hahaha

  54. Khách Tháng Năm 28, 2011 lúc 5:46 chiều #

    Bị lụy quá gào ơi. Viết cái gì đó tươi sáng lên tý đi nào

  55. mocxi.com Tháng Sáu 2, 2011 lúc 8:47 sáng #

    Đạo văn, nhặt nhạnh trên mạng

  56. Khách Tháng Sáu 11, 2011 lúc 9:51 chiều #

    E thíc chị. Chị s.ngỉ nhìu lắm..

  57. Khách Tháng Bảy 20, 2011 lúc 10:02 chiều #

    Hay lắm chị. đọc truyện của chị nước mắt cứ chảy mà k ngăn lại được… Như thể chính mình chịu những nỗi đâu ấy vậy

  58. Khách Tháng Chín 8, 2011 lúc 10:03 chiều #

    Gào còn nhớ một người tên là Thùy Linh

  59. Thuy.Mi Tháng Mười 22, 2011 lúc 11:10 sáng #

    chị gào ơi cho e post bài nì lên blog e đc k.. e ghi nguồn là của chị Gào :X

  60. Khách Tháng Mười 24, 2011 lúc 3:57 chiều #

    noi dung truyen nay sao giong’ truyen “Cho e xin 1 dieu’ thuoc’ ” qua :|

  61. maihoang Tháng Mười Hai 28, 2011 lúc 7:21 chiều #

    hay..^^đàn bà là một thước đo chính xác”

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers