Rời bỏ thương yêu chỉ sau một đêm thôi…
Để dối trá thay lời cho sự thật…
Tiếp theo các phần trước: http://vuphuongthanh.wordpress.com/category/stories/
5.
Tôi dường như nghe thấy nhịp đập của trái tim anh ấy.
Những nhịp đập nhịp nhàng, mạnh mẽ, dồn dập.
Câu chuyện này đã đi quá giới hạn mà nó được phép diễn ra.
Hải Minh đã làm “hư” tôi bằng sự quyến rũ mà tôi không nên lún sâu quá.
Câu nói “ Anh nhớ em” da diết như xiết chặt tâm can tôi.
Một phần, tôi muốn đẩy anh ra xa thật xa cuộc đời mình.
Một phần khác, mạnh mẽ hơn, tôi muốn mượn rượu say để níu tay anh lại… Rằng tất cả những điều đang xảy ra chỉ là thứ ảo giác mê man, không thật. Và bởi vì nó không có thật, nên tôi không cần phải quá đỗi đề phòng…. Và bởi vì nó chỉ là giấc mơ, là thứ ảo giác sẽ mau tan biến khi giấc mơ tàn lụi… nên giây phút này đây, có anh trong vòng tay, nắm hơi thở anh vững chắc trên đôi môi run rẩy mùi Bailey nồng nàn…
Tôi hoàn toàn được phép sở hữu anh, sở hữu khoảng thời gian thế giới như ngừng chuyển động này….
Nhưng tất cả những điều đó chỉ là “giá như” mà thôi, đây không phải là giấc mơ. Nó là điều hoàn toàn có thật. Tôi là một cô gái “hư hỏng”, một kẻ đang “phản bội”, một ả “ngoại tình” đang cố gắng tìm kiếm một lý do “chân chính” giải thích cho hành động “xấu xa” không được phép xảy ra khi tôi đã có một mối tình ở nhà đang nằm đợi. Người ta không được phép yêu người khác hoặc có cảm giác yêu với người khác, khi người ta đã có ai đó cho riêng mình…
Đúng không? Sự phản bội luôn là KHÔNG ĐƯỢC PHÉP!
- Anh sẽ làm hư em mất.
- Anh không thể làm hư em, bởi vì em chưa bao giờ ngoan cả
Hải Minh cười, nụ cười của anh như bừng sáng khoảng sâu tăm tối trong tâm hồn tôi, những ngày An Vi “ra đi” đã trôi qua trong mệt mỏi. Làm sao anh có thể thuộc về tôi như thế này? Thuộc về tôi như thể… rõ ràng anh đã là của tôi từ lâu lắm.
Chúng tôi mới quen biết nhau không lâu. Quen biết nhau trong một dịp mà chẳng ai muốn nó tới. Với cương vị một người luật sư, cho cô bạn mà tôi yêu thương vô bờ…. đã dại dột tự sát lãng xẹt… vì một chất gây nghiện dở người, mà trước đó, tôi không hề nghe tới nó.
Giờ này, tôi tìm tới anh trong khi tôi hoảng loạn với thực tại sau cái chết ấy. Tôi tìm đến anh để thấy một con đường rõ ràng cho vụ án này. Song, những cái gì tôi muốn có, tôi đã hoàn toàn lãng quên nó khi đắm chìm vào anh.
Tôi cảm giác rất rõ ràng rằng, mình PHẢI phản bội. Bởi, tôi KHÔNG THỂ từ chối việc làm kẻ xấu khi bị sự quyến rũ này làm cho mềm nhũn.
………………………
Phòng khách sạn sáng ánh đèn. Hải Minh mở đèn ở khắp mọi nơi. Anh dường như sợ bóng tối sẽ làm lu mờ thứ ánh sáng điện yếu ớt này, tới nỗi, những ngọn nến le lói cũng được anh thắp sáng.
Đêm đó, chúng tôi ở bên nhau. Không nói quá nhiều. Hay đúng hơn là chúng tôi không nói gì cả. Chúng tôi dẫn dắt nhau bằng ánh mắt và sự thờ ơ với cuộc sống mà mình đang tồn tại. Điện thoại tôi vẫn tắt và màn hình điện thoại Hải Minh im lìm. Chúng tôi tìm đến nhau đơn giản như đã quá quen với mọi ngóc ngách và đường lối trên cơ thể mình.
Từ cái cách Hải Minh hôn nhẹ lên mắt, từ cái cách anh ngậm lông mi tôi trong tích tắc…. đến đôi bàn tay to với những ngón tay dài lướt nhanh theo dọc sống lưng tôi… Mọi thứ cứ như một hành trình thuộc lòng của ngôn ngữ cơ thể mà chúng tôi không hề lạ lẫm. Từng cử chỉ ấy thay cho vô vàn câu nói yêu thương mà dường như anh đang diễn tả một cách nhẹ nhàng, hờ hững nhưng rất truyền cảm và vô cùng mạch lạc.
“ Anh yêu em!”
Anh ấy không cần nói, nhưng nó vẫn rõ ràng như nhịp đập ngôn ngữ của một người câm… Và hiển nhiên như bức tranh tưởng tượng thế giới sống đang diễn ra trong mắt một kẻ mù.
Những cảm giác này, tôi chưa từng có với Duy Anh. Hình như, cũng chưa từng tồn tại với một người đàn ông nào khác, ngoài anh – người đang lướt nhanh bên cạnh tôi nơi này.
Mối quan hệ của tôi và Duy Anh, giống như một thứ trách nhiệm. Trách nhiệm của sự trưởng thành, thiếu đi cuồng nhiệt và rất hiếm đam mê. Chẳng phải vì Duy Anh không đủ tinh tế, cũng không hẳn rằng anh thiếu đi sự dịu dàng… Càng không phải vì chúng tôi không đàng hoàng, nghiêm túc với nhau… Nhưng chẳng hiểu sao, khi tôi và Duy Anh bên nhau… chúng tôi cứ như đang thiêu thiếu điều gì.
Duy Anh là một chàng trai tốt, một “good lover” cả trên giường lẫn ngoài đường. Anh cũng là người đàn ông đầu tiên mà tôi có thể cùng chung sống…
Nhưng… biết nói sao đây?
Hải Minh thì… không chỉ có vậy… À không, anh khác hoàn toàn… Anh hoang dại hơn ư? Không hẳn… Khó nói lắm. Hải Minh không phải một người đàn ông bình thường, anh là một sợi dây trói vô tình và vô hình, mạnh mẽ, ràng buộc tôi trong cơ man những suy nghĩ mông lung… biến tôi thành kẻ… chẳng ra gì… trong thoáng chốc…
Những ngọn nến dần tàn rồi tắt, chỉ còn lại những ánh đèn vàng nồng nàn nhưng lạnh ngắt mà thôi. Hải Minh nằm lặng lẽ bên tôi, quay mặt nhìn thẳng vào tôi, ngắm nhìn say sưa lắm, rồi cười.
- Ở bên anh, em thấy tim em đau
- Ở bên em, anh biết tim anh còn đập mạnh…
Tôi nói bâng quâ, Hải Minh trả lời tôi thờ ơ… hai câu nói như hai vế đối đập vô tường rồi rơi vỡ vụn… Chúng tôi thiếp đi…
……………………..
An Vi đã chết rồi. Còn tôi, là người yêu của em trai cô ấy – đứa em trai mà cô ấy yêu thương hơn cả bản thân mình. Cái chết của An Vi là một ẩn số mà tôi không muốn giải đáp nữa. Hải Minh là một bài toán khó – mà tôi cũng chẳng muốn có kết quả về nó để làm gì.
Đêm đó, tôi ngủ rất ngon trong vòng tay Hải Minh – như chưa bao giờ được ngủ ngon như thế. Sáng hôm sau, tôi bừng tỉnh giấc bởi ánh sáng mặt trời chói chang và ấm áp lan tỏa khắp cửa sổ, đàn áp những ánh đèn lạnh lẽo đang ngự trị trên từng vách tường. Hải Minh nở một nụ cười quen thuộc, hiền dịu pha chút lạnh lung cố hữu:
- Chào buổi sáng em yêu…
Cái cách mà anh ấy nói, như thể chúng tôi là một cặp. Anh cứ như một đạo diễn kiêm diễn viên, chỉ đạo vai diễn của tôi trong vở diễn của anh. Chúng tôi cùng nhau đóng chính, một kịch bản mà tôi không thuộc lời thoại, còn anh thì… đã hiểu nó nằm lòng.
Tôi lồm cồm bò dậy, vào toilet rửa mặt, thay đồ… Tôi bước ra với bộ dạng chỉn chu trong im lặng. Tôi cảm thấy đây hình như là một trò chơi. Và nếu nó như một trò chơi, thì… giờ đây… nó tạm thời dừng lại được rồi.
Tôi đến gần bàn bên giường ngủ, mở ví và lấy điện thoại. Tôi cần mở điện thoại lên. Bỗng dưng lúc này, tôi nhớ tới Duy Anh. Cảm giác tội lỗi khiến mặt tôi tối sầm lại.
Đột nhiên, Hải Minh từ phía sau tiến lại, anh vòng tay qua eo tôi ôm chặt và nhẹ nhàng cắn lên tai trái của tôi… Một cử chỉ ngọt ngào tới nỗi khuôn mặt đang tối thui của tôi từ từ giãn ra và đáp trả bằng nụ cười nhè nhẹ.
Nhưng may mắn thay, ngay lập tức, hàng loạt tin nhắn gửi tới, khiến điện thoại trên tay tôi rung xối xả. Tiếng rung của điện thoại đã kéo tôi ra khỏi những phút yếu lòng đó. Tôi nhanh chóng gỡ tay Hải Minh ra theo phản xạ:
- Đủ rồi anh, đêm qua, chỉ là tôi quá say thôi. Tôi xin lỗi, quên đi nhé!
Hải Minh không tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh bình tĩnh đáp trả bằng ánh nhìn xoáy sâu vào mắt tôi:
- Để anh đưa em về, xe anh tới rồi.
Tôi có đôi chút hụt hẫng. Sau những giây phút nồng nàn chúng tôi ở bên nhau đêm qua, chẳng lẽ chỉ một câu nói như không có gì xảy ra của tôi, cũng đủ để làm cho anh buông xuôi như thế? Hay đối với Hải Minh, những câu nhớ nhung, yêu thương chỉ là một thứ tiền lệ đủ để tình một đêm trở nên thi vị hơn?
Nhưng mà không sao, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Chỉ là một trò chơi của hai người đã lớn. Chúng tôi sẽ quên đêm qua đi và sống tiếp như những gì ngày thường vẫn vậy. Có lẽ. Nên thế.
……………………..
Xe của Hải Minh đỗ trước tiền sảnh khách sạn. Tôi nhận ra đó là chiếc Mer C220 đã đón vị cảnh sát trưởng tối qua. Điều này làm tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi cố gắng kìm nén câu hỏi chỉ trực chờ tuôn ra ngay lập tức. Cho tới khi bước vào xe, khi nhân viên khách sạn đóng cửa và Hải Minh bắt đầu đi, tôi mới bồn chồn hỏi nhỏ trong ngập ngừng:
- Chiếc xe này… là … của anh hả?
- Ý em muốn nói rằng hôm qua xe này đón cảnh sát kia đúng không? Ừm… là xe của anh… Hôm qua, ông ta mượn.
- Anh có quan hệ thân thiết với cảnh sát điều tra vụ án của An Vi thế sao?
- Cũng không thân lắm. Không có vụ án An Vi nào cả, chỉ có duy nhất một vụ án về GHB thôi, điều này, em không hiểu đâu. Anh cũng không muốn em hiểu. Nên em đừng để tâm nữa. Anh xin em đấy. Vì anh?
- Vì anh? Sao em phải vì anh? Anh là gì của em? Người mới quen? Hay tình một đêm? Em cảm thấy…
Tôi chưa kịp nói dứt câu… thì Hải Minh đã ngay lập tức đáp lời.
- Anh là người em đã quên, rồi sẽ tiếp tục quên. Anh là ai, không quan trọng. Em cần thời gian để nghỉ ngơi. Anh thấy dạo này, em quá căng thẳng rồi. Nếu em muốn chuyển nhượng lại mấy nhà hàng đó, anh sẽ lo. Mọi việc, em nên để đó đi, đừng suy nghĩ nữa. Nhìn em xanh xao lắm.
- Em có cảm giác anh biết rất nhiều chuyện… Báo chí đang ì xèo việc GHB vào đây… Họ nói An Vi có liên quan đến sự việc này… Liệu số tài sản mà An Vi để lại… có gì mờ ám không? Em có quyền được biết những gì cô ấy để lại. Ngay cả cuốn băng giờ cũng biến mất, không rõ ràng.
- Chẳng phải em đã nghe rồi sao, cuốn băng không chưa gì cả, nên em không phải tìm kiếm nữa. Anh không muốn em gặp rắc rối. Em phải tin anh.
Hải Minh rời một tay khỏi bánh lái, anh nắm chặt tay tôi. Quay sang nhìn trìu mến, cái nhìn thể hiện rõ một sự yêu thương vô bờ bến…
- Tại sao em phải tin anh? Chúng ta chẳng liên quan gì đến nhau? Anh biết rõ về những thứ mà em đang tìm hiểu. Nhưng có vẻ như anh muốn giấu diếm, lấp liếm chúng. Tại sao em phải tin anh? Chúng ta mới quen nhau… chẳng có gì đâu mà tin tưởng được.
Hải Minh thở dài. Anh buông tay tôi ra và đạp ga rất mạnh.
- Bởi vì nếu không phải là anh, không ai đáng tin với em trên thế giới này.
Câu nói này, dường như, tôi đã nghe ở đâu, từ lâu… lâu lắm… Câu nói quen thuộc nhưng tôi không còn nhớ đã từng nghe nó hay chưa… Một thứ ảo giác… ảo giác làm tôi nhói đau trở lại.
Tôi im lặng. Suốt quãng đường sau đó, chúng tôi không nói thêm gì nữa. Tôi im lặng không phải vì tôi đã tin Hải Minh. Cũng chẳng phải vì câu nói của anh ấy… Tôi im lặng vì có một thứ gì đó rất sâu trong tâm hồn tôi trỗi dậy làm cho tôi đau đớn…
Nhưng. Tôi không biết điều đó là gì. Một cảm giác không thể định hình… đang vò nát tôi.
Khi chiếc xe đang chuẩn bị dừng lại ở nhà của Duy Anh và tôi, bỗng từ phía sau một chiếc Audi Q7 lao rất nhanh về phía chúng tôi.
Xe của Hải Minh lê một đoạn khá dài, mặc dù anh đã dùng hết sức để điều khiển. Chiếc xe đâm thẳng vào cây lớn ngay gần đó. Ơn trời, cú va chạm mạnh chỉ làm đầu tôi va đập nhẹ… Hải Minh không sao… Trán tôi chảy máu…Hải Minh vỗi vã xé tay áo sơ mi, đắp vào chỗ máu đang rỉ trên đầu tôi.
Chúng tôi bước xuống xe, xem có chuyện gì xảy ra. Hải Minh tiến lại gần chiếc Q7. Sau va chạm vào chúng tôi, nó vẫn im lìm ở đó.
Tôi lẽo đẽo đi theo Hải Minh:
- Chuyện gì vậy anh?
Hải Minh gần như lặng im khi cửa kính chiếc xe hạ xuống.
Duy Anh đang gục đầu vào tay lái.
Tôi bàng hoàng…
( còn nữa )
Gào – 23/3/2011
Khi chúng ta yêu nhau, chúng ta có muốn làm đối phương đau không? Không, chúng ta chỉ vô tình làm nhau đau thôi. Nhưng sự vô tình đó không chỉ là “lầm lỗi”, khi đó, chúng ta đã “mang tội”.
Tôi kể bạn nghe những tội lỗi ở đời…
Thẻ:An Vi, báo chí, chết, dư luận, Gào's Diary, Hải Minh, phần 1, phần 2, phần 3, phần 4, phần 5, tự sát, truyện, truyện dài, Vivian



Em đến đau tim mất thôi. *quệt mồ hôi *
Hay qua chi Gao oi,e cho mai moi doc dc
Đây là lần đầu tiên em đọc của chị. Mấy hôm trước đọc trên di động nên không comment được.Thực ra vì chưa đọc hết nên khó nhận xét.
Về nhân vật nữ chính em thấy có vẻ là một người từng trải.
Nhân vật Duy Anh thì chưa xuất hiện nhiều và chưa đê lại ấn tượng gì.
Hải Minh thì quá bí ẩn mà có khi anh này lại là kẻ giết Vivian cũng nên. Hay Hải Minh trong quá khứ từng có dây dưa với nhân vật nữ chính. Em quên tên rồi vì toàn dùng ngôi thứ nhất.
Em không biết Gào định chú trọng đến tình cảm nhân vật hay vụ án nhưng em hi vọng có thêm nhiều manh mối điều tra hơn,hoặc nhân vật nữ chính cố gắng tìm ra sự thật hơn…Thì em nghĩ truyện sẽ gây tò mò hơn.
À mà em cũng khá tò mò về nhân vật nữ chính. Không biết nữ chính là người thế nào? Có thực trong xã hội không? Kể cả những nhân vật trong truyện nữa.Em tò mò vì thấy cuộc sống của họ kỳ lạ thế nào Em chưa bao giờ biết những người giống như thế nên em chỉ thắc mắc trên thế giới này có những người đó không?
Tiếp tục đi ss
~ hay quá , em không muốn đọc dang dở
~
Hình như đã có quá nhiều sự phản bọi trong cuộc sống của tôi …….nên bị không thick phần này……về nội dung thôi nhé…….ý kiến riêng về cốt truyện thui chứ no vẫn hay và vẫn đang cuốn hút =.=
chờ phần 6 lâu quá chị ơi
GAO oi ! tai sao ban ko tim phong cach VIET NAM ,phong cak gioi tre VIET NAM,1 chut thoi cung dc cho nhom nhac ma ban dang lam quan ly, m thay giong HAN QUOC qua,biet la hoc theo ho la tot chu dung lam giong qua, vi van hoa 2 nuoc khac nhau ma, va nganh giai tri cua ta da bang ho dau,ko fai so thua kem ma ko lam giong ho,ma chung ta se chang bang ho neu cu lam giong ho,boi ho la HAN QUOC,nganh giai tri ho phat trien gan nhu la nhat CHAU A roi,gioi tre VIET NAM cung biet den ho qua nhieu,nhieu hon ca ho biet ve nghe si VIET NAM luon, cu co gang la cho ra HAN QUOC roi se bi coi la ko sang tao…. 365 BAND nhin vao tu kieu toc , an mac,bieu dien cung HAN QUOC hoa, chi khi nghe ho hat thi ah!nhom VIET NAM, ke ca cak tiep can tren youtube cung vay,ban cung quay canh doi thuong cuoc song sau san khau cua nhom cung la HAN QUOC….hay la chinh minh thoi, biet rang de tao ra 1ban nhac VIET NAM,mang phong cach VIET NAM ….de nhieu nguoi biet den la kho , m rat thik ban,ban rat gioi va ca tinh nhung hoi buon vi nhom nhac cua ban ,du biet do ko fai do ban ma con rat nhieu nguoi trong cong ty cua ban dang giup 365 thanh cong, thanh cong chi den khi ban lam cai do tu sang tao cua chinh minh thoi,mong 1 ngay se nhin 365 band thanh cong hon va khi nhin vao thi biet do la nhom nhac VIET NAM ,dai dien cho gioi treVIET NAM ….HI VONG…LA SE CO NHOM NHAC VIET NAM XUNG TAM…
em
phần 6 khi nào sẽ ra hã chị
Đợi Tự Sát của chị Gào gần 1 tuần nay rùi…
em thích những câu chuyện có cảm xúc và “ngông”…em đọc được trong mỗi truyện ngắn của chị những thứ em muốn mình phải biết và phải cảm nhận.
post phần típ nhanh nhaz c…………hồi hộp wa’………..giới thịu là bật mí Hải Minh là ai mak` h` e chưa bik nữa
………truyện c hay thiệt……….nhưng e thấy nó pha 1 chút kinh dị vs ng` lớn sao ý
……….giảm đc nhg~ phần đó thì truyện của c sẽ còn hay nữa ^^
……….
Đag đọc mà gián đoạn thế này chán wá chị Gào ơi ra tiếp phần 6 đi em háo hức lắm rồi
Sao lâu có phần 6 hả chị em tò mò lắm rồi đọc truyện chị viết hay thật. Hjhj
có cảm giác như vivian và “tôi” là một
một bệnh tâm thần phân liệt chăng???
một vở kịch
tự mình dàn dựng
tự mình diễn
uhm… đọc truyện thấy mơ hồ
cảm giác k rõ ràng
.
.
.
phải
trong cuộc đời
con người vô tình với nhau
quan tâm nhau một cách vô tình
áp đặt suy nghĩ cuả mình lên người khác
.
.
.
đâu là thật
đâu là giả
tin vào cái gì?
Lầm lỗi lớn quá.
Em có chút hồ nghi về cái bạn Hải Minh kia. Hình như là có relationship với nữ nhân vật chính.
Anyway, em chờ phần 6 của chị đến mức cổ dài ra 20cm rồi đấy =.=
khi nà chị úp Phần 6 zậy chị
?
Khi nào mới có phần 6 đây ss
(
úo nữa đy chỵ ơj
mình có thể cùng hợp tác làm phim không nhỉ
bao giờ mới có phần tiếp theo chị ơi
e muốn biết kết thúc quá
what the fuck? no viet cai quai j the nay?oi gioi oi. den dau tim mat^’
)
Công nhận truyện của gào nông nổj và kjnh dị thật.Nhưg nó pản ánh thực tế trong xã hộj,mặc dÙ nhưg chuyện”bê bốj”đócó ít
Một vấn đề gọj là tế nhị trong c/s ít ng dám “đào ngoáy”vào thì chỉ văn gào mớj thể hiện rõ nhất.Hj2.
văn của gào nổi-dị
cái này có thật không vậy khó tin quá đọc cứ như phim tâm lý xã hội có pha chút hành động vậy mà bạn chắc thích cái tên vivian này hả? thấy trong truyện cô ấy là ca sỹ(cho em gần anh thêm chút nữa) cũng có cái tên này
chj oj.fan 6 sao lau wa yay…hjx…hoj hop wa…
c ơi,khi nào tiếp Tự Sát 6 vậy???
…………..buồn!
Em thì mong chị sẽ sớm xuất bản, đôi khi chờ đợi cũng là cái thú rất lạ trong đọc sách…;))
như kít
con điên
up’ p6 lẹ lên yk chỵ….truyện hay wa’….thật kho’ tjn la` coa’ truyện như thê’….mọi truyện diên~ ra wa’ nhanh….wa’ đỉnh….:x:x:xxxx
chị rất thích đọc truyện của em,
truyện này hay và hồi hộp, mình thích nhân vật Hải Minh. Mình cảm nhận anh ý là người tốt.
nhan vat hai minh bi an wa to mo ge lun ak
anh nào đẹp giai quá đi
chị ơi , trong tập này có nhiều cảnh Hải Minh hun hít và ôm ấp quá , chị đừng để anh Isaac đóng mà
năn nỉ chị đó
(
và em chắc 100% , khi chị cho Isaac đóng xong những cảnh nóng trên , sẽ có vô số ngừi tự sát hoặc mún ám sát chị
chj uj vjet tjep dj hjx
truyện hay lắm c. ạh
e đã thích đcoj truyện của c. từ quyển cho e gần a thêm chút nữa ồi cơ
bây h` bạn e bảo c. đang có truyện mới nên e lên đọc
đúng là k uổng công e đợi c. ra truyện ms
hay lắm ạh
chi Gao` oi! truyen nay` rat’ hay e rat’ mun’ doc tap 6 lam’, nhung ma` trong truyen co’ nhung~ canh~ tren giuong, chi bao voi a dao dien dung` cho a Isaac dong nhung~ canh do nha, niu a Isaac dong nhung~ canh~ do’ chac’ co’ nhiu` ng`nhay lau` tham chi tu giet minh do (trong do co e nua~) coi nhu e cau` xin chj do’ e ko mun’ ca VN chet het au!!!
Em mong phần 6
Sao ma em thay sach cua chi Gao ban ra lau vay chi…hom even em da khong den duoc, tiec that…Rat mong duoc gap Gao va 365…
Cam giac nhu Hai Minh da quen biet “Toi” tu rat lau….Phai doi xem tiep phan 6 thoy….
ôi chị ơi =((
càng đọc em càng bị cuốn vào truyện :”>
chị ơi bao jờ thì có tự sát phần tiếp???
các phần đầu rất hay rất có ý nghĩa nhưng phần gần cuối thì có vẻ ko lôi cuốn lắm… anyway, it’s good!!!
hay hay hay
fần 6 lâu ra wa’……….đợi mãi…..khó chịu wa’………hãy cho ra fần 6 và n~ fần kòn lại……hãy cho ra nhanh lên…..hãy cho bik’ tất cả….hãy cóa 1 lời jải đáp…..mau ra nhé….mãi ủng hộ gào….
cot’ truyen k moj’,chj dag theo xu huong nhan vat bj am’ anh nhug chj khac caj cach ma ho bj benh thoj,trg tap truyen moj ra chj co fan nay la doc dc,con may fan khac k de laj an tuong j het
Ờ ờ !!! Thế là có bao nhiêu phần ý nhỉ !!! Ngồi in như điên mà không biết bao h thì cái máy in sẽ kết thúc cái tiếng kêu lạch cạch nữa !!!
doc cung hay va cuon hut lam ma,,,cam on vi da viet no….
Troi oy! doc comment cua may ban minh moi thay la dung. Con me Gao tu viet comment de khen minh, nhin vo may cai symbol cung 1 kieu la biet lien, con Gao nay bip bom, trang trao va benh hoan qua dey
Tìh cờ coi đc trailer tự sát nên vào đây đọc truyện. T k hiểu câu truyện đag cố đề cập vào cái gì nữa ~ nhữg câu văn cứ như tuột khỏi trí óc tôi v. ~ Mơ hồ qá.
a ha. Sau khi bị mọi người phát hiện gào viết comment tự sướng, công việc bị bại lộ, để tỏ ra khách quan, gào lại giả vờ tự đưa ra vài cái comment chê…che mắt được ai chứ. Nhìn vào biểu tượng giống nhau của các comment là biết cùng 1 nick, nhưng chỉ đổi tên khác. Thử hỏi khách nào mà rảnh vậy. Em còn trẻ con lắm gào ạ. Thật chất loại văn chương bây bạ, đê tiện của em chả ai quan tâm, đọc tới hết. Em nên rèn luyện tư cách con nguowiff mình và nhận thức sống cho có giáo dục đị rồi 50 năm sa hãy viết. Trình độ hiểu biết, năng lực văn hóa của em thua cả 1 đứa lớp 5, đã vậy còn ứng xử thô tục…
hjx doi phan 6 dai ca co
thật sự em thất vọng khi đọc truyện này của chị . em ko biết phải diễn tả sao nhưng nó quá nhợt nhạt, ko những ko thể hiện đc nội tâm nhân vật như các chuyện trước mà nội dung của nó cũng ko đặc sắc.Ko giống bất kì thể loại gì ,tình tiết chạy quá nhanh, các mối quan tâm của nhân vật đc diễn đạt khá hời hợt .Em ko biết các phần sau có gì mới ko nhưng nếu phát triển chuyện này theo hướng trinh thám điều tra thì sẽ rất tệ. Dù sao thì ko thứ gì là hoàn hảo cả . em rất thích 1 đoạn thơ của chị và em nghĩ nó rất sâu sắc , ko có 1 từ nào thừa . “Ngủ ngoan nhé em, nước mắt mưa. Thương em đau xót, giấc mơ trưa… Sống là cực nhọc… Chết là anh khóc… Phải làm gì … cho em bớt đau đây ??”.Chúc chị lun may mắn và thành công hơn nữa
chung nao moi coa phan 6 vay chi???
hum wa lan dau tien e dung trong nha sach lau den vay
lan dau tien e doc truyen of c
lan dau tien e biet ve c
truyen of c hay lam
sag tac that nhieu c nhé
lần đầu đọc 1 cuốn sách 3-4 lần k chán . Tự sát qá hay
cho mình hỏi có phần 7 chưa z mí bạn
ban oi tu.sat’ co;’ p` 6 chua hic dag doc hay qa’
CHI OI .CHI GHI NHANH CHO E DOK VOI EM GIEN WA.
het rui ah?
hay wa dj mat
Chừng nào ra tập típ đây chị
tự sát của bạn khá hay! nhung ban oi nhân vật “tôi” có quá ngốc không bạn. có lẽ cô ấy phức tạp hóa vấn đề không đáng phức tạp, và dơn giản hóa vấn đề cần đào sâu tìm hiểu. bạn gào xem xét thử nhá!
viết nhanh cho hết truyện đi chị
sao vậy bạn gào phần 6 của tự sát sao mãi không ra vậy?
up.. up…up…. nhanh phần 6 đi ss. ….. tò mò quá….
Truyện hay, lôi cuốn, nhưng dàn truyện ko đánh trọng tâm, em thấy đi lòng vòng nhìu wá… với lại em thấy một số từ ngữ trong truyện cần đìu chỉnh chút ít thì sẽ tuyệt hơn…. nhưng nói chung là GOOD….
hôm wa e lên youtube coi mấy clip 365 thì thấy mọi người cmt ko tốt về Gào…. cũng hơi ác cảm nhưng Gào là người đầu tiên thay đổi cái nhìn của em chỉ bằng một câu truyện thiếu hồi kết…. tuyệt … mong là sẽ được thân thiết và học hỏi nhìu ở Gào…
Luôn vui vẻ, xinh đẹp và thành công nha ss
dang hay ma lai het la sao????????
hjx chừng nào mới có phần 6 e mong lắm đó !!!
Mong e đừng ra bản full cho thiêng hạ đợi
) rồi lúc xuất bản truyện đảm bảo e cháy sách
)
có lẽ “Gào” “Mất” thật rồi không thấy phần 6 nữa
troi oi c dinh giet nguoi ha, sao k ra tiep di, dang hap dan ma. Doc kieu nay chac len con dau tim mat thoi.
Vậy cuối cùng Hải Minh là người gây ra cái chết
dang doc toi khuc hap dan ma ngung roi ,sao ki zay ?hjchjc ac qua di
\
Doi phan 6 cua GAO
CHI OI CHUA CO PHAN 6 HA CHI
cho` phan` 6 mon` moi, dau don’
(
con nguoi ma…………ai ma chan co su lua doi
ke ca nguk minh iu nhat
vớ vẩn quá
Nếu có thời gian, Gào hay các bạn ở đây vào xem và cho mình feedback về chương 1 của truyện đầu tay mình viết nhé. Đây là link http://khaleesiarong.wordpress.com/2012/03/17/truy%e1%bb%87n-d%e1%ba%a7u-tay-khaleesia/
PS. Mình cũng thích truyện của Gào.
Chaj` ơi…đợi pần 6 lâuuuuuu lắm òi á…ckỵ Gào ơi…làm ơn ra pần 6 đi…em đợi lâu lém ồu á
(
(