Lưu trữ | Social RSS feed for this section

[ Trích chương 3: Gặp lại - Ký ức Northumbria. Tác giả: Gào ]

22 Tháng 5 Camera 360
Cô không nhìn anh, ánh mắt xa xăm nhìn con dòng người qua lại ở China Town… Starbucks ồn ào mà dường như chỉ có hai bọn họ. Cô khẽ khàng nói những lời rất nhỏ nhưng cảm giác nghe vẫn rất rõ ràng…
- Em cũng không biết nữa… Thời gian trôi qua, em nghĩ mình đã học được cách cảm thông. Cảm thông cho em và cả cho anh nữa… Nhiều khi em nghĩ, cuộc sống du học sinh thì rất khó kiềm chế…Nếu em ở nhà, ốm sẽ ít nhất có vài người qua lại thăm hỏi… chăm sóc… Ừm… nhưng anh ở đây, với cái kiểu sống cô lập bản thân ấy… khi anh ốm, biết phải làm sao đây… Những lúc đó em lại thấy… nếu có ai chăm sóc cho anh thì tốt biết mấy… Nghĩ vậy… em chẳng còn trách anh đã có người khác ở đây…
Cô không nói dối. Tất nhiên, cô không cố ý chối bỏ nỗi đau. Nhưng cô muốn anh biết, là cô thông cảm được. Cô không có ý châm biếm mỉa mai sự phản bội của bất kỳ ai trong cuộc đời. Cô thực sự nghĩ như thế… Khi cô còn ở Việt Nam, mỗi lần bệnh liệt giường, bạn bè lại xôn xao, thăm hỏi. Còn anh bên này thế nào? Chắc hẳn sẽ lại lủi thủi co rúm người một chỗ, chờ cho cơn mệt mỏi đi qua. Rồi lặng lẽ bò dậy, cầm chiếc áo khoác to đùng chậm chạp bước đi trong trời lạnh, tìm chút gì ăn cho chóng khỏe, để bệnh tự khỏi… Đôi khi chết đói trong phòng tới nỗi không chịu nổi, sẽ gọi đồ ăn nhanh giao tận nơi. Những lúc ấy, thật không thể không có ít nhiều buồn tủi.
Hãy nhìn xem cuộc sống nơi này? Thành phố mỗi ngày đều rất nhiều người qua lại, nhưng chẳng mấy ai ngoái lại nhìn nhau… Đến một người bị đau, cũng ngàn người chỉ biết đi mau mà không hề để ý… Dựa vào nhau chẳng phải là lẽ dĩ nhiên nếu ta có một đối tượng để bám vào sao? Học sinh bên này, họ về sống chung như cơm bữa. Đôi khi, họ về sống chung với nhau cũng chỉ vì… bữa cơm. Ăn uống một mình thi thoảng thấy cô đơn, chi bằng ta dựa dẫm? Dựa dẫm hơi ấm không chắc đã phải đặt nặng niềm tin hay trao trọn trái tim.Nhiều người có khi vẫn thề thốt yêu đương với người xưa, nhưng sang tới nơi chưa nóng chỗ thì đã thấy khổ mà bỏ cuộc rồi. Tình yêu không vĩ đại hơn cái bụng đói, hơn cái rét cồn cào, hơn sự cô đơn không sao tả nổi khi xa xứ. Cuộc đời là vậy, chẳng phải yêu nhau biết mấy rồi cũng có lúc rời xa đấy thôi… Huống hồ, rời xa có lý do… thì cô có quyền gì mà trách cứ?
Anh nhìn cô, ban đầu, anh chẳng định nói gì cả… Suy nghĩ cô bảo thủ, tâm tư cô cổ hủ…. Chẳng phải anh không lạ lẫm gì sao? Bao lâu nay cô vẫn vậy, chỉ cần nghĩ thế nào, là sẽ áp đặt chủ quan điều đó để nó trở thành chân lý. Anh chẳng muốn giải thích gì… Chỉ chăm chú nhìn cô, muốn mỉm cười nhưng lại sợ cô cho rằng mình đang giễu cợt.

Họ đều là những người trẻ có cái tôi rất lớn. Ngay cả khi còn yêu nhưng vẫn tỏ ra mình đã hết lâu rồi.

Khi cái tôi đặt giữa tình yêu thì nó tạo nên rất nhiều khoảng cách. Nước Anh không phải một đất nước ấm áp…. Nhất là những thành phố ở phía Bắc như Newcastle thì lại càng khiến cho người ta thêm bội phần lạnh giá…. Gió tháng tư năm nay thổi về như bão tháng 12… Nhưng không phải ai cũng như cô nghĩ, phôi phai và giá lạnh như thời tiết…. Sâu trong thân thể yếu mềm vẫn là trái tim thổn thức… Đàn ông cũng thế mà đàn bà cũng vậy… Ở đây cũng vậy mà ở đâu cũng thế….
Nếu người ta có lướt qua nhau ra vẻ vô tình…. Cũng chẳng qua là bởi người ta sợ đi chậm quá sẽ dẫm lên chân nhau… những va đập đớn đau, sau này ai trả giá?

Nghĩ ngợi và nhìn ngắm, anh buột miệng… một dòng tâm tư vô ý tuôn ra… lọt thỏm vào tiếng gió phà qua mắt:

- Có những chuyện em không biết… em sẽ không hiểu…

Cô vẫn nhìn về phía dòng người trôi đi ồn ã, những hạt mưa bỗng chốc lã chã rơi… Anh không rõ cô có nghe thấy phảng phất qua tiếng mưa ấy, lời anh nói hay không? Nhưng nếu cô “giả bộ” như không, thì anh cũng không muốn nhắc lại thêm lần nữa. Giữa họ đã từng có một khoảng cách rất xa, do địa lý tạo ra, ở những nơi cách nhau tít tắp… Bây giờ, khoảng cách giữa họ chỉ là một ly chocolate nóng đã nguội lạnh dần…. Nhưng sao… anh cảm giác nó còn xa hơn trước đây….rất rất nhiều.

Tình yêu đã từng là đốm lửa nhỏ thiêu đốt trái tim cô, lan tỏa trong anh ấm áp. Đôi khi, chỉ cần co ro nằm nhà để tận hưởng nó thôi, anh thấy đã đủ rồi. Cô có thể hiểu cảm giác cô đơn của anh khi cô không có ở đây. Sao cô không thể hiểu yêu thương của anh vẫn đong đầy khi cô xa vắng? Người ta vẫn nói, phụ nữ dịu dàng, nhưng lại mang cho đàn ông rất nhiều cay đắng. Họ trách cứ vội vàng, và ra đi phũ phàng. Anh lại mỉm cười… Nhìn đường phố năm nay sao trời bỗng dưng lạnh quá… Liệu có tuyết tháng tư rơi như một điệu lạ không chừng? Bỗng dưng, giọng nói cô lại nhẹ nhàng cất lên, dù chỉ nhẹ như hơi sương, nhưng đương nhiên cũng phá tan dòng suy nghĩ đang lặng lẽ trôi đi của anh…

- Em đã từng rất muốn quay trở lại nơi này. Dù nó lạnh lẽo như thế… Nhưng em thích được lẽo đẽo bước theo anh… Chuyện tình cảm của em trước đây chân thành. Nên không nghĩ chỉ cần xa nhau là nó tan vỡ nhanh đến thế…. Bây giờ thì em quen rồi. Việc xa mặt cách lòng cũng chẳng có gì là tệ. Ai quan trọng thế nào, cũng sẽ có người thay thế. Việc này, chỉ có thể trách ông trời, quá khéo sắp đặt đời người…

Cô vốn là người diễn kịch không giỏi. Luôn tỏ ra cứng cỏi nhưng lời nói chỉ để che đậy sự run rẩy bên trong. Giờ thì anh đã thấy. Sau nhiều năm, chuyện “dối trá” tỏ ra mình mạnh ấy của cô vẫn vẹn nguyên… mặc cho có quá nhiều điều trong cô đã không ngừng đổi khác. Cô nghe thấy câu nói của anh. Vờ như không quan tâm.

Thâm tâm muốn thắc mắc, nhưng lại tỏ ra chẳng để ý gì. Cô nói những điều rất có lý, nhưng bản thân hoàn toàn không muốn nghĩ thế. Đưa tay cầm ly chocolate, anh thấy đôi bàn tay bé nhỏ đó khẽ run lên. Anh lại muốn cười. Nhưng lại một lần nữa chẳng dám cười. Yêu phụ nữ đa sầu đa cảm, giống như chơi dao cầm lưỡi. Chỉ cần sơ sẩy, dao cắt đứt tay mình. Nhìn họ buồn đau, ta còn đau hơn họ. Việc chơi dao này, không phải ai cũng hứng thú. Nâng niu họ, chính là cách để khỏi làm trầy xước trái tim mình. Trước đây, anh đã từng không làm được. Bây giờ…

Anh đã ở UK 6 năm. Sáu năm trôi qua, anh đã quen quá với thành phố nhỏ bé này. Quen với lối sống lạnh lẽo nhưng đôi khi cũng tràn đầy thú vị. Anh chỉ không quen với sự ra đi của cô trong thời gian qua. Vì anh không quen nên anh xem là nó chưa từng có. Nhưng anh không thể lủi thủi trốn tránh hay gói mình trong một xó đơn lẻ, để rồi anh phải bẻ lái cuộc đời mình. Phải, anh đã ra đi. Trốn tránh hình bóng xưa đã không còn bên anh nữa. Để một lần nữa, anh phủ nhận chuyện đã xảy ra rồi.

Nhưng đối với cô thì sao? Người ra đi có bao giờ hiểu nổi. Cảm giác chờ đợi và sống trong miền ký ức cũ của người ở lại, khi họ đã đi về một nơi mới. Cô trách anh, hẳn có ít nhiều trách anh. Nhưng chưa một lần cô hỏi anh, vì sao anh làm thế? Cô chỉ có thể suy diễn mọi thứ theo cái cách của riêng mình. Khi anh muốn nói, cô lại chẳng muốn nghe. Bởi vì cô sợ nghe, sẽ biết thêm những điều mà cô không muốn biết. Giả mù mờ để tránh tổn thương mình, chẳng phải, cô rất ích kỷ sao.

- Thôi, mình sau này, đừng nhắc chuyện cũ nữa. Nói quên thì em có lẽ là nói dối đó. Nhưng không nhớ nữa, thì chắc không lừa anh rồi…

Cô nhìn anh, cái nhìn thoáng qua, rồi mắt lại cụp nhanh lặng lẽ, nhìn ly nước nguội lạnh khẽ mỉm cười.

- Ừ, tùy em thôi.

Anh cũng trả lời cô rất nhẹ nhàng như thế, như thể mọi chuyện trước nay vẫn vậy. Theo ý cô muốn, như là cô thích, anh luôn chiều chuộng. Vài ngày nữa, anh sẽ trở lại London, nơi mà khi xưa anh đã tìm đến như một nơi trú ngụ để bỏ trốn.

London rất rộng lớn. So với Newcastle, thì có lẽ nó hợp hơn với người thích sự cô đơn. Không gian rộng làm người ta lười biếng tìm kiếm những thứ thân quen. Co mình lại dễ dàng hơn và tránh xa nhiều thứ nữa. Khi anh quyết định tới nơi đó, bố mẹ anh đã phản đối và từng rất lo. Như mọi thành phố được xem là thủ đô trên thế giới, London cũng ồn ào, náo nhiệt, lắm cám dỗ, chẳng kém nơi nào. Ở London bát nháo đủ thành phần, không còn giản đơn như những con đường người ta quen đi bộ ở đây nữa. Anh chuyển trường, chuyển nghành, chuyển rất nhiều thứ…. Quan trọng nhất là… anh đã chuyển những thương nhớ về một tình yêu mà anh từng có, ném nó đi… rất xa rồi.

- Lâu rồi không gặp lại… Em có muốn đi đâu đó chơi không? Bây giờ có nhiều thứ thay đổi lắm…

Thời gian chỉ cần tính bằng phút giây, đã có lắm thứ thay đổi rồi. Huống hồ, thời gian cô xa anh, xa nơi này, đã là hàng năm, hàng trăm hàng ngàn ngày…. Thì đổi thay nhiều là điều hiển nhiên lắm… Cô nhớ ngày xưa, khi cô mới chân ướt chân ráo đặt chân tới nơi này, những sinh viên cũ ở đây đều khá là hồ hởi, cởi mở và nhiệt tình. Họ cũng dẫn cô đi khắp nơi, cảm giác mọi người nơi này thật thân thiết. Sau này cô mới biết, cái gì mới cũng hấp dẫn, cũ rồi chẳng ai thèm ngó tới. Cuộc sống du học sinh đôi khi là như vậy, đậm đà một chút, nhạt nhẽo một tẹo. Mọi thứ mới mới, chỉ được thời gian đầu. Sau, chuyện ai nấy làm, chẳng mấy quan tâm nhau nữa đâu, nếu không có một vài ràng buộc. Điều cô thích nhất ở thành phố này, là nơi mà cô học. Cái trường hình tổ chim ấy, quyến rũ biết mấy. Nếu bỏ tình yêu sang một bên, Northumbria luôn là nơi mà cô muốn đến, muốn ở, và không muốn đi. Nếu đổ thêm tình yêu vào đó, nó còn là nơi mà cô muốn gắn bó rất nhiều. Có những ngày trời lạnh, cô vẫn lang thang đi bộ nhiều lần trên chiếc cầu tự xây bắc qua trường, nhìn ngắm con đường tổ chim trong cô đơn và cảm thấy mình may mắn. Dù một mình, nhưng một mình ở nơi mình thích ở, cô thấy cũng đủ để an ủi rất nhiều.

Rồi anh đến, rồi cô đi, rồi họ chia ly và bây giờ gặp lại. Chẳng ai ném cho ai một cái nhìn lạ lẫm, chỉ đang mò mẫm thấm đẫm cảm giác xưa.

- Đi Durham không?

[ Trích chương 3: Gặp lại - Ký ức Northumbria. Tác giả: Gào. Ấn bản bởi: Phuongnambooks, quý 1 năm 2013. ]

Lý thuyết và thực tế…. sao nó khác nhau thế?

28 Tháng 3 love_knows_no_limits_by_this_is_the_life

Lý thuyết thì lúc nào cũng dễ dàng.

 Thực tế lại vô vàn khó khăn.

 Lý thuyết chẳng phải được đúc rút ra từ thực tế đó sao? Từ thực tế người ta làm được và cả thực tế người ta chẳng thể vượt qua, để thôi thúc thành ra kinh nghiệm.

 Xem như, lý thuyết là lý trí. Thực tế là bản năng.

 Có những chuyện lý trí rõ ràng nói không được làm.

 Nhưng trái tim vẫn ngu ngốc quyết tâm làm cho bằng được. (đọc tiếp…)

Những lời người cha dạy con gái

12 Tháng 4 IMG_7215_¸±±¾

Vô tình đọc được trên mạng, trong bát nháo của cuộc đời hoang mang mệt mỏi, nhớ tới những lời nói để… vực dậy mình và… đi tiếp…

 

.

.

.

 

 

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó.

 

Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

 

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy.

 

Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

 

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

 

Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

 

Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời con lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

 

Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

 

Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

 

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.

 

.

.

.

 

Hãy gọi điện cho mẹ con <<< Con toàn không làm thế, để mẹ gọi khóc hoài. Con không ngoan, con xin lỗi :(

 

Kể chuyện.

29 Tháng 3 IMG_0793_¸±±¾

1. Câu chuyện này hình như tôi đã kể nhiều lần. Nhưng hôm nay, bỗng dưng nghĩ tới lại muốn kể thêm lần nữa. Kể ra để cảm thấy rằng mọi thứ xung quanh chúng ta thật quá đỗi mơ hồ. Những ranh giới tựa hồ như ảo ảnh.

 

Ngày tôi học lớp 7, khi đó tôi học ở trường Vietnam Algieri ( ngôi trường có bài hát truyền thống mà trong suốt 4 năm cấp 2 tôi đã phải nhai đi nhai lại hàng ngàn lần… đến nỗi bây giờ vẫn còn có đôi chút ám ảnh…. mặc dù nó cũng hay. Vậy mới nói, cái gì nhiều quá cũng chả tốt tẹo nào. ). Trước cổng trường có một công viên nho nhỏ. Xung quanh công viên người ta họp chợ và bán rau dưa, đủ thứ.

 

Hôm đó, tan học, tôi thấy một anh học sinh ( có lẽ là học sinh trường tôi ), ngày đó người ta có cái mốt mặc đồ trắng bóng bẩy từ trên xuống dưới. NHư vậy mới là sành điệu ( hình như thế ). Tóm lại, xét về khía cảnh thẩm mỹ khi đó, anh ta là người sành điệu, mặc đồ mắc tiền hơn thứ đồng phục mà học sinh bình thường như chúng tôi đang sở hữu. Cao ráo lắm. Trắng trẻo lắm. Sáng sủa lắm.

 

Mọi thứ đều hoàn hảo ( và tốt đẹp ) nếu như lúc đó, tôi không nhìn thấy một người phụ nữ với gánh rau, mặc bộ đồ đã ngả màu, đội chiếc nón lá đã không còn mới nữa, đứng dằng co với chàng trai nọ.

 

Tôi đứng nhìn, vì đang chờ bạn đi về cùng. Sau một hồi đôi co, tôi có thể hiểu họ là hai mẹ con. Cho tới khi người mẹ khóc và thằng con bỏ đi sau khi móc nốt số tiền lẻ của bà mẹ bán rau… “Nó” thậm chí còn không quay lại nhìn mẹ mình lấy một cái. Chỉ buông câu: “Đm” rồi nhanh chóng “lướt” đi.

 

Đó là câu chuyện của rất nhiều năm về trước, khiến tôi bàng hoàng khi “được” chứng kiến lúc bấy giờ.

…………………….

 

2. Mấy hôm vừa rồi, anh bạn đạo diễn có kể cho tôi nghe một câu chuyện, mà anh ấy vô tình đọc được và khao khát tìm ra tác giả, để chuyển thể lại thành phim. Một câu chuyên cũng về một bà bán rau… như thế, cũng có một chàng trai… nhưng khác đi một chút.

 

Chuyện kể về một bà già bán rau với rổ rau muống héo, cứ ngồi chờ người mua những mớ rau của mình. Một anh chàng trước giờ đi làm dắt xe ra nhìn thấy bà cụ. Bà cụ mời anh mua rau. Anh nói rằng cụ về đi, rau này không ai mua đâu, héo hết rồi. Nhưng thấy bà cụ tội nghiệp, anh đưa cho bà cụ vài chục ngàn rồi nói cho bà cụ.

 

Bà cụ nói số tiền đó nhiều hơn số tiền mua hết chỗ rau này, và bà cụ không phải ăn xin, nên anh hãy cầm rau đi.

 

Ái ngại, chàng trai nói rằng bà cứ giữ dùm, tan làm sẽ về lấy.

 

Ngày hôm đó, bận chuyện công ty, anh làm suốt đêm và không về nhà. Công việc quá nhiều cũng khiến anh quên đi câu chuyện buổi sáng.

 

Sau hôm đó, khi về nhà, anh được biết bà cụ bán rau đã qua đời.

 

Lý do: Trời hôm đó mưa rất to, bà cụ già cứ ngồi chờ chàng trai mua rau ban sáng để trả rau cho anh ta. Bà bị nhiễm lạnh và qua đời trên phố đó. Vì muốn giữ lời hứa là “đợi con đi làm về, con lấy”…

 

………………..

 

Câu chuyện này tôi kể lại không có hay. Nhưng nó quả thực là một thông điệp mang nhiều day dứt lắm.

 

Chàng trai nọ vì muốn giúp bà cụ, nhưng vô tình lại giết bà cụ. Cũng chẳng khác nào chàng trai kia, làm đau mẹ mình mà vô tình không hề biết. Dù cách thể hiện khác nhau, nhưng những tổn thương chúng ta gây ra cho đối phương cũng tạo cùng chung một vết sẹo đa chiều, sâu sắc.

 

Về sâu xa hơn, để ngẫm nghĩ, câu chuyện mà nhiều giá trị đến rùng mình.

 

……………….

 

3. Hôm qua, tôi có cuộc họp với hiệu trưởng trường JRP, nơi đào tạo những cô gái quý tộc. Ở đó, người ta dạy họ phong cách của những quý cô, đúng chuẩn và phù hợp với hoàn cảnh gia đình mà họ sinh ra.  Người ta nói rằng, học phí ở đó rất đắt đỏ, chỉ có người giàu mới có thể học ở đó.

 

Và… mọi thứ mà những cô gái ở đó có đều rất hoàn hảo, từ ngoại hình, ánh mắt, nụ cười, tác phong và gia thế. Nhưng, có một điều quá dễ để nhận ra, hầu như những cô gái – chàng trai nơi ấy thiếu rất nhiều…. Đó là vốn sống, sự tự thân vượt qua những khó khăn… thậm chí…. sự hoàn hảo của cuộc sống họ đang sở hữu, khiến họ hoàn toàn chẳng có ước mơ nhiều. Tất cả chỉ dừng lại ở “sở thích” mà thôi. Họ vẫn nói họ có ước mơ, nhưng nếu để đạt được ước mơ đó, cần phải hy sinh và đánh đổi, họ sẽ dễ dàng gật đầu với hai chữ “từ bỏ” rất nhanh thôi.

 

Chúng ta sinh ra trong những chiếc nôi giáo dục khác nhau. Có người phải cố gắng để sinh tồn. Có người lại luôn luôn bị động cùng hạnh phúc, việc duy nhất cần làm là tạo thú vui để phủi mờ nhàm chán vì quá… dễ dàng để có được mọi thứ trừ nỗi đau.

 

Và vì chúng ta khác nhau, nên nếu không thể suy nghĩ theo cách đối phương muốn, thì cũng đừng nên ràng buộc họ. Sự nhận thức là tự thân nó phải có, tự lớn, tự phát triển, tự học hỏi và tự giác ngộ…

 

Đôi khi giá trị của hạnh phúc đã bị lợi dụng vượt định mức khiến người ta không còn hiểu nỗi đau là gì… Chứ đừng nói tới nỗi đau của người khác. Để rồi.. vô tình ác mà chẳng hay.

 

Tiếng cười đọng trên đôi mắt cay thì không còn là niềm vui được nữa.

 

………………..

 

Chẳng phải ai cũng có thể nhận ra mắt xích ở ba câu chuyện này:

- Câu chuyện về một đứa con bất hiếu.

- Câu chuyện về một bà cụ bán rau

- Câu chuyện về những cô gái quý tộc, chưa đau đã khóc.

 

Nhưng hiểu hay không cũng chẳng có gì quan trọng. Cái chính là… một lần lướt qua, đã ghim sâu trong tim… một vài người… một vài suy nghĩ…

 

Thế thôi.

Ảnh. Chỉ thế!

23 Tháng 3 2889889844_4f5dcd1719

 

Tôi đã chụp những bức ảnh này.

Giờ đây, các em. đã. ra đi.

Hôm nay. Nhìn Lại ( Xem lại ). Những bức ảnh này. Làm. Đau. Tôi.

ảnh

 

Đại học

1 Tháng 8

Mặt mộc :P

Cách chúng ta nhìn nhận về người khác, một phần nào áp đặt lên cách chúng ta suy nghĩ về mình. Cái nhìn càng hằn học thì bản thân càng mang nhiều nặng nhọc, đắng cay.

Cách chúng ta trân trọng nhau mỗi ngày, khiến chúng ta nhận được nhiều yêu thương hơn thứ mình vẫn đang mơ tưởng.

Nhưng vì ước mơ thì cứ to lớn, với khát khao đam mê, đợi chờ, sự ngu ngốc cuồng dại và ham muốn tột độ… Chúng ta chẳng thể nào nhìn thấy những thứ ta có, mà chỉ có thể cảm nhận được sự buồn khổ về những thứ ta mất và ta muốn mà thôi.

KHông phải người nào trên thế giới này, cũng có thể nói ra điều mình nghĩ. Không phải bởi chỉ ngôn từ chưa bao giờ đủ để lột tả cảm xúc…. Mà còn bởi lắm lúc, người ta chẳng muốn lột trần mình để phải ở truồng trong mắt thiên hạ vẫn luôn luôn muốn hiếp dâm tinh thần người khác.

Hôm nay là ngày chủ nhật, chủ nhật này tôi sẽ ở nhà. Nằm dài ngủ nướng và online. Đó là tất cả những gì mà tôi muốn. Bỏ qua những phiền muộn, tôi vẫn chỉ như một cô gái đang lớn, lười biếng, sáng nắng, chiều mưa, đa cảm, hay sầu muộn.

Tôi đọc được một vài dòng người ta viết cho tôi. Họ bày tỏ sự thất vọng ghê gớm về tôi mà bản thân tôi cũng không hề lý giải nổi vì sao lại thế?

Thất vọng vì những gì tôi viết, nhưng vẫn say đắm chúng mỗi ngày sao?

Này bạn, chúng ta có nên chì chiết và ghim sâu vào nhau những nỗi buồn đau không duyên cớ, chúng ta có nên ngừng kỳ vọng vào nhau đến nghẹt thở để sớm sủa phải thất vọng tới nghẹn ngào không?

Mẹ tôi hôm qua có gọi điện thoại, nói tôi đừng viết nữa. Chuyện mình giấu cho riêng mình đi. Vì người ta cứ hỏi mẹ? Các bạn muốn tra khảo cái gì từ những thứ tôi đã chia sẻ? Hay đó không phải sự cảm thông, chỉ đơn giản là tò mò. Tò mò không giúp đỡ, tò mò thỏa mãn thôi phải không?

Hãy cứ hài lòng với chỉ duy nhất một thứ là cảm xúc thôi, và đừng cố đào sâu để rồi không thể giúp.

Thất vọng về Gào, phán xét Gào? Để rồi sao?

Làm người, ai cũng vô thức nhận phần đúng về phía mình.

Giống như việc học đại học hay trượt đại học.

Nó vốn dĩ là vấn đề rất cá nhân.

Người này vào người kia ra, ấy là chuyện thường tình.

Nhưng những người vào đại học luôn tỏ ra mình thánh minh, đặt câu hỏi cho những người trượt khi họ tự an ủi họ rằng: “Đại học không phải con đường duy nhất dẫn thời thành công!”, những người đỗ sẽ nói: “Vậy nếu bạn có khả năng, sao bạn ko vào?”

Thực sự có phải bạn đang thắc mắc vì sao những người bị trượt không vào đại học không? Hay chỉ là bạn đang muốn mỉa mai rằng họ không được “giỏi giang” như bạn?

Người ta chẳng lẽ không được an ủi nỗi buồn của hiện tại, để có thể tự tin sải bước dài trong tương lai sao? Sao cứ phải lấy dao xoáy sâu đâm vào tim nhau mãi?

Tại sao các bạn cứ phải nhấn mạnh thêm hoang mang cho những người muốn rẽ sang con đường mới?

Có nhiều người không học qua trương chữ to, vẫn có thể thành công? Và đôi khi điều đó là nhát dao đâm vào lòng tự trọng của những người đã dày công đèn sách.

Bên ngoài họ nói gì: “Dù mày thành công đến đâu, mày cũng chỉ là thằng vô học. Không có học thức! Giàu có cũng khó được tôn trọng!”

Bên trong thực sự họ đang nói gì? “Tại sao mình mất bao nhiêu năm phấn đấu mài gấu trong trường, mà ra ngoài đường lại ko bằng đứa không học hành gì cả? Ông trời thật bất công! Tại sao chúng nó không học vẫn có thứ này thứ nọ. Còn mình học mãi vẫn bé nhỏ mỏi mòn? Tại sao chúng nó ko phải trả giá bằng thời gian và nỗ lực học hỏi như mình ở trường, mà đã có thành công trên những bước đường sự nghiệp?” - Oh, có phải chúng ta đang nhìn nhau với con mắt nhỏ nhen, đầy ghen tị , sợ hãi sân si không? Nếu không, sao không khích lệ nhau?

Đó là suy nghĩ của những kẻ kỳ thị thất bại. Còn những người thành công, họ sẽ không bao giờ kỳ thị ai, dù họ có học đại học hoặc “nhiều chữ” đến đâu, họ cũng sẽ tôn trọng và không bao giờ mỉa mai ai cả.

Tôi viết những dòng này, không phải để bênh vực những người trượt, những người không học đại học, và cũng không khích lệ bất kỳ ai rời bỏ ghế nhà trường giống như tôi ngày đó.

Tôi chỉ muốn nói một điều rất nhỏ rằng, con đường chúng ta đi ai cũng trải qua rất nhiều gian khó, đừng bao giờ phán xét ai đó, khi bạn không ở vị trí của họ.

Ở cái trường đời này, người ta không “nhả chữ” trả nhau. Sống là vô vàn tranh đấu!

Khi tôi không có bằng đại học, tôi đã phải phấn đấu nặng nhọc hơn nhiều người. Khi tôi không có bằng đại học, nhìn vào CV của tôi, sẽ không ít nơi ném bỏ. Tôi phải bù đắp 3 năm đại học, bằng 6 năm kinh nghiệm. Tôi phải thuyệt phục nhiều hơn và thuyết trình nhiều hơn, tôi phải chuẩn bị hàng tá kỹ năng để vượt lên hàng trăm điểm số. Vậy tôi có cớ để nói rằng, cuộc sống cũng không công bằng với tôi không? Tôi có năng lực sao tôi không bằng một tờ giấy nhét thêm vào bộ hồ sơ cơ chứ?

Để thành công, ai cũng phải phấn đấu trong hàng ngàn gian khổ. Vì vậy mọi sự so sánh ở đây, đều không liên quan.

Người ta cứ bàn mãi về việc học và không học. Nhưng trên thực tế, để tồn tại ở xã hội nhỏ bé này, ai chẳng phải học hỏi mỗi ngày.

Đại học giống như một ngôi nhà, bao bọc thêm bạn một thời gian nữa trước khi ném bạn vào cuộc đời mà thôi. Còn với ai đó, chẳng may bị ném qua cuộc đời sớm hơn, sẽ ngã nhiều hơn, vấp nhiều hơn… nhưng không có nghĩa là sẽ chết luôn không thể sống.

Chúng ta đi đến con đường thành công bằng cách của riêng mình. Bước qua thị phi và đừng để ý tới sự coi thường của người khác. Bất cứ ai cũng có quyền ác với bản thân bạn, chỉ có bạn phải luôn sống thật tốt với mình!

Nhắm mắt lại để nghĩ về 10 năm nữa bạn là ai, con đường chông gai bạn sẽ dẫm lên từng bước một. Mở mắt ra để đối mặt với hiện tại. Tiếp tục bước để đạt tới cái đích mà bạn đã nhìn thấy phía trước của mình. Đừng để tâm, đừng ngần ngại, đừng dừng lại!

Vậy thôi!

P/S: [ for my babe fan ] Có một con đường khó, không có nghĩa là em không thể bước qua nó! Good luck baby! ILU :X

VAA Academy & Way2shine :x

16 Tháng 6

 Họp báo ra mắt VAA Academy & chương trình tìm kiếm tài năng way2shine đã diễn ra vào ngày 15/6/2010 tại Oscar Hotel. Buổi họp báo này chính thức công bố Học Viện đào tạo tài năng VAA, với sự tham gia của các nhà báo, phóng viên và một số nhân vật nổi tiếng khác nữa. Gào chân thành gửi lời cám ơn sâu sắc nhất tới những vị khách mời, đã không quản ngại trường mưa đường trơn và gió bão, tới tham gia vào buổi họp báo của VAA ngày hôm ấy. Cám ơn mọi người nhiều nhiều thật nhiều và lắm lắm luôn ấy.

 Rất hy vọng sẽ có nhiều buổi gặp mặt vui hơn cả như thế này nữa để tất cả mọi người có thể hội họp lại và chia sẻ nhiều thứ với nhau. Hôm qua, do quá tất bật với công tác chuẩn bị và tiến hành họp báo, nên có chỗ nào sơ suất và điều gì thiếu sót, mong mọi người chiếu cố cho Gào nhé!

 Một lần nữa, cám ơn rất rất rất nhiều. Hy vọng sẽ có nhiều học viên đến với VAA Academy :X

 Sau đây là hình ảnh họp báo:

 

Nhan su cty VAA

Sa ngã…

21 Tháng 5

Làm việc ở Sài Gòn gần 3 năm, tôi dần trở nên điềm đạm và trầm tính hơn. Phần vì những tai tiếng đã đủ làm tôi héo mòn trong mệt mỏi, phần vì việc gây thù chuốc oán cũng chẳng khiến mọi việc được khá khẩm nhẹ nhàng.

3 năm trôi qua, tôi chẳng có được chỗ đứng nào trong bất kỳ thứ gì cả. Bởi vì tất cả những gì tôi đang có hiện nay là thành quả của không chỉ 3 năm, nó là công sức của cả một quá trình dài hơn thế mà tôi đã miệt mài cải thiện mình.

Hôm nay, khi gặp một người không quen trong buổi nói chuyện tình cờ, người đó nói là đã biết tôi từ lâu lắm. Và có vẻ cảm thấy bất ngờ khi thấy tính tình tôi bây giờ trầm hơn trước.

Cuộc sống này thước đo giá trị của mỗi con người đều khác nhau. Đôi khi, chúng ta nhún nhường trước hoàn cảnh không có nghĩa là chúng ta đầu hàng hoàn cảnh, mà đơn giản chỉ là chúng ta không bỏ qua cho mình cơ hội mà thôi.

Tôi không thích sống “thủ đoạn”, tôi chỉ cố gắng sống “khôn ngoan”. Hầu như phần lớn thời gian, tôi dành để tập trung vào công việc. Số thời gian ít ỏi còn lại, tôi dành để nhớ nhung những thứ vô hình lắm. Không có một góc nào dành cho việc ghen tị, đố kị và căm ghét ai đó. Bởi vì đối với bất cứ ai, tôi cũng để ra cho mình một kẽ hở đối với họ. Họ có thể coi tôi chẳng ra gì, nhưng tôi không việc gì phải làm điều ngược lại. Biết đâu sau này, có thể hợp tác thì sao? Dù họ xấu xa đến thế nào, hay căm ghét tôi ra sao, miễn là khi lao vào công việc, tôi cảm thấy có thể tận dụng triệt để thế mạnh của họ là được rồi.

Tiếp xúc với nhiều lứa đàn em sau mình, thực sự tôi dành rất nhiều chân tình cho họ. Tôi không thể là người dẫn dắt hay đào tạo họ. Nhưng với những kinh nghiệm nho nhỏ của mình, tôi luôn muốn giúp họ không có những quyết định nông nổi để mất đi cơ hội của chính mình.

Những người còn trẻ tuổi thường có thói quen bám đuổi những điều viển vông, không thực tế. Họ hấp tấp vồ vập bất cứ thứ gì đến với mình mà không suy xét kỹ. Ngộ nhận cơ hội là thói quen của họ. Đôi khi, điều đó làm ta lầm đường và trở nên sa ngã.

Nhưng có khi sa ngã lại là thú vui của tuổi trẻ, không ngã đau sao biết mình sai ở đâu mà đứng dậy?

Nhỉ?

Khối u trong não!

15 Tháng 5

Có một người đàn ông bị một khối u trong não. Nếu không làm phẫu thuật, thời gian sống của anh ta chỉ tính bằng vài tháng. Ngắn ngủi vô cùng. Nhưng nếu làm phẫu thuật, bác sĩ nói rằng, ít nhiều, trí nhớ của anh ta sẽ bị ảnh hưởng. Có thể, sau ca phẫu thuật, anh ta sẽ mất một vài ký ức nho nhỏ, hoặc cả một mảng ký ức to to… Nhưng cũng có thể, anh ta sẽ dần dần chẳng nhớ một chuyện gì đã từng xảy ra trong cuộc đời mình nữa cả.

Và anh ta đã quyết định rằng mình sẽ không làm phẫu thuật. Cho dù cái chết đang rình rập đến rất gần. Anh ta tự nói với lòng mình rằng, khoảng thời gian ngắn ngủi này rất quý giá, anh ta phải dành hết nó cho người mà anh ta yêu thương bằng cả trái tim, cả con người, thậm chí cả mạng sống mình.

Bạn có biết lý do anh ta chọn cái chết thay vì sự sống là gì không?

Là bởi vì, anh ta rất yêu vợ con của mình. Anh ta sợ sau ca phẫu thuật nguy hiểm kia, anh ta có thể sống, nhưng cái phần ký ức tuyệt vời của anh ta về vợ con sẽ biến mất. Đối với anh ta, hạnh phúc và tình yêu đối với người mà anh ta yêu thương là điều quan trọng nhất thế gian này, hơn rất nhiều mạng sống mà anh ta sắp sẵn sàng để nó mất đi.

Con người đôi khi sống vì quá nhiều điều vô nghĩa, để khi nhìn lại những thời khắc giá trị trong cuộc đời mình, thấy nó đáng giá biết nhường nào. Tôi không ca ngợi cái cách mà anh ta chọn  giữa sự sống và cái chết một cách đầy ích kỷ như vậy. Bởi vì, nếu anh ta chọn cái chết, thì đó là một điều quá tàn nhẫn đối với vợ con anh ta. Họ cũng yêu anh ta nhiều như anh ta yêu họ vậy. Dưới góc nhìn của họ, chỉ cần anh ta sống thôi là đã quá đủ rồi, cho dù anh ta có quên đi tất cả, cũng chẳng vấn đề gì.

Ở địa vị của mỗi người, chúng ta sẽ nhìn vấn đề ở những góc cạnh khác nhau. Sự tổn thương hay hạnh phúc cũng theo đó mà du di đi nhiều hướng.

Còn nếu tôi là người đàn ông ấy, tôi cũng sẽ có sự lựa chọn như anh ta vậy. Tôi sẽ chọn cái chết để tiếp tục những ngày sống ngắn ngủi hết mình vì người mà tôi yêu thương. Những tình cảm và kỷ niệm, nếu nó mất đi thì còn đau lòng hơn cả chết. Chết là hết? Hay quên là hết? Đôi lúc, chúng ta muốn quên hết những việc khi đang sống, để làm kẻ mất trí, không kỷ niệm, không niềm vui thì cũng sẽ bớt đi rất nhiều đau đớn. Nhưng trên thực tế là, cuộc đời mỗi con người, thứ quan trọng nhất là ký ức, dù đó là hạnh phúc hay khổ đau, âu sầu hay phiền muộn thì nó luôn là kinh nghiệm, kỷ niệm, bài học, tình yêu… v.v….là những điều giá trị tạo nên cho ta một cuộc sống thật sự ý nghĩa, một cuộc sống đáng để sống.

Bây giờ, tôi cảm giác trái tim mình đang bị băng bó quá chặt. Nó ngột ngạt nhưng lại rất rát với quá nhiều vết cắt. Tôi không hy vọng những tổn thương ấy sẽ có một ngày có thể lành lặn. Tôi chỉ cố để mình tự nhiên nhất chấp nhận mọi thứ như điều hiển nhiên. Tôi chưa bao giờ kỳ vọng vào sự hoàn hảo trong những mối quan hệ. Nhưng đối với những tình cảm của mình, tôi sẽ hết lòng vì nó. Bởi vì tôi tin vào những hy sinh đó, sẽ được đền đáp. Dù cho chỉ là…. trên mỗi vết xước và nỗi đau, tôi chỉ được “cho không” một miếng urgo để dán lại. Thì điều ấy đối với tôi, cũng được xem là bù đắp rồi.

Những tình cảm chân thành sẽ không bao giờ có thể mất đi!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers