Chị ta gần như sững lại. Cánh cửa mở ra và tiếng nấc bị chặn lại nơi đầu môi. Đôi môi bật máu, nhưng có lẽ vết đứt trên đôi môi ấy không đau bằng sự tan nát nơi trái tim người con gái đó lúc này. Chị ta ngã xuống. Hai đầu gối quỳ gập xuống sàn nhà được trải thảm long màu ghi xám.
Dường như, sau đau đớn là thú tính. Bản năng trỗi dậy sau tổn thương, nỗi đau dường như bật ngửa.
Chị ta đứng dậy, lao về phía giường.
Một người phụ nữ gần như trần truồng đang hoảng hốt và run lên cầm cập. Cô ta nắm chặt lấy cánh ta cơ bắp của người đàn ông cũng đang trần truồng không kém bên cạnh mình. Cố gắng níu giữ những mảnh chăn mong manh quấn quanh cơ thể gầy gò yếu đuối, cô ta bám lấy mọi thứ như một sự cầu cứu và nước mắt ròng rã.
Người đàn ông duy nhất trong căn phòng gần như đóng băng. Anh ta thậm chí hình như không cử động cho đến khi vợ mình dung sức lực nhảy vào người tình cáo cấu cắn xé và cố gắng lôi cô gái đó đi xềnh xệch.
Anh ta đẩy vợ ra. Dằng tay mạnh và hất vợ mình bật ngã lăn xuống đất. Đầu chị ta đập vào thành giường và máu chảy đầm đìa. Chị ta bật dậy. Cô gái kia vẫn đang run sợ nắm lấy bàn tay “chồng người ta”.
Người đàn bà ghen tuông giựt mạnh tay cô gái khỏi chồng mình.
Những tiếng khóc và gào thét vang lên inh ỏi. Chúng pha trộn vào nhau để biến mọi giọng nói đều thành ra tạp âm, không thể phân biệt.
Chị ta giật mạnh tay cô gái. Cô gái mất thăng bằng tuột tay khỏi người đàn ông. Cô ta bị chị vợ lôi đi xềnh xệch như một cái xác chết. Rất nhanh, cô ta và chị vợ biến mất khỏi căn phòng sau tiếng đóng cửa rầm.
Người đàn ông lao theo, nhưng cho dù anh ta đập cửa, cánh cửa gỗ vẫn im lìm. Nó đã bị khóa lại. Và anh ta là người duy nhất bị nhốt lại trong cái quỹ đạo do mình tạo dựng lên.
…………………..
- Đủ chưa?
Một giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm và điềm tĩnh vang lên. Một cái giật tay thật mạnh.
- Buông ra
Cô gái giật tay khỏi người đàn bà đang lôi mình đi như nùi giẻ và tiếp tục bình thản nói, trái ngược lại hoàn toàn với phản ứng cô ta khi ở trong căn phòng – sợ sệt, bám víu. Giờ đây, cô ta nhếch mép, mạnh mẽ, đứng dậy, đường hoàng, hất tay người vợ và đạp chị ta xuống:
- Chị nghĩ là chị giỏi lắm hả?
Người đàn bà khựng lại. Chị ta gần như bị shock, những gì mà chị ta thấy giờ phút này, khác hoàn toàn so với cách đây vài giây khi ở trong căn phòng ấy. Cô gái này, dường như biến thành một người khác. Thái độ quay ngoắt, trở thành kẻ chủ động ngay cả khi cô ta đang đi ngoại tình với chồng người khác và bị đánh ghen.
Nhếch mép, cô gái cười. Người đàn bà không tài nào chịu nổi. Chị ta giơ tay định tát thật mạnh vào cô gái. Cô ta nhanh chóng phản xạ bằng một cú tát trời giáng bật ngược lại khiến chị ngã sõng xoài.
Ôm mặt hoảng hốt, người phụ nữ thốt lên:
- Mày là con điếm. Mày là một con đĩ, mày cướp chồng người khác, mày không thấy đốn mạt hay sao?
Cô gái xoa hai bàn tay vào nhau, lại nhếch mép. Hướng ánh mắt sắc lẹm về phía người phụ nữ vừa bị cô ta “đả thương”, chậm rãi, cô ta đáp:
- Đã từ lâu rồi, tôi không sợ bị người ta chửi mình là đĩ là phò. Tôi chỉ sợ phải đi chửi người khác là phò, là đĩ. Tôi không sợ bị mang tiếng cướp chồng người khác, chỉ sợ bị người mình yêu thương làm cho tan nát mà thôi. Chị không nhớ tôi là ai ư?
- Mày… Mày… – Người phụ nữ run run lên, mắt đỏ quoạch đầy căm tức – Mày là một con đĩ!!!!!!!!!!!!!! – Chị ta hét lên
- Phải rồi, tôi là một con đĩ. Phải chửi người khác là đĩ chị có thấy đau lòng không ? À không, ý tôi không phải là chị đau lòng vì phải gọi tôi là đĩ, mà chị nghĩ đi, vì tôi ngủ với chồng chị, nên tôi là đĩ đúng không ? Bỗng dưng phải chửi một người vì một sự thật mà mình không làm gì nổi… Nghĩ xem, bị chửi thích hơn hay đi chửi sướng hơn. Nhìn chị kìa, tôi là đĩ, cũng không thảm hại như chị, một con phò có chồng mà không biết giữ. Làm đàn bà, phải học cách mà THÂM lên. Chẳng phải chị đã từng rất THÂM sao? Sao bây giờ lại bị THẤM nhục thế này?
Người phụ nữ ức tới nỗi không nói nên lời. Người chị ta run cầm cập. Hai hàm răng va đập vào nhau và bám chặt lấy lồng ngực mình. Nước mắt dàn dụa.
- Chị khóc à ? tội nghiệp nhỉ ? Tôi phải làm sao bây giờ ? Tôi sai rồi, tôi xin lỗi chị nhé ! Xin lỗi vì đã ngủ với chồng chị. Tim chị đau lắm phải không ? Khổ thân chị quá, giờ sao ?
Cô gái tiếp tục mỉa mai và rồi phá lên cười thật lớn. Quần áo rách rưới, thân thể dường như quá tệ hại với những mảnh vải tả tơi. Nhưng cô ta vẫn không hề run rẩy như người phụ nữ mình mẩy phẳng phiu đang gục dưới chân mình.
- Sao mày, sao mày lại làm thế với tao ? Mày muốn gì ?????? – Người phụ nữ nghiến răng vào nhau.
- Muốn gì à ? Muốn chị chửi tôi là đĩ là phò. Giống như ngày xưa tôi đã từng muốn gào lên như vậy với chị, nhưng không thể.
- Cái gì ?
- Chị không nhận ra tôi đúng không ?
- Mày là ai ? là ai ?
- Là người đã bị chị cướp đi thứ quý giá nhất cuộc đời, để mang về làm đồ chơi cho chị. Và bây giờ, chị hãy xem tôi lặp lại hành vi của chị như thế nào. Hãy trải qua cái cảm giác mà chị đã gây ra cho tôi, đã hủy hoại tôi.
Người phụ nữ co mình lại. Chị ta ngước đôi mắt đẫm nước nhìn về phía tình địch của mình, rồi loạng choạng đứng dậy.
Bỗng nhiên, người đàn ông hoảng hốt chạy ra. Cô gái nghe thấy tiếng bước chân, đột nhiên ngã quỵ và… ngất.
Người đàn ông chạy tới bên người tình, ôm chặt lấy cô ta như cố gắng bao bọc những mảng thịt da lộ liễu. Anh ta khóc. Ngước lên nhìn vợ mình:
- Em điên à, em làm cái quái gì vậy? Sao em lại độc ác đến như thế? Đây đâu phải lỗi của cô ấy.
Người vợ sững người nhìn chồng mình. Hai cánh tay chị buông xuôi. Lững thững, chị quay lưng bước đi. Người đàn ông vẫn ôm người tình mà xuýt xoa khóc lóc. Cô gái khẽ mở mắt, nhìn về phía người đàn bà đang đi dần về phía xa, nhếch mép, cô ta cười.
Tất cả đều đã mất tất cả!
( Gào – 1/11/2010)



Hay
Độc
Đúng là kiểu của Gào!
Chờ mãi mới thấy Gào post bài mới đó. Gào dạo này ít viết quá nhỉ!
Truyện hay đó, nhưng vẫn còn dài so với cái tên “cực ngắn”. Truyện cực ngắn nhẽ nên như vầy:
Người đàn bà bước vào. Cô gái như run sợ níu lấy người đàn ông, nhưng liếc mắt nhìn người vợ khẽ nhếch mép cười. Người đàn ông hùng hổ xô vợ ra, vỗ về cô gái.
Và người bàn bà bước đi.
Hết truyện
…
“Tất cả đều đã mất tất cả!”
