Archive by Author

[Thơ /Gào] Cô ấy

28 Tháng 5

Cô ấy!

Có phải ở bên em,
Anh vẫn nghĩ nhiều về cô ấy?
Bởi vì em nhìn thấy…
Trong mắt anh, cô ấy thật tuyệt vời…

Cô ấy có mái tóc đen, trải dài quyến rũ
Đôi mắt sâu, khiến anh đã từng mất ngủ vì yêu
Nụ cười ấy trong anh hẳn phải rất kỳ diệu…
Để trái tim anh lạc điệu nhớ nhung nhiều

Cô ấy đã từng ở đây…
Bên anh mỗi ngày….những phút giây, hạnh phúc
Nồng nàn, yêu thương, trìu mến…
Cô ấy đã đi xa khi ngày em đến…

Nhưng hình bóng ấy, mãi quanh quẩn nơi này…
Hàng ngày, em dùng khăn tay xóa vết son môi ấy…
Nhưng lau hoài, sao nó vẫn ở đây?
Vết son môi phai màu trong trái tim anh ấy
Vẫn in hình khiến lòng em đau nhói…

Có những buồn vương em không thể nói…
Nước mắt lòng vòng, chảy trong những hờn ghen…
Cô ấy đi rồi, em vẫn cứ nhỏ nhen…
Bởi vì em biết trong anh nỗi nhớ vẫn trào lên mạnh mẽ…

Rồi mai này, anh sẽ trở lại với người anh yêu
Em ở lại nơi này với rất nhiều nỗi nhớ…
Chẳng trái tim nào lang thang vô chủ…
Chỉ có những đêm dài không ngủ, sợ mất anh :)

Tháng năm quẩn quanh…
Anh ở bên em, mỗi ngày trôi nhanh, buồn chán…
Thương anh, em chẳng dám thở than…
Thương mình… em hoang mang trong tuyệt vọng :)

Gào-

[ Trích chương 3: Gặp lại - Ký ức Northumbria. Tác giả: Gào ]

22 Tháng 5 Camera 360
Cô không nhìn anh, ánh mắt xa xăm nhìn con dòng người qua lại ở China Town… Starbucks ồn ào mà dường như chỉ có hai bọn họ. Cô khẽ khàng nói những lời rất nhỏ nhưng cảm giác nghe vẫn rất rõ ràng…
- Em cũng không biết nữa… Thời gian trôi qua, em nghĩ mình đã học được cách cảm thông. Cảm thông cho em và cả cho anh nữa… Nhiều khi em nghĩ, cuộc sống du học sinh thì rất khó kiềm chế…Nếu em ở nhà, ốm sẽ ít nhất có vài người qua lại thăm hỏi… chăm sóc… Ừm… nhưng anh ở đây, với cái kiểu sống cô lập bản thân ấy… khi anh ốm, biết phải làm sao đây… Những lúc đó em lại thấy… nếu có ai chăm sóc cho anh thì tốt biết mấy… Nghĩ vậy… em chẳng còn trách anh đã có người khác ở đây…
Cô không nói dối. Tất nhiên, cô không cố ý chối bỏ nỗi đau. Nhưng cô muốn anh biết, là cô thông cảm được. Cô không có ý châm biếm mỉa mai sự phản bội của bất kỳ ai trong cuộc đời. Cô thực sự nghĩ như thế… Khi cô còn ở Việt Nam, mỗi lần bệnh liệt giường, bạn bè lại xôn xao, thăm hỏi. Còn anh bên này thế nào? Chắc hẳn sẽ lại lủi thủi co rúm người một chỗ, chờ cho cơn mệt mỏi đi qua. Rồi lặng lẽ bò dậy, cầm chiếc áo khoác to đùng chậm chạp bước đi trong trời lạnh, tìm chút gì ăn cho chóng khỏe, để bệnh tự khỏi… Đôi khi chết đói trong phòng tới nỗi không chịu nổi, sẽ gọi đồ ăn nhanh giao tận nơi. Những lúc ấy, thật không thể không có ít nhiều buồn tủi.
Hãy nhìn xem cuộc sống nơi này? Thành phố mỗi ngày đều rất nhiều người qua lại, nhưng chẳng mấy ai ngoái lại nhìn nhau… Đến một người bị đau, cũng ngàn người chỉ biết đi mau mà không hề để ý… Dựa vào nhau chẳng phải là lẽ dĩ nhiên nếu ta có một đối tượng để bám vào sao? Học sinh bên này, họ về sống chung như cơm bữa. Đôi khi, họ về sống chung với nhau cũng chỉ vì… bữa cơm. Ăn uống một mình thi thoảng thấy cô đơn, chi bằng ta dựa dẫm? Dựa dẫm hơi ấm không chắc đã phải đặt nặng niềm tin hay trao trọn trái tim.Nhiều người có khi vẫn thề thốt yêu đương với người xưa, nhưng sang tới nơi chưa nóng chỗ thì đã thấy khổ mà bỏ cuộc rồi. Tình yêu không vĩ đại hơn cái bụng đói, hơn cái rét cồn cào, hơn sự cô đơn không sao tả nổi khi xa xứ. Cuộc đời là vậy, chẳng phải yêu nhau biết mấy rồi cũng có lúc rời xa đấy thôi… Huống hồ, rời xa có lý do… thì cô có quyền gì mà trách cứ?
Anh nhìn cô, ban đầu, anh chẳng định nói gì cả… Suy nghĩ cô bảo thủ, tâm tư cô cổ hủ…. Chẳng phải anh không lạ lẫm gì sao? Bao lâu nay cô vẫn vậy, chỉ cần nghĩ thế nào, là sẽ áp đặt chủ quan điều đó để nó trở thành chân lý. Anh chẳng muốn giải thích gì… Chỉ chăm chú nhìn cô, muốn mỉm cười nhưng lại sợ cô cho rằng mình đang giễu cợt.

Họ đều là những người trẻ có cái tôi rất lớn. Ngay cả khi còn yêu nhưng vẫn tỏ ra mình đã hết lâu rồi.

Khi cái tôi đặt giữa tình yêu thì nó tạo nên rất nhiều khoảng cách. Nước Anh không phải một đất nước ấm áp…. Nhất là những thành phố ở phía Bắc như Newcastle thì lại càng khiến cho người ta thêm bội phần lạnh giá…. Gió tháng tư năm nay thổi về như bão tháng 12… Nhưng không phải ai cũng như cô nghĩ, phôi phai và giá lạnh như thời tiết…. Sâu trong thân thể yếu mềm vẫn là trái tim thổn thức… Đàn ông cũng thế mà đàn bà cũng vậy… Ở đây cũng vậy mà ở đâu cũng thế….
Nếu người ta có lướt qua nhau ra vẻ vô tình…. Cũng chẳng qua là bởi người ta sợ đi chậm quá sẽ dẫm lên chân nhau… những va đập đớn đau, sau này ai trả giá?

Nghĩ ngợi và nhìn ngắm, anh buột miệng… một dòng tâm tư vô ý tuôn ra… lọt thỏm vào tiếng gió phà qua mắt:

- Có những chuyện em không biết… em sẽ không hiểu…

Cô vẫn nhìn về phía dòng người trôi đi ồn ã, những hạt mưa bỗng chốc lã chã rơi… Anh không rõ cô có nghe thấy phảng phất qua tiếng mưa ấy, lời anh nói hay không? Nhưng nếu cô “giả bộ” như không, thì anh cũng không muốn nhắc lại thêm lần nữa. Giữa họ đã từng có một khoảng cách rất xa, do địa lý tạo ra, ở những nơi cách nhau tít tắp… Bây giờ, khoảng cách giữa họ chỉ là một ly chocolate nóng đã nguội lạnh dần…. Nhưng sao… anh cảm giác nó còn xa hơn trước đây….rất rất nhiều.

Tình yêu đã từng là đốm lửa nhỏ thiêu đốt trái tim cô, lan tỏa trong anh ấm áp. Đôi khi, chỉ cần co ro nằm nhà để tận hưởng nó thôi, anh thấy đã đủ rồi. Cô có thể hiểu cảm giác cô đơn của anh khi cô không có ở đây. Sao cô không thể hiểu yêu thương của anh vẫn đong đầy khi cô xa vắng? Người ta vẫn nói, phụ nữ dịu dàng, nhưng lại mang cho đàn ông rất nhiều cay đắng. Họ trách cứ vội vàng, và ra đi phũ phàng. Anh lại mỉm cười… Nhìn đường phố năm nay sao trời bỗng dưng lạnh quá… Liệu có tuyết tháng tư rơi như một điệu lạ không chừng? Bỗng dưng, giọng nói cô lại nhẹ nhàng cất lên, dù chỉ nhẹ như hơi sương, nhưng đương nhiên cũng phá tan dòng suy nghĩ đang lặng lẽ trôi đi của anh…

- Em đã từng rất muốn quay trở lại nơi này. Dù nó lạnh lẽo như thế… Nhưng em thích được lẽo đẽo bước theo anh… Chuyện tình cảm của em trước đây chân thành. Nên không nghĩ chỉ cần xa nhau là nó tan vỡ nhanh đến thế…. Bây giờ thì em quen rồi. Việc xa mặt cách lòng cũng chẳng có gì là tệ. Ai quan trọng thế nào, cũng sẽ có người thay thế. Việc này, chỉ có thể trách ông trời, quá khéo sắp đặt đời người…

Cô vốn là người diễn kịch không giỏi. Luôn tỏ ra cứng cỏi nhưng lời nói chỉ để che đậy sự run rẩy bên trong. Giờ thì anh đã thấy. Sau nhiều năm, chuyện “dối trá” tỏ ra mình mạnh ấy của cô vẫn vẹn nguyên… mặc cho có quá nhiều điều trong cô đã không ngừng đổi khác. Cô nghe thấy câu nói của anh. Vờ như không quan tâm.

Thâm tâm muốn thắc mắc, nhưng lại tỏ ra chẳng để ý gì. Cô nói những điều rất có lý, nhưng bản thân hoàn toàn không muốn nghĩ thế. Đưa tay cầm ly chocolate, anh thấy đôi bàn tay bé nhỏ đó khẽ run lên. Anh lại muốn cười. Nhưng lại một lần nữa chẳng dám cười. Yêu phụ nữ đa sầu đa cảm, giống như chơi dao cầm lưỡi. Chỉ cần sơ sẩy, dao cắt đứt tay mình. Nhìn họ buồn đau, ta còn đau hơn họ. Việc chơi dao này, không phải ai cũng hứng thú. Nâng niu họ, chính là cách để khỏi làm trầy xước trái tim mình. Trước đây, anh đã từng không làm được. Bây giờ…

Anh đã ở UK 6 năm. Sáu năm trôi qua, anh đã quen quá với thành phố nhỏ bé này. Quen với lối sống lạnh lẽo nhưng đôi khi cũng tràn đầy thú vị. Anh chỉ không quen với sự ra đi của cô trong thời gian qua. Vì anh không quen nên anh xem là nó chưa từng có. Nhưng anh không thể lủi thủi trốn tránh hay gói mình trong một xó đơn lẻ, để rồi anh phải bẻ lái cuộc đời mình. Phải, anh đã ra đi. Trốn tránh hình bóng xưa đã không còn bên anh nữa. Để một lần nữa, anh phủ nhận chuyện đã xảy ra rồi.

Nhưng đối với cô thì sao? Người ra đi có bao giờ hiểu nổi. Cảm giác chờ đợi và sống trong miền ký ức cũ của người ở lại, khi họ đã đi về một nơi mới. Cô trách anh, hẳn có ít nhiều trách anh. Nhưng chưa một lần cô hỏi anh, vì sao anh làm thế? Cô chỉ có thể suy diễn mọi thứ theo cái cách của riêng mình. Khi anh muốn nói, cô lại chẳng muốn nghe. Bởi vì cô sợ nghe, sẽ biết thêm những điều mà cô không muốn biết. Giả mù mờ để tránh tổn thương mình, chẳng phải, cô rất ích kỷ sao.

- Thôi, mình sau này, đừng nhắc chuyện cũ nữa. Nói quên thì em có lẽ là nói dối đó. Nhưng không nhớ nữa, thì chắc không lừa anh rồi…

Cô nhìn anh, cái nhìn thoáng qua, rồi mắt lại cụp nhanh lặng lẽ, nhìn ly nước nguội lạnh khẽ mỉm cười.

- Ừ, tùy em thôi.

Anh cũng trả lời cô rất nhẹ nhàng như thế, như thể mọi chuyện trước nay vẫn vậy. Theo ý cô muốn, như là cô thích, anh luôn chiều chuộng. Vài ngày nữa, anh sẽ trở lại London, nơi mà khi xưa anh đã tìm đến như một nơi trú ngụ để bỏ trốn.

London rất rộng lớn. So với Newcastle, thì có lẽ nó hợp hơn với người thích sự cô đơn. Không gian rộng làm người ta lười biếng tìm kiếm những thứ thân quen. Co mình lại dễ dàng hơn và tránh xa nhiều thứ nữa. Khi anh quyết định tới nơi đó, bố mẹ anh đã phản đối và từng rất lo. Như mọi thành phố được xem là thủ đô trên thế giới, London cũng ồn ào, náo nhiệt, lắm cám dỗ, chẳng kém nơi nào. Ở London bát nháo đủ thành phần, không còn giản đơn như những con đường người ta quen đi bộ ở đây nữa. Anh chuyển trường, chuyển nghành, chuyển rất nhiều thứ…. Quan trọng nhất là… anh đã chuyển những thương nhớ về một tình yêu mà anh từng có, ném nó đi… rất xa rồi.

- Lâu rồi không gặp lại… Em có muốn đi đâu đó chơi không? Bây giờ có nhiều thứ thay đổi lắm…

Thời gian chỉ cần tính bằng phút giây, đã có lắm thứ thay đổi rồi. Huống hồ, thời gian cô xa anh, xa nơi này, đã là hàng năm, hàng trăm hàng ngàn ngày…. Thì đổi thay nhiều là điều hiển nhiên lắm… Cô nhớ ngày xưa, khi cô mới chân ướt chân ráo đặt chân tới nơi này, những sinh viên cũ ở đây đều khá là hồ hởi, cởi mở và nhiệt tình. Họ cũng dẫn cô đi khắp nơi, cảm giác mọi người nơi này thật thân thiết. Sau này cô mới biết, cái gì mới cũng hấp dẫn, cũ rồi chẳng ai thèm ngó tới. Cuộc sống du học sinh đôi khi là như vậy, đậm đà một chút, nhạt nhẽo một tẹo. Mọi thứ mới mới, chỉ được thời gian đầu. Sau, chuyện ai nấy làm, chẳng mấy quan tâm nhau nữa đâu, nếu không có một vài ràng buộc. Điều cô thích nhất ở thành phố này, là nơi mà cô học. Cái trường hình tổ chim ấy, quyến rũ biết mấy. Nếu bỏ tình yêu sang một bên, Northumbria luôn là nơi mà cô muốn đến, muốn ở, và không muốn đi. Nếu đổ thêm tình yêu vào đó, nó còn là nơi mà cô muốn gắn bó rất nhiều. Có những ngày trời lạnh, cô vẫn lang thang đi bộ nhiều lần trên chiếc cầu tự xây bắc qua trường, nhìn ngắm con đường tổ chim trong cô đơn và cảm thấy mình may mắn. Dù một mình, nhưng một mình ở nơi mình thích ở, cô thấy cũng đủ để an ủi rất nhiều.

Rồi anh đến, rồi cô đi, rồi họ chia ly và bây giờ gặp lại. Chẳng ai ném cho ai một cái nhìn lạ lẫm, chỉ đang mò mẫm thấm đẫm cảm giác xưa.

- Đi Durham không?

[ Trích chương 3: Gặp lại - Ký ức Northumbria. Tác giả: Gào. Ấn bản bởi: Phuongnambooks, quý 1 năm 2013. ]

Người thợ

20 Tháng 4

Người thợ.

Trưa nay, ghé qua Gabi – quán cafe đang được sửa chữa của mình, tôi nhìn ngắm mọi thứ. Thật mệt mỏi. Để tạo ra cái gì đó nhỏ bé cho riêng mình, vất vả hơn nhiều kiến tạo nên những điều to lớn thuộc về người khác.

Khi tôi vừa lên tới nơi, thợ sơn đang ăn cơm. Một anh thợ chính, người gầy gộc, xanh xao, nhìn rất kham khổ, ống quần thấp ống quần cao, cầm hộp cơm đang ăn, vội vàng để xuống chào tôi. Hai người thợ phụ cũng cùng lúc đều làm như vậy, khiến cho tôi cảm thấy ái ngại, chỉ biết cười cám ơn và chào lại họ…

Lúc sau, khi tôi đang đứng ngó ngiêng màu sơn mới. Anh thợ chính thấy tôi đang chuẩn bị đi về liền chạy ra gọi: “Cô chủ”… khiến tôi ngớ hết cả người.

“Cô chủ có muốn làm lại mấy cái này cho mới không?” … Anh gõ tay vào những chiếc cột màu kem làm bằng ván ép. Tôi cười: “Chắc làm luôn đi anh…” … Anh lễ phép một cách “thái quá” làm tôi ái ngại: “Vâng, cô chủ”…

Tuổi tôi mới hai mấy. Nếu so với các em 9x, có lẽ đã già rồi. Nhưng so với những người thợ này, thì tôi có khi vẫn chỉ là một đứa nhóc…

Có lần, khi nhìn những người thợ xây làm việc dưới trời nắng, những người thợ sơn bắc dàn giáo sơn cho mình, tôi cũng đã từng rơm rớm nước mắt…

Tôi thật lòng rất thương họ.

Bởi vì nhìn họ, tôi nhớ tới bố của mình.

Đã nhiều lần tôi nói về bố tôi với mọi người. Ông là một con người rất kham khổ và cần mẫn.

Cả cuộc đời ông chỉ có thể gắn với hai từ “chăm chỉ” và hai chữ “thiệt thòi”.

Tôi luôn muốn em trai tôi sau này, trở thành một người đàn ông được như bố tôi trong phẩm chất. Bố có trách nhiệm với gia đình và hầu như đã hy sinh cả cuộc đời mình vì hai chữ thiêng liêng ấy.

Bố tôi chỉ là một người thợ. Dầm mưa dãi nắng, cay đắng một đời. Tôi nhớ những ngày còn nhỏ, khi bố bực dọc đi làm về, kể với mẹ chuyện những gia đình giàu có la ó thợ xây. Họ thúc ép tiến độ công trình, tới nỗi trời nắng nôi, 12h giờ chưa, mái tôn nóng rẫy, vẫn bắt bố tôi và những người thợ khác leo lên đó để làm cho xong.

Tôi nhớ những lần bố đi công trình làm thông được nước… Chui xuống cống cả ngày trời… rồi bị gia chủ nói những lời nặng nhẹ.

Bố vẫn thường nói với tôi khi bé: “Cố gắng mà học hành, đừng để người ta khinh.”

Những người thợ như bố tôi, chân quần thấp, ống quần cao, da đen do bị xào bởi nắng… Tôi trân trọng và yêu thương họ vô cùng…

Bố mẹ lúc nào cũng nhắc nhở em tôi học hành, để sau này, đừng phải làm việc tay chân cực nhọc…

Tôi thực sự học hành, không đến nơi đến chốn… Nhưng cũng không phải làm công việc thể lực nặng nề… Do trí lực vẫn còn khỏe, còn sức khỏe lại chẳng có nhiều.

Có điều, tôi muốn chia sẻ cho các bạn biết rằng, tôi cố gắng mỗi ngày để trở nên tốt đẹp hơn, khá giả hơn… Không phải bởi tôi muốn phủ nhận hay ruồng rẫy quá khứ, tuổi thơ, gia đình mình… hay công sức của những người lao động chân chính…

Tôi không cố gắng bon chen lên xã hội thượng lưu để rồi nhìn người khác bằng con mắt khép hờ khinh bỉ… Tôi chỉ muốn cố gắng để cho mọi người thấy được, cho cha mẹ tôi thấy được tôi tự hào về họ… tự hào về thế giới mà tôi đã từng sống… được yêu thương và nuôi lớn một cách hoàn hảo nhất mà thôi.

Tôi cố gắng trở nên giàu có hơn người… là để khi có tiếng nói trong xã hội trọng vật chất này, tôi có thể đề cao những bàn tay ướt đẫm mồ hôi ấy…

Thực lòng là như vậy.

Tôi thực sự cảm thấy rất đau lòng, khi nhìn những bạn trẻ không trân trọng công sức của cha mẹ mình. Tôi mong các bạn suy nghĩ trong tâm trí, thận trọng trong hành động.

Cuộc sống xa hoa là thứ thoáng qua trong cuộc đời ta. Vốn dĩ hạnh phúc trong cuộc đời chính là làm cho những người ta yêu thương luôn hạnh phúc… Những lúc bạn vật vã, những khi bạn buồn đau, những phút giây cuộc sống của bạn nhuốm màu vật vã… đã lúc nào bạn nhìn thấy cái giá phải trả, của cha mẹ bạn cho cuộc sống của bạn hiện giờ?

Tôi chưa bao giờ đòi hỏi gia đình mình bất cứ điều gì. Ngay cả khi, bố mẹ tôi không có bất cứ thứ gì cho tôi. Mẹ tôi thậm chí mỗi ngày đều khóc vì điều này. Mẹ lo lắng không có của hồi môn cho tôi đi lấy chồng… Mẹ nói mẹ nợ tôi nhiều quá… Mẹ nói mẹ sẽ đi trông con thuê cho người ta, để lấy tiền trả nợ cho tôi… Mẹ xin lỗi tôi…

Khi viết những dòng tâm sự này, tôi đang khóc… Tôi khóc bởi vì những thứ vật chất xa xỉ như đất không thể ăn và tiền không thể chôn theo đó, đã làm tha hóa một bộ phận con người, đã làm thay đổi lương tri xã hội… Và tôi không muốn nhìn thấy điều đó ở những nơi mà tôi tồn tại.

Nhân đây, con cũng xin nói với các cô các chú, những người con từng coi như gia đình nhưng hóa ra không phải.

Khi chúng ta nghèo, mọi thứ đều có thể sẻ chia. Khi mọi người giàu, đều có thể nhìn nhà con như thế nào, không quan trọng. Đối với con, cô chú, các bác, không còn là gia đình nữa. Xin đừng làm tổn thương cha mẹ con. Con có thể vững vàng như ngày hôm nay, đều là nhờ họ. Con không cần cha mẹ cho con cho con đất đai để cạp vào đó nuốt trôi để sống. Con chỉ cần những bàn tay đã lao động cả cuộc đời vì con của cha mẹ, được nghỉ ngơi, vui vẻ mỗi ngày…

Con biết ở xã hội này, nghèo khó thì bị người ta khinh, nhưng con sống không phải vì sợ người ta khinh, người ta ghét. Con là con. Không phải là người khác. Không một ai khác có thể làm thay đổi suy nghĩ kiên định của con.

Cuộc sống may mắn trải thảm hoa cho một số người. Họ có quyền bước đi trên tấm thảm đó một cách ung dung tự tại.

Một số người khác đi trên những dặm đường đầy gai. Chân đau, rớm máu, nhưng vẫn phải bước vội vàng…

Nhưng con đường nào tới đích, con đường nào không? Sẽ có kẻ chỉ mãi mãi lang thang trên thảm hoa hồng êm nhẹ… Không biết cuộc đời mình trôi về đâu… Nhưng thảm gai đôi khi lại rất nhiệm màu… sẽ đưa ta về nơi mà ta muốn đến!

Tôi là Vũ Phương Thanh :) Tôi là con của một người thợ sắt. Và tôi hy vọng, các bạn cũng tự hào vì cha mẹ mình giống như tôi ;)

20/4/2012 <3

Bạn thân có người yêu mới. Còn.mình vẫn độc thân đi tới đi lui :(

15 Tháng 4

http://instagr.am/p/JbHVvdqlR2/

Bảo vệ: Mummmm

11 Tháng 4

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:

Sợ.

3 Tháng 4

Tôi bị sợ độ cao, điều này không có bao người biết. Bây giờ nói ra, thế là cả thế giới đã biết rồi. Có lần, ghi hình, phải đóng vai một cô gái thẫn thờ vì thất tình, cứ bước xuống cầu thang một cách vô định, tôi đã làm đi làm lại nhiều lần mà không được. Bởi vì đạo diễn ko hài lòng với khuôn mặt của tôi. Thẫn thờ kiểu gì mà mặt cứ cúi gằm xuống nhìn chân, rón rén bước từng bước một. Quay rất nhiều lần, anh ấy tức đến phát điên và quát tôi liên miên. Tôi cũng phát khóc lên rồi quát lại: “Em bị sợ độ cao mà. Anh không biết sao? Đi cầu thang mà không bám vào tay vịn và không nhìn chân mình, em đâu có bước được. Anh bắt em đứng giữa cầu thang, mắt nhìn vào ống kính mà bước, em không giữ được thăng bằng.”

Mọi người khi đó im lặng khoảng vài giây với vẻ mặt ngạc nhiên nhìn thôi. Rồi anh đạo diễn ái ngại nói: “Anh xin lỗi, anh không biết là em sợ độ cao!”

Tôi mệt, nhìn anh ấy uể oải trả lời: “Ngoài ra, em giữ thăng bằng rất kém!”

 

Sau đó, mọi người phải nghĩ cách để cảnh quay đó được cho qua.

 

Từ bé đến lớn tôi vốn dĩ có rất nhiều nỗi sợ hãi. Nhưng hầu hết mọi người đều nghĩ rằng, tôi chẳng sợ điều gì cả.

Họ thường bỏ mặc tôi một mình để xoay xở với những điều làm tôi ngộp thở.

Tôi vốn dĩ không thể ở một mình. Khả năng định hướng và nhớ đường của tôi rất kém. Nếu vứt tôi ở một nơi không hề thân quen, kèm theo chiếc bản đồ, thậm chí cả la bàn nữa, tôi cũng sẽ chẳng thể tìm được đường về nhà.

Có thể, tôi có rất nhiều thứ khiến người khác nghĩ mình là một cô gái độc lập. Ví như, tôi có thể làm việc liên tục hoặc ngồi họp không nghỉ trong vòng 30 tiếng, không cần ăn.

Nhưng thực sự, tôi bất lực với việc định hướng, giữ thăng bằng và hoảng sợ vô độ khi ở trên cao.

Đó là lý do tôi không bao giờ đi du lịch một mình, bởi vì tôi sợ mình sẽ đi lạc.

Đó là lý do trong suốt những năm cấp 1, cấp 2, cấp 3, nếu nhà trường tổ chức đi chơi xa, có leo lên dốc núi, tôi đều muốn nức nở khóc òa.

Đó là lý do suốt thời đi học, nếu lớp được xếp chỉ cần trên tầng 2 thôi, là mỗi lần đi dọc hành lang tôi đều nép vào phía trong cùng…. chứ ít khi dám hóng hớt đứng ra phía ban công.

…………

Thực ra thì, thời gian sống một mình quá lâu đã khiến tôi tự động viên bản thân rằng không có gì là không thể.

Để rồi tôi vẫn leo lên những tầng cao với biết bao nỗ lực, đi kèm với sợ hãi.

Nhưng khi lên đến nơi, tôi cũng chẳng bao giờ dám ngó nghiêng nhìn xuống.

Lên vất vả như thế nào, thì xuống cũng khó khăn như thế.

Thực ra thì, cuộc sống đơn thân lâu ngày khiến tôi phải chấp nhận sự thật rằng mình sẽ luôn đơn lẻ.

Không phải cố tình tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sợ hãi khi đi lạc, thì cũng có ai bảo vệ mình đâu.

Dù khả năng tìm đường kém cỏi, tôi vẫn cố len lỏi để trở về…

…………

Cuối cùng thì, tôi cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt.

Với những điểm yếu mà đôi khi… rất ít người bình thường mắc phải.

Chứ chẳng được mạnh mẽ như ai đó nghĩ…

 

Thực lòng…. chẳng mạnh mẽ gì….

 

Thư gửi một người đã lâu không gặp…

30 Tháng 3 where are u?

Người ta cứ nói mãi chuyện cũ, chắc vì chưa chưa có chuyện mới để nhắc :) Người ta cứ ôn lại chuyện xưa, vì chẳng có chuyện nay để nói…

Có phải em là người như thế không anh?

Có phải bởi vì con người cũ kỹ, nên chỉ có thể nhắc mãi chuyện cũ, nói hoài chuyện xưa như vậy? =^^=

Từ sau anh, em chưa có mối quan hệ nào công khai, điều này cứ ám ảnh mãi. Một số nói rằng, do em chưa quên được anh. Một số khác lại nói, em có thói quen bị ám ảnh chuyện cũ.

Chứ chẳng ai thừa nhận rằng, bởi vì làm gì có ai yêu em “đủ” để muốn ở bên em…

Người ta có thể ngủ bên nhau một đêm, nhưng không thể ở bên nhau cả đời.

Càng ngày, cuộc sống càng nhanh… Số người muốn lao đi càng nhiều, thì số người muốn liều mình đi chậm lại chẳng còn được bao nhiêu… (đọc tiếp…)

Mối quan hệ có đích.

28 Tháng 3 tumblr_lkjy1tfl7o1qcpir6o1_400

Em dám chắc với anh rằng, là phụ nữ chẳng ai muốn làm “người tình hờ” với những đợi chờ vô vọng. Dục vọng dễ thỏa mãn y chang như tổn thương dễ lui tới vậy. Kiếm một người đàn bà ngủ với mình thì quá dễ, có một người phụ nữ yêu thương mình thực sự rất khó. Khái niệm một người đàn ông tốt thời đại này vốn dĩ rất xa xỉ. Không chỉ bởi vì đàn ông rất dễ bị cám dỗ, mà còn bởi phụ nữ quá dễ yếu lòng khiến cho đàn ông sử dụng mình miễn phí mà trở nên hư hỏng. Cái gì có quá đơn giản thì lại càng chẳng biết quý trọng giữ gìn. Một số người hay có thói quen đổ lỗi cho hoàn cảnh, những lý do rất ngớ ngẩn kiểu như: vì em quá tốt nên em sẽ không thuộc về anh…. hoặc vì chúng ta đến với nhau quá nhanh nên tình cảm này là không cơ sở… Tất cả những lý do ngớ ngẩn đó… chẳng phải thay cho câu: “Anh muốn vứt bỏ em” sao? :) (đọc tiếp…)

Bẫy mèo :)

28 Tháng 3 Gào

Anh là cái bẫy.

Không phải anh muốn bẫy cô.

Anh là cái bẫy mà ông trời tự dưng thả xuống để cô phải dính vào.

Anh tốt, anh chẳng xấu.

Nhưng vẫn chỉ là một cái bẫy, ở đấy, để cô mắc kẹt như cá mắc cạn mà thôi.

Ông trời trêu ngươi, chẳng ai là người có lỗi.

Cô muốn cùng anh làm những điều bình thường. Cảm giác được chăm sóc một người hoặc có nơi để nhớ về, khiến cô luôn vui vẻ. Cô cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa khi chui vào bếp nấu ăn cho ai đó, nhắn tin hỏi thăm người đó mỗi ngày, thỉnh thoảng nắm tay thật chặt, để cảm nhận hơi ấm nào đó tồn tại bên mình… Thực ra, những điều cô ước ao, vốn dĩ hết sức nhỏ bé… cực kỳ bé nhỏ… Vì anh đã cho cô cảm giác đó, nên cô ngộ nhận, anh sẽ cho cô điều đó được khá dài… Nhưng ai mà biết được, bỗng dưng một mai… anh biến thành ai… rất khác… (đọc tiếp…)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers