Ở một nơi tuyết rơi.
Tôi đến Nhật trong một màu đông lạnh lẽo. Tuyết phủ rất nhiều làm băng giá trái tim cô đơn, yếu đuối của tôi. Thành phố – nơi mà tôi ở, không còn nhớ nổi tên nó là gì, không còn hiểu nổi vì sao tôi ở đó…. Chỉ còn khuôn mặt tôi nhăn nhó, nắm chặt từng bông tuyết tan ra trong bàn tay đầy hơi giá.
Ở một nơi tuyết rơi, ngập ngừng nhìn lên bầu trời với những đám mây thưa thớt lởn vởn. Tôi thở dài. Hơi thở hát ra những làn khói mờ ảo…. Tôi đuổi đôi mắt mình dõi theo hơi thở đang bay lên ấy.
Ở đây, tôi một mình… Ở một nơi tuyết rơi….
…………………………
Chúng tôi yêu nhau hai năm, thời gian không dài cho hai chữ “xa cách”. Người ta yêu nhau 20 năm, còn có thể chia tay, làm vợ chồng nhau biết bao nhiêu ngày, còn có thể dễ dàng ký vào đơn ly dị. Có với nhau vài mặt con, vẫn có thể đường ai nấy đi… Vậy thì thử hỏi, hai năm trôi qua, nào có nghĩa lý gì?
Tôi không hiểu vì sao chúng tôi chia tay. Bây giờ không hiểu, khi đó không hiểu, và có lẽ sau này… cũng sẽ không hiểu. Thật dễ dàng tìm ra quá nhiều lý do cho sự tan vỡ. Nhưng không dễ dàng để chấp nhận nó. Chính vì thế, tôi đối phó với khó khăn và đau đớn lúc này bằng cách cố tình không hiểu mọi thứ.
Bằng cách “cố tình” đó, tôi đã trốn chạy nỗi đau rất tốt. Tôi chạy từ chỗ này sang chỗ khác. Từ không gian mà chúng tôi sống tới nơi này, nơi hoàn toàn không có một hình ảnh hay ký ức nào về mối tình ấy… Tôi “tẩy chay” quá khứ của mình, “tẩy chay” tình yêu đã từng rất đẹp mà bây giờ tôi không còn nữa.
………………………….
Những ngày tôi – còn – có – người – yêu. Chắc đã lâu lắm rồi. Vào mùa đông, tôi hay quoăp lấy người anh vào mọi lúc. Khi chúng tôi đi bộ trên đường, tôi cũng lấy 2 tay ôm anh từ đằng sau, bước chân của chúng tôi cùng một nhịp. Vì thế mà, cả hai chúng tôi đều đi rất chậm. Một đoạn đường ngắn. Mãi không về nhà.
Mùa hè, chúng tôi cũng không buông tay nhau ra, cho dù trời có nóng. Bàn tay chúng tôi đan vào nhau, ngay cả khi mồ hôi ướt đẫm cả đôi…
Nói chung, chúng tôi đã từng quấn quýt nhau không rời.
Tôi nhớ rằng anh rất yêu tôi. Anh đã từng đi bộ giữa đêm đông lạnh cóng, suốt 5 cây số, để đến với tôi chỉ vì tôi dỗi.
Bây giờ, anh biến mất khỏi cuộc đời tôi không lý do.
Điều đó quá sức chịu đựng của tôi.
Nhưng… quá sức chịu đựng thì đã sao nào?
Chẳng sao cả, tôi vẫn phải chịu đựng cho dù có quá sức đi chăng nữa.
Vẫn phải chịu đựng!
Chịu đựng hoặc giết chết quá khứ đó!
Bằng cách này hay cách khác!
Nhiều ngày tuyệt vọng, tôi đã quá mệt mỏi.
…………………………….
Tôi có một huấn luyện viên Yoga. Anh là người khá trầy trụa với cuộc đời và thừa thãi kinh nghiệm sống, hơn tôi tới 15 tuổi. Ngày tôi ủ dột tại phòng tập, anh đã tới bên tôi và nói rằng: “Hãy quên đi! Khi một con chó chết đi, ta rất buồn. Nhưng cách tốt nhất để quên con chó đã chết, là kiếm một con chó khác về nuôi.”
Vậy đấy, anh ấy coi tình yêu như việc nuôi chó. Và khuyên tôi nên relax vài ngày, tìm một con chó cho ra trò và nuôi chó cho tốt, để nó đừng có đột ngột biến đi.
Thế là tôi đến đây. Giữa mùa đông lạnh giá đơn độc nơi tuyết chẳng thể tan. Nắm chặt từng phút giây đơn lẻ để những tiếng thở dài trở nên xa vắng quá đỗi.
Và chúa trời…. đã ban cho tôi một cuộc chơi mới, ở chính nơi này, tôi đã có “con chó” mới của mình.
………………………….
Tình cờ, tôi gặp bạn của người yêu cũ tại đây. Sự tình cờ này, rõ ràng là đã được sắp đặt sẵn. Chẳng lẽ sau cái lần tình cờ này, giống như trong phim, chúng tôi sẽ yêu nhau. Mối tình sẽ đè lên những mối tình, những mối quan hệ sẽ chồng chất bon chen cùng ghen tuông, tình yêu và thù hận?
Không hề, tôi gặp Tony vào ngày thứ hai khi đến nơi này. Trời có nắng. Một ngày nắng hiếm hoi trong mùa tuyết lớn. Nắng tuy rất nhạt thôi, không thể làm tuyết tan trôi nhưng cũng có thể làm người ta thêm ấm áp.
Đang lang thang trên đường, đi về hướng vô định, lấy chân hất từng bông tuyết lên trời cao và dùng tay chộp lia lịa chúng, tôi y hết một đứa nhãi con ham chơi, nghịch những bông tuyết trắng muốt rồi lấy làm thích thú hả hê quá đỗi.
Bống nhiên, có tiếng ai đó gọi tôi rất to. Lạ lẫm trước một giọng nói cùng ngôn ngữ hiếm hoi bên trời xa xứ, tôi giật mình quay lại.
Là Tony, anh ta mặc một chiếc áo jacket rất dày, đi đôi boots Gucci y chang đôi tôi tặng người yêu cũ. Điều đó khiến cho mắt tôi nheo lại, khuôn mặt hơi co vào. Mới lạ lùng làm sao, sau khi giật mình quay lại, điều đầu tiên tôi dõi mắt vào, chỉ là đôi boot Gucci, chứ không hề nhìn vào người đang nói chuyện với mình. Tôi không còn nhớ Tony nói gì ngay lúc đó. Hoàn toàn không nhớ.
Chúng tôi hình như đã chào hỏi nhau sơ sơ. Tony có nhắc gì đó tới chuyện tôi và bạn trai chia tay. Anh ta tỏ thái độ ngỡ ngàng về điều đó.
À ừ, cũng phải thôi, tôi cũng ngỡ ngàng, và tất cả mọi người, không chỉ riêng anh ta và tôi, tất cả mọi người biết chúng tôi, đều ngỡ ngàng cơ mà…
………………………….
Tối hôm đó, Tony tới khách sạn mà tôi đang ở. Anh ta hẹn tôi đi ăn tối.
Vẫn đôi boot Gucci đó, tôi cứ cặm cụi đắm đuối nhìn nó miệt mài.
Khi chúng tôi ngồi trong nhà hàng, trước lò sưởi. Tony cởi áo khoác cho tôi, vắt lên sau ghế, bỗng dưng tôi va người vào ngực trái của anh ấy. Tim Tony rõ ràng đang đập rất nhanh.
Không hiểu vì sao lại thế!
Tôi vẫn nhìn mãi cái đôi giày Gucci.
………………………………
Tony là một chàng trai không hề tốt. Anh ta khác hẳn với người tôi yêu. Suốt ngày chỉ biết chơi bời gái gú. Anh ta có một nhan sắc hạng A, nhưng trái tim hạng bét. Anh ta luôn dùng nhan sắc hạng A để tán tỉnh các cô gái và rũ bỏ họ bằng cái trái tim hạng bét của mình.
Thường thì, Tony luôn có con gái đi cùng. Việc anh ta đi một mình thực sự là một điều rất lạ lùng.
Khung cảnh chẳng khác nào đôi boots Gucci, vì tôi cứ chỉ chăm chú nhìn vào nó mãi. Đôi boots này tôi mua tặng người yêu trong một đợt sale off, nó là đôi duy nhất còn lại trong một đợt hàng tồn. Lý do là vì size của đôi này là size to nhất, có lẽ rộng thênh thang so với quá nhiều đôi chân. Người yêu tôi khá cao, đôi bàn chân rất to nên rất khó tìm giày cho anh ấy lúc đó.
Rõ ràng, đôi boots này quá đỗi thân quen.
- Em và thằng bạn anh sao rồi?
- Anh chưa biết sao mà còn phải hỏi
- Ừ, nó hơi trẻ con
- Người lớn hơn thì có len lỏi thêm được gì không?
- Chắc em buồn lắm!
- Buồn thì có luồn lách thêm được tí hy vọng nào không?
- Nghe em nói thì có vẻ em buồn lắm
- Em biết chuyện của Tuấn chứ?
- Chuyện gì?
- Em không biết à?
- Ý anh là chuyện gì?
Tonny tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi không nói gì thêm nữa. Khi Tonny nhắc tới tên người yêu mình, tôi chỉ có một cảm giác duy nhất là rùng rợn. Có điều gì đó rất lạnh lẽo ở đây. Lạnh lẽo tới nỗi, tôi bỗng dưng co mình lại.
Thấy tôi có vẻ run rẩy, Tonny vội vã đứng dậy lấy áo khoác của mình choàng vào người tôi.
- Cám ơn, em ổn
- Hừm, trông em chẳng có vẻ gì là ổn cả.
Chúng tôi ăn tôi và trò chuyện dăm ba câu chuyện lẻ tẻ. Tonny không nhắc thêm về người yêu tôi thêm một lần nào nữa. Tôi cũng không tò mò, chẳng muốn biết “chuyện đó” mà Tonny đề cập tới là chuyện gì. Dù sao, đau khổ ở đây cũng quá đủ rồi.
Cuối buổi, chúng tôi đi bộ về nhà. Trên con đường tuyết phủ lún chân, Tonny bỗng nhiên rút máy chụp hình trong túi áo khoác ra, quay người về phía tôi, chụp liên tục.
Tôi chau mày, ánh sáng của đèn flash làm tôi chói mắt.
- Trông em như thế này mà anh cũng chụp!
Tôi với tay dằng lấy cái máy ảnh. Chúng tôi rượt nhau trên con đường phủ đầy tuyết. Mãi một lúc sau, khi cả hai chạy đến mệt phờ, rồi ngã xuống đám tuyết trắng xóa, tôi mới có thể cầm được chiếc máy ảnh trong tay.
Tonny nằm sõng trên tuyết, thở hổn hển. Tôi lụi cụi cầm chiếc máy ảnh, xem lại hình, nhăn nhó và xóa lia lịa.
Bỗng nhiên, mặt tôi tái mét, tay tôi run rẩy. Chiếc máy ảnh tưởng chừng như chỉ muốn rớt xuống ngay lập tức. Ngón tay trỏ của tôi lập cập bấm phím chuyển để xem hết những hình ảnh mà mắt tôi không dám tin….Môi tôi bắt đầu mím chặt, chặt tới nỗi tôi đã khiến nó chảy máu lúc nào không hay.
Tonny hí hửng ngồi dậy, quay sang phía tôi đang định nói điều gì. Thấy mắt tôi đẫm nước, anh ta giật mình nhìn vào chiếc máy ảnh rồi vội vã dằng lại.
- Anh xin lỗi!
Tôi im lặng. Tonny chẳng có lý do gì phải xin lỗi, chẳng có lỗi gì để mà cho anh ta xin. Chẳng qua chỉ là dăm ba tấm hình, mà anh ta đã chụp được. Có phải lỗi của anh ta đâu, khi họ đi chơi với nhau và chụp hình?
Chỉ là trong tấm hình đó có người tôi yêu. Và chỉ là trong tấm hình đó, có người tôi yêu đang quấn quýt bên người con gái khác.
Đầu óc tôi choáng váng nhưng có lẽ nỗi đau đã trong giây lát bị trời lạnh làm cho đóng băng. Chẳng phải tôi đã nói rằng, mối tình của tôi không hiểu vì sao mà tan vỡ đó chăng? Giờ thì tôi đã hiểu, phải chăng tôi nên mừng? Mừng rằng cuối cùng mình cũng biết lý do cho sự kết thúc đột ngột của một chuyện tình dài hàng năm. Mừng vì cuối cùng mình cũng không phải ăn năn, vì mình đã không làm gì sai cả. Mừng vì…
Vậy là, hóa ra, trên thực tế thì…. tôi đã bị phản bội…. Từ rất lâu rồi! Bởi…. người mà…. tôi tin tưởng nhất trên đời.
Tôi cứ ngồi đó, bất động mỉm cười, mặc cho trời bắt đầu nổi gió. Cái lạnh len lỏi làm tím tái đôi môi tôi run run bé nhỏ.
Tony nắm lấy tay tôi, kéo tôi dứng dậy. Nhưng tôi vẫn ngồi đó, bất động mặc cho gió vờn. Tony không nói gì, quàng hai tay tôi lên vai… cõng tôi về trên suốt một quãng đường dài… Tony im lặng, tôi cũng im lặng, chỉ có gió tuyết là ồn ào.
……………………………..
Tony cõng tôi lên tận phòng. Đặt tôi lên giường. Nhìn tôi thở dài:
- Giờ thì em nói gì đi chứ?
Tôi cười.
Tony quát
- Đừng cười nữa, nói gì đi chứ!
- Em phải nói gì đây?
- Nói bất cứ thứ gì, không phải im lặng, không phải cười, em khóc đi
- Khóc à? Con bé đó xấu hơn em không?
- Xấu hơn!
- Được gì chứ, xấu hơn nhưng vẫn hơn em nhiều đúng không?
Lại cười…
- Anh không ngờ rằng Tuấn đã giấu em lâu như vậy. Đến bây giờ cậu ta vẫn chưa nói ra. Anh bất ngờ về điều đó… Anh tưởng hai người đã làm rõ từ lâu.
- Đừng nói nữa.
Tôi im lặng co mình lại, vo tròn người cuộn như một con ốc sên đang run lên. Tôi đổ xuống giường. Nằm, nhắm mắt, gối ướt đẫm… môi rất mặn.
- Đôi giày của anh đang đi, giống với đôi em đã mua tặng Tuấn.
Tony im lặng.
- Giống lắm!
- Tuấn đổi nó cho anh lấy một đôi giày của anh mà cậu ta thích.
Cười, cười cười… càng cười nước mắt càng rơi….
- Thảo nào. Tình yêu bây giờ rẻ biết bao. Giống như đôi giày, chẳng mang nổi bao kỷ niệm. Quà tặng, vẫn thể đem đổi chác được sao….Tình cảm… chẳng đáng giá chút nào….
Tony nắm chặt lấy tay tôi:
- Quên cậu ta đi…Không xứng đáng với em đâu.
Tôi co người lại, cố cuộn chặt mình trong nỗi đau.
- Vậy thì… ai xứng?
Tony nắm chặt tay tôi… thức trắng bên tôi đêm đó.
……………………………………..
Bình minh đem nắng len qua từng khe cửa. Tôi đứng dậy kéo rèm, nhìn ra cửa sổ… dường như hôm nay sẽ là ngày tuyết tan.
Tony đứng dậy, đi về phía tôi, vòng tay qua eo tôi ôm chặt.
Bất giác, tôi quay lưng lại.
Môi chúng tôi tình cờ va chạm… rồi hòa vào nhau.
…………………………………..
- Em
- Sao anh?
- Làm bạn gái anh nhé!
- Vì sao?
- Vì anh nghĩ rằng anh yêu em mất rồi
Cười.
- Em cười gì? Anh không đùa đâu
- Em có thể ở bên anh, đi chơi với anh, ngủ với anh, làm mọi việc như là chúng ta đang yêu nhau. Nhưng… em không thể làm người yêu của anh, bạn gái của anh…
- Vì sao?
- Vì trái tim em đã không còn chỗ cho yêu đương ở lại nữa rồi..
- Chẳng lẽ, em chỉ muốn có tình cảm qua đường thôi sao?
- Đừng cố gắng ràng buộc em bằng việc đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Anh và em, có thể có mọi thứ mà anh muốn, trừ việc, nói rằng ta yêu nhau.
- Không! Anh không muốn kiểu friends with benefits
- Nhưng em giờ đây… chỉ có thế thôi.
………………………………………….
Không phải vì em còn yêu anh ta, không phải vì em còn nhớ anh ta. Cũng không phải vì em không thích anh, mà chỉ tại em lúc này…. chưa thể yêu thêm….
Thời gian có thể trôi qua êm đềm…. Nhưng tổn thương thì vẫn sẽ ở bên chứ chẳng trôi đi đâu cả….
Như mùa băng tuyết này cần nắng để tan ra…. Em cần điều gì cho trái tim mình hồi sinh trở lại?
Đó là cách trái tim chúng ta bị hủy hoại sau những yêu thương sâu sắc.
Đó là sự đổi thay sau khi bị hứng chịu những đòn mạnh.
Người ta có thể yêu nhau quá đỗi mà vẫn cứ phản bội.
Người ta có thể có kỷ niệm quá chừng mà vẫn để nó trôi?
Người thì mải miết đi tìm tình yêu trong đời. Người đã có tình yêu rồi thì như ai kia…. nhẫn tâm vứt bỏ…
Trải qua ngần đó chuyện…. đôi khi em bị mất quá nhiều và rất lắm niềm tin…
Đừng ràng buộc em bởi những hứa hẹn và “danh phận”. Hãy chơi đùa thôi và quên đi….
Không phải không muốn yêu anh…. đơn giản vì…. em chẳng thể yêu thêm…. Ngay lúc này!
Hy vọng chỉ là… ngày lúc này thôi!
( truyện ngắn , Gào, ngày 5/7/2010)
Chúng ta nhớ gì về một tình yêu phản bội?
Nhớ những nỗi đau, nhớ những vết thương sâu…
I love this song!



đặt tên ny cũ kia là tuấn thật đúng. hầu như ai tên tuấn cũng thuộc loại lăng nhăng đa tình
Người ta có thể yêu nhau quá đỗi mà vẫn cứ phản bội.
Người ta có thể có kỷ niệm quá chừng mà vẫn để nó trôi?
Người thì mải miết đi tìm tình yêu trong đời. Người đã có tình yêu rồi thì như ai kia…. nhẫn tâm vứt bỏ…
e ko biết tại sao…nhưng ngay lúc đọc những dòng chữ này của chị e lại khóc…..nó ko giống e!tình yêu của e tuy có dài 2 năm nhưng ko mang tính chất phản bội…2 năm ấy cũng ko yêu trọn vẹn….tất cả là chuỗi ngày dài ảo tưởng mộng mị…..ko đâu vào đâu..và h e ngồi đây..co mình lại sợ hãi…………………………………………..
Không thích ngoại hình, không thích tính cách, nhưng mà thích khả năng của con người này ! . . .
“dằng”?
giằng.
Quan trọng không?
Hồng Ng~ chỉ muốn góp ý cho bạn thôi, ko nên nói ” quan trọng không?” như thế.
Thấy giống như 1 chuyện j đó xắp đặt hay sao ý : nơi ấy , tuyết , đôi giày, Tony, máy ảnh ( Hình người ấy ) Có lẽ là 1 sự cố tình giàn xếp vì một lý do gì đó ! không biết có phải ngẫu nhiên không nữa ?
còn tôi thì thời gian này cũng đang buồn vì tình yêu tan vỡ, chắc cũng gần với khoảng thời jan mà G cũng đang đau khổ vì tình yêu. Tôi 1 fần muốn wên chuyện buồn,nhưg vẫn muốn vào xem blog, vì thật sự rất thik nghe tâm trạng của G nhữg khi này. Chúc G luôn sống tốt ! Thân !
Cái đã là vết thương, dù có lành, có mờ đi, không thành sẹo .. nhưng đau thì vẫn sẽ nhớ. Kí ức là thứ không dễ dàng quên.
Mặc dù mở lòng yêu thêm 1 người …1 ngày nào nào đấy, ta sẽ lại tự hỏi … liệu kon người này có khác kẻ đã từng phản bội ta?
Chẹp.
@ Đỗ Minh Trung:
Cuộc sống là sự sắp đặt.
Truyện này
90% là thật!
Người viết chỉ cố tình cho nó bớt thật một chút thôi!
Không Không chị không hiểu ý em rồi. Ý em là người trong truyện tên Tuấn ấy cố tình xắp đặt cho người con gái này hok yêu anh ta nữa vì một lý do nào đó chăng? Xin lỗi không muốn spam cho lắm, thấy hay cảm xúc nhưng mà chỉ tò mò không hiểu có cái j đó bí ẩn
) thông cảm nha !
Người ta có thể yêu nhau quá đỗi mà vẫn cứ phản bội.
Người ta có thể có kỷ niệm quá chừng mà vẫn để nó trôi?
Người thì mải miết đi tìm tình yêu trong đời. Người đã có tình yêu rồi thì như ai kia…. nhẫn tâm vứt bỏ…
Truyen ngan uh? Truyen khong co that hay la chuyen co that cua ai do tren cuoc doi nay… That buon, that cam dong phai khong moi nguoi. Cung nhu tunnnnni minh thay thich may cau nay. Cuoc doi la vay sao va tinh yeu minh cung la vay?…
…
e r thick
ty là thứ qa đắt mà ít ng có thể có dc
tưởg anh Tuấn đấy k sốg nữa , trời tối .. lạnh lẽo ..
Cứ tưởg anh Tuấn đấy k sốg nữa ..
em thik quá nhìu câu… quá nhìu đoạn trong truyện ngắn này…
chả phải là viết về chuyện em… n mà…. hình như n~ nỗi Đau đc gây ra từ TY thì thường hay giống nhau…
em cũng Đau nỗi Đau như thế… cần tìm 1 con chó mới cho riêng mình… và em tìm thấy 1 con chó con… nó nũng nịu dụi vào lòng em… khiến em ấm áp… khiến em quên đi con chó đã chết… và chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, con chó con đó rời khỏi em, quay về bên chủ cũ… ờh! thì là… nối Đau mới cũng chả khác gì nỗi Đau lúc con chó kia qua đời…
cứ như chính em lại để em lạc trong 1 nỗi Đau mới… lòng em lặng qá… chả dám Tin vào yêu thương lần nữa… sợ Đau… sợ n~ vết thương quá mới khi nỗi Đau cứ cũ dần…
Cảm giác như đây là một đoạn văn miêu tả các trạng thái cảm xúc đan xen nhau, quá khứ và hiện tại! Thể hiện nội tâm cô gái rất đạt, đau đớn, sợ hãi… Nhưng tôi có cảm giác chưa đủ để gọi là một truyện ngắn, nó còn thiếu một cái gì đó…!!!
ko hieu tsao ch cua G lai jog ch cua m den vay…. m cug chi vua moi ct thoi v ng ta cug jau jiem m ch ng ta co ng moi… du m ko d xa nhg ngay luc do cug co ng o ben cah an ui m… nhg thuc su la moi ch cug chag d den dau ca
hay ◕‿◕
chị ơi cho e mượn bài này nhá,chuyện của e cũng có 2 chữ “phản bội”.Chị viết hay lắm
truyện của teen có khác hay dí dỏm nhưng câu văn hơi bị thực tế như thế không đi xa được.
có thể đồng cảm sâu sắc, vì vốn một ty sâu sắc bị phản bội thì cảm jac thật là giống nhau. Một câu chuyện thật chạm vào cảm xúc thật của những câu truyện khc
. Rất thik đọc truyện của Gào khi muốn gọi tên những xúc cảm trong mình
E thik đọc truyện của chị. vì nó hay và đúng với thực tế. E cũng mới chia tay n.y thôi. Nhưng e chẳng còn thấy buồn như những lần đầu chia tay nữa. Có lẽ vì quá quen với cảm giác đau đớn rồi. Nhưng e chắc chắn rằng, nếu e là cô gái trong truyện của chị thì kể cả bản thân mình không muốn khóc, lý trí mình ko cho mình khóc, nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn trào mà thôi…
thik cực, cảm ơn e
Đừng có nhắc Gucci wài, làm chị mài ngứa ngáy tay chân wá… huhm, lại còn sale nữa chứ
@ Mèo: Sale 60% trên giá đã sale 50%
)
Tôi vừa đọc truyện của bạn, … dường như tôi phải phải vừa đọc xong 1 truyện ngắn, mà nó giống như vừa đọc xong 1 trang nhật kí vậy, bởi vì… người con gái đó sao giống G quá, cảm xúc của truyện thật quá …. thật đến tê tái lòng
uhm…Phản bội, thật khó mà tha thứ, cho dù không còn yêu gì đi chăng nữa. Rất hiểu cảm giác này, … khó mà chấp nhận một người mới hay nói cách khác là đặt niềm tin vào một ng nào đó một lần nào nữa…
quên thôi chị ạ
tình yêu… phản bội… kết thúc…!

dừng không yêu bây giờ, nhưng không phải là sẽ không yêu nữa !
không phải ai cũng như nhau
mình không đi tìm nhưng mình cũng k đứng yên chờ 1 tình yêu mới tìm tới
lấy kỷ niệm này làm bài học
1 lần và không bao giờ !
neu den doan “thuc trang dem” thi hay hon day
ah ” Thảo nào. Tình yêu bây giờ rẻ biết bao. Giống như đôi giày, chẳng mang nổi bao kỷ niệm. Quà tặng, vẫn thể đem đổi chác được sao….Tình cảm… chẳng đáng giá chút nào….” don gian vi G` thich hang hieu sale – ngoai. co~ nen the G` ah
nghe moi ng khen G` lam, tu dung hnay moi doc truyen cua em. Rat de thuong
Con điên thời đại….
Cám ơn hơn 10.000 visiter đã đọc truyện này
Có lẽ xu hướng Pet-girl sắp phủ sóng lên ss Gào rùi !
có bao giờ chị tự hỏi tại sao người đàn ông của mình lại ra đi chưa? nguyên nhân của 1 sự đổ vỡ không bao giờ xuất phát từ 1 phía. có thể một số chuyện c làm, tuy nhỏ nhặt, nhưng cũng có thể khiến a ấy không còn cảm thấy mình phù hợp với c nữa. C hãy bỏ qua mà đừng trách móc người cũ nữa. Cũng vậy thôi, thậm chí còn làm đau lòng nhau hơn. c quá sắc bén để khiến một người đàn ông đôi lúc phải cảm thấy e dè. E nghĩ đàn ông thì không thích chuyện của mình bị đem ra trước công chúng.
Hy vọng những ngày tiếp theo của chị sẽ vui hơn.
Khểnh rất thích Gào. Dị – nổi – và đầy bản năng.
Từng viết giới thiệu cho 1 quyển sách của Gào với tất cả say mê, nay lại được dịp đi qua cả 1 thế giới.
Những người tên Tuấn rất hay phản bội ư?
Ưu điểm và nhược điểm là cảm xúc rất nhiều. ^^
Câu chuyện của chị giống ty của em.. Bị phản bội, đau ghê gớm, căm hận đến chết ngất, nhưng ” khi 1 con chó chết thì ta có thể mua 1 con khác để nuôi”
Rồi sẽ có 1 ngày, cái giá cho sự fản bội là mất tất cả
rất thích đọc truyện của G. điều tốt đẹp sẽ đến với những ngừơi xứng đáng. cố lên nhé. Sinh nhật vui vẻ!!!
e thik đoạn con chó nhất
nhưng mà chị ơi, nếu chị xem Tony như một “pet”- em k biết dùng từ gì đàng hoàng lịch sự mà k mất đi đúng chất của ngữ cảnh nên…- thì k chắc rằng, k nên chứ nhỉ… cho “him” qá nhiều
chuc mung sn ss Gao`
chuc’ roi` nhung van muon chuc them=]]
e doc cau truyen cua chi. dieu ma e ko hiu? do’ la tai sao trong may chup hinh cua Tony lai co hinh cua Tuan va ban gai a~ trong do’ …lieu. do’ co fai la 1 cai bay de Tony mun tan’ tinh~ ng` con gai dau kho? do’ ko
Đã từng, và đag trải wa cảm giác này
dằn vặt đau đớn dai dẳng
Nhưng rồi ngày mới sẽ lại đến, nhiều cơ hội mới và yêu thương mới, sẽ bắt đầu cách này và kết thúc theo 1 cách khác, là đớn đau hay vui sướng, k 1 ai biết được ..
Ngày mai mặt trời vẫn mọc ở hướng Đông
10.000 lượt người đọc 2 hôm trước, giờ chắc đã tăng lên nhiều rồi ^^
Thế mà chỉ có 46 comment >.< Bạn đọc của G thật là thầm lặng…
đọc tr G thường đọc xong chỉ muốn im lặng,để thứ cảm xúc trong tr đc thỏa sức khơi dậy,
nếu có thể đc gặp G ngoài cs,hoặc có cơ hội đc làm bạn của G,chắc hẳn tôi cũng sẽ chỉ đứng bên cạnh G và cảm nhận…
Nếu giọng văn của G dịu và đầm hơn một chút,giảm gai góc và sắc bén đi một chút thôi,G sẽ “được yêu” nhiều hơn nữa
truyện này quen quá nhỉ, có lẽ tao đc nge từ đầu đến cuối ấy, mỗi khung cảnh và tên là khác.
Mà có khi cũg biết tại sao lại lấy tên là Tuấn nhé =))=))
not bad !!!
Mình cũng thấy những người tên Tuấn hay phản bội.
Bravo Gào !!! Chuyện dài wá Leo chưa đọc nhưng biết chắc là hay lắm . Chúc bạn ngày càng thành công.
cho em copy bài này nhe!^^
em thích nhất câu nói của anh chàng huần luyện viên yoga!^^
chúc chị hp!
Câu nói của anh huấn luyện viên Yoga hay, nhưng không nên sống như thế! Đúng là mọi chuyện xảy ra fải nhìn từ nhiều phía. Và dù có đau khổ thế nào, thì sau đó, khi đứng dậy , fải có cái nhìn khách quan để mà sống lạc quan hơn ^^ . Like một cái nào ! Entry thật sắc bén!
Trái đất tròn. có những câu chuyện thật giống nhau… Có những nỗi đau giống nhau, những người con trai giống nhau và những cô gái ngốc nghếch như nhau… Ông trời có mắt, sẽ trừng phạt những người cần trừng phạt, và cứu vớt những linh hồn bị tổn thương
cvbnmzxasdfsftqtys
la con gai dung nen ” qua yeu” , vi cai ji qua cung ko tot. ma minh phai cong nhan, nhung nguoi ten la Tuan that lang nhang va hay phan boi, chinh xac luon!
Eo ui…truyện hay thật…nhưg ko bik có trùng hợp ko nhỉ…ng iu em cũg tên Tony và bạn của anh ấy cũg tên Tuấn…hihi
“Người ta yêu nhau 20 năm, còn có thể chia tay, làm vợ chồng nhau biết bao nhiêu ngày, còn có thể dễ dàng ký vào đơn ly dị. Có với nhau vài mặt con, vẫn có thể đường ai nấy đi… Vậy thì thử hỏi, hai năm trôi qua, nào có nghĩa lý gì?”
Tình yêu không bao giờ là vĩnh cữu.
em chua bao h thix ai wa hay than tuong ai wa. nhung hom wa vao blog cua chi thi em that su an tuong, hok ngo lai co 1 nguoi ban linh nhu zay. chi dung la than tuong cua em do, kham phuc chi da man lun.
“đặt tên ny cũ kia là tuấn thật đúng. hầu như ai tên tuấn cũng thuộc loại lăng nhăng đa tình”
buon` cuoi` qua’, dung’ y’ minh`
Quanh quẩn với câu hỏi ” Tại sao mình lại bị đối xử như thế ?”
Tai sao khi yeu nhau roi lai cu phai “phan boi” nhi????????????????????????????????? Co le thoi dai nay con nguoi dang tro lai thoi nguyen thuy mat roi,tinh yeu cua ho that hoang da va loc lua. Co le nguoi giao vien kia noi dung,tinh yeu cua con nguoi thoi nay chi co the vi voi viec “nuoi cho”, tuy hoi thai qua nhung ma dung day chu. Bai viet rat phu hop voi thoi dai!
trong moi chuyen tinh cam!
Lua doi nhau se tao ra 1 niem dau… Va se phai tra gia nhung su tra gia vua roi that su la qua dat! DO LA NOI DAU ma nguoi phan boi phai ganh chiu! Nhung 2 nguoi kia thuc su da lam gi sai? de ho phai ganh chiu 1 cai chet bi thuong den the?
Song tren doi nay, khong aj la chua 1 lan lam ton thuong nguoi khac! nhung trong chuyen tinh cam no se la 1 su tra gia rat dat va dau don!
khi thuong aj ban hay thuong that long! Neu nhu khong den voi nguoi nay ma ban da chon den voi mot nguoi khac thi hay chap nhan! Vi do la su lua chon cung nhu la ban bi ep buoc! khong co tinh thi con nghia ma!
Mong moi nguoi dung lam ton thuong nhung nguoi xung quanh! Nhat la nhung nguoi se sanh buoc ben ban suot cuoc doi!!!!!!!!!!!
càng buồn đau càng phải ráng mà sống. Với tao tình yêu là thứ xa xỉ…
Thứ đáng giá nhất trong này là đôi Gucci
Ack ack…
thích..X
Đôi khi con người ta cố chứng minh 1 điều rằng mình đang mạnh khỏe…mình đang hạnh phúc ..Và con người vẫn thường ngu dại khi biết họ đang lừa chính mình mà vẫn cố tình lừa tiếp.Bởi trong cái xh trơ trẽn này thì sự chứng minh trơ trẽn đôi khi là phản tác dụng.Càng chứng minh họ ổn thì hiển nhiên thực tế họ ko ổn chút nào.Ko biết cô bé trong chuyện ” thật sự ko hiểu vì sao anh ta ctay? ” hay thực sự cô cũng đã biết,dù mong manh,mờ ảo nhưng biết thì vẫn là biết mà thôi.Có lẽ cô bé đang chứng minh cái mong manh mờ ảo đấy là ko có thật…nhưng sự thật thì chỉ hiển hiện rõ nhất khi người ta chạm,sờ,thấy và cảm nhận! Nên trách hay cảm ơn bức ảnh,giờ đây!!!……..!:) Gào -!
Mình ít có thói quen đọc sách vì thật sự mình ko có nhiều thời gian để làm việc đó,nhưng từ lúc đọc cuốn”Cho e gần a thêm chút nữa” của G,mình đã đọc rất nhiều lần và đã khóc,khóc ngay trong lớp học,mình tìm thấy chính mình trong bài viết của u,nhưng câu chuyệ rất đổi thân quen và thực tế mà lứa tuổi như chúng ta đã,đang trải qua,từ đó mình cứ đam ra nghiện ,thường xuyên đi nhà sách ,lục lọi và tìm tất cả những sách của u và thêm 1 tác giá nữa là “CẤN VÂN KHÁNH”…đọc truyện của các bạn mình như bị cuốn vào những câu chuyện rất đổi thân quen mà không sao rời nó ra được,mọi lúc mọi nơi mình đều tranh thủ đọc,đọc để cảm nhận,đọc để trãi nghiệm và đọc để xem kết cục có như chính mình từng trải không?…..Cảm ơn và hi vọng u sẽ cho ra đời những tác phẩm như vậy nữa để mỗi người như chúng ta có thể tìm về chính mình sau nhưng mất mác,những đỗ vỡ…đôi khi không nói nên lời và G sẽ thay các bạn đó viết ra những tâm sự,những kinh nghiệm về những bài học từ cuộc sống,từ tình yêu…
tình yêu quả đúng là một món ăn xa xỉ
phải làm gì để có được 2từ đúng ngĩa là “Tình yêu” đây?
thật buồn cười
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Nhung-Dua-Ban-Suboi.IW6B68FZ.html Listen to the Chorus part…I have nothing to say now….
NY cũ mình cũng tên Tuấn nè .và …. cũng phản bội cái đứa con gái yêu điên cuồng này. …. hay thật đấy ! hahahahah … đời bạc lắm và tình cũng nhạt lắm !
NY cũ mình cũng tên Tuấn nè .và …. cũng phản bội cái đứa con gái yêu điên cuồng này. …. hay thật đấy ! hahahahah … đời bạc lắm và tình cũng nhạt lắm
Khách và zenny là 1 ư???
Hạnh phúc cần hành động nhưng không phải hành động lúc nào cũng có hạnh phúc
đôi khi y th* là những cuộc đưa tiễn
M cung dang so’ng theo ca’ch cua nhan vat nu trong truyen…
“Em có thể ở bên anh, đi chơi với anh, ngủ với anh, làm mọi việc như là chúng ta đang yêu nhau. Nhưng… em không thể làm người yêu của anh, bạn gái của anh…”
M wa lai vo’i vai ban trai, nhung chi len giuong voi nhung ai M thix, trong so’ nhung nguoi wa lai vo’i M, co’ ca ng ban trai vua chia tay M, ng lam M pun` va wy’t dinh so’ng nhu vay, nguoi M tung rat iu va tuong chung nhu ko the wen dc. Ng do’ ko con iu M nua, da co’ ban ga’i mo’i nhung van mu’n duy tri mo’i wan he vo’i M kieu friends with benefits. Bi jo`, khi t.y mo’i ko tron ven, ngdo’ lai mu’n way ve ben M, kiem soa’t M nhu luc truoc… Nhung da wa’ muon, tra’i tim M ko con danh cho 1 ke phan boi i’ch ki do’ nua…
cho e mượn câu cuối cùg trg truyện của c
đợi nhật kí son môi của chị
Tớ rất “thích” cậu Gào ạ! Cảm ơn vì những cảm xúc rất thật, chín và rất “Gào”!
đọc truyên này biêt bao nhiêu lân rôi mà e vân có cãm giác rât thấm , cã hai ng con trai hâu như đêu là môt sư săp đăt , môt sư cô tỳnh . Cã hai sẽ̃~ như nhau cã thôi . Cữư mỗi khi nghĩ răng khi tình yêu quá đep mà họ vân có thê vưt bõ , thât là buôn. . . Có chút gỳ đó đáng ̣đê Khinh bĩ .
Đúng là ko thích G, nhưng đúng là khâm phục tài năng này ^^ chơi ngông với từng con chữ, ko phải ai cũng làm đc
ct vì ng đó ko y mình,tuy đau,tuy buồn nhưng tôi vẫn nghĩ m chịu đc,nhưng đến khi biết m bị phản bội 1 thời gian mà ko hay gì thì mọi thứ đổ vỡ,đau,đau lắm.
mong sao mọi nỗi đau qua nhanh để đón lấy tia năg mới vào ngày mai.
Giống tình yêu của mình.
Đang yêu thương ngọt ngào thì người ấy ra đi với một người khác. Nhưng anh ta lại chẳng được tế nhị như anh chàng Tuấn mà lại quấn quýt với người kia ngay trước mặt mình.
Không đủ ngôn từ để tả, không đủ cho một câu chuyện ngắn để nói. Đủ cho cả một đời gặm nhấm nỗi đau.
Sao bạn nói đúng thế nhể!! ĐÚng là những người tên Tuấn ko có chút chung thủy nào cả. hihihi
Tâm trạng khi nhìn thấy những tấm hình của người mình yêu quấn quýt bên người khác. Đau thật, mình cũng từng bị phản bội.
cứ cho là trái tim lạnh băng đi, cứ cho là không yêu nữa đi
nhưng cuối cùng cũng lại yêu thôi..
hóa ra không ai phản bội mình, mà mình phản bội chính mình
cảm ơn sis Gào
Hi chi Gao, I have a beautiful love and a perfect bf now like u used to have, and we r far apart half of the earth now as well……. I feel lucky to have such a beautiful love but reading ur true story makes me feel so much scared and paintful becoz of worry…….
I hope someone else will come soon to give u, an angel a better heart and stay still with u till the end…….
Katy!
Mình tên là Tuấn
Theo mình thì tình yêu chả ai hiểu rõ được đâu, và khi đã yêu thì sẽ có rất nhiều vấn đề xảy ra, quan trọng là mình phải biết cách ứng xử phù hợp với từng tình huống gặp phải và quan niệm về tình yêu riêng
Chả có ai nói rõ chuẩn mực của tình yêu là phải thế này, thế kia đúng không? Có thể yêu bất chấp tất cả, hi sinh tất cả vì nhau nhưng có thể yêu nhau chỉ vì luôn lừa dối nhau. Có thể yêu là luôn ở bên, luôn quấn quýt bên nhau nhưng cũng có thể xa cách cả chục năm vẫn yêu nhau, thậm chí còn yêu nhau hơn cả khi suốt ngày ở bên nhau. Chuyện mình nói đều có thực vì mình đã đọc, biết, chứng kiến khá nhiều chuyện tình. Vì thế theo mình tùy vào hoàn cảnh, chuyện của 2 người thì có những cách phù hợp riêng.
Nói thế chứ thực sự mình cũng có những cách nghĩ rất riêng về tình yêu.
Mình muốn tình yêu bắt nguồn từ cả 2 phía, yêu đơn phương không tính nhé! Yêu đơn phương thì khác, chỉ cần luôn đối xử 1 cách đặc biệt với người ấy, luôn mong người ấy được hạnh phúc, sẵn sàng chúc mừng khi người ấy tìm được 1 người yêu tốt, dù không phải là mình.
Yêu từ cả 2 phía là cả 2 sẽ đều yêu nhau rất nhiều. Yêu nhau người ta sẽ nghĩ gì, sẽ làm gì? Theo mình thì mình sẽ làm tất cả những gì tốt nhất cho người mình yêu, và đương nhiên người ấy cũng sẽ như thế đúng không nào? Khi đó, mình sẵn sàng hoàn thiện mình hơn, tốt hơn trong cuộc sống và nhất là trong mắt người mình yêu. Sẵn sàng cố gắng bỏ 1 số đam mê, 1 số tật xấu vì người mình yêu. Cố gắng học tốt hơn, công việc ổn định để xứng với người mình yêu. Khi chưa yêu chả bao giờ mình cần để ý đến cách ăn mặc, ăn uống, cư xử, nói năng lắm. Còn khi đã yêu, người yêu góp ý gì thì cũng sẽ cố gắng để thay đổi, hoàn thiện tốt hơn. Khi yêu mình sẽ thấy mình sống tốt hơn, cố gắng hoàn thiện bản thân mình hơn, có động lực hơn. Trước khi yêu mắc màn, đi tắm cũng lười, me sai hoặc ai nhờ việc gì thì cũng không thích lắm, lười mà. Khi yêu rồi tự nhiên thấy mình “người lớn” hơn 1 tẹo. Biết quan tâm mọi người hơn, …continue…
Giốg chiện tìh của chị Gào hơn..chỉ có nhữg ng` trog cuộc hiểu đc cảm giác ntn..thì mới viết ra đc như zậy..
Không gặp chị ngoài đời nên không hiểu chị như thế nào, cũng không thích là ngừoi chỉ nghe người khác nói hay đọc những gì người ta viết mà phán xét gì hết. Biết chị qua một số đứa bạn ( mà đa phần là con gái *cười* ), đọc văn chị và không nghĩ rằng mình hiểu. Có lẽ em sẽ là “ả đàn bà tốt” như chị từng viết trong một chuyện nào đó, nhưng không nghĩ chị trải đời sớm có nghĩa chị có đủ tư cách phán xét hết về cuộc đời ( còn những 3/4 cuộc đời cơ mà, sao đã vội vàng chửi đời như thế
) ) Điển hình như câu chuyện ở đây, không quan tâm lắm nội dung, vì những chuyện thế này nhan nhản rồi, chẳng phải lần đầu biết đến, chỉ nghĩ có khi mẹ chị mà đọc dòng đầu tiên chị viết chắc hẳn là hơi buồn đấy “Người ta yêu nhau 20 năm, còn có thể chia tay, làm vợ chồng nhau biết bao nhiêu ngày, còn có thể dễ dàng ký vào đơn ly dị. Có với nhau vài mặt con, vẫn có thể đường ai nấy đi…” Đã từng có suy nghĩ nông cạn như chị về điều ấy, thậm chí đã từng oán trách sao bố mẹ không chia li đi để con cái cũng đỡ khổ. Nhưng điều một người đàn bà cần trong cuộc đời mình, là gìn giữ hạnh phúc của những đứa con còn hơn sự đau đớn của bản thân mình. Chị chưa lấy chồng, chua có con nên có lẽ chưa hiểu điều những người đàn bà giấu kín. Có thể chị lại nghĩ em ” ôi lại 1 ả đàn bà tốt nữa lên lớp” *cười* Cái trường hợp đường ai nấy đi như chị nói có lẽ vì quá hãn hữu mà người ta mới phải dứt di như vậy. Chị ham muốn được yêu, nhưng lại chửi rủa người đàn ông (?!) Ok, chuyện chị quan hệ lăng nhăng linh tinh gì không quan trọng, vì đấy cũng hẳn là tính cách chung đa số người con gái thành thị hiện đại rồi, và đấy là cuộc đời của chị rồi, điều ấy không phải điều một người không quen phải quan tâm. Chỉ thắc mắc thôi là sao chuyện của chị toàn những chuyện về tình yêu thôi thế? chẳng lẽ cuộc sống chỉ toàn tình dục vs tình yêu giữa nam và nữ? Thế còn cuộc đời bên cạnh những người thân của chị thì sao, những người bạn tốt mà chị vẫn nói quanh đời chị chẳng lẽ không đáng để nhắc đến àh?? *cười* Không thích nói là thích hay không thích về một người mình không quen, chỉ là thấy và nói của 1 người đứng bên ngoài nhìn vào thôi.
)
P/S: một điều nữa là, em kém chị 2 tuổi, và là một đứa con gái thành phố điển hình như chính chị đang miêu tả *cười* vì thế đừng nói là con ranh hỉ mũi chưa sạch đã vội làm “ả đàn bà tốt” lên án người khác, vì có thể chị cũng đã nghe câu này nhiều rồi về chính mình và hiểu cảm nhận như thế nào. Chờ xem chị sẽ biến đổi thế nào trong 3/4 quãng đường còn lại
truyen chi viet rat hay
chi cho em copy bai nay nha
thanks chi nhieu!
Co gai ay giong mih qua.dem qua mih cung da phai doi dien voi chuyen nay.Tuan da co nguoi yeu moi trong luc van quen minh.Su that Tuan chua he yeu mih nhung mih da yeu Tuan nhieu lam.Tuan noi minh lam lai tu dau em nhe,nhung la de giup T quen ng y hien tai di,m phai lam ji day,m van muon co T o ben nhung nhu vay m se lai dau kho thoi.M phai lam ji day
Dear , Tommy
minh thay ban nhan xet cai cau mo dau cua c G cha co gi goi la khop ca…the ban nghi xem tren doi nay co nhug nguoi song voi nhau ca 27 nam nhu bo me minh co voi nhau dc 4 mat con nhug cug co the de dag ki vao to don va duog ai nay di…ban thu nghi xem con cai co ai muon gia dinh minh nhu the ko…co dua con nao mog 1 gd dag h.p lai tan vo ko..? cha co dua con nao co suy nghi nhu ban noi tren ca…con ve chuyen ban noi nhug the loai truyen nay thy nhan nhan..uh minh cog nhan la dug…nhug ban thu nghi xem ban co the viet dc nhu the nay ko..:) khi mih doc truyen cua c G no khac han nhug truyen tinh yeu khac tren mag biet bao nhieu…:) sao ban ko thu doc va cam nhan sao ban ko thu cam nhan xem giua 2 truyen 1 truyen viet = cam xuc that va 1 truyen thy nguoc lai..minh thay it ra ban cug 20 roi nen cug pai biet cam nhan chu…
Không gặp chị ngoài đời nên không hiểu chị như thế nào=> sao còn phán xét
, cũng không thích là ngừoi chỉ nghe người khác nói hay đọc những gì người ta viết mà phán xét gì hết => không biết chị như nào mà lại bày đặt phán xét là sao
. Biết chị qua một số đứa bạn ( mà đa phần là con gái *cười* ),=> ả đàn bà tốt nào cũng tò mò và ham hố
đọc văn chị và không nghĩ rằng mình hiểu.=>không hiểu cong tỏ vẻ nguy hiểm
Có lẽ em sẽ là “ả đàn bà tốt” như chị từng viết trong một chuyện nào đó,=> à,ra vậy
nhưng không nghĩ chị trải đời sớm có nghĩa chị có đủ tư cách phán xét hết về cuộc đời ( còn những 3/4 cuộc đời cơ mà, sao đã vội vàng chửi đời như thế ) )=>Nhật kí của con người là để viết những gì xảy ra thời hiện tại chứ không phải ngồi đó nghiền ngẫm như 1 triết gia lỗi thời đưa ra những lí thuyết khô khan rồi cuối cùng cũng chẳng ai nhòm ngó
Điển hình như câu chuyện ở đây, không quan tâm lắm nội dung, vì những chuyện thế này nhan nhản rồi, chẳng phải lần đầu biết đến, chỉ nghĩ có khi mẹ chị mà đọc dòng đầu tiên chị viết chắc hẳn là hơi buồn đấy“Người ta yêu nhau 20 năm, còn có thể chia tay, làm vợ chồng nhau biết bao nhiêu ngày, còn có thể dễ dàng ký vào đơn ly dị. Có với nhau vài mặt con, vẫn có thể đường ai nấy đi…” Đã từng có suy nghĩ nông cạn như chị về điều ấy, thậm chí đã từng oán trách sao bố mẹ không chia li đi để con cái cũng đỡ khổ.=> cái đoạn này thì không dám phân tích nữa…kinh quá đi Nhưng điều một người đàn bà cần trong cuộc đời mình, là gìn giữ hạnh phúc của những đứa con còn hơn sự đau đớn của bản thân mình. Chị chưa lấy chồng, chua có con nên có lẽ chưa hiểu điều những người đàn bà giấu kín.=> em thì hiểu? Gào hiểu nhưng chỉ là muốn hé mở ra những điều mà nên để cho lũ đàn ông nó biết vậy thôi
Có thể chị lại nghĩ em ” ôi lại 1 ả đàn bà tốt nữa lên lớp” *cười*=>đúng vậy đấy
Cái trường hợp đường ai nấy đi như chị nói có lẽ vì quá hãn hữu mà người ta mới phải dứt di như vậy.=> ôi trời , những chuyện như t hế nó nhan nhản rồi
Chị ham muốn được yêu, nhưng lại chửi rủa người đàn ông (?!) => phải thế chứ,chửi cho đến khi thỏa mãn được ham muốn
Ok, chuyện chị quan hệ lăng nhăng linh tinh gì không quan trọng,=>hóa ra ả đàn bà tốt cũng khô ng quan trọng chuyện quan hệ
vì đấy cũng hẳn là tính cách chung đa số người con gái thành thị hiện đại rồi,=> hiểu đời qua con mắt ngu xuẩn
và đấy là cuộc đời của chị rồi,=>còn những 3/4 cuộc đời cơ mà
điều ấy không phải điều một người không quen phải quan tâm.=> vậy mà trỉ trích hơi bị nhiều nhỉ
Chỉ thắc mắc thôi là sao chuyện của chị toàn những chuyện về tình yêu thôi thế?=> mỗi người có một cái tài riêng,sao không thắc mắc bác sĩ mổ tim không trị bệnh trĩ
chẳng lẽ cuộc sống chỉ toàn tình dục vs tình yêu giữa nam và nữ? =>phần lớn thời gian ta danh để làm những chuyện đấy đấy
Thế còn cuộc đời bên cạnh những người thân của chị thì sao, những người bạn tốt mà chị vẫn nói quanh đời chị chẳng lẽ không đáng để nhắc đến àh?? *cười*=>bực mình con điên này quá
Không thích nói là thích hay không thích về một người mình không quen, chỉ là thấy và nói của 1 người đứng bên ngoài nhìn vào thôi.=> và là một con điên
P/S: một điều nữa là, em kém chị 2 tuổi, và là một đứa con gái thành phố điển hình như chính chị đang miêu tả *cười* vì thế đừng nói là con ranh hỉ mũi chưa sạch đã vội làm “ả đàn bà tốt” lên án người khác, vì có thể chị cũng đã nghe câu này nhiều rồi về chính mình và hiểu cảm nhận như thế nào. Chờ xem chị sẽ biến đổi thế nào trong 3/4 quãng đường còn lại )
=> tất nhiên chị ý sẽ sống tốt cho dù có những lời lẽ nhảm nhí này hay không… mà kể cả là không tốt thì chị ý cũng chẳng bao giờ phải hổ thẹn vì đã sống hết mình chứ không phải sống hết mình chỉ trích người khác
eo, ty của em 6 năm còn tan vỡ cái bụp, chuyện rất mới, nỗi đau rất mới…giờ vẫn đang cứ ngỡ mình còn yêu…
Ko thik Gào vì nhiều thứ… ko thik những câu truyện của Gào vì nhiều lý do…
Nhưng vẫn miệt mài say mê đọc…
và khóc…
và bâng khuâng…
và đau…
và nhớ…
Ghét bà Gào này quá…
Ghét cực
chị chị ơi ,truyện này chị viết là cuộc đời thật của chị mà chị đã trải qua à.????
ai đọc truyện này có biết rằng : mọi chuyện đều là do Tony sắp đặt . Tony cố ý sắp xếp tất cả .
vay ma t cu nghi ng do co ly do, nhug chuyen da thuc su ket thuc rui sao????????????????
“con chó mới”
)
em thíc đọc truyện của chị .
hãy cứ đa tình như a vốn dĩ…thì e sẽ mãi là con đĩ của riêng a!!!!
bây giờ dạng “friends with benefits” khá nhiều đấy chứ, nhưng rồi ….
bối cảnh truyện này hơi giống ”phía sau một cô gái ” của Bloy quá^^
can i coppy it to my fb and of course will say it from Gao
tuy chỉ mới đọc qua nhưng mình thấy đó là
thực tế ty bây giờ
Moi cac ban sang wap 3g mobile http://3g.free.cr doc truyen hot nha. Rat hanh nghenh ban den voi wap site
toi khong the hieu doan ban noi ve su ra di cua con cho cu va thay bang con cho moi. y cua ban la so sanh nguoi yeu cu la con cho a? that su hoi qua!
khúc sau rất giống e… sau khi chia tay vs bạn trai trước…trong khoảng thời gian buồn bả u sầu thì Him xuất hiện.. e và Him trò chuyện suốt . nhắn tin. điện thoại mổi ngày. đi chơi. làm tất cã mọi việc mà những cặp khác đang làm.. chĩ là không nói tiếng quen nhau… Him không nói. e cũng vậy. vì không muốn ai phải đau khỗ vì những chuyện đó cả. cứ như thế này thì đã là hạnh phúc rồi… để khi không còn cũng không phãi buồn phiền nhiều… vì khi đã không là gì của nhau… thì chuyện tan vỡ cũng là một sớm một chiều thôi..nhưng không phải là vui chơi qua đường đâu nhé.. trong lòng e … thật sự yêu Him mất rùi
hjx. qua that la chuyen do hoj buon nhung moj nguoj k thay la co phan cuc doan sao??????chung ta nen lac quan va tjn tuong vao moj thu vj tat ca? tren doj nay k co j la hoan hao ca? toj kung vay.chj kung vay. aj trong so chung ta cung nhu vay. hay yeu va dem het tam huyet cua mjnh danh cho nguoj do. troi k phu long nguoj dau……………..
Thời gian có thể trôi qua êm đềm…. Nhưng tổn thương thì vẫn sẽ ở bên chứ chẳng trôi đi đâu cả….
Như mùa băng tuyết này cần nắng để tan ra…. Em cần điều gì cho trái tim mình hồi sinh trở lại?
Đó là cách trái tim chúng ta bị hủy hoại sau những yêu thương sâu sắc.
Đó là sự đổi thay sau khi bị hứng chịu những đòn mạnh.
Người ta có thể yêu nhau quá đỗi mà vẫn cứ phản bội.
Người ta có thể có kỷ niệm quá chừng mà vẫn để nó trôi?
Người thì mải miết đi tìm tình yêu trong đời. Người đã có tình yêu rồi thì như ai kia…. nhẫn tâm vứt bỏ…
thấy thik câu nói: hãy cứ vui đùa thôi và quên đi …
chị viết hay lắm, cố lên nha chị!!!
thích câu “Anh ta có một nhan sắc hạng A, nhưng trái tim hạng bét. Anh ta luôn dùng nhan sắc hạng A để tán tỉnh các cô gái và rũ bỏ họ bằng cái trái tim hạng bét của mình.”
giống 1 thằng cha nào đó mình đã gặp……….sởn gai ốc với thể loại rẻ rách đó.
câu chuyện của em cũng xảy ra 2 tháng trc và giờ khi đọc đc chuyện của chị, mọi thứ như chỉ mới hôm qua,sự fản bội của a ta để lại cho em chỉ là những nỗi đau và vết thương k thể xoá, có lẽ khi yêu là đã chấp nhận ban cho người mình yêu quyền năng đc làm đau mình rồi:(( có bạn gái nào cùng tâm trạng thì share qua yahoo và cùng học cách đứng dậy nhe
: by_venus_183
co’ the? noi dau la wa lon .nhung kuoc doi ma dau ai noi duok j .lieu co; phai chinh tony da co tinh cho nhan vat biet dk su that day k
cho hỏi trang này là của Gào phải không ạ
em hâm mộ chị lắm đó
đọc truyện ngắn của chị mới thấy hiện thực của kiếp người
c oj nhung truyen ngan c viet tuy e chua co thoj jan dk wa het nhung e thay rat hay va cam dong c a c co the cho e nik chat cua c tren yahoo de e co thohj jan tam su nhieu hon voj c dk k a;hinh nhu 2 ce mih deu song noj tam nhu nhau c a;ty cung da den voj e rat nhieu lan nhug hih nhu deu k tron ven nhu bao nguoj khak vay thi c a c hay la nguoj tasm su voj e dk k e thaks c nhieu lam;day la nik chat tren yahoo cua e bke khi nao c muon c hay go vaj cau tam su cung e c nhethuong_kute_ls hen gap c vao 1ngay gan nhat cgaj cua e c hay luon vuj ve va am ap nhu ten cua c nhe
c ak truyen ngan c viet rat hay e rat muon co thoi jan tam su lau hon voj c c cthe add nik e vao nhe tren yahoo a thuong_kute_ls
very good
sao đúng tâm trạng thế nhỉ! romantic quá ấy.
truyen da lau!nhungminh moi doc 1 cach tinh co trong 1 tam trang…ko dc tot cho may.nguoi minh bat dau yeu thuong lai la giong nhan vat trong truyen..truyen cua ban ko dung nhung tu mi mieu ma tran tuc sat voi thuc te…
truyện của Gào rất giống với những gì mình đã trải qua. thật đau đớn, gần như mất hết niềm tin
tks
nó cũng chẳng # gì t/y của mình…chỉ có điều mình là ở VN chứ k phải ở Nhật Bản
Không phải không muốn yêu anh…. đơn giản vì…. em chẳng thể yêu thêm…. Ngay lúc này!
Hy vọng chỉ là… ngày lúc này thôi!
Hôm nay e đang có tâm trạng, và vô tình online đọc được mẩu truyện ngắn of c,truyện c viết hình như có pha chút hư cấu, nhưng e lại rất thích, đọc lên từng câu, từng chữ cảm xúc lại dâng trào ùa về trong e. C biết không e cũng đã từng có rất nhiều mối tình, nhưng những mỗi tình đó đối với e chỉ là thoang qua thôi, đó cũng không hẳn được gọi là một ty thực sự. Nhưng cuối cùng thì e cũng đã tìm ra cho mình một ty mà mình moong chờ, e và Gấu Trúc y nhau được một năm thì chia tay, e biết rất rõ vì sao bọn e lại chia tay…nhưng đến bây giờ e vẫn k thể nào quên được Gấu, mặc dù bọn e đã ctay, những vẫn còn quan tâm và ll cho nhau . Thanks c nhiều về mẩu truyện.
E chúc C sống hạnh phuc và vui vẻ trong tương lai, rồi một ngày nào đó Thượng Đế sẽ ban cho c một người y thương c thật lòng, c hãy tin ở tương lai of mình nhe.
Bjjj c
Đọc đoạn đầu như đag đọc chính câu chuyện tình yêu của mình vậy.
Đọc mà buần
Đáy laị cái ten Túan,tai sao….ten Tuan lai phan boi….
Mình ghét cái ten đó lắm
Gào! rất ghét Gào vì Gào quá cá tính và đôi khi hơi gai góc. Nhưng những câu chuyện của Gào dù đã đọc đi đọc lại nhiều lần vẫn thấy cay cay sống mũi. Mình rất cảm phục một cô gái mạnh mẽ như Gào và những gì Gào đã làm và đang làm.
Cảm ơn Gào vì những câu chuyện rất cảm động mà dường như ai đọc cũng thấy thấp thoáng hình ảnh của mình trong đó. để đồng cảm và xúc động trước những lời văn của Gào.
Chúc Gào luôn mạnh khỏe và xinh đẹp.
Doc truyen cua Gào la tu dưng nuoc mat no tuon ra a. Moi lan co tam trang gi tu nhien trung hop doc dung ngay chuyen de ay !!! Cam on Gào !!!