Thù hận…
Chất
đọc cứ thấy tức tức thế nào =)
Hay wa’ c ơi :X:X:x
tuy ngắn mà chất lượng…
sâu sắc nữa…làm người đọc suy ngĩ nhìu lắm
chị viết rất hay
thích truyện này quá!
vẫn thích kiểu đối đáp trong nh~ nhân vật của Gào
em thjx truyen of chi. … ! … no’ tha^t. !
tryn ny hej hej yk’ nhj~! lam ch0 ngte fej suy ngj nhju thjt nhju! tryn tuy ngan nhug no w0a daj tr0g suy ngj kua ng d0c
truyện bạn viết hay và chân thực như của 1 người từng trải vậy, bà cụ non
đọc cái này em hụt hẫng chết đi đc T___T ước j nó dài thêm xíu nữa, nó bi đát wá àh T___T chị viết truyện có kết thúc có hậu đi
công nhận ngắn thật
Ở trang soạn thảo, bấm vào HTML bên góc phải bên trên của cửa sổ soạn thảo, rồi xóa bớt khoảng trắng giữa 2 đoạn văn. Dòng chữ xuống hàng sẽ gần nhau hơn. Chúc vui!
Gào style
truyện này hok hay chị Gào ơi
. em thấy đoạn đầu có những chỗ tả hok sắc sảo như bình thường chị tả trong những truyện khác:(
tất cã đều đã mất tất cã !
Cảm ơn Gào vì đã cho tôi một cảm giác rất thật.Cảm giác giày vò ,quặn thắt, bẽ bàng, chán chường, đọc xong ko muốn lấy chồng luôn, dù là ai trong 2 người phụ nữ này thì đều là nạn nhân của câu chuyện. Chỉ có người đàn ông ở giữa là được lợi, anh ta được chon giữa vợ và người tình. Anh ta nghĩ mình là ai mà dám lớn lối la vợ trong khi anh ta là một người sai trái. Đừng có lỗi là ở cô gái kia đã quyến rũ người đàn ông và phá hoại hạnh phúc của người khác, tiên trách kỉ hậu trách nhân, nếu ko phải vì anh ta ko kiên định, ko có một niềm tin chắc chắn vào tình yêu mình dành cho vợ thì cô gái kia dù có làm j anh ta cũng ko thể để xảy ra chuyện như thế được. Đúng là tồi tệ, tàn nhẫn. Chuyện buồn, ta cần hít sâu và ngẫm nghĩ, nhất là các quý ông, điều này là quá thực trong cái xã hội này. Chúng ta là con người đừng để thua con vật.
truyện hay lắm nhưng không thích cái kết của nó. biết là gieo gió thì phải gặp bão nhưng đôi khi ko cần trả lại cho nhau như vậy. thù thù oán oán rồi đến bao giờ
Dù đã rất cố gắng, nhưng vẫn không giấu nổi sự trẻ con và giả tạo.
hix hix đọc bài viết của em sao anh thấy toàn nói xấu đàn ông không vậy?có vô lí lắm không…?yêu và được yêu giữa hai người đều nhận được những cảm xúc như nhau mà…tại sao….?
truyện vẫn còn dài
nên giải mã tìh tiết vì sao cô gái trả thù
em rất thích cốt truyện nhưng cái kết chưa thõa mãn đc khi đọc
Hết rồi ma`… nguoi dan ba quay lung dj … chong voi cô nhân tình… chỉ zj thuj…
Chj oj!e thjch doc truyen cua chj nhug truyen nay e thay chua sau that.e van ko hjeu dc taj sao co gaj laj tra thu nguoi vo.neu co thoi gjan chj gjaj thjch them chj nhe’.e to mo wa!hjx
tất cã đều mất tất cã !
Rất hợợơp vơi tâm trang . e rất thíc văn cũa chị , sao chơ mãi mà không thây chị viêt bai mơi ?
Trong truyện ngắn này, nhìn vào thì có thể nghĩ người phụ nữ đi giật chồng người khác kia là người thắng cuộc, vì cuối cùng cô ta chính là người nở nụ cười thỏa mãn và ngạo nghễ. Nhưng cái con người từng bị hủy hoại 1 lần ấy, đã từng đau đớn đến sụp đổ 1 lần ấy… tại sao bây giờ lại tự hủy hoại mình 1 lần nữa, sao lại tự dìm ngộp bản thân trong thù hận thế này?
Ai mới là người đau đớn hơn, người đàn bà chỉ mới trải nghiệm lần đầu nỗi đau mất mát, hay người phụ nữ đã 2 lần bị giày vò trong tuyệt vọng và thù hận.
Cả 3 nhân vật trong truyện, cả 3 cách sống ích kỉ và sai lầm.
Cám ơn Gào về truyện ngắn ^^, nó khiến mình phải thay đổi vài suy nghĩ cố hủ trước giờ.
…ko bàn cãi
ấn tượng
đúng là cỉh có Gào mới viết được thế này :”>
Pác Gào viết nhìu chuyện về ” phò phạch ” thật đó. Nhưng em phục sát đất về khả năng của pác viết truyện. Làm cho người đọc cảm giác như đang nhìn thấy vậy. Thanks for watching.
e thích truyện này lắm…nó có chiều sâu và để cho ngi đọc phải suy nghĩ..một cái kết khiến cho ngi đọc có những suy nghĩ và cảm xúc khác nhau nghiêng về 2 ngi đàn bà khác nhau.. love it..<3
so good….!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
bt.ko thât.nhiều chuyên cua chi hay nhưng co nhưng chuyên ko giong thuc te ko that
truyện hay…e hận những con đàn bà đi cướp chồng của ng khác…e hận thằng khốn nạn.thằng chó đểu đó…HẬN..
Tất cả đều đã mất tất cả!
câu này Elle nghĩ có một chút không liên quan đến thời điểm, một chút thôi…
tôi cảm giác đây chỉ là 1 đoạn trích trong cả 1 câu truyện dài… bạn đề ra đc mâu thuẫn, nhưng chưa tận cùng giải quyết đươch cái mâu thuẫn ấy. Lối viết gai góc nhưng nội dung hời hợt quá..
Đó chỉ là chút đóng góp của tôi- độc giả thôi
Mong bạn phát huy yêu điểm, khắc phục nhược điểm
Oan oan tương báo bao giờ mới dứt ? 2 người đàn bà này người nào cũng ngu ngốc và quá phụ thuộc vào đàn ông. Chồng mình mà ngoại tình mình đập vô cái mặt nó trước á, khỏi nói nhiều.
) túm lại 2 bà này làm mất mặt chị em phụ nữ quá >”<
Thik truyện này của chị
Hãy Sống vì nhau!
Hay song vi nhau!
thuc su la rat hay.ma seo tu sat lau co phan 6 zay chj
k ghét gì bạn này đâu. nhưng cái này k thể gọi là văn được. kiểu nó giống ghi lại một vài cảnh đã xem ở một vài bộ phim nào đấy. nhưng cái đáng nói là văn phong. đọc cái này mà liên tưởng tới Lê Kiều Như. hic. thương cho nền văn học nước nhà !
thứ quý giá nhất của con bé con gái kia là cái gì ?
Truyện ngắn-comment ngắn: chỉ 1 chữ :”hay”!!!
truyện thì có hay í ! nhưng mà tại vì ” cực ngắn” nên làm cho người đọc vẫn k thể hiểu rõ cốt truyện tại sao người con gái kia phải trả thù ! có thể là ý của G mún cho người đọc có thể tự tưởng tượng, suy nghĩ ra một câu chuyện mở nhưng ở đây G đã nói là có nguyên nhân bắt buộc cô gái phải trả thù và nguyên nhân dẫn đến hận thù thì không phải ai cũng có thể cảm nhận như ai
Viết để đọc chơi thôi thì đc
sry vì nói thẳng
trẻ con!
Tôi thấy Gào còn trẻ, có năng khiếu viết lách. Bạn có khả năng viết ra những câu truyện ăn khách, cuốn hút người độc, đặc biệt văn phong có có chất đàn bà,…do đó sẽ rất hấp dẫn đối với các nữ teen. Tuy nhiên, đó cũng là giới hạn của Gào. Bạn viết sách được, bán chạy, nổi tiếng, có lượng độc giả nhất định. Nhưng bạn hụt mất nền tảng văn hóa rồi! Truyện của Gào thuần túy là giải trí và phô bày những cảm xúc, nhưng suy nghĩ vụn vặt kiểu những cô gái lập dị, có cá tính…Còn nếu muốn vương đến văn chương đẳng cấp thì chưa thể.
Mong bạn sẽ từng ngày bứt phá, lột xác để không phải chỉ là cây bút thị trường, giải trí có tính teen trẻ con mà con là nhà văn có chiều sâu thật sự!
Dù sao bạn đã làm được điều mà nhiều người ko làm được, trong đó có tôi: Viết ra sách, có độc giả, tạo dư luận.
Mong bạn ngày càng chín chắn hơn!
Đọc tự sát xong e thấy yêu chị thế
Quả thật cuộc sống ko giới hạn
Trùm chuyện ngắn cũng hay
E ko thik đọc sách hay tiểu thuyết lắm
Nhưng lần đầu tiên 1 nhà văn có thể chinh phục em.ILUSM
Rất vui nếu chị có thể nói chuyện với em qua YH kebaothu90 :X:X:X
hay thế! đọc thấy tức nhưng vẫn mún đọc tiếp
Nhin ba cai comment nay la bit con Gao tu tao ra de tu suong roi. Ai ma ham mo loai nguoi co chut tai vat va vo van hoa nh Gao! Nham Nhi!
Dung la cach viet truyen cua con nha vo giao duc va mat day, dau oc can ba, benh hoan, tre con va doi truy!
chưa bh gào nhận gào là nhà văn.. mọi người nên biết thế.. Mà k thích thì thôi, chướng tai gai mắt thì tránh đi..bận tâm làm j r chửi bới linh tinh.. Mà nên xem lại đi.. mình có bằng người k mà đi chửi người Không bắng nen ghen ăn tức ở à?
)).. hô hô..??? có thẳng thắn phán xét mọi chuyện như Gào k?
).. haha.. k nói thì cũng chẳng ai bảo mọ người câm đâu… càng nói càng thể hiện mình lùn văn hóa, chỉ có những còn người tầm thường mới làm trò tầm thường..:)). Ở đời phải biết mình là ai..
Gào –> con Cave Hà Nội!
Sao trên đời lại có giống chó cái như con gào được chứ?
nghe danh con cave thui nay da lâu, ko tin duoc con di Gao lai mat day, dam duc va de tien nhu vay. thui hon con mu le kieu nhu va do hoang diu. con ngua cái, chet me may di,
Con quy cai nay ma nha van cai cho j! anh cho may bu cu anh con ko chiu! mat may dam tien chit me!
ai ma ghen tuc voi con di nhu em ha Gao? Em giong nhu con cho cai, hung tinh, sua bay sua ba lam o nhiem moi truong nen nguoi ta cam ghet, vo day yeu cau e nghi viet! Em ma nghi viet chi cho e 1ti vnd, va cho e bu cu chong cua chi 1 dem. ok nha em! e la con cave thieu trai! them dan ong chet me ma ko theng nao chiu …nen viet van …truyen cua e giong nhu quang cao e la con cave dang xin xo dan ong thuog hai cho e mut cu..mien phi…that xau mat phụ nu viet nam!
“lun van hoa” —> haha, vay con di cho nao len comment chua bay ba ban doc. May da xb truyen thi may fai chap nhan du luan phan xet. co ai chui dong lai nhu may ko? dung nhung loi tuc tiu, dam tien. May coi lai cai mat cua may coi no de tien va thui tha the nao? may chinh la mu Pho doan tuong lai trong truyen “so do” cua VTP!
nhin vo la bit con Gao tu viet comment ao de tu suong rui! van cua Gao thui nhu cuc cho!
ôi! BO Tay voi con di cho Ha Noi ny lun! Gao oi bu cặc a k gào!
Khuyen Gao mot cau chan thanh: nen di phuc hoi nhan pham lai di roi hay vit. Em la dua con gai thiu giao duc va bay ba nhat vitnam. nhuc thiet
em thích truyện này , viết như vậy mới đúng phong cách của chị gào .đây là 1 câu chuyện đáng để suy nghĩ. bạn tiểu tại nói rất đúng, 3 con người , 3 lối sống ích kỉ . Mình có 1 người bạn có hoàn cảnh tương tự như câu chuyện trên. Sau 4 năm yêu nhau , người đàn ông mà cô ấy hết mực yêu thương đã ngả vào lòng 1 người phụ nữ khác. 1 đám cưới diễn ra và kẻ chiến thắng ko ngờ có 1 ngày mình phải khóc đau đớn khi nhìn thấy chok mình trên gường cùng người yêu cũ . Bạn gái tôi cuối cùng cũng đánh bại đc tình địch của mình nhưng lại 1 lần nửa tự dày vò bản thân mình , 1 lần nữa đau đớn . Kết quả , 1 gia đình tan nát, ai vui , ai buồn. Chỉ còn lại nỗi đau bất tận….
Các bạn chửi Gào vì Gào chửi người… Thế thì các bạn khác gì Gào?
Cách tốt nhất là cả 2 bên cùng im lặng, thế thôi
.
Em đọc truyện này chẳng hiểu gì hết chị ạ :”>
Có lẽ em còn nhỏ quá…
Nhưng em thấy nó hay. Cảm nhận của em thôi.
Cố lên chị nhé.
hjx tham qa
hjx tham qua
truyen doc hoi kho hieu
Uhm..có hơi khó hiểu. Có phần rắc rối. Nhưng vẫn đọc mà. Đừng quá cay cú được ko mấy bạn? Trong đoản văn ấy, phần nào hay ta nhớ, phần nào dở ta bỏ qua. Cứ suy nghĩ vậy nhé cho cuộc đời nhẹ nhàng hơn!! ^^ Oki?!?
“Truyện cực ngắn nhẽ nên như vầy:
Người đàn bà bước vào. Cô gái như run sợ níu lấy người đàn ông, nhưng liếc mắt nhìn người vợ khẽ nhếch mép cười. Người đàn ông hùng hổ xô vợ ra, vỗ về cô gái.
Và người bàn bà bước đi.
Hết truyện”
Hay lắm!! Bạn Khương Duy Bùi. LIKE!
to chang hieu cau chuyen nay viet ze kai j nua doc changco ND j ka chan è
thât sự tớ cung kô hiêủ gì cà?chuyện quá ngắn GAò ak.bạn vit như con cặc
w0w~ . Em rất khâm phục cách viết của chị . Chúc chị luôn thành công trong cuộc sống nhé
Hơ thật là quá khâm phục cách viết truyện của chị Gào đấy. Không hiểu nổi được chị có học văn tử tế hay không mà viết hay thế không biết. Nội dung chả có gì ngoài mấy câu đối thoại lung tung cắt ghép lại với nhau miễn cưỡng cũng có thể coi là một đoạn. Còn ngôn từ thì lung lung cuồng dại. Muốn thể hiện cái tôi sự cá tính ư? Xin lỗi e hok tìm thấy đc những thứ ấy trong văn của chị mà chỉ toàn là ngôn từ của một con điên rẻ tiền không hơn không kém.
chị gào ơi!sao lâu e ko thấy chị post bài mới thế chị! bjờ thì có tự sát 6 hả chị? r thik đọc truyện chị lắm,hiii
tôi không bênh Gào , nhưng quả thật có những bạn chửi Gào thật thậm tệ , thử hỏi văn minh ứng xử của họ ở đâu , tôi thấy họ chỉ giỏi xúc phạm người khác , họ có lịch sự gì đâu mà mong muốn người khác lịch sự lại . thật bùn cười
.hay
Hay bạn mê
đau
Một thể loại văn phù phiếm, vô nghĩa, chơ búa, truyện này chỉ để đọc rồi quên, nó chả có một chút tác dụng nào cho xã hội hay con người. Bạn đang kêu gọi mọi người sống là phải trả thù, phải thâm hay sao. Mình không nói về con người bạn, nhưng truyện bạn viết thực sự mà nói thì vô nghĩa. Tôi tin là ai hiểu 1 chút ít về văn học cũng hiểu điều này.
Câu từ lấy chỗ nọ bù chỗ kia ráng cố gắng bật ra chút gây cấn để tạo sự chú ý, nội dung quanh quẩn đau khổ, bi đát, vớ vẩn… ba xu. Lượm nhặt những thứ đoạn cụt lủn và nội dung ai cũng biết đem ráp vào thành 1 sản phẩm tự chế có kết quả. Ai động đến thì ngoác mồm ra chửi cho thỏa thích…” Nhà văn trẻ” có khác!
Rất thích, rất rất thích. Chị ơi, em đã từng như vậy đấy, đã từng muốn chửi vào mặt cái đứa cướp người em yêu thương bằng những lời xấu xa nhất, nhưng không thể. Em – 1 khi đã bước đi thì không quay đầu, nên cũng k phí thời gian chỉ để làm lại cái việc đó cho con kia xem, nhưng em tin, rồi sẽ có 1 ngày nó nhận được, những gì nó đáng phải nhận, yêu nhân vật cô gái, rất yêu…
em thấy có những người chửi văn phong của chị: rằng nó chỉ như 1 con điên rẻ tiền, chỉ biết gào lên, rằng lung tung vô định. Nhưng những người đó, liệu có biết cái gì là bộ mặt thật của cuộc sống? có biết cái gì là đau khổ? biết được bản chất thật của họ không? chỉ những người thực sự điên mới hiểu được: giá trị của 1 con điên.