About me – Gào
Hồi tôi còn nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Bây giờ vẫn nghèo, nhưng hồi nhỏ, tôi cảm nhận điều đó rõ ràng hơn.
Không có tiền, mọi thứ đều rơi vào bế tắc và làm người ta phát điên. Bố mẹ tôi đã sống những tháng ngày cực nhọc để nuôi lớn tôi trong khó khăn… và cả em trai tôi nữa. Hôi nhỏ, tôi không bao giờ nhìn nhận điều này với bạn bè. Tôi chỉ học ở một trường tiểu học bình thường thôi, không phải là trường điểm, nhưng tôi luôn nổi bật nhất, bởi vì tôi muốn tôi phải thế… bây giờ nghĩ lại, thì chẳng để làm gì?…
Trước khi gia đình tôi lâm vào những ngày tháng khốn khó đó, chúng tôi đã có thời gian là những người giàu có. Bố mẹ tôi đều đi học ở nước ngoài về, vốn liếng hai người mang về Việt Nam cũng không phải là ít, tôi là con đầu lòng. Lúc đó, bố mẹ cũng chỉ có một mình tôi để chăm lo. Nên tôi nhớ, khi tôi còn rất nhỏ, học mẫu giáo, thời điểm đó, tôi thực sự đã từng là một tiểu thư. Khi kinh tế gia đình suy thoái, kéo theo đó là sự quay lưng của những người thân, bố mẹ tôi trở nên bần hàn. Bố phải đi làm thuê ở xa, còn mẹ cũng chạy vạy vất vả ở nhà.
Từ một con bé sáng học piano, chiều học múa, tối luyện thanh và chơi những trò chơi chỉ có trong mơ của tụi nhỏ, tôi trở nên bình thường hơn bao giờ hết, với những đống cốc chén bộn bừa. Mẹ không có thời gian và tôi phải giúp mẹ việc rửa chén, quét nhà khi mới 6 tuổi, và sau này là chăm em, cơm nước…v.v…Những năm cấp 2, 3, tôi chạy song song giữa học hành và cơm nước. Chính vì thế mà bây giờ, tôi nấu ăn rất tốt, đặc biết là những món… bình dân.
Trong những bài phân tích về dạng tính cách của kiểu người mà tôi sở hữu, họ nói thông điệp vô tình mà tuổi thơ đã ghi dấu trong tâm trí tôi là: “Dựa vào người khác là không tốt, tin tưởng ai đó là không tốt!”. Đúng như thế, nhìn sự ghẻ lạnh và quay lưng của mọi người với bố mẹ mình khi còn nhỏ, tôi vô tình ghi dấu ấn trong mình điều đó. Để rồi, nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi, cũng như những gì người ta phân tích, đó là: Sợ bị phản bội, sợ không kiểm soát được mọi thứ.
Tôi biết điều đó không sớm sủa. Tôi hơi muộn trong việc nhận thức được nỗi sợ hãi đó của mình nên đã rất khó khăn để khống chế nó. Ký ức và định kiến trong tôi quá dày, và nỗi đau tưởng chừng như không tồn tại ấy, thực ra lại quá lớn!
Bố tôi đã từng là một người rất lịch thiệp, ông dạy tôi khiêu vũ khi tôi còn bé tí, dạy tôi cách giao tiếp và đi đứng nói năng. Thế mà giờ sau bao nhiêu năm, bố tôi đã ngồi xổm lúc ăn ở nơi sang trọng khi được mời ( khiến mẹ tôi xấu hổ và bối rối ). Ông cũng ăn nói rất cộc cằn, càng chẳng câu nệ khi thưởng thức rượu vang hay nếm các món ăn cầu kì như trước nữa. Đặc biệt là trang phục, lắm lúc rất… lôi thôi.
Cuộc đời thay đổi, cuộc sống gia đình tôi thay đổi và bố mẹ tôi cũng thay đổi. Có rất nhiều sự khinh bỉ xen lẫn với tiếng cười mỉa mai, có rất nhiều sự từ chối và chê bai hướng tới. Bố mẹ tôi, em trai tôi và cả tôi nữa, đã sống trên một đống những thứ đó cho tới tận bây giờ.
Mẹ tôi kể, hồi mẹ mới về VN, năm 30 tuổi, mẹ thấy bác dâu nói từ: “đéo” mà mẹ cứ buồn cười… vì mẹ ko quen nghe nói bậy và cũng chưa từng chửi bậy bao giờ. Còn giờ thì, mẹ tôi… chửi nhiều lắm… Cứ tức lên là chửi thôi.
Từng có một cô gái nói rằng, cô ấy hơn tôi rất nhiều thứ, đẳng cấp là vĩnh cửu, cô ấy sinh ra trong một gia đình giàu có, cô ấy là công chúa, còn tôi chỉ là một kẻ quê mùa.
Cô ấy đã nói với tôi như vậy đấy, trong một ngày đẹp trời, khi vẻ mặt đáng ra, lẽ ra nên rạng ngời của cô ấy trở nên sa sầm, u tối. Tôi cũng công nhận rằng đẳng cấp không thể do nhân tạo. Nhưng một cô gái sinh ra trong môi trường hoàng gia, chưa chắc đã là người có đẳng cấp. Đẳng cấp của tôi là bẩm sinh, vì tôi không nghĩ mình cần phải như cô ấy! Có cần phải nói ai đó là kẻ ngốc không? Khi sự ngốc ngếch của họ luôn bộc bạch hết ra ngoài?
Thỉnh thoảng bố mẹ cũng buồn bã tâm sự với tôi, những ngày ở nước ngoài, có ai ngờ được những người nổi trội như bố mẹ tôi lại có ngày hôm nay?
Tôi nói với bố mẹ tôi rằng, nếu bố mẹ tôi không trải qua những ngày như vậy, làm sao tôi có thể được như thế này? Liệu sống trong sung sướng, tôi có đc một tư tưởng nào mạnh mẽ hơn lúc này ko? Và đó cũng chính là luật nhân – quả, bố mẹ tôi tích đức cho tôi có một bản lĩnh như bây giờ.
Mặc dù trải qua một tuổi thơ không sung túc, nhiều đòn roi, cũng không ít lần tôi nghĩ muốn buông xuôi. Cái tính trẻ con lúc nhỏ lắm khi khiến tôi còn bỗng dưng muốn chết… nhưng tôi không ngừng tự tin vào bản thân mình. Mọi thứ tôi nói, những việc tôi làm, hành động của tôi, dù có thể không được bằng giới quý tốc thượng lưu, nhưng cũng luôn kiêu hãnh.
Đành rằng là nhà mình nghèo, nhưng tôi vẫn sống như tôi rất “giàu” vậy. Và tôi cũng thực sự nghĩ như thế đấy, tôi thực sự giàu! Sống trong một môi trường như vậy, tôi rất dễ dàng đồng cảm và thấu hiểu những cảm giác tệ hại ở đời.
Người ta nói tôi nghèo, chê bai tôi hèn. Tôi lại thấy tôi giống người giàu nhất thế giới. Bởi vì trái tim là điểm khởi đầu và cũng là đích đến cuối cùng của tôi. Người luôn luôn đứng đầu, về đích, chẳng phải rất giàu có sao?
Tôi hiểu những cơn đau là như thế nào, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Và vì những cơn đau ấy mà, tôi học cách cầu nguyện. Mỗi lần gặp chuyện, tôi đều dồn hết sức để cầu nguyện cho chuyện đó qua đi. Tôi nhớ có người đã nói với tôi rằng: Khi bạn cố gắng vì một điều gì đó, cả vụ trụ sẽ cùng gắng sức cùng với bạn. Tôi hiểu giá trị của sự nguyện cầu hơi muộn màng, nhưng ít ra là vẫn rất hiểu.
Có một điều tôi rất hiểu ở mình, đó là việc tôi dễ dàng rơi vào trạng thái lo lắng cực độ cho người khác. Trạng thái này xé nát tim tôi. Và cầu nguyện giúp tôi có niềm tin rằng những chuyện xấu sẽ chẳng bao giờ chạm được tới người đó… vì đã có lời nguyện cầu của tôi đi theo từng bước chân họ.
Hãy cầu nguyện hằng ngày nhé
Có rất nhiều mail của các bạn gửi cho tôi, nói về nhiều thứ, và tôi cảm ơn nó. Các bạn là những người tuyệt vời và chẳng có gì có thể ngăn cản sự tuyệt vời của các bạn. Tôi không như các bạn vẫn nhìn thấy hàng ngày, cầu kỳ với son phấn và chỉn chu khi ra đường. Thực ra, tôi bình thường lắm với những nét sống bản năng căn bản. Tôi chẳng hề khác mọi người và cũng có một tuổi thơ như phần lớn những đứa trẻ em nghèo ở đất nước mà chúng ta đang sống. Tôi không ăn vi cá mập để lớn lên, ăn sơn hào hải vị để phát triển, tôi đã ăn rất nhiều cơm muối vừng chan nước lã để được như bây giờ. Và lý tưởng sống của tôi là: Tình yêu, tình yêu đong đầy và san đều cho tất cả. Không có tình yêu, tôi không thể sống, và không có hy vọng, tôi sẽ không tồn tại.
Có nhiều người chửi tôi, điều đó sẽ làm tổn thương họ. Liệu bạn có muốn ai đó phá hủy thế giới này của bạn? Nếu bạn không muốn thì đừng làm điều đó với bất kỳ ai cả, kể cả một người khác, ko phải tôi.
Trước đây và cả bây giờ, con người tôi vẫn đầy dẫy những định kiến, nhưng tôi nhận thấy rằng nếu phán xét người khác, tôi chỉ cộng hưởng thêm tội ác về mình. Nên tôi luôn lẩm nhẩm: Tôi không muốn thế, tôi sẽ không làm như thế – Mỗi khi tôi muốn làm cho ai đó nhục nhã, ê chề. Tôi cũng từng làm đau người khác, và tôi đã luôn áy náy về chuyện đó, đủ để nó sẽ ko bao giờ xảy ra nữa.
Vì lẽ gì phải chạm cây roi điện vào một người yếu tim? Vì lẽ gì phải móc lên những hờn ghen trong tâm trí! Hãy để nó câm lặng đi. Nhưng, điều mà tôi muốn nói nhất, không phải chỉ có như thế, tôi đang nói về tôi nên cái tôi muốn miêu tả rõ ràng rằng: Dù tôi có cố gắng để trở nên tốt đẹp hơn, nhưng xin đừng lạm dụng quá, giới hạn của sự nhẫn nhịn. Cám ơn nhiều vì điều đó! Cám ơn rất nhiều!
Chúng ta ai cũng như ai, chẳng có người danh giá và cũng chẳng có kẻ thấp hèn. Vậy thôi, hãy chúc phúc cho những người đang chửi bạn và hãy cám ơn ngàn vạn lần những người đang giúp bạn trưởng thành hơn, đang giúp đỡ và đang ở bên bạn trên từng bước chân trưởng thành của cuộc sống.
Trước khi viết những dòng này, tôi đang chực chờ khóc, tôi cầu nguyện liên tục và cảm thấy bế tắc vô cùng. Nhưng may mắn thay, cả thế giới, cả vụ trụ này đã đứng về phía tôi, và tôi lại có thể cười tươi lên được để hồi tưởng về mọi thứ và viết ra tất cả để cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Gào 2009



bạn là một người đầy nghị lực, có nhiều lúc mình cũng mong muốn đc như bạn nhưng có lẽ mình chưa đủ mạnh mẽ (mặc dù mình là 1 thằng con trai).mình thấy ở bạn có 1 sự lạc quan rất đáng nể.dù chưa gặp nhưng đọc bài viết này mình cảm thấy bạn là một cô gái tràn đầy tình yêu và luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Có thể Gào không đọc đến comment này của mình nhưng biết đâu một lần nào đó chỉ là tình cờ thôi… mình ủng hộ bạn!
Chị biết không, người có thể hiểu mình hơn ai hết chính là bản thân mình. Chị thật tuyệt. Em thì khác chị ạ, em sống vô trách nhiệm, em không dám nhìn thẳng vào sự thật, em không dám đánh giá bản thân mình bằng chính những gì em biết về em. Em thấy sợ, sợ khi biết mình xấu xa, mình giả tạo bởi thực lòng em vẫn luôn muốn nghe những lời đánh giá của mọi người khi tiếp xúc với em rằng em tốt bụng và thẳng thắng. Thực ra đâu phải vậy đâu chị, con người thật của em hoàn toàn ngược lại, em sống với 2 bộ mặt, em tệ hơn ai hết trên thế giới này khi lừa dối chính bản thân mình. Em bỗng thấy nhói trong tim mỗi khi em muốn đối diện với chính mình, nhưng em thấy sợ, rất sợ, và rồi em quay lưng với chính mình. Đọc xong bài viết của chị thì em như đi thẳng đến thế giới đen tối trong em vậy. Em nên đối diện và dập tắt nó đi phải không chị? Nếu có cơ hội được gặp chị thì nhất định em sẽ bắt chị ngồi với em mấy ngày liền để nghe em kể tội bản thân mình. Nói vậy thôi chứ biết khi nào mới được gặp chị. híc. Chúc chị sức khỏe để tiếp tục viết thật nhiều tiểu thuyết. Em sẽ đón đọc thường xuyên. Yêu chị nhiều. Ngủ ngon nha chị. G9.
À, hình đó là chị ạ?
Chi oi chi that la 1 co gai co nghi luc song. E rat than’ phuc chi!!!
chị ơi, đọc xong bài này của chị ban đầu em có cảm thấy chị thật sự là 1 ng con gái mạnh mẽ, nhưng ko hiểu sao trong sâu thẳm, khi đọc những tiểu thuyết chị viết em đều cảm thấy đó chỉ là sự mạnh mẽ bên ngoài. có thế trong sâu thẳm đó là hàng ngàn những tâm sự, những yếu đuối mà chỉ 1 mình chị bt đc, chỉ những ng thật hiểu chị mới bt đc. em ko biết nữa. đọc truyện “nhật ký son môi” chị vt em thấy cảm động lắm. ng con gái đó giống hệt em chị ạ. em cũng khóc như thế, cũng đau khổ như thế, cũng vùng vẫy trong chuyện tình yêu đến tuyệt vọng như vậy. cho dù bên ngoài mọi ng thấy em là 1 ng con gái mạnh mẽ, nhưng đâu ai bt đc đêm từng đêm em quằn quoại trong những dòng nước mắt đó… em ko có nghị lực vượt qua chị ơi, em ko bt fai làm sao để có thể tìm lại đc chính mình như chị nói… em đã bỏ rơi chính em nhưng em cũng ko tài nào lấy lại đc chính mình…đối vs em đó là điều ko thể….
nick của em là: kinnie_maiyeuanh_1611, nếu chị ko phiền thì add nick em nhé, vì em ko bt nick của chị là j
rất mong đc làm bạn vs chị.
truyện của chị thật sự rất hay
Chị ơi.
Chị có theo đạo Phật ko?
Em theo và được dạy rằng: Khi ra đường, có ai đó chửi mình, hãy quay lại và cảm ơn họ. Vì họ đã giúp mình trả được một nghiệp, những ngày sau mình sống sẽ nhẹ đi phần nào.
thật sự e rất thix suy ngĩ của chị, chị ngị lực và tự tin. e ước gì có thể mạnh mẽ như chị, cũng ước mình có đủ can đảm để chai sạn vs đau đớn của cuộc đời này… vì nó luôn bất công như thế…….
hope
dai` qua’ chi nhi?? hihi….
oh, đây là blog của bạn, vô tình lạc vào thấy rất vui. Mình đọc truyện của bạn rồi, đọc nhiều truyện xong thấy tê tái hết cả người. Nhưng không dứt ra được phải nói là “ấn tượng kinh người”. Thực tế là cũng rất thích!!!
Em đã đọc tất cả những gì của chị viết…nhưng e cảm thấy có 1 thứ ánh sáng “ở đây ” làm e rạo rực lắm…..trong bài viết này….Từ trước đến giờ…e chưa bao giờ dám nhìn nhận bất cứ thứ gì về bản thân mình….e k là người tốt nhất….nhưng e biết…e đã cố gắn đối xữ tốt với mọi người…em cố gắn gạt bỏ đi những điều tồi tệ mà người khác đã mang đến cho em…nhưng sao e không điều khiền được bản thân of mình…..1 người tốt vs em…e sẽ tốt vs họ hơn nthế….nhưng 1nguoi dxu tệ vs e thì e càng phải đối xữ tệ vs họ gấp 10 lần 20 lần như thế nữa cơ…..e có phải là người xấu k chị….e thật tệ đúng k……??
Trước đây, mình thấy mọi người lao theo blogger có tên là Gào, mình vẫn thấy bình thường và chưa lần nào ghé vào đọc những gì bạn viết. Hôm nay, tình cờ đọc được những dòng này, mình thấy thật khâm phục bạn và những người đã phấn đấu hết mình để có được ánh hào quang thật sự. Chúc bạn luôn là bạn, mãn nguyện trên chính con đường bạn chọn!
Haizz cuộc đời nod không theo như chúng ta tưởng tượng được. Nếu ở cái cuộc đời này ai cũng giàu có thì lấy đâu ra người nghèo và ngược lại. Nhưng thật sự tôi rất khâm phục nghị lực của bạn. Ngghe bạn tôi cũng có thời gian để kiểm chứng lại bản thân, xem mình có làm được những điều như bạn đã làm. Đây là tấm gương là bài học hay mà như tôi và những người khác phải học tập và noi theo bạn. Bạn là một bạn gái tuyệt vời!!
Cách viết của bạn rất thẳng thắn và chân thực , tôi cảm thấy bản thân mình rất rỏ ràng khi hòa mình vào câu chuyện của bạn.Đó là những điều tồi luôn lẫn tránh ,luôn tìm cách bào chữa đó không phải là bản thân mình.Tôi nhận ra được nhiều ý nghĩa của cuộc sống khi đọc truyện của bạn.Chúc bạn luôn mạnh khỏe và thành công.
lần đầu tiênmới biết Gào có website này trước kia chỉ vào Facebook newfeed để đọc status of Gào ..Mình thật hâm mộ Gào, và rất cám ơn Gào nhiều chia sẽ những ý nghĩ of mình không những cho riêng tôi mà cho tất cả mọi ngườị Hy vọng Gào sớm thành lập hôi thiện nguyên Scar of Life để mình gia nhập và dóng góp phần nào của ít lòng nhiều…mà của nhiều lòng nhiều thì càng tốt phải không nào. Chúc Gào sẽ thành công rực rỡ chói lòa trong cuộc sống.
Chị Gào viết rất hay
đọc bài này của chị, em thật sự chưa bị thuyết phục. chị à, thật sự khi đọc em vẫn cảm thấy có cái j đó chưa thật sự thật lắm. Dù sao cũng rất thích văn phong của chị. em chưa đọc tác phẩm nào của chị hết ( nhưng đang tìm đọc nè) nên cũng không thể nói gì thái quá hoặc gay gắt đúng không chị?
dù sao đi nữa tại sao em vẫn thấy có gì đó không thật…..
aiii sr nếu có đụng chạm gì đến chị nha. ngàn lân xin lỗi ~~!
vô cảm ^^!
Nhiều quá. Nhát đọc ^^
Hi gao!! That su ko ngo qua khu cua u giog t den ki la.. Co khac la hien tai u la ng co tai, t thi ko dc nhu u..))^^ ah, t cug ten la phuong thanh..neu co the xin dc lam quen ;^•
Rj có ấn tượng đầu ko tốt về chỵ, khi xem được 1 đoạn clip của chỵ trên youtube và 1 số clip khác, nó rất nhảm nhí… và nó làm cho Rj ko thể hiểu nổi, 1 ng` có cách ăn nói như thế, những thứ vô cùng xàm xí như thế làm sao có thể đc gọi là nhà văn? Và làm sao mọi ng` có thể yo thjk 1 ng` nv… Ak Rj cũng đã thấy sự anti dành cho chỵ… thế là Rj đã lần mò để bjk thêm về chỵ…0h… và càng bất ngờ hơn khi đọc đc bài viết này… nói thế nào nhỉ, cứ như là Rj đã thấy 2 con ng` # nhau vậy… hiểu thế nào về chỵ đây nhỉ? Còn nhìu thắc mắc về chỵ… bjk thế nào đây nhỉ…
e thấy thích chị khi chị dám nói về sự thật của mình.
em thích chị, chị gào :X
chi oj ten that cua chj la j i nhj?
đó là cuộc đời ở quá khứ và suy nghĩ ở hiện tại của chị đấy hả…..?!
Em cảm thấy có chút j đó cuộc sống của mình trong câu chữ của chị.
biết đến chị qua loạt bài phê phán,hj…có lẽ nên cảm ơn mấy ng viết đấy đã giúp e vào đc đây.
trên 50% người Vn là ng nghèo, VN vẫn là một nước nghèo nên thôi đừng bĩu môi chê ai nghèo hèn…và >50% dân số ấy chắc cũng ủng hộ chị vì giọng văn của chị có gốc nhân đạo,hj
Tớ cũng là người biết viết chút ít, Và sau khi đọc cái này, tớ cảm thấy quá vô vị
.
chị gái ơi! e có truyện ni hay lắm, thấy chị là ng bik sngĩ nên chia sẻ chut it, cũng là để thỏa mãn nhu cầu giao tiếp của e! ^^!
-> bai học kinh nhgiệm:…
1 phong trọ có 10 người ở chung rất vui ve! 5người nằm giường trên, 5người nằm giường dưới!
chủ nhà trọ gằn thêm cái quạt treo tường cho phòng này!
5người nằm giường trên đòi bẻ quat hướng lên trên.
5người nằm giường dưới đòi bẻ quạt quay xuống dưới.
=> cãi nhau!
nguyên nhân sâu xa: cái quạt!
Gào ơi, anh đang xem YanTV, co’ em đang phản biện nhóm 365. Ngồi trứoc hồ Tây lộng gió mà anh thấy ngừoi nóng ran à. Em chỉ là 1 đứa con nít. Giọng nói của em chua loét ko ngửi đuợc. Cái mỏ của em giống như con chuột cống ý. Ngốc thì đừng tỏ ra nguy hiểm nha em.
Ym: ha_loi_pho
Nhưng dù sao,, trái đất vẫn quay !
Nhưng dù sao,, chúng ta vẫn nên kết bạn với nhau !
dài lê thê
Hôm nay,em được rảnh cả ngày,vô tình em vào fb của chị,em đọc các cm từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn cơm,rồi em vào blog của chị,đọc tất,chỉ là cảm giác tò mò về một người nổi tiếng họ suy nghĩ gì,cs họ ntn,em là ít nói ,ít biểu lộ cảm xúc ,cũng không bao giờ nhận xét về 1 người nào mà mình không thân,không hiểu rõ.nhưng thực sự em ấn tượng với chị cực,thích cách nói chiện,cách suy nghĩ,cách bày tỏ cảm xúc của chị nữa,có lẽ việc làm quen với chị là một việc làm hơi ảo tưởng 1 chút…em cũng hay đọc tiểu thuyết nhưng rất hiếm khi đọc truyện của VN,nhưng chắc chắc bây giờ em sẽ đọc hết truyện của chị..em hâm mộ chị lắm:X:X:X
Nếu đọc được cm này em tin chị sẽ add YM em vì thêm 1 người bạn cũng không phải là 1 điều xấu ,chị nhỉ.hì hì
YM:imlanglavang116
cha me con Gao tu viet comment tu suong ma khong bit nguong.–>nhuc
ko biết con người của chị gào ra sao, chỉ muốn nói rằng rất thích truyện của chị………hi vọng sẽ ko có thêm những clip tai tiếng về chị cũng ko muốn chị có thêm bất cứ lời nói khiếm nhã nào để cho mọi người ghét bỏ…mong chị có thêm thiệt nhìu tp hay, nhiều ng hâm mộ và ít antifan…
Ngu Nhưng Tỏ Ra Nguy Hiểm ! Đã Xấu Thì Đừng Chảnh !
cai l` we` … con di~ dien nay` tao ma gap ngoai duong tao dap. cho chet’ , con di me may`
me. nhu con di~ dien thu’ may` tao thay con` muon dap. chu o~ do’ ma` gia~ tao. tao nghe may chui~ nhau ghe lam ma` con bay dat day. doi` thu’ DI~ uon~ cho ba ma may sinh ra may
đùa chứ chị chửi nhau thật hay quá . hâm mộ quá . . cái giọng chị trên youtube nghe thật khắm bựa vl quá . văn chị viết em chưa đọc nhưng thấy chúng nó chửi chị cũng thật kinh quá . thế lên em ko dám đọc sợ phải chửi chị là viết hay vl ..
” Trước khi viết những dòng này, tôi đang chực chờ khóc, tôi cầu nguyện liên tục và cảm thấy bế tắc vô cùng. ” nhìn thấy cái câu này cuối bài chứ em ko tin chị khóc đâu cái mặt chị nhơn nhơn khóc được thì hay quá
)
nói thật chị thật vl giả tạo
)
Tôi là khách. Vô tình xem đoạn clip hot blogger Gào nói về tiêu chuẩn bạn trai:” Vừa từng trải, vừa ngoan hiền. Vừa công tử, vừa bụi bặm..” . Rồi xem clip Gào bình luận về những người anti Gào. Vừa rồi đọc xong About me.Tôi xin có 1 vài nhận xét bạn bè thế này:
1/ Gào đang chán!!
2/ Gào đang thiếu!!
3/ Những gì Gào viết chỉ là sự tổng hợp nỗi lòng của đám đông!!
4/ Gào đang trình diễn_ko phải đang trải lòng!!
5/ Nhưng dù sao, tôi cũng gửi 1 lời cám ơn đến bạn. Vì bản thân tôi, 42 tuổi rồi, đọc About me của bạn vẫn nhìn ra điểm hay!!
6/ Xin chào và chúc sức khỏe bạn!
Cộc cằn, thô lỗ, đáng ghét. Nhưng nhìn sâu bên trong, chị mạnh mẽ hơn bất cứ ai.
) Tôi bật cười khi nghe những kẻ hèn mọn như thế dám buông lời chửi. Chúng .Nông cạn như những con ếch ngồi đáy giếng. Coi tình yêu như 1 ván bài được mất, coi đời như một trò chơi để save load pause và restart., coi con người chỉ như một cỗ máy dễ đoán và điều khiển.
) Một câu nói làm sáng lên hi vọng cho những kẻ lầm lỡ đến mức không thể thay đổi. Nhưng lại phá hủy tương lai của những người còn bao cơ hội và tiềm năng!
Cuộc đời bất công phá hỏng rồi vứt bỏ chị. Chị đau đớn và hét lên! Em hiểu cho chị…
Con người với bao toan tính, lừa dối đã giết chết con người chị.
Những kẻ với con mắt hạn hẹp, đầu óc ngu dốt mà tham lam những điều lớn lao, chỉ muốn sở hữu cái mới, mới hơn. Mà chẳng biết rằng đôi khi những điều đơn giản nhỏ nhặt dễ chán lại là điều mà con người ta mơ ước…
Cuộc sống hạnh phúc mãi mãi về sau. Ước mơ mà các người nghĩ là xa vời, chỉ có trong những câu truyện cổ tích của lũ trẻ con lít nhít! Nhìn xem các chúng ta dễ đoạt lấy nó như thế nào. Các người đã và đang mơ về nó. Nhưng nhìn xem, hãy ngoảnh lại và phẫn nộ rằng: “các người đã vứt nó vào bãi rác bao nhiêu lần?”
Những con người như chị Gào! Các người nghĩ mình đủ va chạm đủ hiểu những gì chị đang nói để đứng lên đầu chị?
Các người đợi đến già để hối hận. haha. nghĩ rằng 60 tuổi với số răng khiêm tốn bên một chén nước cười khểnh gật gù vì những điều chị nói… thật hết thuốc cho những kẻ như vậy.
Không bao giờ là quá muộn để làm lại?
Nếu các người không hiểu chị ý. Chỉ đứng đó nhìn chị mà để những mảnh vỡ trái tim Gào che đi mọi điều tốt đẹp bên trong! Hãy cút xuống thời tiền sử hay biến thành một loài có vú nào đó. Hành động theo bản năng… Nhe răng khi được nhận và bĩu môi khi phải cho!
sao minh ko co cam giac gi vay ta
Gào mày gào lên tao coi nào.chứ tao thấy mày ở trên youtube mày gào nhiều lắm mà.mất dạy như mày mà làm nhà văn nhà báo gì hả.loại như mày chỉ đàng đứng gầm cầu mà vẫy thui. gào à
đến chết cười khi xem youtube của em Thanh Gào. cái bạn nào í, bạn nào mà nghe bài này í, mà cứ bênh Gào í, là mình ko để yên đâu, mình thề đấy, mình thề đấy, mình thề đấyyyyy!
).
Mà ngân hàng nào nhận con điên này làm phó giám đốc- Chắc là bộ phận ” tiếp khách” quá. Hahahaha !!
“Tôi cũng công nhận rằng đẳng cấp không thể do nhân tạo”, tôi biết bạn muốn ám chỉ và nói gì? song tôi biết bạn là một người con gái rất tài giỏi
còn nữa sao trong câu nói của bạn tôi thấy bạn có phần cay nghiệt, mặc dù tất cả những lời bạn nói điều rất đúng và có lý trong hoàn cảnh mà bạn gặp. song tôi nghĩ cái từ “đẳng cấp” nó có nói lên được điều gì đâu? có lẽ bạn thấy k vấn đề gì nhưng với tôi người không có đẳng nào hết lại thấy có vấn đề. những tôi rất thích những lời nói của bạn, thich sự hiểu biết của bạn và mong bạn sẽ thành công hơn nữa.
E cug xuat than tu mot hoan canh kug rat dau kho bo e mat khj e chua co du kha nag de nho noj mat bo.va mot mjnh me nuoj 2 a e e khon lon tuog hp se mjm cuoj voj e nhug a e laj mak faj benh hjem ngheo va jo day e k pjt m faj lam j nua chj oj sao chj co nhju nghj luk the e mun nghj luk nhu chj nhug kho wa a
Gào <3
gào gáo gao.gòa góa gao.gào ơi 20k/1h đi ko em.
Viết quá hay Gào ạ !
em ước được như chị <3
xem cm moi thay that su co rat nhieu ng dang ganh ti voi Gao nen moi noi nhu vay! khinh bi nhung con nguoi nhu the!!!
^^! giong to nhung rat tiec to la` boy,^^! hix ko bit khi nao` th`i to lai giau` nhu xua nhi? co le doi den khi nao` tat ca the guoi deo` bi to lua` mat^^
van co the viet chuyen co the? ke nhung an noi kho the bay ba duok^^!
gao` co dau` oc nhung lai co tinh tu dack wa lon! khi nao` bo duok tinh do co le~ thien ha oi nguoi` wy` goi xin loi ban^^! nhung dau cung co doa! vet seo nao` cung co gia cua no ma`! vi` minh` hay vi` nguoi` thi` chi co ai lam moi hiu duok thui^^! ai co van de` gi` thi` cu pm yahoo to nha
yahoo to la`: konmat1999
rat han hanh duok chem gio cung` cacban^^
CON ME NO. TOAN BIA CHUYEN
Chào bạn !
Tôi đọc bài này của bạn và cảm thấy rằng bạn cũng có hoàn cảnh giống tôi , bản thân tôi lúc nhỏ cũng được sinh ra trong gia đình giàu có và danh giá, nhưng số phận đã cướp đi của gia đình tôi tất cả. Tôi đã từng trải qua những nỗi buồn niềm vui và nỗi đau khi bị mất hết tất cả chỉ trong 1 đêm, tôi thấy bạn thật là có nghị lực phi thường khi bạn đối mặt với nó. Bạn đã tạo cho tôi thêm nghị lực để vượt qua và học hỏi trau dồi kinh nghiệm, bạn là 1 cô gái thật nghị lực còn tôi khi bị rơi vào hoàn cảnh đó, tôi k? thể đứng lên được như bạn bỏ ngoài tai những lời dị nghị của xã hội của những người thân trong gia đình nội ngoại. Khi đó tôi đã lao vào những thói hư tật xấu của xa hội, tôi k? thể kìm chế được những bức xúc mà xã hội đè nặng lên gia đình tôi. Thời gian đó tôi đã học nhiều thói hư mà điều đó k? thể giúp được gì cho tôi trong tương lai, tôi đã bị bước hụt trên con đường mà tôi đang đi, vì vậy cho đến bây giờ tôi vẫn dậm chân tại chỗ và k? biết làm thế nào để leo lên trên con dốc của đường đời ! chỉ có 1 lần bước hụt mà tôi phải làm lại từ đầu, làm lại tất cả để có thể đi thẳng được trong tương lai, đối mặt với cuộc đời. Đọc qua tiểu sử của bạn tôi thấy bạn là tấm gương tuyệt vời mà thương đế ban cho tôi và những người như tôi. Tôi mong họ đọc được bài viết này , tâm sự này của bạn !
Tôi năm nay đã bước sang tuổi 31 vậy mà đến tận bây giờ tôi mới có nghị lực để quay lại đi tiếp hành trình mà tôi đã bỏ lỡ mất 15 năm dậm chân tại chỗ do bước hụt, nếu bạn đọc được những dòng này thì hãy giúp tôi trên con đường của tôi và tôi luôn mong bạn sẽ nhận được nhiều thành công trong tương lai, hạnh phúc trong cuộc sống và luôn may mắn trong công việc !
Khi thấy bạn có nghị lực như vậy tôi mới nhận ra được 1 điều rằng k? có gì là muộn , cố gắng và phấn đấu để vững bước trong tương lai sẽ là lựa chọn đầu tiên mà tôi sẽ thực hiện, sau đó tôi sẽ làm tất cả để tránh bị bước hụt lần nữa !
Cám ơn bạn đã giúp tôi nhìn nhận sự việc lạc quan hơn yêu đời hơn và quan trọng là k? bao giờ là muộn khi phải làm lại từ đầu !
Anh vô tình đọc cuốn “Nhật ký son môi” do con gái tuổi teen của anh mua về,
Và để hiểu con gái, anh qua website này của em,
Anh đã đọc nhiều thứ sách: Tứ thư, ngũ kinh, đạo đức kinh, Sử ký Tư Mã Thiên, Đông Chu; (đừng cười – có lý do ở dưới”
Anh cũng đã bình luận Tiểu thuyết nào của em :d
NHƯNG ANH THẤY TRONG NHỮNG THỨ EM VIẾT, ANH THẤY “ABOUT ME – GÀO” LÀ ANH THÍCH NHẤT, nó giúp anh nhớ lại những gì anh đã thấm khi đọc trước đây. (Quay lại cái chỗ như là khoe ở trên, anh đọc cái mục “ABOUT ME – GÀO” anh thấy rất thấm thía, và nó có 1 phần quãng đời anh trong đó :d “Nhưng giai đoạn rất khó khăn của anh là khi anh đã 24t”, sau này thì chưa biết nữa.
Vài dòng chia sẻ, nếu thấy buồn cười thì em cứ xóa nhé, tks
Đoạn này:
“Có nhiều người chửi tôi, điều đó sẽ làm tổn thương họ. Liệu bạn có muốn ai đó phá hủy thế giới này của bạn? Nếu bạn không muốn thì đừng làm điều đó với bất kỳ ai cả, kể cả một người khác, ko phải tôi.” Và
“Chúng ta ai cũng như ai, chẳng có người danh giá và cũng chẳng có kẻ thấp hèn. Vậy thôi, hãy chúc phúc cho những người đang chửi bạn”
Gần giống tư tưởng của Lão Tử (Người chưa ngộ, thì đọc lần đầu thấy rất khùng điên), nhưng khi hiểu thì cũng dễ thành kẻ KHÙNG!!!!!
lâu lắm, giờ mới vô thăm lại nhà Gào.
Chào bạn!
Mình và bạn cùng tuổi nên cho phép mình gọi như thế nhé!
Mình đọc qua profile về bạn, ngưỡng mộ rất nhìu…Ngạc nhiên 1 điều rằng mình có hoàn cảnh tương đối giống như about me mà bạn viết. Chỉ có điều nhà mình đong chị em hơn, dưới mình còn có 4 đứa em nuwac, hi, rất vui vì được biết bạn. Bạn sẽ không phiền lòng chứ nếu như mình mượn vài câu nói trong bài viết của bạn để biêu thị tâm trạng của mình qua FB Và blog?
Không bít bạn có đọc được những gì mình viết ko, nhưng mình cảm ơn nhé!
Cảm ơn bạn đã gieo những điều tốt đẹp nhất cho lòng người!!!
Chào bạn!
Mình và bạn cùng tuổi nên cho phép mình gọi như thế nhé!
Mình đọc qua profile về bạn, ngưỡng mộ rất nhìu…Ngạc nhiên 1 điều rằng mình có hoàn cảnh tương đối giống như about me mà bạn viết. Chỉ có điều nhà mình đong chị em hơn, dưới mình còn có 4 đứa em nuwac, hi, rất vui vì được biết bạn. Bạn sẽ không phiền lòng chứ nếu như mình mượn vài câu nói trong bài viết của bạn để biêu thị tâm trạng của mình qua FB Và blog?
Không bít bạn có đọc được những gì mình viết ko, nhưng mình cảm ơn nhé!
Cảm ơn bạn đã gieo những điều tốt đẹp nhất cho lòng người!!!
ai biết mail của Gào ko? cho mình đi. nick chat: saobangvinhcuu_mangtenem tks nhìu