Lưu trữ | My love RSS feed for this section

[ Trích chương 3: Gặp lại - Ký ức Northumbria. Tác giả: Gào ]

22 Tháng 5 Camera 360
Cô không nhìn anh, ánh mắt xa xăm nhìn con dòng người qua lại ở China Town… Starbucks ồn ào mà dường như chỉ có hai bọn họ. Cô khẽ khàng nói những lời rất nhỏ nhưng cảm giác nghe vẫn rất rõ ràng…
- Em cũng không biết nữa… Thời gian trôi qua, em nghĩ mình đã học được cách cảm thông. Cảm thông cho em và cả cho anh nữa… Nhiều khi em nghĩ, cuộc sống du học sinh thì rất khó kiềm chế…Nếu em ở nhà, ốm sẽ ít nhất có vài người qua lại thăm hỏi… chăm sóc… Ừm… nhưng anh ở đây, với cái kiểu sống cô lập bản thân ấy… khi anh ốm, biết phải làm sao đây… Những lúc đó em lại thấy… nếu có ai chăm sóc cho anh thì tốt biết mấy… Nghĩ vậy… em chẳng còn trách anh đã có người khác ở đây…
Cô không nói dối. Tất nhiên, cô không cố ý chối bỏ nỗi đau. Nhưng cô muốn anh biết, là cô thông cảm được. Cô không có ý châm biếm mỉa mai sự phản bội của bất kỳ ai trong cuộc đời. Cô thực sự nghĩ như thế… Khi cô còn ở Việt Nam, mỗi lần bệnh liệt giường, bạn bè lại xôn xao, thăm hỏi. Còn anh bên này thế nào? Chắc hẳn sẽ lại lủi thủi co rúm người một chỗ, chờ cho cơn mệt mỏi đi qua. Rồi lặng lẽ bò dậy, cầm chiếc áo khoác to đùng chậm chạp bước đi trong trời lạnh, tìm chút gì ăn cho chóng khỏe, để bệnh tự khỏi… Đôi khi chết đói trong phòng tới nỗi không chịu nổi, sẽ gọi đồ ăn nhanh giao tận nơi. Những lúc ấy, thật không thể không có ít nhiều buồn tủi.
Hãy nhìn xem cuộc sống nơi này? Thành phố mỗi ngày đều rất nhiều người qua lại, nhưng chẳng mấy ai ngoái lại nhìn nhau… Đến một người bị đau, cũng ngàn người chỉ biết đi mau mà không hề để ý… Dựa vào nhau chẳng phải là lẽ dĩ nhiên nếu ta có một đối tượng để bám vào sao? Học sinh bên này, họ về sống chung như cơm bữa. Đôi khi, họ về sống chung với nhau cũng chỉ vì… bữa cơm. Ăn uống một mình thi thoảng thấy cô đơn, chi bằng ta dựa dẫm? Dựa dẫm hơi ấm không chắc đã phải đặt nặng niềm tin hay trao trọn trái tim.Nhiều người có khi vẫn thề thốt yêu đương với người xưa, nhưng sang tới nơi chưa nóng chỗ thì đã thấy khổ mà bỏ cuộc rồi. Tình yêu không vĩ đại hơn cái bụng đói, hơn cái rét cồn cào, hơn sự cô đơn không sao tả nổi khi xa xứ. Cuộc đời là vậy, chẳng phải yêu nhau biết mấy rồi cũng có lúc rời xa đấy thôi… Huống hồ, rời xa có lý do… thì cô có quyền gì mà trách cứ?
Anh nhìn cô, ban đầu, anh chẳng định nói gì cả… Suy nghĩ cô bảo thủ, tâm tư cô cổ hủ…. Chẳng phải anh không lạ lẫm gì sao? Bao lâu nay cô vẫn vậy, chỉ cần nghĩ thế nào, là sẽ áp đặt chủ quan điều đó để nó trở thành chân lý. Anh chẳng muốn giải thích gì… Chỉ chăm chú nhìn cô, muốn mỉm cười nhưng lại sợ cô cho rằng mình đang giễu cợt.

Họ đều là những người trẻ có cái tôi rất lớn. Ngay cả khi còn yêu nhưng vẫn tỏ ra mình đã hết lâu rồi.

Khi cái tôi đặt giữa tình yêu thì nó tạo nên rất nhiều khoảng cách. Nước Anh không phải một đất nước ấm áp…. Nhất là những thành phố ở phía Bắc như Newcastle thì lại càng khiến cho người ta thêm bội phần lạnh giá…. Gió tháng tư năm nay thổi về như bão tháng 12… Nhưng không phải ai cũng như cô nghĩ, phôi phai và giá lạnh như thời tiết…. Sâu trong thân thể yếu mềm vẫn là trái tim thổn thức… Đàn ông cũng thế mà đàn bà cũng vậy… Ở đây cũng vậy mà ở đâu cũng thế….
Nếu người ta có lướt qua nhau ra vẻ vô tình…. Cũng chẳng qua là bởi người ta sợ đi chậm quá sẽ dẫm lên chân nhau… những va đập đớn đau, sau này ai trả giá?

Nghĩ ngợi và nhìn ngắm, anh buột miệng… một dòng tâm tư vô ý tuôn ra… lọt thỏm vào tiếng gió phà qua mắt:

- Có những chuyện em không biết… em sẽ không hiểu…

Cô vẫn nhìn về phía dòng người trôi đi ồn ã, những hạt mưa bỗng chốc lã chã rơi… Anh không rõ cô có nghe thấy phảng phất qua tiếng mưa ấy, lời anh nói hay không? Nhưng nếu cô “giả bộ” như không, thì anh cũng không muốn nhắc lại thêm lần nữa. Giữa họ đã từng có một khoảng cách rất xa, do địa lý tạo ra, ở những nơi cách nhau tít tắp… Bây giờ, khoảng cách giữa họ chỉ là một ly chocolate nóng đã nguội lạnh dần…. Nhưng sao… anh cảm giác nó còn xa hơn trước đây….rất rất nhiều.

Tình yêu đã từng là đốm lửa nhỏ thiêu đốt trái tim cô, lan tỏa trong anh ấm áp. Đôi khi, chỉ cần co ro nằm nhà để tận hưởng nó thôi, anh thấy đã đủ rồi. Cô có thể hiểu cảm giác cô đơn của anh khi cô không có ở đây. Sao cô không thể hiểu yêu thương của anh vẫn đong đầy khi cô xa vắng? Người ta vẫn nói, phụ nữ dịu dàng, nhưng lại mang cho đàn ông rất nhiều cay đắng. Họ trách cứ vội vàng, và ra đi phũ phàng. Anh lại mỉm cười… Nhìn đường phố năm nay sao trời bỗng dưng lạnh quá… Liệu có tuyết tháng tư rơi như một điệu lạ không chừng? Bỗng dưng, giọng nói cô lại nhẹ nhàng cất lên, dù chỉ nhẹ như hơi sương, nhưng đương nhiên cũng phá tan dòng suy nghĩ đang lặng lẽ trôi đi của anh…

- Em đã từng rất muốn quay trở lại nơi này. Dù nó lạnh lẽo như thế… Nhưng em thích được lẽo đẽo bước theo anh… Chuyện tình cảm của em trước đây chân thành. Nên không nghĩ chỉ cần xa nhau là nó tan vỡ nhanh đến thế…. Bây giờ thì em quen rồi. Việc xa mặt cách lòng cũng chẳng có gì là tệ. Ai quan trọng thế nào, cũng sẽ có người thay thế. Việc này, chỉ có thể trách ông trời, quá khéo sắp đặt đời người…

Cô vốn là người diễn kịch không giỏi. Luôn tỏ ra cứng cỏi nhưng lời nói chỉ để che đậy sự run rẩy bên trong. Giờ thì anh đã thấy. Sau nhiều năm, chuyện “dối trá” tỏ ra mình mạnh ấy của cô vẫn vẹn nguyên… mặc cho có quá nhiều điều trong cô đã không ngừng đổi khác. Cô nghe thấy câu nói của anh. Vờ như không quan tâm.

Thâm tâm muốn thắc mắc, nhưng lại tỏ ra chẳng để ý gì. Cô nói những điều rất có lý, nhưng bản thân hoàn toàn không muốn nghĩ thế. Đưa tay cầm ly chocolate, anh thấy đôi bàn tay bé nhỏ đó khẽ run lên. Anh lại muốn cười. Nhưng lại một lần nữa chẳng dám cười. Yêu phụ nữ đa sầu đa cảm, giống như chơi dao cầm lưỡi. Chỉ cần sơ sẩy, dao cắt đứt tay mình. Nhìn họ buồn đau, ta còn đau hơn họ. Việc chơi dao này, không phải ai cũng hứng thú. Nâng niu họ, chính là cách để khỏi làm trầy xước trái tim mình. Trước đây, anh đã từng không làm được. Bây giờ…

Anh đã ở UK 6 năm. Sáu năm trôi qua, anh đã quen quá với thành phố nhỏ bé này. Quen với lối sống lạnh lẽo nhưng đôi khi cũng tràn đầy thú vị. Anh chỉ không quen với sự ra đi của cô trong thời gian qua. Vì anh không quen nên anh xem là nó chưa từng có. Nhưng anh không thể lủi thủi trốn tránh hay gói mình trong một xó đơn lẻ, để rồi anh phải bẻ lái cuộc đời mình. Phải, anh đã ra đi. Trốn tránh hình bóng xưa đã không còn bên anh nữa. Để một lần nữa, anh phủ nhận chuyện đã xảy ra rồi.

Nhưng đối với cô thì sao? Người ra đi có bao giờ hiểu nổi. Cảm giác chờ đợi và sống trong miền ký ức cũ của người ở lại, khi họ đã đi về một nơi mới. Cô trách anh, hẳn có ít nhiều trách anh. Nhưng chưa một lần cô hỏi anh, vì sao anh làm thế? Cô chỉ có thể suy diễn mọi thứ theo cái cách của riêng mình. Khi anh muốn nói, cô lại chẳng muốn nghe. Bởi vì cô sợ nghe, sẽ biết thêm những điều mà cô không muốn biết. Giả mù mờ để tránh tổn thương mình, chẳng phải, cô rất ích kỷ sao.

- Thôi, mình sau này, đừng nhắc chuyện cũ nữa. Nói quên thì em có lẽ là nói dối đó. Nhưng không nhớ nữa, thì chắc không lừa anh rồi…

Cô nhìn anh, cái nhìn thoáng qua, rồi mắt lại cụp nhanh lặng lẽ, nhìn ly nước nguội lạnh khẽ mỉm cười.

- Ừ, tùy em thôi.

Anh cũng trả lời cô rất nhẹ nhàng như thế, như thể mọi chuyện trước nay vẫn vậy. Theo ý cô muốn, như là cô thích, anh luôn chiều chuộng. Vài ngày nữa, anh sẽ trở lại London, nơi mà khi xưa anh đã tìm đến như một nơi trú ngụ để bỏ trốn.

London rất rộng lớn. So với Newcastle, thì có lẽ nó hợp hơn với người thích sự cô đơn. Không gian rộng làm người ta lười biếng tìm kiếm những thứ thân quen. Co mình lại dễ dàng hơn và tránh xa nhiều thứ nữa. Khi anh quyết định tới nơi đó, bố mẹ anh đã phản đối và từng rất lo. Như mọi thành phố được xem là thủ đô trên thế giới, London cũng ồn ào, náo nhiệt, lắm cám dỗ, chẳng kém nơi nào. Ở London bát nháo đủ thành phần, không còn giản đơn như những con đường người ta quen đi bộ ở đây nữa. Anh chuyển trường, chuyển nghành, chuyển rất nhiều thứ…. Quan trọng nhất là… anh đã chuyển những thương nhớ về một tình yêu mà anh từng có, ném nó đi… rất xa rồi.

- Lâu rồi không gặp lại… Em có muốn đi đâu đó chơi không? Bây giờ có nhiều thứ thay đổi lắm…

Thời gian chỉ cần tính bằng phút giây, đã có lắm thứ thay đổi rồi. Huống hồ, thời gian cô xa anh, xa nơi này, đã là hàng năm, hàng trăm hàng ngàn ngày…. Thì đổi thay nhiều là điều hiển nhiên lắm… Cô nhớ ngày xưa, khi cô mới chân ướt chân ráo đặt chân tới nơi này, những sinh viên cũ ở đây đều khá là hồ hởi, cởi mở và nhiệt tình. Họ cũng dẫn cô đi khắp nơi, cảm giác mọi người nơi này thật thân thiết. Sau này cô mới biết, cái gì mới cũng hấp dẫn, cũ rồi chẳng ai thèm ngó tới. Cuộc sống du học sinh đôi khi là như vậy, đậm đà một chút, nhạt nhẽo một tẹo. Mọi thứ mới mới, chỉ được thời gian đầu. Sau, chuyện ai nấy làm, chẳng mấy quan tâm nhau nữa đâu, nếu không có một vài ràng buộc. Điều cô thích nhất ở thành phố này, là nơi mà cô học. Cái trường hình tổ chim ấy, quyến rũ biết mấy. Nếu bỏ tình yêu sang một bên, Northumbria luôn là nơi mà cô muốn đến, muốn ở, và không muốn đi. Nếu đổ thêm tình yêu vào đó, nó còn là nơi mà cô muốn gắn bó rất nhiều. Có những ngày trời lạnh, cô vẫn lang thang đi bộ nhiều lần trên chiếc cầu tự xây bắc qua trường, nhìn ngắm con đường tổ chim trong cô đơn và cảm thấy mình may mắn. Dù một mình, nhưng một mình ở nơi mình thích ở, cô thấy cũng đủ để an ủi rất nhiều.

Rồi anh đến, rồi cô đi, rồi họ chia ly và bây giờ gặp lại. Chẳng ai ném cho ai một cái nhìn lạ lẫm, chỉ đang mò mẫm thấm đẫm cảm giác xưa.

- Đi Durham không?

[ Trích chương 3: Gặp lại - Ký ức Northumbria. Tác giả: Gào. Ấn bản bởi: Phuongnambooks, quý 1 năm 2013. ]

Thư gửi một người đã lâu không gặp…

30 Tháng 3 where are u?

Người ta cứ nói mãi chuyện cũ, chắc vì chưa chưa có chuyện mới để nhắc :) Người ta cứ ôn lại chuyện xưa, vì chẳng có chuyện nay để nói…

Có phải em là người như thế không anh?

Có phải bởi vì con người cũ kỹ, nên chỉ có thể nhắc mãi chuyện cũ, nói hoài chuyện xưa như vậy? =^^=

Từ sau anh, em chưa có mối quan hệ nào công khai, điều này cứ ám ảnh mãi. Một số nói rằng, do em chưa quên được anh. Một số khác lại nói, em có thói quen bị ám ảnh chuyện cũ.

Chứ chẳng ai thừa nhận rằng, bởi vì làm gì có ai yêu em “đủ” để muốn ở bên em…

Người ta có thể ngủ bên nhau một đêm, nhưng không thể ở bên nhau cả đời.

Càng ngày, cuộc sống càng nhanh… Số người muốn lao đi càng nhiều, thì số người muốn liều mình đi chậm lại chẳng còn được bao nhiêu… (đọc tiếp…)

Bẫy mèo :)

28 Tháng 3 Gào

Anh là cái bẫy.

Không phải anh muốn bẫy cô.

Anh là cái bẫy mà ông trời tự dưng thả xuống để cô phải dính vào.

Anh tốt, anh chẳng xấu.

Nhưng vẫn chỉ là một cái bẫy, ở đấy, để cô mắc kẹt như cá mắc cạn mà thôi.

Ông trời trêu ngươi, chẳng ai là người có lỗi.

Cô muốn cùng anh làm những điều bình thường. Cảm giác được chăm sóc một người hoặc có nơi để nhớ về, khiến cô luôn vui vẻ. Cô cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa khi chui vào bếp nấu ăn cho ai đó, nhắn tin hỏi thăm người đó mỗi ngày, thỉnh thoảng nắm tay thật chặt, để cảm nhận hơi ấm nào đó tồn tại bên mình… Thực ra, những điều cô ước ao, vốn dĩ hết sức nhỏ bé… cực kỳ bé nhỏ… Vì anh đã cho cô cảm giác đó, nên cô ngộ nhận, anh sẽ cho cô điều đó được khá dài… Nhưng ai mà biết được, bỗng dưng một mai… anh biến thành ai… rất khác… (đọc tiếp…)

Ràng buộc?

22 Tháng 3 549408_10150774613713974_131626168973_11604828_2133646055_n_副本


Năm 17 tuổi, tôi không bao giờ nghĩ rằng sẽ có một mối quan hệ ngớ ngẩn kiểu như: chỉ có 2 người thì vô cùng thắm thiết. Khi có người khác thì lại tỏ ra như cả 2 chẳng hề quen biết.

Ý là, yêu nhau là điều rất đáng tự hào, tại sao phải giấu giếm?

Thời gian thay đổi, suy nghĩ cũng đổi thay. Chẳng phải bây giờ, chuyện “yêu nhau” trở nên xa xỉ. Mà cũng bởi, con người ta ích kỷ, tính toán và suy nghĩ quá nhiều. Cảm giác hạnh phúc không thể phô bày bởi vì sợ người ngoài cướp mất. Hay chính người trong cuộc cũng chẳng bao giờ tự tin vào những thứ mà mình đang có được.

Thậm chí, có những mối quan hệ bắt đầu khi chẳng ai hay, kết thúc lúc không ai biết.

Đã tự bao giờ, tình yêu của chúng ta như kẻ vô hình lướt qua đời nhau. Để lại niềm vui, nước mắt, nỗi buồn, hạnh phúc và cả khổ đau… nhưng lại chỉ là những vết mờ mờ như ảo ảnh.

Tôi đã từng hạnh phúc thực sự. Hạnh phúc tới nỗi khi nó mất rồi, tôi nghĩ nó sẽ không đời nào quay trở lại nữa. Một người đàn ông tự tin nắm tay mình len lỏi qua đám đông giống như năm nào…Làm sao để có nữa?

Liệu đòi hỏi một mối quan hệ công khai, là điều quá khó ở thời đại lén lút này chăng? Từ bao giờ chúng ta có thói quen chấp nhận những thứ “tàm tạm” mà không mưu cầu cho nó “Tốt nhất” vì sợ những đòi hỏi đó sẽ làm tất cả vụt mất mà về 0?

Cho đến khi học được cách: Yêu không ràng buộc

17 Tháng 3

Khi bắt đầu một mối quan hệ mới, em chẳng bao giờ mong nó sớm kết thúc. Lúc nào, em cũng muốn tình yêu của chúng ta, sẽ kéo dài mãi, dài mãi, ngày hôm nay, ngày mai và về sau…

Nhưng… bởi vì em muốn, nên em đã chẳng làm được. Những điều chúng ta càng hy vọng, chúng ta càng tạo áp lực, khiến nó dễ dàng nổ tung và nhanh chóng tan vỡ.

Tình yêu – em cứ ngỡ, em biết giữ gìn. Nhưng dường như sự gìn giữ ấy, chỉ khiến cho nó vỡ tan sớm hơn bao giờ hết…

Vậy nên, anh à, cho dù thời gian trôi qua. Mối quan hệ của chúng ta vẫn cứ mãi là không ràng buộc. Em vẫn mong rằng nó chỉ thế thôi. Chúng ta – chẳng là gì của nhau cả. Cho dễ thở. Được không?

Đừng đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Để nó có thể trôi qua nhẹ nhàng, không áp lực.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, sẽ có một cô gái khác, yêu anh và, được anh yêu lại.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, vì chúng ta, không là gì, của nhau, cả. Anh sẽ chả có lý do gì, để phải, chung thủy, với em. Ngay cả khi, người ta là gì của nhau, người ta, vẫn có thể phản bội nhau… huống hồ….

Haiz, thở dài, em lại thở dài. Cái điệp khúc thở dài trong em chẳng bao giờ ngừng cả…

Nhưng, mặc cho tất cả những “mặc dù” đó… em vẫn chưa muốn có… người yêu lúc này :)

Không phải bởi vì em sợ những gánh nặng trong mối quan hệ ấy. Không phải bởi vì em sợ bị ràng buộc bởi ai. Không phải bởi vì em sợ hãi những khó khăn của cả hai, trong hôm nay hoặc ngày mai.

Mà đơn giản bởi em sợ… sợ em khi yêu, bên cạnh yêu chiều… em sẽ như… yêu quái…

Sẽ ghen tuông, sẽ dỗi hờn, sẽ nhõng nhẽo, sẽ hay giận, sẽ chi ly, sẽ tiểu tiết, sẽ chú ý tới anh và…. chăm sóc anh thái quá.

Thà cứ như bây giờ, em chẳng là gì của anh cả… Để mà em thậm chí còn chả quá quyền … ghen khi anh đang bên người khác… Còn hơn, ta “là gì” của nhau, để em phải “ghen” suốt ngày…

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ràng buộc. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là… lâu lắm đó.

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ghen. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là sẽ rất lâu anh ạ.

Cho đến khi nào, em học được cách, không yêu anh nhiều quá, yêu anh quá nhiều đến mức quên cả yêu chính em… Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ sẽ không lâu đâu… Mà là điều đó là … không bao giờ xảy ra cả.

:)

Chả biết thế nào. Anh biết đó. Khi em viết ra điều này,  có nghĩa là, em đang rất ghen… Trong khi, chúng ta, vẫn, không là gì của nhau cả. :)

Em vẫn chưa học được… cách yêu một người… mà… cho người đó… có đủ tự do.

Em thật là tệ. Anh nhỉ? :)

Thậm chí, em vẫn cứ giả vờ, để em biết chắc rằng, anh đọc, cũng không thể biết được rằng. Em đang ghen. Vớ vẩn :)

14.3.2011 – White day

14 Tháng 3

Đến bây giờ em mới biết rằng, suốt một năm qua, mẹ em vẫn theo dõi facebook của anh. Mẹ thậm chí còn biết anh xóa về em từng tý một. Có lẽ nào, mẹ quan sát anh còn nhiều hơn em để tâm tới anh nữa chứ? Ừ thì, bà cũng vẫn luôn coi anh như… con đó thôi.

Suốt một năm qua, mẹ vẫn lên chùa cầu an cho anh cùng với gia đình em. Mặc dù, em và anh, cả hai chúng ta, đã dừng việc liên lạc với nhau cũng ngọt ngét một năm rồi.

Thời gian trôi đi nhanh quá.! Thời gian là sự bạc đãi vô tình đối với mối quan hệ quá dễ để bắt đầu và cực kỳ đơn giản để kết thúc của chúng ta cho dù có hàng ngàn vạn kỷ niệm.

Đợt này, trở về Hà Nội, nói chuyện với mẹ… biết được những việc trên, em tự nhiên càng thấy tội lỗi với gia đình mình. Đáng ra, em chỉ nên giữ người em yêu cho một mình em biết, đừng để những người khác “mất công” thương người đó, để rồi cũng hụt hẫng như em khi mất đi tình yêu đó. Thật dở hơi.

Em có hàng tá những mối quan hệ mới. Dở hơi không kém mối quan hệ cũ – em đã từng có. Nói chung, ngọt ngào cũng không thiếu, mà cay đắng cũng sắp thừa.

Nhưng bây giờ, có tình cảm với ai, em cũng chỉ giấu cho riêng em biết. Em thấy không nhất thiết phải nói với bất kỳ ai, kể cả bạn bè, hay cha mẹ em. Họ đều mù mờ về người yêu “chung chung” của em, và em thích thế. Chẳng may, mỗi khi họ đoán đúng người mà em đang qua lại, thì em đơn giản, lại cười trừ, rồi chối biến đi thôi. Cứ để mọi thứ ảo ảo như một trò chơi như thế.

Có phải đơn giản hơn không?

À không, không đơn giản hơn đâu.

Nhưng có lẽ như thế cả em và người đó sẽ bớt đi phần nào đó áp lực. Không cái gì là thực. Chỉ toàn là ảo thôi. Kể cả tình yêu hay trò chơi đều ảo cả.

Em thực sự mệt mỏi với sự xác định thật giả và những lời hứa hẹn viển vông. Đối với em, không còn gì trong tình yêu là quan trọng nữa.

Dạo này, em thích toàn trẻ con. Và cũng chỉ có “trẻ con” mới chiều em được như em muốn – dạo này. Công việc mệt mỏi. Lùm xùm đau đầu. Nhìn đâu cũng rắc rồi.

Chỉ có vài ngày ở Hà Nội. Là vui.

Nói chung, cũng vui! Vì có zai mà! Trẻ. Kém em gần nửa chục tuổi :) )

Thấy hay lắm!

Có điều, già rồi, xì tin cũng ớn! :D Hôm nay là Valentine trắng, còn với em ngày Valentine nào cũng đắng. Chả khác nhau!

Người cũ quay về

23 Tháng 7

Hôm qua, tôi gặp lại người yêu cũ, người yêu đầu tiên. Sau một thời gian dài, chúng tôi không liên lạc với nhau. Đó là những việc rất trầm trọng, và anh ấy đã từng hy vọng suốt đời ko gặp lại tôi nữa =))

Cuối cùng, anh ấy cũng quay trở lại. Với thái độ bình thản đã chuẩn bị trước, tôi đón nhận chuyện này với một niềm vui giản đơn. Vì có một điều tôi luôn chắc chắn ở bản thân mình rằng, tôi là đứa con gái để người ta quay trở lại chứ không phải đi một lần là đi mãi.

Người yêu cũ, đối với tôi mãi là người yêu cũ. Quay trở lại ở đây không phải là để yêu nhau. Nó chỉ chứng minh rằng, tôi có giá trị nhất định không thể vĩnh viễn xóa nhòa trong anh ấy. Điều đó làm tôi cảm thấy vui và hạnh phúc.

Chỉ cần tôi là một cái gì đó, đối với ai đó, như vậy đã đủ là niềm vui rồi.

Anh ấy nói với tôi rằng, có 2 loại đàn bà, 1 để làm vợ , 2 chỉ là gái. Tôi là loại để làm vợ.

Còn đối với tôi, chỉ có một loại đàn bà mà thôi. Loại đàn bà để đàn ông yêu!

Và nếu người đàn ông đó không biết cách yêu người phụ nữ của mình, thì anh ta đã thất bại rồi. Một sự thất bại khó lòng có thể làm lại từ đầu.

Tất nhiên, người yêu cũ bây giờ không hề yêu tôi, tôi biết điều đó. Thứ tồn tại trong mối quan hệ của chúng tôi, chỉ đơn giản là thứ không – bao – giờ có thể từ bỏ… cho dù anh ấy có cố gắng…

Bởi vì trong suốt nhiều nhiều nhiều năm… rất lâu… rất dài mà chúng tôi biết tới sự tồn tại của nhau trong cuộc đời… Có những đoạn trũng kéo dài khó tả… thậm chí vài năm… nhưng anh ấy vẫn phải quay trở lại tìm tôi. Lần này, cũng không ngoại lệ.

Dù sao, em cũng cám ơn anh, vì anh đã trở về bên em rất đúng thời điểm!

Một người bạn mà em quá cần khi gần như kiệt quệ!

Dù chúng ta không thể yêu nhau nhưng chẳng có lý do nào để phải chia lìa, cưng nhỉ?

Hehehe

Em xinh đẹp hơn!

17 Tháng 7

Phải, facebook của em public, điều đó có cản trở gì tới việc em viết ra những điều em nghĩ không? Người ta luôn muốn giấu đi, để một miền thầm kín thật sâu trong thâm tâm mình không ai có thể tới gần được.

Bình thường, ở ngoài, khi gặp gỡ, em rất ít khi nói về những chuyện buồn, em không bao giờ khóc trước mặt ai. Hoặc giả có những nỗi buồn đau tới buốt ruột, em cũng sẽ cố gắng nói ra với thái độ hài hước.

Không phải em coi thường nỗi buồn của em, càng không phải em không buồn…. Chỉ đơn giản là vì em không có đủ dũng khí để bộc lộ mình quá rõ rệt với người đối diện. Em cũng không biết thể hiện tình cảm yêu thương của mình đối với người khác như thế nào. Bởi vì trực diện một cách dạt dào làm cho em cảm thấy vô cùng giả tạo.

Nhưng em có thể viết ra, những gì em viết thực sự là những cảm xúc em đang trải qua rất rõ.

Khi em đang viết những dòng này, là lúc em tim cảm thấy rât đau.

Không phải lúc nào tim em cũng rất đau.

Nhưng bây giờ thì nó đau giật lên từng nhịp như những ngón tay em gõ đều đều trên bàn phím vậy.

Em chỉ có thể khóc trước laptop, bộc lộ mình vẹn nguyên trước những vật vô tri, không biết suy nghĩ mà thôi.

Bạn em nói với em rằng, khi một người đàn ông không yêu mình nữa, thì họ sẽ chỉ cảm thấy quá phiền và… ghê tởm nếu mình nghĩ về họ quá nhiều.

Em không nghĩ về anh nhiều nữa. Bởi vì em không thấy mình đáng bị ai xa lánh ghê tởm.

Em cảm thấy em ngày một xinh đẹp hơn.

Dù nắng bụi đường những ngày làm việc điên cuồng có làm da em đen như mọi.

Em vẫn thấy em xinh đẹp hơn lúc mà em yêu anh.

Anh không nhìn thấy em bây giờ. Và anh cũng hoàn toàn không muốn nhìn thấy. Hoặc giả nếu có nhìn thấy, anh vẫn sẽ không thể nhận ra em xinh đẹp hơn. Đó là thất bại của anh, khiếm khuyết nơi con mắt anh và thiệt thòi của anh.

Em chỉ muốn nói là em đang xinh đẹp hơn.

Em xinh đẹp hơn khi em về căn phòng cũ, dọn dẹp đồ đạc để đem sang nhà mới.

Em xinh đẹp hơn khi em nhận ra rằng, chúng ta đã đổi vali cho nhau. Vali em đang dùng là vali của anh và ngược lại.

Em xinh đẹp hơn khi em nhìn thấy note book của anh, ghi rất rõ ràng những ngày “hunnie đi khám bệnh”, “sinh nhật hunnie”

Em xinh đẹp hơn khi nhìn thấy trong Inbox mail của em, có cái mail cũ anh gửi ảnh em hồi bé mà anh scan lên để gửi báo Thời trang trẻ, có cái title là “My angel”.

Nói chung, khi nhìn tất cả những cái đấy, em vẫn thấy em xinh đẹp hơn.

Tại sao em cứ thấy mình xinh đẹp hơn, để tim đập mau và nỗi đau không nguôi ngoai đi tý chút.

Anh cũng sẽ chẳng quan tâm em biến hình như thế nào, em giết mình ra sao, em ngủ với bao nhiêu người và em sẽ yêu bao nhiêu thằng.

Bởi vì cuộc sống mà chúng ta đã từng có bên nhau, hoàn toàn đã bị nỗi đau anh gây ra cho em xé toạc.

Giờ em là một con người khác. Một con người xinh đẹp hơn. Con người xinh đẹp hơn ấy dường như vẫn nhớ về anh của ngày ấy không nguôi.

Em cám ơn cuộc đời đã cho em một vết nhơ khó tẩy, một ký ức sưng tấy về một tình yêu tuyệt vời…. để chôn sâu nó đi mà vẫn thấy đau khi đôi lần nó đội mồ sống dậy.

Em cám ơn cuộc đời đã mang anh đến với thế giới. Cám ơn bố mẹ anh đã sinh ra anh và cám ơn định mệnh đã mang anh đến giúp em khôn hơn, lớn ra, xinh lên rất nhiều như em đang quá tuyệt vời lúc này. Anh cũng tuyệt vời nên anh đừng buồn tủi ( Ít ra là anh đã từng quá tuyệt vời! Em yêu anh! Bây giờ thì em không ( chưa ) yêu (thêm)  ai! )

Thực lòng rất biết ơn và cám ơn thực sự, bởi vì em đã quá yêu anh của ngày xưa và chưa bao giờ hối tiếc chuyện ngày xửa. Em mong rằng sẽ có ai đó yêu em nhiều hơn anh yêu em ( tất nhiên điều này thì không thiếu, bởi vì anh yêu em chẳng nhiều nên anh đã lả lướt bay đi ) và em sẽ yêu ai đó gấp tỉ lần em yêu anh ( dù em yêu anh đã gấp tỉ tỉ lần em yêu người trước anh rồi :) ) )

Chỉ cần anh đang hạnh phúc, em sẽ chúc phúc cho anh. Chỉ cần anh đang no đủ, không phải lù đù như khi yêu em, em sẽ mừng cho anh. Chỉ cần trong mắt anh, em chưa từng tồn tại, em sẽ mãi mãi không tồn tại lại em của ngày xưa thêm một lần nào nữa.

Anh cứ giết em trong mắt anh. Em sẽ giết em trong ký ức về anh.

Rồi còn việc em nhớ tới mọi thứ như một con bé tự kỷ thì anh cứ mặc mẹ em nhé. Em không muốn anh nhúng mũi vào nỗi nhớ đó của em.

Bởi vì anh bây giờ là một anh rất khác xưa, không phải là người em yêu nữa.

Người em yêu ở trong ký ức của em tự bao giờ… người đó không phải là anh. Nên mong anh đừng thấy phiền khi em nghĩ về anh ấy…. ít nhất cho đến ngày, có người thay thế tại nơi này.

Dù sao, hôm nay, em cũng ốm, lết chiếc vali quá nặng dưới trời mưa gió… có phải đứa con gái nào cũng đủ sức đâu…

Chúc mừng vì em xinh đẹp hơn! Sẽ luôn xinh đẹp hơn!

Eclipse và tình yêu của tôi

11 Tháng 7

1) Thứ bảy:

Đêm qua,  tôi kết thúc buổi họp cuối cùng vào lúc 1 giờ sáng. Lãng đãng và loạng choạng lết ra chỗ thằng bạn mới ở Hà Nội vào để đưa nó đi ăn. Nó vào Sài Gòn ở nhà cả ngày, không biết đi đâu, không ai đưa đi nên chán.

Nhìn tôi, nó thở dài. Với  khuôn mặt hốc hác không trang điểm, thân hình đen nhẻm vì phải chạy ngoài đường lo công chuyện nhiều ngày nay, tôi không khác nào một con quái vật.

Nó nói với tôi về cách yêu của một thằng đàn ông. Khi không còn yêu nữa thì nói chung là phũ. Chúng ta không nên nghĩ về việc làm thế nào để 1 thằng con trai quay lại với mình sau khi tình yêu tan vỡ. Chỉ nên nghĩ tới việc đừng để nó ra đi khi mọi thứ còn đang tốt đẹp mà thôi.

Còn, một khi đã đi rồi, thì như lá lìa cây…. thì cây vẫn thiếu gì lá mới.

Người cũ  chưa chắc đã hơn người mới, nên hãy để cái mới tìm tới với mình, đừng chới với nghĩ về cái cũ để tâm hồn lạc lõng và thể xác chông chênh trong rất nhiều tuyệt vọng.

Bạn tôi cũng nói với tôi rằng, chỉ có con gái mới nghĩ tới kỷ niệm khi tan vỡ. Đối với một thằng con trai kỷ niệm chẳng là gì khi đường ai nấy bước. Nước mắt chỉ làm thêm quẩn bước khiến nó muốn đá đi, níu kéo chỉ làm thêm uể oải khiến nó muốn tránh xa.

Là con gái, phải có bản lĩnh, đứng trước tình yêu phải bảo vệ chính mình, đừng bi lụy mà hủy hoại dung nhan và tâm hồn như vậy.

Tôi cười, ừ nó nói đúng! Nó là con trai và nó đang nói những điều chẳng sai gì cả.

Chúng tôi rời A Bửu lúc 3 giờ sáng. Tôi về nhà với tâm trạng khá ổn. Mặc dù rất mệt vì thiếu ngủ và không đủ sức bon bon suốt ngày dài. Tôi vẫn cố gắng nằm xuống để nhắm mắt thật sâu. Sáng hôm sau là chủ nhật, nhưng tôi tất bật với cuộc họp từ 8h sáng và lịch quay nguyên ngày.

………………………………..

2) Chủ nhật:

Tôi kết thúc cuộc trao đổi ngắn gọn với một anh chàng cực “man” và đẹp trai, tài năng và khá tiếng tăm trong giới thể thao vào lúc 10h sáng.

Ngay sau đó, bon bon với việc quay hết điểm này tới điểm nọ.

Khá mệt.

Hình ảnh cuối ngày, sau khi muốn xỉu vì mệt, vẫn toe toét được :X

Cuối ngày, tôi cùng những chàng trai của tôi đi xem Eclipse.

Thú thực mà nói, phần 2 New Moon đã khiến tôi phát chán series phim này. Nếu phần 1 lôi cuốn bao nhiêu, thì phần 2 vớ vẩn bấy nhiêu. Tôi đã ráng vào rạp xem phần 2 tới 2 lần. Nhưng không lần nào là tôi không ngủ gật, bởi những chi tiết ngớ ngẩn, và những mắt xích… chẳng xích nổi lại với nhau.

Tôi lo ngại rằng, phần 3 sẽ là một phần ru ngủ tương tự.

Nhưng may mắn thay, nó đã đỡ hơn rất nhiều.

Cũng có thể nó không “đỡ” hơn, nhưng tâm trạng của tôi lúc này khiến tôi bị lôi cuốn vào thứ tình yêu đó.  Mặc dù những chàng trai xung quanh tôi thời điểm này, không một ai mang lại cho tôi bất cứ một cảm giác nào đặc biệt cả. Nhưng bộ phim đã nhắc nhở tôi về một thứ tình yêu màng đầy sự lôi cuốn.

Tôi thực sự không thích cái cách mà tác giả tạo nên Bella, cái cách cô ấy quá may mắn được thụ hưởng tình yêu ngọt ngào quá đỗi ấy. Và tôi cũng biết rằng Jacob hay Edward là sự cộng hưởng của hàng vạn chàng trai khi yêu trên khắp thế giới này…. Nhưng nó vẫn là một thứ tình yêu hoàn hảo, người ta không cần lý do để có thể cho đi tất cả và làm mọi thứ khi yêu.

Đó là thứ yêu mà hàng tỉ người đang đắm đuối theo đuổi kiếm tìm.

Một nhịp đập trong hàng vạn con tim giữa trăm nghìn gian khó.

Tôi thực sự yêu cái cảm giác rằng… thứ tình yêu đó… có ở trên đời!

Cách đây ít lâu, một người phụ nữ mà tôi vô cùng tôn trọng và biết ơn, đã viết cho tôi một bức thư khiến tôi vô cùng đau lòng. Chị ấy gọi thứ tình yêu mà tôi đã từng có là thứ tình yêu dở người, sỉ vả tôi chẳng ra gì và chốt lại bằng những mỹ từ khó nghe không thể tả.

Tôi không thể nào chống trả người mà tôi đã từng mang ơn. Bởi tôi biết việc đối đáp bốp chát qua lại với giọng điệu của tôi có thể làm đối phương đau lòng hơn người ta tưởng. Tôi biết cách móc tim người khác ra, rạch nhiều nhát cho tả tơi rơi rụng rồi lại đút lại vào lồng ngực và cười trừ.

Nhưng có lẽ chúng ta ai cũng biết rằng, làm tổn thương một trái tim non yếu là điều vô cùng dễ dàng. Nhưng để hàn gắn những trái tim mang nhiều vết xước đó thì lại là một việc quá đỗi khó khăn.

Trước khi bạn có ý định làm tổn thương ai đó, hãy suy nghĩ xem, bạn có nên làm điều đó hay không?

Tôi cứ cười mãi hết ngày này qua ngày khác về cái câu nói “thứ tình yêu dở người của cô” và tôi đã rất đau lòng vì cụm từ đó.

Tôi đã yêu và không bao giờ hối tiếc vì đã yêu. Sau nhiều ngày, cho dù hình ảnh tình yêu đó trong tôi không còn nguyên vẹn nữa, nhưng đối với tôi nó vẫn có vô vàn ý nghĩa mà không phải ai cũng có thể hiểu được.

Tôi đã có một trái tim đau và một vết thương sâu, ném đá vào trái tim đau và sát muối vào vết thương sâu… đâu phải là một việc làm nhân đạo lắm?

Đến giờ phút này, khi nhìn vào tình yêu của Edward dành cho Bella, tôi tự cười một cách mãn nguyện rằng… tôi đã yêu đủ nhiều để khi bị buông tay ra, tôi không cảm thấy nhiều hối tiếc. Tôi thật lòng chúc phúc cho anh ấy. Ở một nơi xa xôi nào đó, hy vọng anh ấy hạnh phúc với những gì anh ấy đang có…. và hãy cứ… quên tôi đi. Tôi đã yêu rất yêu, tôi chưa bao giờ từ bỏ tình yêu của mình, tôi chỉ từ bỏ người mà tôi yêu bởi vì anh ấy không còn yêu tôi nữa. Vì vậy, tôi không phải là kẻ thất bại, hèn nhát, thua cuộc, hay sớm đầu hàng. Tôi vẫn là một người con gái can đảm – bình thường – bước tiếp trên con đường một mình thiếu người không cần mình.

Tôi cũng nhận ra một điều rằng… từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ đi tìm kiếm tình yêu. Tình yêu xung quanh tôi luôn tràn ngập bởi vì trái tim tôi tự thân nó đã luôn rất ấm và đầy lôi cuốn rồi.

Tôi chỉ đang đi tìm một thứ gì đó trường cửu…. Tình yêu thì luôn đầy rẫy nhưng khó được bảo tồn…. Tôi muốn có một thứ gì đó ở bên tôi… luôn luôn và mãi mãi….

Điều đó quá khó khăn trong cuộc sống ngắn hạn và thiếu sự bền vững này.

Nhưng…

Nếu tôi may mắn, biết đâu đấy ngày mai đây… tôi sẽ tìm thấy thứ đó – thứ tình yêu luôn ở bên tôi…. không có lý do gì có thể khiến nó ra đi…

…………………………….

Nhiều người hỏi tôi về “Nhật ký son môi”, nó có gì?

Thực ra đó là câu chuyện của chính bản thân tôi về tình yêu của mình, về cách nó đến với tôi nhẹ nhàng và rời bỏ tôi lặng lẽ. Xen kẽ vào đó là những nhấn nhá về những người phụ nữ xung quanh tôi – câu chuyện của họ mà tôi được biết, bám riết vào cuộc đời tôi như một thứ trò đùa tức cười.

Bìa sách fan vẽ tặng :x Nhưng nhật ký son môi là "tiểu thuyết" chứ không phải tập truyện ngắn đâu :( (

Thú thực với mọi người, tôi không thích chơi với con gái nhiều. Mặc dù tôi rất thông cảm với họ, nhưng đôi khi tôi cảm thấy không ưa họ.

Đàn bà, có một thói quen xấu xa là quá ư hay ghen tị. Đối với hạnh phúc và may mắn của người khác thì hiếm khi chúc mừng mà lại thường xuyên sân si.

Họ muốn họ khổ thì người khác cũng không được vui.  Họ không có thì nhất định người khác có cũng không yên với họ.

Tôi thì không như vậy. Không phải tôi đang ca ngợi tung hô mình, nhưng tôi thực sự phân biệt và biết sự yêu – ghét của mình, cho dù tôi không nói ra điều đó.

Chính vì thế, sau “Nhật ký son môi” với những rắc rối rất đàn bà trong tình yêu, tôi viết tiếp phần 2 là “Mắt xanh mỏ đỏ” nói về việc người sẽ đứng lên như thế nào sau những cú ngã đó, rạng rỡ ra sao và đối chọi với thói đàn bà trong những mối quan hệ như thế nào.

Dù 2 tác phẩm này của tôi vẫn chưa lên kệ, song, tôi rất kỳ vọng vào tình cảm của những người đang dõi theo tôi dành cho nó. Cám ơn những trông chờ luôn hướng về những tác phẩm của tôi ^^

Tôi không tô vẽ diệu vợi về hình ảnh bản thân mình như ai đó vẫn đang nghĩ, tôi có thể chẳng tốt đẹp nhưng cũng không hề xấu xa.

Cuộc sống này đã cho tôi quá nhiều bài học và không ít những lần trả giá. Và tôi biết, tôi là ai trên cuộc đời này! Vì thế, tôi đã cười nhiều hơn, cho dù có mệt mỏi tới cỡ nào, tôi vẫn tự nhủ: tôi ổn! Tôi không sao!

Lúc nào cũng muốn yêu như yêu lần đầu :X

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers