Chương 8 – Thấp thỏm


8278134a5ae93293102

8. Thấp thỏm

“Linh lan” – Cái tên của một lòai hoa mà Khánh rất ghét! Một loại hoa trốn chạy của truyền thuyết về những mối tình thất bại. Đau đớn chạy dài trên thung lũng để khi mọc ra cây, nở ra hoa, trông chúng vẫn yếu đuối và ủ rũ. Mọi hình dung về hoa Linh Lan không làm Khánh thấy cảm động, chỉ coi thường một sinh vật yếu ớt ngay từ trong cổ tích. Khánh cũng là một kẻ bị bỏ rơi, cũng trốn chạy tơi bời trong suốt thời trung học. Có thể, Khánh ghét hoa Linh Lan, vì trong truyền thuyết của loài hoa này, cậu vô tình bắt gặp chính mình chăng? Còn cô gái này, cô ta mang tên loài hoa ấy. Cô ta có yếu ớt và là kẻ trốn chạy như vậy không? Cậu không tài nào nhớ ra cô ấy là ai trong mớ ký ức cũ. Có lẽ, phần ký ức về cô gái này, Khánh đã vứt đi từ hồi nào không hay. Chắc rằng nó phải nhạt nhẽo và chán nản. Hẳn nhiên thời cấp hai của Khánh chẳng có gì vui cả.

Khánh cảm nhận được một điệu cười gượng gạo chen lẫn sự thất vọng khủng khiếp của cô gái  đó, khi biết rằng Khánh không hề nhận ra mình. Nhưng bắt Khánh lục lại ký ức ở thời điểm này, thật quá mức cực hình đối với cậu. Trong Khánh giờ đây là hai khối u vô phương cứu chữa. Một khối u “nam tính”, và một khối u “nữ giành phần”. Khánh không biết phải làm gì với Kat, phải nói gì với cô ấy, phải giải thích ra sao? Trong giờ phút này, Khánh muốn một mình hơn tất thảy, thì cô gái này – Linh Lan lại ở đây.

Cô ấy không ủ dột, không đáng ghét như một kẻ  chạy trốn trong dáng vẻ hoa Linh Lan như cái tên của mình. Nhưng cô ấy đến cùng sự thất vọng và chờ đợi.

- Không nhớ cũng không sao – Linh Lan mỉm cười – Gặp lại bạn cũ sau nhiều năm như thế. Chúng ta thật có duyên – Cô ấy nói.

Điệu cười chuyển biến nhanh hơn bao giờ hết. Nếu một phút trước đây nó còn đong đầy thất vọng, thì bây giờ đã là một nụ cười khác hẳn – tràn đầy hạnh phúc, dịu dàng và chân thật.

Khánh bất giác cảm thấy mình đang tìm kiếm điều gì lạ  lắm. Trong đôi môi ấy, nụ cười ấy, và  con người ấy… sự thân quen quấn lấy cậu.

- Lạnh không? Cậu muốn đi ăn chứ? – Khánh nhìn Linh Lan chăm chú.

Khánh thấy tội lỗi khi thốt ra câu nói đó nhưng không tài nào rút lại được nữa, và Khánh cũng chẳng hề có ý muốn rút lại. Cậu thật lòng muốn được mời Linh Lan đi ăn, hay chí ít ngồi ở một nơi nào thật yên tĩnh. Có thể dễ dàng mời một cô bạn gái khác đi ăn – chuyện vốn dĩ chưa từng xảy ra trước đó, điều nặng nề hơn lại là trong lúc cậu vừa làm một cô gái yêu cậu tha thiết đau khổ, nằm bẹp trong bệnh viện với một sự tuyệt vọng không kể xiết. Nhưng Khánh không thể nào vượt qua nổi cám dỗ, muốn ngồi cạnh và tựa đầu vào vai Linh Lan. Có lẽ, trước đây, cậu đã mất thăng bằng về cảm giác, những quan hệ chạy lòng vòng chẳng thể sâu sát hơn. Giờ đây, tuy thấp thỏm giữa bờ vực của một kẻ sắp không còn sự sống….thì cái gì đó trong Khánh hồi sinh, hồi sinh như thể nó chưa bao giờ chết đi….Đó là NIỀM TIN. Người ta vẫn nói, niềm tin là thứ mà khi mất đi sẽ chẳng thể nào quay trở lại. Vậy mà cái cảm giác niềm tin trở lại sao tràn lan trong Khánh – một kẻ sắp chết nhiều đến đến như vậy?

- Ừ, tại sao không? – Cô gái khẽ mỉm cười. Nước da hồng ửng lên trên nền tuyết trắng.

- Cậu muốn ăn ở đâu?

- Mình thì dễ thôi, tùy cậu.

Hai người bọn họ bước đi trên tuyết, thong dong và chậm rãi. Không ai nói với ai một điều gì. Riêng về phần mình, Khánh cảm thấy an toàn. Tạm thời giờ phút này, nỗi đau sẽ lắng đọng và đóng băng. Nó hoàn toàn rời xa khỏi cậu. Tạm thời là như thế đã!

Khánh hơi quay đầu, đưa mắt nhìn sang phía cô gái.

Ánh mắt họ chạm nhau. Một sự va chạm dịu dàng…

…………………………..

Nếu một ngày nào đó, tình cờ có một ai đó, lặng lẽ như một cơn gió, nhẹ nhàng mơn man đến bên thân xác bạn, hình ảnh người đó xâm chiếm trái tim và con người bạn, chiếm lĩnh bạn hoàn toàn. Bạn mơ màng trong sự giam hãm của người đó, bạn yêu nó, yêu sự giam cầm ấy. Đó là khi bạn đã yêu người ấy…. Bạn sẽ phải làm gì…. Khi tình yêu ấy… bắt buộc phải chết đi… Đơn giản chỉ là vì… bạn sẽ chẳng thể nào làm được gì… cho người mà bạn bất ngờ và tình cờ… đã trót mang lòng yêu mến… Bởi vì… có lẽ… ngày mai… bắt buộc…. bạn sẽ phải chết đi? Biết đâu đấy…

…………………………..

Tình yêu là một điều tình cờ được nung nấu qua nhiều kiếp người khổ đau. Trái tim đã chọn cho ta một nơi nương náu từ ngay khi sinh ra nhưng phải mãi sau này, khi trưởng thành ta mới có thể tìm thấy nơi nương náu ấy. Tình yêu nảy sinh khi nào chẳng ai hay biết nữa, Khánh cũng thế mà Linh Lan cũng vậy. Khánh chẳng bao giờ tìm hiểu về những cảm giác của mình, cho dù hàng ngày cậu vẫn xâu chuỗi cuộc đời mình…rất lạ. Họ ngồi bên nhau trong không khí lạnh lẽo ấy, cảm giác ấm nóng xoắn lấy thân thể họ lúc nào chẳng hay. Hai bàn tay đặt xa nhau mà dường như đang gần xích lại. Đôi chân Linh Lan đập liên hồi xuống sàn, cô đang run rẩy. Linh Lan cảm thấy hạnh phúc này thật khó miêu tả. Hạnh phúc chồi lên từ trong hai con người đang lặng im cùng những nụ cười, nhìn nhau không nói. Họ không nói về quá khứ, cũng chẳng bàn cãi gì tới tương lai. Họ chỉ đang sống trong giây phút của mình. Giây phút hiếm hoi bình yên của cuộc đời nhiều gió bão. Linh Lan bắt đầu nói, một giọng nói trong trẻo cao vút, đã từ lâu lắm rồi, Khánh mới trò chuyện với ai đó bằng tiếng mẹ đẻ. Khánh lắng nghe và khẽ đáp lại Linh Lan bằng ánh mắt trìu mến:

-          Khánh có hay về Hà Nội thăm bác gái không?

-          Từ hồi sang mình vẫn chưa về lần nào

-          Ôi, mình cũng vậy, ở Hà Nội bây giờ cũng chẳng còn ai. Nhưng mình vẫn đọc báo Việt Nam và xem tin tức đấy. Nghe nhạc nữa.

-          Thỉnh thoảng mình cũng nghe nhạc Việt, nhưng mình không thích lắm.

-          À, đúng rồi, có nhiều bài buồn cười lắm.

-          Nhưng cũng có một vài bài rất hay, Linh Lan thích bài nào nhất?

-          Mình thích mấy bài Lê Hiếu hát đó.

-          À, cái cậu ca sĩ bé bé đó hả?

-          Ôi, Khánh nói gì buồn cười thế? Cậu ấy hình như bằng tuổi bọn mình đấy.

-          Chắc không phải đâu, tại trông nhỏ mà.

-          Nhỏ người mới hát hay trẻ lâu chứ, mình thích bài “Cơn đau cuối cùng”.

-          Nghe kỳ kỳ sao đó, mình chưa nghe

-          Bài đó thật buồn, Khánh lên mạng tìm nghe thử đi nha, nếu rảnh. Mình chưa có người yêu nghe càng thê thảm hơn.

-          Chưa có bây giờ thôi chứ?

-          Không, chưa có bao giờ – Linh Lan hung hắng cười – Mình từng rất thích một người, nhưng chỉ là đơn phương thôi, đến bây giờ, mình vẫn chỉ thích có một mình người đó.

-          Ồ

-          Khánh có tin ở Chúa không? Mình thì tin lắm, chắc chắn Ngài sẽ chẳng để mình cô đơn mãi đâu. Nhỉ?

Khánh lảng tránh câu hỏi của Linh Lan, đơn giản bởi vì Khánh chẳng muốn nhắc về Chúa hay bất cứ thứ gì tương đương như thế.

-          Mình thích bài  Right here waiting for you… Linh Lan biết bài đó chứ?

-          Ôi, Richard Marx? bài ấy thì kinh điển quá rồi.

Hai người ngồi bên nhau, nghêu ngao giai điệu của Right here waiting for you. Giọng của họ vang lên hòa vào không gian tuyết rơi… rất ấm!

Oceans apart day after day
And I slowly go insane
I hear your voice on the line
But it doesn’t stop the pain

If I see you next to never
How can we say forever

Wherever you go
Whatever you do
I will be right here waiting for you
Whatever it takes
Or how my heart breaks
I will be right here waiting for you
…………………………..

Khánh trở  về bệnh viện sau bữa ăn cùng với cô gái có tên loài hoa xinh đẹp ấy. Một bữa ăn chỉ là một bữa ăn. Nó không nói lên điều gì cả. Hay đúng hơn là, nó chưa nói lên một điều gì quá rõ ràng. Chỉ là cảm giác. Gần gũi, rất gần gũi. Thân quen, quá thân quen. Rung động… Rất rung động.

Khánh bước vào phòng. Căn phòng mang một dáng vẻ mảnh mai như  chiếc lồng nhốt con mèo hoang dại. Kat đứng bên cửa sổ, mơ  hồ trong vũng nước mắt do chính cô tạo ra. Cứ như thể con mèo con đang ướt nhẹp, yếu ớt chỉ biết thở hổn hển.

- Em về giường nằm đi, còn yếu lắm, đừng đứng đó.

- Một phần hai dòng máu chảy trong em là của người Trung Quốc. Mẹ em nói rằng phụ nữ Trung Quốc không bao giờ để đàn ông ruồng bỏ mình không lý do. Một phần hai còn lại là của một tên bợm rượu người da trắng, người da trắng cho rằng mình có quyền lực sở hữu một vật nào đó mà họ khó khăn lắm mới có được. Trước đây, là nô lệ da đen cùng với ruộng vườn, trang trại. Bây giờ…

-  Có những chuyện kết thúc không vì lý do nào cả. Nô lệ thì cũng có lúc sẽ phải bỏ trốn thôi. Em nằm nghỉ một chút đi.

Kat quay sang nhìn Khánh. Ánh mắt đắm đuối van xin. Khánh biết rằng mình đã làm Kat tổn thương rất lớn, rằng anh đã không giữ được lời hứa năm nào với mẹ Kat. Nhưng có một điều Khánh biết, Kat sẽ còn đau đớn nhiều hơn nếu không sớm chấm dứt ngay lúc này. Đột nhiên, anh cảm thấy đau, rất đau….Cơn đau mà bác sĩ nói…. Nó đã bắt đầu đến…Thực sự quá nhanh…. Nhanh hơn Khánh tưởng. Anh khụy xuống, rồi ngã… mắt Khánh mờ dần… tai không còn nghe thấy gì nữa. Chỉ còn nỗi đau lấn át mọi cảm giác…Chỉ  còn giọng Kat thấp thoáng như đang khóc, như đang hét lên: “Tỉnh dậy đi anh! Tỉnh dậy đi anh!”

Nước mắt…  Rất nhiều nước mắt… Rất nhiều…

…………………………..

Trong suốt cuộc đời mình, cảm giác duy nhất của Khánh là “chẳng có một chút cảm giác nào cả”.  Mọi việc diễn ra như nó vẫn thế, phải diễn ra như thế và Khánh cứ để mặc nó trôi đi.  Rồi anh ngẫm nghĩ, mình đã từng yêu ai chưa nhỉ? Có lẽ ngoài mẹ  và mẹ nuôi ra, anh chẳng yêu ai cả. Đó là hai người thân duy nhất đối với anh. Vậy thì anh có làm hại ai không? Có, anh làm hại Kat, vì lẽ gì anh lại đến với cô gái ấy, rồi bỏ rơi cô ấy ngay lúc này? Lỗi tại anh? Không, không phải lỗi tại anh. À mà cũng là lỗi tại anh.  Bởi vì anh đã cứ mặc kệ, mặc kệ tình cảm của mình như thế.

-          Chỉ là bị choáng một chút do đói thôi, em yên tâm – Khánh nhìn vào mắt Kat trấn an và vỗ về.

-          Anh không sao thật chứ? – Kat nức nở.

-          Chúng ta cần phải về nhà thôi.

Từ “về nhà” của Khánh mang rất nhiều ý nghĩa. Anh thực sự muốn được trở “về nhà”. Không phải là Prague những ngày tươi đẹp cũ kĩ, mà là nhà anh, nơi có mẹ đang đợi đang chờ. Nơi có cha khù khờ trong điên dại. Nhưng trước hết, Khánh phải đưa Kat về với mẹ cô trước đã.

40 phản hồi to “Chương 8 – Thấp thỏm”

  1. My Tháng Mười 16, 2009 lúc 4:52 chiều #

    Chờ chương 9 của chị ^^.chuyện của chị lúc nào cũng buồn mà em k dứt ra đc

  2. Lil Tháng Mười 31, 2009 lúc 6:27 chiều #

    Truyện hay quá chị ạ :x Nhưng mà bùn thật đấy.
    Em rất thik truyện của chị, hâm mộ từ lúc đọc “Cho e gần a thêm chút nữa” cơ :D

  3. chom Tháng Mười Một 7, 2009 lúc 9:08 chiều #

    dau don…dan vat…e ko fai nguoi thik doc truyen…nhung e dang cho chuong tiep theo…

  4. Duy Tháng Mười Một 8, 2009 lúc 9:46 chiều #

    Mình chưa thực sự yêu thích truyện dài GÀO viết đâu, truyện ngắn thì đã cưa đổ mình rồi :) ) nhận xét trung thực vậy, GÀO cố lên a. Mong chương kế tiếp của GÀO ^^~

  5. sophire Tháng Mười Một 9, 2009 lúc 1:52 chiều #

    chị đọc rất nhiều truyện của em, mỗi 1 câu truyện là 1 cuộc đời của 1 con ngừơi. khi đọc hết 1 câu truyện của em, chị càng nghĩ rằng chuyện của chị ko buồn như chị nghĩ, ko đau như chị đã và đang cảm nhận. chị chúc em sẽ viết thêm thật nhiều, thật nhiều nữa nhé. mong chươn tiếp theo của em!

  6. AANaNgo Tháng Mười Một 20, 2009 lúc 5:08 chiều #

    Chờ mãi ko thấy Chương 9 :D

  7. thu Tháng Mười Một 25, 2009 lúc 7:26 chiều #

    Lần đầu gặp, xin chào! Mình ko thik Gào đâu, ko thik lối viết và cốt truyện bi kịch của Gào luôn. Nhưng lại ko thể dứt ra dc khi đọc truyện dài. Đọc xong thấy bực mình và bứt dứt.Gào viết càng kúc càng lên tay đấy, rất hay!

  8. L. Tháng Mười Hai 22, 2009 lúc 12:41 chiều #

    Đến bao giờ mới có chươg 9 hả chị !? Mog chươg 9 sẽ xuất hiện thật sớm. ^^ Chị G` cố lênnnnn !!!.

  9. vit Tháng Mười Hai 30, 2009 lúc 6:48 chiều #

    buon qua””
    doc xong thay minh van con dang hanh phuc ^^
    waiting foe new chapters!!!

  10. gentle Tháng Một 6, 2010 lúc 1:23 chiều #

    ừ, nỗi đau của riêng ai ko hẳn là nặng, có lúc nào nhìn ra cuộc đời với đôi mắt đẫm lệ ko. Mệt mỏi và kiệt quệ

  11. Kin Tháng Một 31, 2010 lúc 10:02 chiều #

    EM thích chuyện này của chị.Chờ tập tiếp theo quá:(

  12. Khách Tháng Hai 11, 2010 lúc 10:32 sáng #

    aida chương 9 ở đâu nhỉ

  13. CaNaRy Tháng Hai 25, 2010 lúc 9:52 chiều #

    Doc va` cu’ muon doc mai~. Cang` doc cang that vong ve cai cuoc doi` nay`. Minh` thay nhung~ cau chuyen that va`gan` gui~ day chu!!!

  14. bidan Tháng Ba 3, 2010 lúc 11:33 chiều #

    chị đã viết ra kết thúc ở phần đầu thế tại sao chị chưa cho ra chương 9 ?

  15. Cường Leo Tháng Ba 13, 2010 lúc 1:22 sáng #

    Đối thủ Lê Kiều Như :D

  16. bun:Xxx Tháng Ba 15, 2010 lúc 8:52 sáng #

    chờ chương 9 ^^!

  17. Teeng Tháng Ba 15, 2010 lúc 10:28 chiều #

    Troi.Lê Kiều Như mới viết 1 truyện đã bị chê lên chê xuống làm sao bằng chị Gào đc.
    Mà thực ra ko thể so sáng được vì tùy người cảm nhận.Nhưng chị Gào viết truyện từ lâu mà.KHông phải là đối thủ LKN mà là người đi trước đáng học tập:D

  18. Bun' Tháng Ba 25, 2010 lúc 3:47 chiều #

    Giọng văn chín hơn hẳn 1,2 năm trước,khác biệt rất rõ rệt trong 1 thời gian ngắn ^^

  19. thao.vit Tháng Tư 1, 2010 lúc 8:06 chiều #

    hix! ngoi cho chuong 9. 1 cuc hinh doi voi em :(

  20. [F]airy ^^ Tháng Tư 19, 2010 lúc 4:32 chiều #

    Em cho` chuong tiep theo cua? chi. ^^!
    Doc. xong, cam thay em giong 1 chut’ nao` do’ cua? Linh Lan :)

  21. Sissie* Tháng Năm 24, 2010 lúc 10:29 sáng #

    chỉ là một thoáng suy nghĩ của em thôi chứ em k có ý gì xấu đâu, k vừa ý thì chị có thể xóa đi hoặc làm cách nào để chị vừa ý mà…
    may mắn em tìm được câu chuyện của chị, vì chị viết truyện k như những kẻ nghiện sex mà chỉ đắm chìm trong những nổi buồn của mình thôi
    cảm ơn vì cho em một nổi buồn rất lạ

  22. linh Tháng Năm 24, 2010 lúc 12:36 chiều #

    truyện của c c~ có đc 1 khoảg thời gian rồi phải k ạ? :) bh e mơi bắt đầu đọc.là nghe con bạn e giới thiệu, nó bảo thíc lắm và hay lắm, nên đọc đi. Thật za đây k fải là truyện đầu tiên e đoc, e đã đọc nh~ truyện ngắn, 1 số thôi. Và e nói thật là e k được y thíc cho lắm. Vì sao à? Khó mà giải thíc đc lắm, vì từ trc đến h e chỏ thic các tác phẩm đã quá nổi tiếg, qá hay của n~H nhà văn lớn. Trong đó e tìm đc nhiều thứ và hiểu đươc nhiều điều. dù nh~ truyện đó k phân tích rõ nhưg bản thân e có thể tự suy ngẫm và thấu hiểu :) N nh~ truyện ngắn của c mà e đọc, e thấy tầm thườg kiểu gì đấy. Xl vì e chỉ muốn nói thẳg và nõi rỗ nh~ cảm nhận của bnả thân mìg mà thôi. Nh~ truyện đấy, lời lẽ và ngôn từ có vẻ lạnh lùg và thô ráp, nhưg đág tiếc là e không tìm đc ở đó sự thô ráp tự nhiên, thô ráp bản năg í, ở trog con người c í. Đấy là sự thô ráp được tạp ra bởi các suy nghĩ cùng chiều hướg. cái vẻ hơi bất cần và cá tíg c toạ ra e k cảmm thấy là thâtụ :) và lời lẽ lạnh lùg hiểu đời của c k có chiều sâu. Nó chỉ nói lêmn rằg chỉ vẫn chưa đủ traủi nghiệm. Thật za là e còn nghĩ nhiều hơn nhưg e khó cóthể dùg ngôn từ diễn tả, e vốn k giỏi :) N e khá là thic truyện hoa linh lan :) Không phải là cốt truyện đâu, vì cốt truyện c~ chỉ bt mà thôi. N e thíc sự tình cờ trog truyện, và e thic cách viết của truyện này :) Nó k như mấy truyện kia e đã đọc, e thấu hiểu lòg người trog truyện này hơn, và e cảm thấy nó k bị ràg buộc bởi nh~ thứ c muốn tạo za ở nh~ truyện kia. nh~ thư lời lẽ luân lí hay câu chiêm ngiệm ở đây, nó k qá xa vời n zất thật và zất dễ hiểu :) E k biết nói gì nhiều đâu, e ngu mà, n e mog c viết tgiếp truyện này để e tuếp tục được đoc :)

  23. Noo phước thịnh Tháng Năm 25, 2010 lúc 10:53 chiều #

    còn gào này suốt ngày viết truyện sex
    nào là đĩ nào là điếm
    có vẻ gào từg trải qá

  24. Gà mờ Tháng Năm 26, 2010 lúc 11:08 sáng #

    olala……còn Noo thì suốt ngày vít mấy thứ vô văn hoá lên blog nhà ng khác.Noo k thấy bẩn miệng khi nói ra những thứ bẩn thỉu như vậy à??? Đầu óc mình bẩn thì cũng đừng làm người khác phải “bẩn mắt” theo mình chứ?

  25. Lê Giang Tháng Năm 27, 2010 lúc 12:55 chiều #

    Gào viết tiếp chương 9 đi. Nhưng hơi sợ kết cục của các nhân vật sẽ không được vui:(

  26. Noo phước thịnh Tháng Năm 28, 2010 lúc 3:48 sáng #

    dm viết tiếp đi con ranh kia

  27. ^_^ Tháng Bảy 15, 2010 lúc 7:58 sáng #

    min thik chuyen nhan cua gap hpn.tieu thuyrt nay ko he hap dan
    co gang them chut nua nha

  28. Kai Tháng Bảy 15, 2010 lúc 12:27 chiều #

    Cái tên “Gào”……… Như một sự dồn nén của Cx….Để rồi bùng nổ, để rồi thể hiển hết chính bản thân mình, Cs giờ đây chính là mình….. Những câu nói, những ngôn từ trong truyên không ngoại lệ để thể hiện một cá tính, một sự mạnh mẽ, một sự học hỏi đáng nể từ cuộc sống……. Những clip, những lời nói. Một vẽ tự nhiên đến tự tin….. “Có phải cô trên đười đời tất bật, sống để hiểu những gì mình bon chen”…….. Một quả trứng với một mầm móng đầy sự tỏa sang và một lớp vỏ bọc đầy đặn sự che chở……… “Có phải cô sống thật với những gì mình viết, hay đường đời uốn éo giọng điệu cô”………. Sự thức có phải bên trong quả trứng đó là một nỗi niềm, một ký ức, một sự rầu rĩ thật sự và một vỏ bọc hoành tráng của sự hân hoan hp, tự tin với một cs đã đổi khác…….. “Có phải cô đã từng mác phải, phải thói đời u uất trong cô”………… Mới chỉ đọc một câu truyện chả biết gì, chả hiểu gì, những câu chuyện mang một vẻ hư cấu, mang một tình yêu chưa thấm thoát sự bắt đầu đã hiện diện cái kết thúc……… “Chắc là cô, cô đã song hư ảo, để đến giờ cô mới chính là cô…..”……………. Ko đọc dc nhiều ko bình luận nhiều… mong dc làm quen mới tất cả các bạn qua Yahoo: loveless_unhappy ::: Wait…..C9…………….!!!! Kai..!? ^,……,^! = Nhật Ký Son Môi…..

    Tái Bút:… “Nó” rồi sẽ hạnh phúc thôi mà…… Vì cái “lạ” cũng còn được sắp đặt mà…..

  29. ko0l Tháng Tám 11, 2010 lúc 1:28 sáng #

    CHị ơi!!! Tiếp nữa đi chị :( (

  30. Khách Tháng Tám 11, 2010 lúc 2:33 chiều #

    sao khong viet tiep chi oi

  31. linh Tháng Tám 11, 2010 lúc 2:34 chiều #

    please viet tiep di chi oi

  32. nyncuatoi Tháng Tám 20, 2010 lúc 4:55 sáng #

    hay quá,sao chỉ dừng tại đây thôi nhỉ,mún biết se tiếp tục ntn nhưng phải chờ,” về nhà” nghe sao tham thiết quá,mình cũng đang ở nhà nhưng sao thấy ………..hixhjx….rất mún quay “về nhà”
    mình chưa bao giờ comment thế này,ma giờ phải viết,bạn sẽ thành 1 nhà văn lớn-suy nghi cua mình thôi nhé-hii ban biet dieu do ma dung ko

  33. Wind Tháng Tám 28, 2010 lúc 9:03 chiều #

    dừng lại ở đây thôi à chị?

  34. Khách Tháng Mười Một 18, 2010 lúc 10:48 sáng #

    Gào ơi, Đọc Thấp thỏm, Thấp thỏm chờ …. Gào ơi….

  35. Người qua đường Tháng Một 27, 2011 lúc 10:10 chiều #

    bạn ơi chuyện đang hay viết tiếp đi bạn , mong đợi đc đọc tiếp :D

  36. Ngọc Hân Tháng Một 31, 2011 lúc 5:45 chiều #

    đừng viết nữa…xin chị! Nếu viết tiếp thì hãy viết như 1 câu truyện cổ tích… đau đớn và đau khổ nó cũng vừa phải thôi Gào của em à… xin chị đấy

  37. Linh Lan Trắng Tháng Hai 16, 2011 lúc 9:50 chiều #

    Khi nào bạn viết tiếp vậy?
    Mình vấn đang chờ chuyện của bạn
    Mình tình cờ đọc đc chuyện này
    Nhìn thấy tên chuyện mình đọc ngay
    vì Linh Lan là loài hoa mà mình thích nhất
    từ lâu rùi ấy
    giờ mới biết có người viết chuyện loài hoa này
    mình yêu hoa Linh Lan lắm
    rất rất muốn đọc tiếp truyện của bạn nữa
    viết tiếp nhanh nhanh bạn nhé
    cảm ơn bạn vì truyện về loài hoa mình yêu nhất!

  38. Yuukie Tháng Ba 24, 2011 lúc 12:22 chiều #

    Em cho` chuong 9 cua sis mai~ ♥ sis co len nhe’, truyen sis viet’ rat hay ^^

  39. solhuynh Tháng Sáu 9, 2011 lúc 2:35 chiều #

    s k có chươg 9 :( (

  40. Khách Tháng Bảy 17, 2011 lúc 9:58 chiều #

    vie^’t ti’p c oyyyyy…
    .

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers