Người thợ.
Trưa nay, ghé qua Gabi – quán cafe đang được sửa chữa của mình, tôi nhìn ngắm mọi thứ. Thật mệt mỏi. Để tạo ra cái gì đó nhỏ bé cho riêng mình, vất vả hơn nhiều kiến tạo nên những điều to lớn thuộc về người khác.
Khi tôi vừa lên tới nơi, thợ sơn đang ăn cơm. Một anh thợ chính, người gầy gộc, xanh xao, nhìn rất kham khổ, ống quần thấp ống quần cao, cầm hộp cơm đang ăn, vội vàng để xuống chào tôi. Hai người thợ phụ cũng cùng lúc đều làm như vậy, khiến cho tôi cảm thấy ái ngại, chỉ biết cười cám ơn và chào lại họ…
Lúc sau, khi tôi đang đứng ngó ngiêng màu sơn mới. Anh thợ chính thấy tôi đang chuẩn bị đi về liền chạy ra gọi: “Cô chủ”… khiến tôi ngớ hết cả người.
“Cô chủ có muốn làm lại mấy cái này cho mới không?” … Anh gõ tay vào những chiếc cột màu kem làm bằng ván ép. Tôi cười: “Chắc làm luôn đi anh…” … Anh lễ phép một cách “thái quá” làm tôi ái ngại: “Vâng, cô chủ”…
Tuổi tôi mới hai mấy. Nếu so với các em 9x, có lẽ đã già rồi. Nhưng so với những người thợ này, thì tôi có khi vẫn chỉ là một đứa nhóc…
Có lần, khi nhìn những người thợ xây làm việc dưới trời nắng, những người thợ sơn bắc dàn giáo sơn cho mình, tôi cũng đã từng rơm rớm nước mắt…
Tôi thật lòng rất thương họ.
Bởi vì nhìn họ, tôi nhớ tới bố của mình.
Đã nhiều lần tôi nói về bố tôi với mọi người. Ông là một con người rất kham khổ và cần mẫn.
Cả cuộc đời ông chỉ có thể gắn với hai từ “chăm chỉ” và hai chữ “thiệt thòi”.
Tôi luôn muốn em trai tôi sau này, trở thành một người đàn ông được như bố tôi trong phẩm chất. Bố có trách nhiệm với gia đình và hầu như đã hy sinh cả cuộc đời mình vì hai chữ thiêng liêng ấy.
Bố tôi chỉ là một người thợ. Dầm mưa dãi nắng, cay đắng một đời. Tôi nhớ những ngày còn nhỏ, khi bố bực dọc đi làm về, kể với mẹ chuyện những gia đình giàu có la ó thợ xây. Họ thúc ép tiến độ công trình, tới nỗi trời nắng nôi, 12h giờ chưa, mái tôn nóng rẫy, vẫn bắt bố tôi và những người thợ khác leo lên đó để làm cho xong.
Tôi nhớ những lần bố đi công trình làm thông được nước… Chui xuống cống cả ngày trời… rồi bị gia chủ nói những lời nặng nhẹ.
Bố vẫn thường nói với tôi khi bé: “Cố gắng mà học hành, đừng để người ta khinh.”
Những người thợ như bố tôi, chân quần thấp, ống quần cao, da đen do bị xào bởi nắng… Tôi trân trọng và yêu thương họ vô cùng…
Bố mẹ lúc nào cũng nhắc nhở em tôi học hành, để sau này, đừng phải làm việc tay chân cực nhọc…
Tôi thực sự học hành, không đến nơi đến chốn… Nhưng cũng không phải làm công việc thể lực nặng nề… Do trí lực vẫn còn khỏe, còn sức khỏe lại chẳng có nhiều.
Có điều, tôi muốn chia sẻ cho các bạn biết rằng, tôi cố gắng mỗi ngày để trở nên tốt đẹp hơn, khá giả hơn… Không phải bởi tôi muốn phủ nhận hay ruồng rẫy quá khứ, tuổi thơ, gia đình mình… hay công sức của những người lao động chân chính…
Tôi không cố gắng bon chen lên xã hội thượng lưu để rồi nhìn người khác bằng con mắt khép hờ khinh bỉ… Tôi chỉ muốn cố gắng để cho mọi người thấy được, cho cha mẹ tôi thấy được tôi tự hào về họ… tự hào về thế giới mà tôi đã từng sống… được yêu thương và nuôi lớn một cách hoàn hảo nhất mà thôi.
Tôi cố gắng trở nên giàu có hơn người… là để khi có tiếng nói trong xã hội trọng vật chất này, tôi có thể đề cao những bàn tay ướt đẫm mồ hôi ấy…
Thực lòng là như vậy.
Tôi thực sự cảm thấy rất đau lòng, khi nhìn những bạn trẻ không trân trọng công sức của cha mẹ mình. Tôi mong các bạn suy nghĩ trong tâm trí, thận trọng trong hành động.
Cuộc sống xa hoa là thứ thoáng qua trong cuộc đời ta. Vốn dĩ hạnh phúc trong cuộc đời chính là làm cho những người ta yêu thương luôn hạnh phúc… Những lúc bạn vật vã, những khi bạn buồn đau, những phút giây cuộc sống của bạn nhuốm màu vật vã… đã lúc nào bạn nhìn thấy cái giá phải trả, của cha mẹ bạn cho cuộc sống của bạn hiện giờ?
Tôi chưa bao giờ đòi hỏi gia đình mình bất cứ điều gì. Ngay cả khi, bố mẹ tôi không có bất cứ thứ gì cho tôi. Mẹ tôi thậm chí mỗi ngày đều khóc vì điều này. Mẹ lo lắng không có của hồi môn cho tôi đi lấy chồng… Mẹ nói mẹ nợ tôi nhiều quá… Mẹ nói mẹ sẽ đi trông con thuê cho người ta, để lấy tiền trả nợ cho tôi… Mẹ xin lỗi tôi…
Khi viết những dòng tâm sự này, tôi đang khóc… Tôi khóc bởi vì những thứ vật chất xa xỉ như đất không thể ăn và tiền không thể chôn theo đó, đã làm tha hóa một bộ phận con người, đã làm thay đổi lương tri xã hội… Và tôi không muốn nhìn thấy điều đó ở những nơi mà tôi tồn tại.
Nhân đây, con cũng xin nói với các cô các chú, những người con từng coi như gia đình nhưng hóa ra không phải.
Khi chúng ta nghèo, mọi thứ đều có thể sẻ chia. Khi mọi người giàu, đều có thể nhìn nhà con như thế nào, không quan trọng. Đối với con, cô chú, các bác, không còn là gia đình nữa. Xin đừng làm tổn thương cha mẹ con. Con có thể vững vàng như ngày hôm nay, đều là nhờ họ. Con không cần cha mẹ cho con cho con đất đai để cạp vào đó nuốt trôi để sống. Con chỉ cần những bàn tay đã lao động cả cuộc đời vì con của cha mẹ, được nghỉ ngơi, vui vẻ mỗi ngày…
Con biết ở xã hội này, nghèo khó thì bị người ta khinh, nhưng con sống không phải vì sợ người ta khinh, người ta ghét. Con là con. Không phải là người khác. Không một ai khác có thể làm thay đổi suy nghĩ kiên định của con.
Cuộc sống may mắn trải thảm hoa cho một số người. Họ có quyền bước đi trên tấm thảm đó một cách ung dung tự tại.
Một số người khác đi trên những dặm đường đầy gai. Chân đau, rớm máu, nhưng vẫn phải bước vội vàng…
Nhưng con đường nào tới đích, con đường nào không? Sẽ có kẻ chỉ mãi mãi lang thang trên thảm hoa hồng êm nhẹ… Không biết cuộc đời mình trôi về đâu… Nhưng thảm gai đôi khi lại rất nhiệm màu… sẽ đưa ta về nơi mà ta muốn đến!
Tôi là Vũ Phương Thanh
Tôi là con của một người thợ sắt. Và tôi hy vọng, các bạn cũng tự hào vì cha mẹ mình giống như tôi
20/4/2012 <3
Comment mới nhất