Kể chuyện.

29 Tháng 3

1. Câu chuyện này hình như tôi đã kể nhiều lần. Nhưng hôm nay, bỗng dưng nghĩ tới lại muốn kể thêm lần nữa. Kể ra để cảm thấy rằng mọi thứ xung quanh chúng ta thật quá đỗi mơ hồ. Những ranh giới tựa hồ như ảo ảnh.

 

Ngày tôi học lớp 7, khi đó tôi học ở trường Vietnam Algieri ( ngôi trường có bài hát truyền thống mà trong suốt 4 năm cấp 2 tôi đã phải nhai đi nhai lại hàng ngàn lần… đến nỗi bây giờ vẫn còn có đôi chút ám ảnh…. mặc dù nó cũng hay. Vậy mới nói, cái gì nhiều quá cũng chả tốt tẹo nào. ). Trước cổng trường có một công viên nho nhỏ. Xung quanh công viên người ta họp chợ và bán rau dưa, đủ thứ.

 

Hôm đó, tan học, tôi thấy một anh học sinh ( có lẽ là học sinh trường tôi ), ngày đó người ta có cái mốt mặc đồ trắng bóng bẩy từ trên xuống dưới. NHư vậy mới là sành điệu ( hình như thế ). Tóm lại, xét về khía cảnh thẩm mỹ khi đó, anh ta là người sành điệu, mặc đồ mắc tiền hơn thứ đồng phục mà học sinh bình thường như chúng tôi đang sở hữu. Cao ráo lắm. Trắng trẻo lắm. Sáng sủa lắm.

 

Mọi thứ đều hoàn hảo ( và tốt đẹp ) nếu như lúc đó, tôi không nhìn thấy một người phụ nữ với gánh rau, mặc bộ đồ đã ngả màu, đội chiếc nón lá đã không còn mới nữa, đứng dằng co với chàng trai nọ.

 

Tôi đứng nhìn, vì đang chờ bạn đi về cùng. Sau một hồi đôi co, tôi có thể hiểu họ là hai mẹ con. Cho tới khi người mẹ khóc và thằng con bỏ đi sau khi móc nốt số tiền lẻ của bà mẹ bán rau… “Nó” thậm chí còn không quay lại nhìn mẹ mình lấy một cái. Chỉ buông câu: “Đm” rồi nhanh chóng “lướt” đi.

 

Đó là câu chuyện của rất nhiều năm về trước, khiến tôi bàng hoàng khi “được” chứng kiến lúc bấy giờ.

…………………….

 

2. Mấy hôm vừa rồi, anh bạn đạo diễn có kể cho tôi nghe một câu chuyện, mà anh ấy vô tình đọc được và khao khát tìm ra tác giả, để chuyển thể lại thành phim. Một câu chuyên cũng về một bà bán rau… như thế, cũng có một chàng trai… nhưng khác đi một chút.

 

Chuyện kể về một bà già bán rau với rổ rau muống héo, cứ ngồi chờ người mua những mớ rau của mình. Một anh chàng trước giờ đi làm dắt xe ra nhìn thấy bà cụ. Bà cụ mời anh mua rau. Anh nói rằng cụ về đi, rau này không ai mua đâu, héo hết rồi. Nhưng thấy bà cụ tội nghiệp, anh đưa cho bà cụ vài chục ngàn rồi nói cho bà cụ.

 

Bà cụ nói số tiền đó nhiều hơn số tiền mua hết chỗ rau này, và bà cụ không phải ăn xin, nên anh hãy cầm rau đi.

 

Ái ngại, chàng trai nói rằng bà cứ giữ dùm, tan làm sẽ về lấy.

 

Ngày hôm đó, bận chuyện công ty, anh làm suốt đêm và không về nhà. Công việc quá nhiều cũng khiến anh quên đi câu chuyện buổi sáng.

 

Sau hôm đó, khi về nhà, anh được biết bà cụ bán rau đã qua đời.

 

Lý do: Trời hôm đó mưa rất to, bà cụ già cứ ngồi chờ chàng trai mua rau ban sáng để trả rau cho anh ta. Bà bị nhiễm lạnh và qua đời trên phố đó. Vì muốn giữ lời hứa là “đợi con đi làm về, con lấy”…

 

………………..

 

Câu chuyện này tôi kể lại không có hay. Nhưng nó quả thực là một thông điệp mang nhiều day dứt lắm.

 

Chàng trai nọ vì muốn giúp bà cụ, nhưng vô tình lại giết bà cụ. Cũng chẳng khác nào chàng trai kia, làm đau mẹ mình mà vô tình không hề biết. Dù cách thể hiện khác nhau, nhưng những tổn thương chúng ta gây ra cho đối phương cũng tạo cùng chung một vết sẹo đa chiều, sâu sắc.

 

Về sâu xa hơn, để ngẫm nghĩ, câu chuyện mà nhiều giá trị đến rùng mình.

 

……………….

 

3. Hôm qua, tôi có cuộc họp với hiệu trưởng trường JRP, nơi đào tạo những cô gái quý tộc. Ở đó, người ta dạy họ phong cách của những quý cô, đúng chuẩn và phù hợp với hoàn cảnh gia đình mà họ sinh ra.  Người ta nói rằng, học phí ở đó rất đắt đỏ, chỉ có người giàu mới có thể học ở đó.

 

Và… mọi thứ mà những cô gái ở đó có đều rất hoàn hảo, từ ngoại hình, ánh mắt, nụ cười, tác phong và gia thế. Nhưng, có một điều quá dễ để nhận ra, hầu như những cô gái – chàng trai nơi ấy thiếu rất nhiều…. Đó là vốn sống, sự tự thân vượt qua những khó khăn… thậm chí…. sự hoàn hảo của cuộc sống họ đang sở hữu, khiến họ hoàn toàn chẳng có ước mơ nhiều. Tất cả chỉ dừng lại ở “sở thích” mà thôi. Họ vẫn nói họ có ước mơ, nhưng nếu để đạt được ước mơ đó, cần phải hy sinh và đánh đổi, họ sẽ dễ dàng gật đầu với hai chữ “từ bỏ” rất nhanh thôi.

 

Chúng ta sinh ra trong những chiếc nôi giáo dục khác nhau. Có người phải cố gắng để sinh tồn. Có người lại luôn luôn bị động cùng hạnh phúc, việc duy nhất cần làm là tạo thú vui để phủi mờ nhàm chán vì quá… dễ dàng để có được mọi thứ trừ nỗi đau.

 

Và vì chúng ta khác nhau, nên nếu không thể suy nghĩ theo cách đối phương muốn, thì cũng đừng nên ràng buộc họ. Sự nhận thức là tự thân nó phải có, tự lớn, tự phát triển, tự học hỏi và tự giác ngộ…

 

Đôi khi giá trị của hạnh phúc đã bị lợi dụng vượt định mức khiến người ta không còn hiểu nỗi đau là gì… Chứ đừng nói tới nỗi đau của người khác. Để rồi.. vô tình ác mà chẳng hay.

 

Tiếng cười đọng trên đôi mắt cay thì không còn là niềm vui được nữa.

 

………………..

 

Chẳng phải ai cũng có thể nhận ra mắt xích ở ba câu chuyện này:

- Câu chuyện về một đứa con bất hiếu.

- Câu chuyện về một bà cụ bán rau

- Câu chuyện về những cô gái quý tộc, chưa đau đã khóc.

 

Nhưng hiểu hay không cũng chẳng có gì quan trọng. Cái chính là… một lần lướt qua, đã ghim sâu trong tim… một vài người… một vài suy nghĩ…

 

Thế thôi.

22 phản hồi to “Kể chuyện.”

  1. Shiika Tháng Ba 29, 2011 lúc 2:32 chiều #

    Câu chuyện thứ nhất: Không có gì đáng để bàn tán ngoài việc phản đối lời nhận xét “làm đau mẹ mình mà vô tình không hề biết”… (Nó mà không biết thì mền chết liền á, chẳng qua là với nó điều đó không quan trọng mà thôi, mấy thằng như thế cáo lằm chứ không ngu để mà ko biết nó làm tổn thương người khác, chỉ là nó đếch thèm care mà thôi)

    Câu chuyện thứ hai: Là lòng thương hại, sự tôn trọng. Chàng trai đó thương hại bà lão, ok lòng thương hại là cảm xúc cơ bản của một con người có nhân tính. Nhưng anh ta không mấy quan tâm tới tinh thần “nghèo cho sạch, rách cho thơm” của bà, nên chẳng mảy may cảm thấy bà lão quyết phải bàn cho anh mớ rau chứ không nhận tiền free. Một rổ rau muống héo không phải là vật dụng gì khó khăn không thể đem theo, anh ta đã có thể chỉ cần đem một bịch rau muống vào cty, cất đâu đó và chiều đem về nhà, vậy tại sao anh ta lại không làm thế? Anh ta thấy phiền khi cầm bịch rau quê mùa hay vì đinh ninh mình kiếm cớ chối mua thì bà lão cũng sẽ lấy tiền và về mà thôi? Rõ ràng anh ta đã không nghĩ bà lão có tinh thần sống tốt đẹp và đáng quý như thế nên anh ta chẳng nhớ nổi lời hứa của mình vì trong thâm tâm anh ta, đó chỉ là cái cớ

    Câu chuyện thứ ba: Họa chăng đó là sự ganh ghét và coi thường? Trên thế giới có biết bao cái lò luyện hoa hậu, người mẫu, JRP cũng chỉ thế mà thôi. Nhưng chúng ta nên hiểu, khi đã quyết tâm bước vào lò nghĩa là đã quyết tâm làm hình mẫu của xã hội trọng lòng tất cả mọi người. Tất cả mọi người đều vốn có một khả năng sốc nổi, bốc đồng như một bản năng sinh tồn. Con chó, con mèo, trong tự nhiên, được vuốt ve thì chạy lại, bị đánh thì gầm gừ và cắn. Huấn luyện con người có được sự phong cách đúng chuẩn trong xã hội nghĩa là từ bỏ bản năng đó, và quan tâm tới suy nghĩ của người khác hơn là coi trọng cảm xúc của bản thân.

    Thừa nhận một điều rằng, khi nhìn vào người nổi tiếng được đè từ cái nôi JRP, mình chẳng bao giờ nhìn xem họ có tính cách tinh thần như thế nào vì chúng ta chẳng cần nhìn vào đó làm gì. Họ là những bản mẩu chuẩn để người ta tham khảo và tìm ra cách sống phù hợp. Nhìn thấy người mẫu thân hình đẹp, chúng ta phấn đấu tập thể dục hoặc đi thẩm mỹ để được như cô ấy, nhìn thấy diễn viên để kiểu tóc đẹp hay mặc bộ đồ gợi cảm chúng ta lại xem xét bản thân có phù hợp để như cô ấy hay không. Nghe hoa hậu phỏng vấn và làm tự thiện, chúng ta sẽ suy nghĩ học hỏi cách đối nhân xử thế chuẩn mực đó mà sống sao cho phù hợp và có ích cho xã hội. Nhờ những bản mẫu như thế mà xã hội có được nền tảng xách định đẹp/xấu, thế thôi.

    Tóm lại không cần thiết phải đào sâu mà phân bua cá nhân họ có sống đích thực và có tinh thần sống mãnh liệt hay không. Họ là họ, ta vẫn là ta thôi. Ta có thể bàn bạc phản ánh về cách ứng xử trước cộng đồng của họ nhưng bàn tán về cách sống và tính cách cá nhân của họ là vô ích

    - – -

    Nói chung thì đó là suy nghĩ cá nhân sau khi đọc bài nì ^.^ cái thứ ba hơi lạc đề nhỉ :) )
    PS: Hem tìm ra mắc xích (“_ _)

  2. Nguyễn Trà Giang Tháng Tư 2, 2011 lúc 8:33 chiều #

    Ba câu chuyện nhỏ, để từng truyện thì em hiểu, nhưng giờ tìm ra mắt xích giữa chúng thì … khó quá.
    Đọc ba câu chuyện này, em cứ nghĩ hoài về một đề văn em mới làm về bệnh vô cảm.
    Những con người trong ba câu chuyện của chị không phải ai cũng vô cảm, nhưng họ không biết cách thể hiện sự quan tâm.
    Một chàng trai bòn rút từng đồng của mẹ, cho rằng đó là nghĩa vụ bậc cha mẹ phải làm.
    Một chàng trai tưởng rằng mình đã làm điều tốt, nhưng lại vô tình trở thành kẻ giết người,
    Những anh chàng, cô nàng tưởng như có cuộc sống hoàn hảo, nhưng thực ra là rỗng tuếch.
    Mà hình như càng lúc em càng vô cảm thì phải ^^

  3. nguyễn quỳnh như Tháng Tư 3, 2011 lúc 7:47 chiều #

    Tôi đọc và tôi cảm nhận….không phải tất cả những việc tốt trên đời đều xuất phát từ một lòng tốt nghiêm túc và trách nhiệm…

  4. mon3bi Tháng Tư 6, 2011 lúc 6:17 chiều #

    chị gào e đã đọc những tp của chị, chị viết rất hay nhưng e thắc mắc không biết chị có phải là nhân vật trong truyện hay không? hay chị chỉ đứng về một khía cạnh nào đó nhìn nhận và đánh giá rồi viết ra những câu chuyện hay đến thế ?

  5. Tuấn Anh Tháng Tư 8, 2011 lúc 9:38 chiều #

    tôi thích truyện nhật ký son môi của bạn ^^ mội mớ hỗ lộ những mối quan hệ nhưng từ đó mà nhìn ra những thứ mà chính tôi cũng đã từng gặp phải chúc bạn có nhiều tác phẩm hay hơn nữa trong tương lại

  6. Nhung Tran Tháng Tư 10, 2011 lúc 11:35 chiều #

    Có lẽ mắt xích của 3 câu chuyện ở đây là sự khác biệt giữa vẻ bề ngoài và giá trị thực bên trong, giữa những “có vẻ như…” và “thật ra thì…”

  7. Mèo Ác Tháng Tư 12, 2011 lúc 1:37 chiều #

    ở JRP họ cho ra lò những chuẩn mực nhưng không dạy cho học viên cái gọi là phong cách cá tính riêng.
    Các cô gái có cùng 1 kiểu đứng, 1 kiểu cười, 1 kiểu nói chuyện, chuẩn mực, duyên dáng, quý phái nhưng vô cảm.

    Nhưng nếu là trẻ nhỏ, thì rất đáng giá, lớp nhỏ người ta dạy các bé về giá trị và về phong thái, về sự tự tin, nó lớn dần theo năm tháng, ko phải sự gượng ép của các cô gái 20 sau vài ba tháng học.

    Còn về những câu chuyện ở trên, tao đã nghe và thấy nhiều hơn thế. Đời có quy luật bù trừ và ko có nền giáo dục nào hoàn hảo, ko phải ai cũng được giáo dục tốt, mình ko can thiệp được. Chúng ta quá bé nhỏ. Đôi lúc thấy bọn oắt kon giật vé số của mấy cụ già, đau như cắt nhưng ko giúp được. Tập vé cả trăm tờ, 10k/tờ…

  8. mi Tháng Tư 28, 2011 lúc 9:02 sáng #

    hay lắm chị ạh, rất hay

  9. ttt Tháng Năm 24, 2011 lúc 10:44 sáng #

    Đọc những bài bạn viết, mình thấy bạn là 1 người có nhiều tình cảm, nhiều suy nghĩ, nhưng mãi ko hiểu tại sao lại đặt tên là “Gào”

  10. yooby Tháng Năm 27, 2011 lúc 7:56 chiều #

    mếi cái bài văn rẻ tiền của chị gào k cần thiết để đọc…mà đó là văn dành cho người đọc hay giáo trình hướng dẫn động vật đọc vậy-chị gào ——————-thân gữi chị GÀo—–

  11. Lim Tháng Bảy 10, 2011 lúc 8:13 chiều #

  12. Khách Tháng Bảy 14, 2011 lúc 12:07 sáng #

    Tôi thấy những chuyện ở Việt Nam mình bình dân hơn nhiều
    Nếu là đời thật thì anh chàng trong truyện dù có ăn mặc sành điệu, bóng bẩy và bất hiếu đến nỗi dành tiền từ tay bà mẹ bán rau thì cũng không thể trắng trẻo như bạn nói .Bởi đơn giản rau nào sâu ấy , khó hoàn hảo lắm
    Chuyện thứ 2 bà bán rau chết vì chờ đợi anh kia đến lấy rau, cái này không thực tế lắm vì tôi đi chợ suốt ngày , mấy bà hàng rau khôn bỏ mẹ, thấy tiền lại chả vơ vội
    Nghe qua mấy chuyện của bạn thoạt đầu thấy hơi xúc động nhưng nghĩ kỹ phi lý lắm

  13. lan Tháng Bảy 14, 2011 lúc 12:07 sáng #

    Tôi thấy những chuyện ở Việt Nam mình bình dân hơn nhiều
    Nếu là đời thật thì anh chàng trong truyện dù có ăn mặc sành điệu, bóng bẩy và bất hiếu đến nỗi dành tiền từ tay bà mẹ bán rau thì cũng không thể trắng trẻo như bạn nói .Bởi đơn giản rau nào sâu ấy , khó hoàn hảo lắm
    Chuyện thứ 2 bà bán rau chết vì chờ đợi anh kia đến lấy rau, cái này không thực tế lắm vì tôi đi chợ suốt ngày , mấy bà hàng rau khôn bỏ mẹ, thấy tiền lại chả vơ vội
    Nghe qua mấy chuyện của bạn thoạt đầu thấy hơi xúc động nhưng nghĩ kỹ phi lý lắm

  14. Ut Thuong Tháng Bảy 16, 2011 lúc 10:37 chiều #

    thích câu chuyện thứ 2 :) … mà có chút kì cục … bà lão đợi lâu k thấy phải đi về chứ dầm mưa vậy thì hơi phi lí

  15. Duy Son Tháng Bảy 21, 2011 lúc 9:23 sáng #

    Song tren doi` Nen co Long` thuong Long` thuong qua it lam` ton? thuong ng` #, long` thuong nhieu` qua cung~ la` lam` hai ng` # dung` nghi~ rang minh` hy sinh cho ng` # la` ban? than minh` tro? nen tot dep. ma` ko nghi~ den cam? xuc cua? ng` #,dung` de~ dang` dua ra 1 quyet dinh nao` do neu chua dat. minh` vao` hoan? canh? ng` # day’ co’ phai? la` mat’ xich ko nhi? hay dung hon la` y kien cam? nghi~ of minh` ve` cau truyen!!!

  16. thanh loc Tháng Tám 12, 2011 lúc 2:25 sáng #

    nhin cai ban mat con Gao xau qua, van chuong thi bay ba, thiet nhuc cho ha noi sinh ra loai nguoi dam tien, hem bit lim si la j

  17. Khánh Minh Tháng Chín 4, 2011 lúc 7:52 chiều #

    Văn chương có khúc có đoạn cũng sâu sắc thâm trầm!! Tôi có cảm giác chữ nghĩa ý tứ được trau chuốt của tầng lớp thượng lưu!! Phải bạn Gào 23 tuổi viết ra những lời này chăng nhỉ? Theo thiển ý của tôi, người viết phải là 1 người từng trải, đã có tuổi và đã từng chịu những sang chấn tâm lý???

  18. quynhphuong_1711 Tháng Chín 12, 2011 lúc 11:55 sáng #

    hay qua c ak,nhug e thac mac 1dieu rang neu de suy ngj ki thj vjec do phj ly that.lam j co nhug ba gja dung doj tra tjen dau.may ng ban rau ngoaj cho aj cung tham ma

  19. hoangbaongan Tháng Chín 27, 2011 lúc 11:34 sáng #

    Ngày tôi học lớp 7, khi đó tôi học ở trường Vietnam Algieri ( ngôi trường có bài hát truyền thống mà trong suốt 4 năm cấp 2 tôi đã phải nhai đi nhai lại hàng ngàn lần… đến nỗi bây giờ vẫn còn có đôi chút ám ảnh…. mặc dù nó cũng hay. Vậy mới nói, cái gì nhiều quá cũng chả tốt tẹo nào. ).
    Đoạn này rất giốg trong truyện Totto-chan Cô bé bên cữa sổ. Dù có đổi vài chử. :D

  20. quynhphuong_1711 Tháng Chín 30, 2011 lúc 12:14 chiều #

    chi gao!!! Tai sao c lai co loi viet truyen doc dao nhu the. E doc rat nhieu truyen nhug khi doc truyen cua c e nhu bi hut h0n ay.e doc di doc lai k biet bao nhjeu lan roi.it nhat cung khoag 50lan. Me e bao truyen do co gj hay ma suot ngay doc the k biet chan ah…the la e dua cho me doc.e pao me doc di hay that ma. Me e doc qua 1luot roi n0i.uk nhy? Co gai nay viet truyen co ph0ng cach rjeng.hyhy…vay la m0i lan e thu minh tr0ng f0ng doc truyen e k bi me la mang nua.me kung bo ket truyen cua chi roi.hyhy

  21. mocmien Tháng Ba 20, 2012 lúc 3:04 chiều #

    moi cau chuyen la mot noi dau, co nhung dieu toi nhin thay sau nhung chu ma ban viet nhung co nhung cau ch toi thay kho hieu….
    Du sao nhung cau ch cua ban toi da tung doc, toi thay co cai gj do la minh o trong do,,,,cam on ban.

Trackbacks/Pingbacks

  1. Kể chuyện. (via Gào: Nhật ký son môi) « Mr.Big Cat's Blog - Tháng Bảy 20, 2011

    [...] { July 20, 2011 @ 6:42 PM } · { Uncategorized } 1. Câu chuyện này hình như tôi đã kể nhiều lần. Nhưng hôm nay, bỗng dưng nghĩ tới lại muốn kể thêm lần nữa. Kể ra để cảm thấy rằng mọi thứ xung quanh chúng ta thật quá đỗi mơ hồ. Những ranh giới tựa hồ như ảo ảnh.   Ngày tôi học lớp 7, khi đó tôi học ở trường Vietnam Algieri ( ngôi trường có bài hát truyền thống mà trong suốt 4 năm cấp 2 tôi đã phải nhai đi nhai lại hàng ngàn lần… đến nỗi bây giờ vẫn còn có đôi chút ám ảnh…. mặc dù nó cũ … Read More [...]

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 275 other followers